Tranh bá Thiên hạ

Chương 701-1: Tử cục ((1))

Lúc đội ngũ của Phác Hổ rời khỏi Ung Bắc Đạo, Tổng Đốc Ung Bắc Đạo Đỗ Kiến Chu đưa tiễn mãi tới ba trăm dặm. Điều này là do Phác Hổ có thái độ hững hờ với ông ta. Nếu nhiệt tình hơn một chút, có lẽ ông ta đã tiễn tới thành Ung Châu rồi. Hiện tại toàn bộ Trung Nguyên đều biết rằng Hoàng Đế không phải là Hoàng Đế, Đại tướng quân không phải là Đại tướng quân.

Mà Đại tướng quân, hiển nhiên quyền lực lớn hơn nhiều.

Cho nên lần này Phác Hổ xuôi nam, ở trong mắt các quan viên địa phương có ít nhiều là khâm sai đại thần. Vì vậy trên đường qua các đạo Tây Nam, Tổng Đốc các đạo đều thể hiện sự khúm núm, cực kỳ khiêm tôn với Phác Hổ. Thái độ này, dường như có chút bất thường.

Sau khi tiến vào Bình Thương Đạo, tưởng rằng Phương Giải sẽ tự mình tới nghênh đón, nhưng ngoại trừ quan lại ở các châu huyện ven đường ra, cho dù là một người có thân phận cao trong Hắc Kỳ Quân cũng không xuất hiện. Điều này chẳng những khiến Đàm Thanh Ca và Phác Hổ bất ngờ, mà ngay cả các cô nương Hồng Tụ Chiêu cũng bất ngờ.

- Tên Phương Giải chết tiệt!

Tiểu đương gia cắn răng cúi đầu mắng một câu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa xe có chút mơ hồ.

Tức Chúc Tâm ngồi bên cạnh liếc nhìn nàng một cái, khóe miệng nở nụ cười như có như không. Sáng sớm tiểu đương gia đã chui vào xe của Tức Chúc Tâm, sau khi đi vào một mực im lặng, câu nói đầu tiên là mắng Phương Giải.

- Vì sao mắng hắn?

Tức Chúc Tâm đặt cuốn sách trong tay xuống, chỉnh lại mái tóc rồi nhẹ giọng hỏi.

- Đã vào Bình Thương Đạo, cách Ung Châu không quá trăm dặm rồi, dựa theo đạo lý hắn nên tự mình tới nghênh đón mới đúng chứ? Rời cái quân doanh rách rưới kia chẳng lẽ khó khăn như vậy? Lúc ở Phan Cố, ngày nào hắn cũng tới Hồng Tụ Chiêu một chuyến để ăn chùa. Sau khi tới thành Trường An, ba năm ngày lại tới một lần. Hiện tại có tiền đồ, làm Đại tướng quân rồi, nghe nói Hoàng Đế sắp thăng quan tiến tước cho hắn, giờ bắt đầu làm kiêu!

Tiểu đương gia cắn môi nói.

- Nếu chỉ có Hồng Tụ Chiêu chúng ta tới Ung Châu, chắc chắn hắn sẽ tới nghênh đón. Chớ nói trăm dặm, cho dù năm trăm dặm, một nghìn dăm, có lẽ hắn cũng tới. Nhưng chẳng lẽ muội đã quên, chúng ta đâu chỉ đi một mình. Hơn nữa…tuy nói là chúng ta được đám áo giáp binh kia hộ tống, nhưng thực ra chỉ là con tin của tên Phác Hổ kia mà thôi.

Tiểu đương gia ngơ ngác một lát, sau đó có chút thương cảm nói:

- Sau khi Lạc gia mất, người ngoài đều cảm thấy Hồng Tụ Chiêu của chúng ta dễ bắt nạt!

- Dù Lạc gia còn sống, chuyện gì xảy ra thì nó vẫn xảy ra thôi.

Thanh âm của Tức Chúc Tâm rất nhẹ nhàng, nhẹ nhàng giống như điệu múa của nàng vậy.

- Nếu Phương Giải ra khỏi thành tiếp đón chúng ta, vậy thì hắn sẽ yếu thế hơn tên Phác Hổ kia. Mà một khi Phác Hổ cảm thấy Phương Giải yếu thế, thì Phác Hổ sẽ cảm thấy, Hồng Tụ Chiêu của chúng ta có vị trí quan trọng với Phương Giải. Có chúng ta trong tay, y có thể không kiêng dè gì uy hiếp Phương Giải.

- Nhưng…

Tiểu đương gia quay đầu nhìn Tức Chúc Tâm:

- Liệu Phương Giải có tới cứu chúng ta không?

- Cứu như thế nào?

Tức Chúc Tâm hỏi lại.

Thấy tiểu đương gia không biết trả lời như thế nào, Tức Chúc Tâm cười nói:

- Vì sao Hoàng Đế lại phái Đàm Thanh Ca tới phong thưởng cho Phương Giải? Vì sao tướng quân áo giáp kia lại phái Phác Hổ đi cùng chúng ta tới Ung Châu?

Không đợi tiểu đương gia trả lời, nàng tiếp tục nói:

- Bởi vì vị trí hiện tại của Phương Giải rất quan trọng. Từ trước tới nay các đạo Tây Nam là đất lành của Đại Tùy, cũng là nơi nộp nhiều thuế má nhất cho triều đình. Lúc trước La Diệu lấy bốn đạo Tây Nam làm căn cơ, dùng hai mươi mấy năm nuôi ra trăm vạn đại quân, lại chưa từng gián đoạn việc nộp thuế lên triều đình, cho nên triều đình không thể ngờ được, La Diệu vẫn còn thực lực để tăng cường quân bị.

