Trời đất tác thành

Chương 15: Hành Trình Sa Mạc (3)


Cô nhìn ánh mắt anh gần trong gang tấc, đột nhiên cảm thấy bản thân lại như là hoàn toàn đánh mất khả năng khiêu khích và dụ dỗ không thể không dùng với anh trước đây.

Bởi vì cô biết, từ trước đến nay anh chỉ là bỏ mặc cô làm càn với anh, nếu một khi anh thực sự muốn khống chế cô, cô vốn không có cơ hội để thực hiện phản kích.

Hết thảy gọi là bản lĩnh và kỹ năng hơn người của cô, khi ở trước mặt anh vẫn chỉ là trò đùa.

Anh chính là một người đàn ông đáng sợ thế này, có thể không lưu lại chút tình mà ép bức cô, chiếm giữ cô, thậm chí phá huỷ cô.

Trong bầu không khí yên lặng, lúc cô đang bất ngờ, Kha Khinh Đằng đã cúi đầu hôn cô.

Lúc này đây, cô có thể cảm giác được, anh không hề lãng phí thời gian, tay anh thậm chí đã cởi bỏ dây thắt lưng áo choàng tắm của cô.

Cô không cự tuyệt, nhưng cũng không đáp lại, nội tâm đang trải qua sự vùng vẫy mà trước nay chưa từng có.

Doãn Bích Giới, mày bằng lòng giao chính mình cho người đàn ông này lần nữa sao?

Trong nháy mắt môi lưỡi vừa quấn quýt, đột nhiên một hồi chuông cửa nối tiếp vang lên.

Cô ngây người ngơ ngác, động tác của Kha Khinh Đằng trong phút chốc bỗng dừng lại, giống như sư tử thu hồi móng vuốt đi săn, sắp khiến cho người ta hoa mắt, không cam lòng, nhưng lại hết sức ung dung.

“Đáng tiếc.” Anh đặt trán mình lên trán cô, nói như thế, nhưng trong âm thanh dường như không có phần tiếc nuối.

Anh nhanh chóng mở cửa rời khỏi phòng tắm, cô như là được ân xá trước tai hoạ, dựa vào vách tường phòng tắm, cố gắng làm cho hô hấp của mình bình thường lại.

Cô không thể phủ nhận, vừa rồi thiếu chút nữa cô cũng đã thoả hiệp.

“Thay váy rồi trở ra.” Lúc cô chưa còn lấy lại tinh thần thì anh đột nhiên vòng trở về, bỏ lại một câu, rồi trở tay đóng cửa phòng tắm.



Khi Doãn Bích Giới đi ra, phát hiện trong phòng không chỉ có một mình Kha Khinh Đằng, mà anh cũng đã mặc quần áo vào, đang đứng ở bên cửa sổ đưa lưng về phía cô.

Trong phòng ngoài anh ra còn có hai người đàn ông xa lạ khác, nhìn thấy cách ăn mặc của bọn họ, hình như là lính Ai Cập, trong đó có một người đàn ông trông vẻ là sĩ quan đứng đầu, còn dùng tiếng Anh chào cô, “Xin chào.”

Tuy rằng trong lòng nghi hoặc, nhưng cô vẫn lịch sự gật đầu với bọn họ.

Nghe thấy thanh âm, Kha Khinh Đằng nhanh chóng quay đầu lại, rồi đi đến bên cạnh cô.

“Kha tiên sinh,” người sĩ quan đứng đầu lúc này nhìn anh nói, “Xin hỏi khi nào thì chúng ta có thể rời khỏi đây?”

“Ngay bây giờ.” Anh nói.

Người sĩ quan gật đầu, một người lính đi theo cũng nghe lệnh ra ngoài cửa, sĩ quan kia làm ra động tác tay vô cùng cung kính hướng về Kha Khinh Đằng, mở miệng nói, “Mời.”

“Đi thôi.” Anh nhìn cô, cũng không cần sự đồng ý của cô liền vươn tay ôm vai cô, dẫn cô đi ra khỏi cửa phòng.

Sau khi ra khách sạn, bọn họ nhanh chóng lên một chiếc xe, chiếc xe này là kiểu xe việt dã rất nặng và cứng chắc, hai người lính ngồi ghế trước, còn bọn họ ngồi ở ghế sau.

Sau khi lên đường, hai người lính Ai Cập không nói gì, thực ra cô cũng không có ý muốn hỏi anh, nhưng đôi mắt cô hơi liếc qua đã thấy anh nhìn mình chăm chú.

