Tranh bá Thiên hạ

Chương 594-2: Về sau gọi ngươi là sư thúc ((2))

- Quân sư sao vậy?

Trần Hiếu Nho hỏi.

- Không sao!

Tôn Khai Đạo lắc đầu:

- Có chuyện gì?

- Đại tướng quân nói, việc xử lý tù binh ở khe núi Hổ Khẩu bên kia giao cho quân sư.

- Vẫn làm như vậy, chém đầu thị chúng.

- Còn mấy người từng là thí sinh Diễn Vũ Viện thì sao?

Trần Hiếu Nho hỏi.

Tôn Khai Đạo trầm mặc một lúc rồi hạ giọng nói:

- Tí nữa ta sẽ tự mình đưa tiễn mấy người bọn họ. Ngươi chuẩn bị cho ta một bàn rượu và thức ăn. Tuy mấy người bọn họ là nhân tài, nhưng không thể lưu lại…Hơn nữa có việc ngươi phải nhớ kỹ, không thể tiết lộ chuyện Đại tướng quân từng có quan hệ với mấy cường đạo trong khe núi Hổ Khẩu. Mấy người này tuyệt đối không thể lưu, nhưng nếu giết bọn họ sẽ ảnh hưởng tới thanh danh của Đại tướng quân. Ngươi đã hiểu chưa? Những người biết chuyện này phải giữ kín trong đầu.

Trần Hiếu Nho gật gật:

- Thuộc hạ đã hiểu.





Phương Giải cầm một bầu rượu tới giáo trường, ngồi xuống bên cạnh La Úy Nhiên.

- Đêm qua huynh ấy có nói gì với ngươi không?

La Úy Nhiên hỏi.

Phương Giải gật đầu:

- Nếu như ta bị Đại Luân Minh Vương mệ hoặc…ngài ấy sẽ giết ta.

La Úy Nhiên cười cười:

- Đó là tính cách của huynh ấy.

- Ngài ấy…

Phương Giải đưa bầu rượu cho La Úy Nhiên:

- Không gặp lại ngươi à?

- Có.

La Úy Nhiên gật đầu:

- Đột nhiên xuất hiện ở trước mặt ta, ta còn tưởng là yêu quái, bị bộ dáng của huynh ấy làm cho hoảng sợ. Huynh ấy cười nói với ta rằng, bộ dáng hiện tại của ta có phải rất xấu? Từ Đại Tuyết Sơn đuổi tới tận đây, liên tục chiến đấu 126 trận, phỏng chừng thân thể đã tan nát rồi. Dọc theo đường đi không dám tới gần mép nước, sợ bị chính bản thân mình hù chết.

- Ta nói…huynh ấy vẫn đẹp trai như vậy.

La Úy Nhiên thấy cay cay ở mũi, nước mắt chảy xuống. Ngay cả y cũng không nhớ rõ đã bao lâu rồi mình chưa khóc.

- Huynh ấy hỏi ta, có biết vì sao huynh ấy phải giết Đại Luân Minh Vương không? Ta nói không biết, huynh ấy nói tương lai thiên hạ sẽ có sự thay đổi cực lớn, cho nên người như huynh ấy và Đại Luân Minh Vương nên biến mất khỏi thế gian này. Ta không hiểu, huynh ấy cũng không giải thích gì. Sau đó huynh ấy nói, sư tôn đã rất già rồi, hơn nữa sắp rời khỏi thành Trường An. Nếu sư tôn rời khỏi thành…thì nhớ thay huynh ấy dập đầu trước mộ của sư tôn ba cái.

Phương Giải sửng sốt, im lặng không nói gì.

- Ta không biết vì sao Nhị sư huynh lại nói sư tôn sắp rời khỏi thành Trường An, nhưng ta biết rằng lời huynh ấy chắc chắn đúng.

- Về sau gọi ngươi là sư thúc đi.

Phương Giải bỗng nhiên cười nói:

- Trước kia từng gọi qua, nhưng không quá chân thành.

- Ừ.

La Úy Nhiên gật đầu:

- Tới lúc đó ta dẫn ngươi đi dập đầu, thuận tiện nói với sư tôn một tiếng.

Phương Giải gật đầu, ánh mắt mê man.





Sau khi tới Hoàng Dương Đạo, trong vòng ba tháng Phương Giải không ngừng quét sạch loạn phỉ các nơi. Bất kể là lớn hay là nhỏ, chỉ cần có dân chúng tố cáo hắn sẽ lập tức phái binh đi tiêu diệt. Ba thagns sau, Phương Giải được hai cái ngoại hiệu, cường đạo gọi hắn là Lý Bất Lưu, dân chúng gọi hắn là Lý Thiên Thần.

Cái gọi là Lý Bất Lưu, là nói Phương Giải tiêu diệt bất kỳ cường đạo nào, đều không lưu lại một tên.

Sau khi hung danh này truyền khắp Hoàng Dương Đạo, cũng khong biết có bao nhiêu sơn trại tan đám, không dám gây rối nữa.

Cũng không biết vì sao, La Diệu biết Phương Giải đã chiếm Hoàng Dương Đạo, thành Tín Dương và nhà kho Hân Khẩu đang trở thành hai hòn đảo đơn độc nhưng y không phái binh tới cứu. Phải biết rằng vị trí của Hoàng Dương Đạo cực kỳ mẫn cảm, rất có khả năng cắt đứt liên hệ giữa đại quân La Diệu và căn cơ Ung Châu.