- Hiện tại Phương Giải tới Ung Châu, tuy bốn đạo Tây Nam đã không còn phồn vinh như những năm trước, nhưng chỉ cần ổn định nơi này hai, ba năm, thì đây vẫn là nơi quan trọng nhất của Đại Tùy. Năm Chân Tông, nếu không phải mơ ước sự giàu có của nơi này, thì Đại Tùy đã không động binh với Thương Quốc rồi.

Nàng nhìn thoáng qua cuốn Chiến Quốc Sách trong tay. Đây là cuốn sách đã được lưu truyền hai nghìn năm. Lúc đó Trung Nguyên nội loạn, chư hầu cùng tồn tại, các nước lúc thì liên hợp lúc thì chiến tranh. Có người ghi đoạn lịch sự này lại để cảnh cáo đời sau.

- Tình cảnh hiện tại, giống như Chiến Quốc hai nghìn năm trước.

Tức Chúc Tâm nói:

- Thời Chiến Quốc, quần hùng cát cứ, triều đình suy nhược. Lúc đó vương triều Đại Triệu không thể không khuất phục các chư hầu nhằm sinh tồn. Tới cuối Chiến Quốc, vương triều Đại Triệu xuất hiện một vị tiểu Hoàng Đế kinh tài tuyệt diễm, tên là Dần Trọng. Lúc đó triều đình chỉ còn trên danh nghĩa, tiểu Hoàng Đế Dần Trọng kế vị, mệnh lệnh của Hoàng Đế thậm chí còn không thể chấp hành được ở Đô thành. Chư hầu các nơi, càng không hề kính trọng Hoàng Đế.

- Các đời Hoàng Đế trước Dần Trọng, phần lớn an phận, không dám làm gì, cuối cùng buồn bực sầu não mà chết. Nhưng Dần Trọng lại nghĩ, nếu Hoàng triều vẫn còn, thì vẫn còn cơ hội chấn hưng sự hùng vĩ của Đại Triệu. Tuy ông ấy còn nhỏ, nhưng cực kỳ thông minh. Về sau, ông ấy nghĩ ra được một biện pháp, khiến cho thực lực của các chư hầu bị suy yếu. Cùng lúc đó ông ấy lặng lẽ tích cóp quân đội, dùng 800 tử sĩ ám sát Lật Dương Hầu Quách mộc, Đại Triệu liền bắt đầu con đường phục hưng.

- À?

Tiểu đương gia hỏi:

- Vị Dần Trọng kia đã làm gì?

Tức Chúc Tâm nhẹ nhàng nói:

- Kỳ thực khá đơn giản…chính là ly gián. Ông ấy sử dụng mọi thủ đoạn, khiến cho liên minh giữa các chư hầu dần tan vỡ, chư hầu phản bội lẫn nhau. Trải qua mấy năm liên tục chiến tranh, thực lực giảm mạnh. Sau đó ông ấy thông qua mấy phong thưởng không đáng giá, lôi kéo được một số người. Chẳng hạn như ông ấy phong Trừ Châu Hầu làm Sở Vương, đất phong ở lãnh địa của Lật Dương Hầu. Trừ Châu Hậu không dám mang binh tấn công Lật Dương Hầu. Dần Trọng lợi dụng bữa tiệc Trung Thu, sử dụng 800 tư binh, đại phá ba nghìn tinh nhuệ của Lật Dương Hầu, chém chết Lật Dương Hầu.

- Trừ Châu Hầu thấy Lật Dương Hầu chết, lập tức mang binh đánh chiếm nước Sở, trở thành Sở Vương. Ở mặt ngoài, Dần Trọng rất nghe lời Sở Vương, rồi châm ngòi ly gián, nói rằng có người khuyên mình ám sát Sở Vương. Sở Vương đạt được địa vị cao, tính cách càng trở nên ương ngạnh. Bị Dần Trọng châm ngòi liền giận dữ, lập tức xuất binh tấn công các chư hầu khác.

Tức Chúc Tâm nói:

- Cứ như vậy, toàn bộ các chư hầu Trung Nguyên đều bị Dần Trọng chi phối, không ngừng đánh lẫn nhau, ông ấy ở giữa chiếm được lợi, dần dần phát triển. Sau khi giết Sở Vương, ông ấy liền bắt đầu thân chinh chiếm các nước, cuối cùng phục hưng vương triều Đại Triệu, khiến Đại Triệu kéo dài thêm ba trăm năm.

- Nhưng điều này có liên quan gì tới Phương Giải?

Tiểu đương gia hỏi.

- Tất nhiên là có. Muội không thấy, tình cảnh hiện tại của Trung Nguyên rất giống với Đại Triệu trước kia sao?

Tức Chúc Tâm mỉm cười nói:

- Kim Thế Hùng chiếm Tây Bắc, là Tây Bắc Vương. La Đồ chiếm Giang Bắc, là Giang Bắc Vương. Cao Khai Thái và Vương Nhất Cừ chiếm Hà Đông Đạo, là Hà Đông Vương. Các đạo Đông Bắc đều phải nhìn sắc mặt của Mộc phủ, Mộc gia chính là Đông Bắc Vương. Giang Nam thì không cần phải nói, mỗi nhà một thế lực, khắp nơi là chư hầu. Mà Phương Giải, hiện tại chiếm Tây Nam, ở trong mắt Hoàng Đế, hắn chính là Tây Nam Vương.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi…Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới hơn. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang wiki giải đáp chẳng hạn như slime la gi, iring la gi học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status