“Em có gì muốn hỏi sao? Anh trầm giọng nói.

“Anh sẽ trả lời ư?” Cô hơi nhướng mày.

“Biết thì sẽ nói.” Anh bình tĩnh đối diện cô.

Cô suy nghĩ một hồi, nói, “Hai tên lính Ai Cập này hẳn là một phe quân phiệt đứng phía sau chính phủ Ai Cập, có thể từng làm một số giao dịch với anh, xem như là bạn bè của anh, anh cố ý đăng ký tên thật ở khách sạn để tiết lộ thân phận, sau khi bọn họ nhận được tin tức, trước khi phe kia đến thì đã tìm anh trước.”

“Tiếp tục.” Anh không cản trở lời nói của cô.

“Phe kia hẳn là ủng hộ Mỹ, hiện nay Ai Cập và Mỹ dường như đạt được một số hiệp nghị về nguồn cung ứng tài nguyên, chẳng lẽ anh không sợ phe bên kia đến khách sạn tìm anh trước sao?” Giờ phút này cô mới nghĩ đến tai hoạ đến nơi.

“Sẽ không.” Một bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên cạnh cửa kính xe, “Tư duy của phe kia cùng với người đi theo bọn họ gần giống nhau, trong khoảng thời gian ngắn, không thể xoay chuyển, huống hồ, thế cục hiện tại của bọn họ cũng đủ loạn rồi.”

Cô nghe mà buồn cười.

“Bây giờ, hai tên lính Ai Cập này sẽ đưa chúng ta đến biên giới Sudan, sau đó, tôi sẽ tìm cách liên lạc với người ở bên Sudan, đi qua Ethiopia rồi gián tiếp đến Somalia.” Lúc này anh giơ tay, nhẹ nhàng xoa mi tâm, “Hơn nữa quốc gia Sudan này rối loạn hơn Ai Cập, cho nên chuyến đi này có thể sẽ khá vất vả.”

“Vất vả bao nhiêu?” Cô đột nhiên cảm thấy, bộ dáng nói dong dài của anh vô cùng mê người.

“Hết sức vất vả.” Anh thu hồi cánh tay, rồi đặt lên đầu gối của mình, “Trèo non lội suối, mười dặm trường chinh.”

“Có cần đến mức độ ăn thịt người không?” Cô cong khoé miệng, cười nhạt.

“Tôi không ngại cho em mượn cánh tay của tôi.” Anh cũng cong khoé miệng.

Lời nói của hai người, mỗi một câu như là đấu kiếm anh qua tôi lại, cô nhìn thấy đôi mắt bình tĩnh của anh lại vẫn cảm thấy rất hưởng thụ.

Cô suy nghĩ, có thể đây là lúc ban đầu cô không hiểu vì sao mình sa vào ánh mắt này, hơn nữa hai năm trước sau khi vội vàng bỏ đi, cô cũng không có nguyên do thoát khỏi anh.

Chiếc xe nhanh chóng chạy ngang qua phố lớn ngõ nhỏ của Ai Cập, cô ngủ một chút, khi tỉnh lại thì trông thấy áo khoác của anh đang đắp trên người mình.

“Xe còn chạy nửa giờ nữa.” Thanh âm của anh vang lên bên cạnh, có vẻ ấm áp lại rõ ràng.

Cô dụi đôi mắt, phát hiện trong tầm mắt của mình đều là sa mạc hoang vu, đã đến gần dưới bầu trời tối tăm, mênh mông vô bờ, trống trải.

Sau khi thích ứng với cảnh tượng trước mắt, cô vừa định nói thì đột nhiên cả người ngã mạnh về phía trước.

“Lốp xe bị nổ!” Người lính Ai Cập lái xe lúc này gào một tiếng, muốn cố hết sức đánh tay lái để cho xe ổn định.

Nhưng ai ngờ tiếng gào kia vừa hô lên thì kính hậu ở hai bên cũng đã lần lượt vỡ nát, cô muốn khom lưng cúi người nhưng bị Kha Khinh Đằng vươn tay kéo về trước ngực, mang cô cùng nắm úp sấp nằm ở sau ghế trước.