Điền Tín trong thành Tín Dương chỉ có ba, bốn vạn binh mã, với lại một nửa là tân binh, cho nên không dám tùy tiện động binh với Phương Giải. Thoạt nhìn Phương Giải tạm thời không có ý đánh thành Tín Dương, tuy nhiên bàn tay của Hắc Kỳ Quân đã vươn tới hai trăm dặm bên ngoài thành Trường An. Thám báo Ung quân và thám báo Hắc Kỳ Quân thường xuyên chạm mặt. Đôi bên đều có chỉ thị cấp trên cho nên không xảy ra ma sát gì, chỉ giục ngựa rời đi.

- Bước từng bước một thử xem.

Phương Giải uống một ngụm trà rồi nói:

- Chúng ta dần dần thu nạp các quận huyện Hoàng Dương Đạo trong tay, Điền Tín không ngừng co rút binh lực lại vào thành Tín Dương, ngoại trừ những huyện thành quan trọng ở bốn phía thành Tín Dương, y đã triệu hồi phần lớn quân đội ở các nơi tới thành Tín Dương. Thám báo báo lại, nửa tháng trước Điền Tín chia ra một vạn quân tiếp viện nhà kho Hân Khẩu, xây dựng mấy chục phong hỏa đài ở giữa thành Tín Dương và nhà kho Hân Khẩu. Một khi nhà kho Hân Khẩu gặp nguy hiểm, y sẽ lập tức biết.

- Nhưng dù vậy, La Diệu vẫn không có tính toán phái binh tới. Giang Nam Bàng Bá nắm giữ 30 vạn quân, đang ở ngay bên cạnh La Diệu. Nhưng La Diệu cũng không động binh với Bàng Bá, thoạt nhìn bình an vô sự.

Ngô Nhất Đạo gật đầu:

- Lúc trước Đại tướng quân nói qua, nếu ngay cả căn cơ như Ung Châu mà La Diệu cũng mặc kẹ, thì chứng tỏ rằng mục tiêu của y chính là thành Trường An, hơn nữa y đã rất sốt ruột rồi. Một nửa Ung quân đã vượt qua Trường Giang tiến vào Giang Bắc Đạo. Binh lực của triều đình Đại Tùy bố trí ở vùng gần thành Hỏa Hồ, giống với lúc trước Dương Kiên mang binh bắc thượng, đấu một trận ác chiến với đại quân Trịnh Quốc ở thành Hỏa Hồ. Tuy nhiên…dù sao La Diệu không phải là Dương Kiên.

- Trong thành Trường An rốt cuộc có cái gì khiến cho La Diệu phải nóng vội như vậy?

Tôn Khai Đạo không biết thân phận thực sự của La Diệu, cho nên y không hiểu ra sao.

Phương Giải tất nhiên sẽ không kể chuyện này cho quá nhiều người. Sau khi tới núi Chu Tước, Phương Giải dần dần để Tôn Khai Đạo thoát ly khỏi quân vụ, giao chính vị ở địa phương cho y quản lý. Trấn an dân chúng, thống trị địa phương, Tôn Khai Đạo làm rất gọn gàng, chỉnh chu.

- Có lẽ là y cảm thấy, được Trường An chính là được cả thiên hạ.

La Úy Nhiên đưa ra một lý do lấp liếm, sau đó liếc nhìn Phương Giải một cái.

Phương Giải ừ một tiếng, nói:

- Nếu y đã không để ý tới Hoàng Dương Đạo nữa, thì chúng ta không ngại tiếp tục thử. Ta tính toán để cho Thôi Trung Chấn mang theo ba vạn bộ binh, cùng Trần Bàn Sơn mang theo kỵ binh Phi Ưng Quân di chuyển về hướng đông, trước tiên ngăn cách nhà kho Hân Khẩu và thành Tín Dương. Nếu Điền Tín đi ra khỏi thành chiến đấu, vậy thì kỵ binh của chúng ta liền chiếm ưu thế. Nếu y không chịu ra khỏi thành, lương thực bên trong thành Tín Dương phần lớn lấy từ nhà kho Hân Khẩu. Một khi đường vận chuyển lương thực bị cắt đứt, Điền Tín sớm muộn gì cũng ngồi không yên.

- Nếu như vậy mà La Diệu vẫn không phái binh tiếp ứng, như vậy…

Phương Giải chỉ bản đồ nói:

- Ta tự mình dẫn binh xuôi nam, thẳng tới Ung Châu. Không phải La Diệu chỉ lo đánh về phía bắc đó sao? Ta liền chặt đứt đường lui của y xem y có quan tâm hay không.

- Điều này thật vô lý.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Cuộc sống ngày nay quá nhiều áp lục, sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn với những hình ảnh đẹp và những câu nói hay, stt hay, châm ngôn hay từ trang tạp chí ảnh đẹp chẳng hạn như top 50 hinh anh giang sinh noel de thuong nhat, nhung mau banh sinh nhat hinh 12 con giap sieu de thuong đặc biệt có những câu danh ngôn, châm ngôn sống độc quyền chỉ có tại tapchianhdep.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với

loading...
DMCA.com Protection Status