Xe việt dã lúc này tựa như con quay không thể khống chế, không ngừng trượt bay 360 độ, tiếng súng chi chít cũng thuận theo mà tụ tập bắn lại đây, cô nghe được mà lỗ tai run lên, cảnh tượng trước đó ở sân bay Nice, Robinson dẫn đầu đội đặc công SWAT đuổi bắt lại hiện ra trong đầu.

Rất đáng sợ, cô bị loại tốc độ không thể khống chế gần như khiến cô lập tức nôn mửa, hơn nữa những viên đạn kia đã xuyên qua cửa xe sau, dừng lại xung quanh người cô, đến gần trái tim cô.

“Hai giây sau tôi sẽ mở cửa xe, mang em cùng nhảy xuống, chuyện em phải làm là ôm chặt tôi.” Trong hoàn cảnh nguy hiểm đáng sợ, đôi môi anh kề sát bên tai cô, “Nhớ chưa?”

Cô gắng sức gật đầu, theo hai tiếng đếm xong và động tác mở cửa xe của anh, hai tay cô lập tức ôm chặt thắt lưng anh, cùng anh nhảy xuống xe.

Lăn lộn liên tiếp, cô chỉ cảm thấy toàn thân phát đau, ngay cả thân thể anh bao bọc cô dường như cũng có thể làm cho cô cảm thấy đau đớn, nhưng cô vẫn cảm giác được, trong tốc độ quay cuồng siêu nhanh này, anh luôn theo bản năng ôm lấy cô, tránh cho cô va chạm đau đớn.

Không biết qua bao lâu, khi cả người cô đau đến run lên, bọn họ mới ngừng lại ở cạnh một gốc cây khô héo.

Cô vừa mới có thể hô hấp không khí thì đã bị hạt cát làm sặc mà ho lên.

Lúc tay cô muốn dụi mắt, lại bị tay anh giữ lại.

“Đừng dụi.” Anh ngồi dậy, nhẹ nhàng lấy tay cô ra, “Nhắm mắt lại, để nước mắt chảy ra là được.”

Cô không lên tiếng, dựa theo lời nói của anh, dùng nước mắt mình ép hạt cát ra.

Trong quá trình nhắm mắt, cô rõ ràng nghe thấy tiếng nổ vang lên tận trời cách đó không xa.

Chiếc xe kia ban nãy còn chở cô, lúc này đã biến thành tro tàn trong nháy mắt.

“…Bây giờ, phải làm sao?”

Một lúc sau cô mở mắt ra, nhìn anh.

“Hẳn là do phe kia của quân phiệt Ai Cập,” một tay anh ôm vai cô, ánh mắt bình tĩnh dừng lại tại làn khói bốc lên cách đó không xa, “Xem ra tốc độ của bọn họ cũng không coi như quá chậm.”

Vừa nói xong anh liền đứng dậy kéo cô lên, họ khom người, dùng tốc độ thật nhanh chạy đến một toà nhà kiểu kim tự tháp dùng gạch xếp thành, có đỉnh nhọn cách đó không xa.

“Còn khoảng 15 phút chỗ này sẽ đi vào đêm tối.” Mắt anh nhìn đồng hồ, vừa dẫn cô chạy trốn, vừa không nhanh không chậm nói, “Sau khi hoàn toàn tối đen, bọn họ sẽ không có cách nhanh chóng tìm chúng ta, chúng ta có thể thừa dịp bóng tối, suốt đêm chạy vào trong biên giới Sudan.”

Dựa theo logic của lý trí, đây thật là con đường chạy trốn duy nhất có hữu hiệu, nhưng cô luôn cảm thấy, tất cả những gì mình đang trải qua đều như là đang nằm mơ.

Cả đời này của cô, cho dù là hai năm trước, cũng chưa từng có giây phút nào giống như hiện tại, ở trong sa mạc Phi Châu xa xôi, nhận thức cảm giác sinh tử tồn vong.

Mà càng làm cho cô kinh ngạc chính là, trong lòng cô sợ hãi, kinh hoảng, nhưng lại…muốn ngừng mà không được.

“Kha Khinh Đằng.”

Sau khi anh dẫn cô vào trong toà nhà to lớn kia, cô bị anh ôm ở trước ngực, rốt cục mở miệng gọi tên anh.

“Nếu tôi không lên chuyến tàu bốn mùa kia, anh còn có thể cuốn tôi vào trong hoàn cảnh như ngày hôm nay không?”

Lần đầu tiên cô nói thật chậm ở trước mặt anh.

Anh lắng nghe lời của cô, đáy mắt sâu xa nhanh chóng hiện lên một tia sáng.

Bên tai có thể nghe thấy tiếng nổ của xe và tiếng súng, phe kia muốn đuổi giết binh lính Ai Cập, hẳn là cách chỗ bọn họ ẩn náu không xa.

“Nếu lúc ấy tôi không đồng ý với giao ước của liên bang, nếu bốn năm trước tôi không đến bên cạnh anh, nếu hai năm trước tôi không phản bội anh, nếu ở sân bay Nice tôi không đi cùng anh…”

Anh có thể nào vẫn không cho phép tôi cự tuyệt, đem tôi tiến vào trong sinh mệnh của anh, buộc chặt tôi, ép tôi cùng anh trải qua tất cả nguy hiểm và khó khăn.

Anh nhìn cô, từ từ giơ tay, chạm vào mi tâm của cô, “Bất luận nhân quả của mọi chuyện, tôi chỉ biết, hiện tại em ở đây.”

Sắc trời trong mắt anh dần mờ tối, cô nhìn anh, hàng vạn lời nói giống như tích tụ lại bên miệng.

“Hai năm trước, em hỏi tôi thích theo đuổi khoái hoạt của sự nguy hiểm trong việc làm ăn, hoặc là khoái hoạt do em mang đến cho tôi.”

Ngón tay anh thình lình vắt ngang chiếc váy của cô, từ bắp đùi mịn màng của cô dần dần hướng lên trên, khiến cho cả người cô không tự chủ mà run rẩy.

“Mà lúc ấy tôi cũng chưa trả lời em.” Anh vừa hỏi, bàn tay kia đã lướt qua vòng eo của cô, thuận tiện hướng lên nhẹ nhàng cầm lấy bầu ngực của cô.

Hấp dẫn trí mạng giữa thân thể và cảm xúc tựa như thuốc độc, từ thâm nhập chậm chạp cho đến bệnh nguy kịch, làm cho cô không thể cự tuyệt giống như mấy lần trước.

Cô biết, bắt đầu từ giờ phút này cô đã không còn cách kháng cự anh.

“Anh có chứng ghét phụ nữ…” Sự tiếp xúc không ngừng của anh khiến trong cơ thể cô dần dần có thuỷ triều ấm áp trào ra, nhưng cô vẫn phí công, nhìn ánh mắt anh, thấp giọng thở dốc, vì chính mình tranh thủ hoãn án cuối cùng.

Bóng đêm ngày càng tối tăm, cô như là nghe được anh khẽ cười một tiếng.

“Hoàn toàn chính xác.” Lúc này anh đã cởi xuống chiếc váy của cô, ném sang tảng đá sạch sẽ bên cạnh, cùng lúc đó anh cũng cởi dây thắt lưng của mình.

Cô nhìn anh, trên thân thể hiện lên màu hồng nhợt nhạt, cơ thể trần trụi dưới ánh trăng đẹp đến giật mình.

“Vì vậy cả đời này của tôi không thể thưởng thức những người phụ nữ khác, mà việc làm ăn của tôi cũng không hề cung cấp cho tôi thứ gọi là kích thích, cho dù là mọi việc chúng ta vừa mới trải qua.” Anh giơ tay, nhẹ nhàng cầm một chân của cô vòng qua bên hông mình, “Đều không thể cho tôi khoái hoạt chân chính.”

Cô có thể cảm giác được vật nóng cứng của anh đã rõ ràng đặt ở giữa hai chân hơi ướt át của cô, chỉ chờ có một giây liền có thể hoàn toàn thâm nhập vào cơ thể cô, ép cô nhận lấy tất cả của anh.

“Mà chỉ có em.”

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, sau khi sa mạc hoàn toàn chìm vào bóng đêm, anh mới cúi đầu, trong khoảnh khắc anh hôn lên môi cô, cuối cùng dùng sức đem chính mình đẩy mạnh toàn vẹn vào trong thân thể cô.

“Có thể cho tôi, thậm chí nếu yêu cầu tôi dùng sinh mệnh để trả giá cho sự khoái hoạt này.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Mua sắm tiết kiệm và thông minh với những bài viết về tư vấn lựa chọn sản phẩm cực kỳ hữu ích trên trang hàng hay chẳng hạn như may xay sinh to mini cam tay tot, mua hang gia re rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn lựa chọn được sản phẩm phù hợp.

loading...
DMCA.com Protection Status