Trọng sinh chi Ôn Uyển

Quyển 2 - Chương 41: Sự kiện bảng chữ mẫu



Edit: LyLy

Ngũ phòng:

“Quận chúa, lần này ta tìm con là vì chuyện của lão gia” Ôn Uyển kỳ quái nhìn nàng. Cha hời của nàng thì có chuyện gì? Mà chuyện của hắn thì liên quan gì đến nàng? Chẳng lẽ, lại muốn bạc cuả nàng, nghe nói năm ngoái tiền đồ của hắn không tệ mà. Thật đúng là không biết xấu hổ, còn dám mở miệng muốn tiền, nàng cũng không có tiền, nàng còn phải nuôi một đám người đây.

Cũng thật khó cho An Thị có thể làm ra được chuyện này. Một phân bạc cũng chưa từng ình, còn nói mình có bổng lộc, có đất phong. Nhưng chỉ cần nàng ta vừa nhìn thấy mình là lại muốn tống tiền, người này da mặt thật sự rất dày a.

“Chuyện là như vậy, theo tin tức ta biết, năm nay là đúng thời kì ba năm thăng chức một lần, cha ngươi khảo hạch loại ưu, nếu giao tiếp tốt, nhất định có thể thăng một cấp” Ôn Uyển nghe, tỏ vẻ hiểu. Bất quá, chuyện này thì có quan hệ gì đến nàng? Ôn Uyển nghi ngờ.

“Ta đang lo lắng không biết nên tặng lễ vật gì cho quan trên của cha con. Đúng lúc, nghe nói con có được bảng chữ mẫu của danh gia, đây là thứ mà quan trên của cha con thích nhất. Vì tiền đồ của lão gia, con nên đem bảng chữ mẫu giao ra.” An thị dụ dỗ.

Ôn Uyển lạnh lùng nhìn nàng. Bảng chữ mẫu này là của Chu vương tặng cho nàng – cháu gái của mình. Nếu đem cho người khác, thì có khác gì chà đạp tấm lòng của Chu vương. Hơn nữa, nàng nghe nói Chu vương là người tính tình táo bạo, rất bao che khuyết điểm.

“Ta nghe nói con tặng một quyển bảng chữ mẫu rất tốt cho Hải học sĩ, thay vì đưa cho người ngoài, tại sao không lấy nó để cho cha con mưu cầu tước vị?” An thị vô cùng tức giận hỏi .

Nhưng Ôn Uyển cứng mềm đều không nghe, quay đầu rời đi. Khiến cho An thị hận không thể kéo nàng quay trở lại, đánh một trận cho hả giận.

Không nghĩ tới buổi tối, người cha hời của nàng lại tìm tới cửa. Hỏi Ôn Uyển, có phải nàng thật sự có bảng chữ mẫu của danh gia. Ôn Uyển gật đầu, Bình Hướng Hi cao hứng muốn Ôn Uyển lấy ra cho hắn xem. Đến khi thấy được là khải thư được viết theo thể chữ nhan của Nhan Chân Khanh, thì vô cùng cao hứng.

Bình Hướng Hi xem thật lâu, mới nói, có thể hay không cho hắn mượn xem mấy ngày. Ôn Uyển gật đầu, tỏ vẻ có thể. Bất quá, nhiều nhất cũng chỉ có thể mượn một ngày. Bởi vì mình mỗi ngày đều dùng. Bình Hướng Hi gật đầu nói tối ngày mai sẽ đem trả lại.

Buổi tối hôm đó, Ôn Uyển không luyện chữ, bởi vì bây giờ là thượng tuần(1), xuân hàn se lạnh, Ôn Uyển nhịn không được đánh một cái rùng mình. Hạ Ảnh lập tức phủ thêm một cái áo choàng lớn cho nàng.

(1)Tuần, mười ngày gọi là một tuần, một tháng có ba tuần. Từ mùng một đến mùng mười là thượng tuần, từ mười một đến hai mươi là trung tuần, từ hai mươi mốt đến ba mươi là hạ tuần.

Ôn Uyển làm mấy động tác, Hạ Ảnh mắt trợn tròn, sau đó an ủi “Sẽ không đâu Quận chúa, nói như thế nào Ngũ lão gia cũng là một sĩ tử, luôn lấy trung tín làm đầu.”

Ôn Uyển cười nhạt không nói.

Ôn Uyển nhìn phía ngoài một mảnh tối om, không có trăng, một ngôi sao cũng không thấy. Nàng đi về phía vườn, vừa đi vừa suy nghĩ. Nếu như Bình Hướng Hi có thể trả lại bảng chữ mẫu cho nàng, thì sau này nàng sẽ đối với hắn khá hơn một chút. Nếu như không được, thì nàng sẽ giữ thái độ kính chi viễn chi(2) với hắn. Ôn Uyển tiếp tục đi tới đi tới, nhanh chóng đi tới hòn non bộ phía trước.

(2)Kính nhi viễn chi: tôn trọng nhưng chỉ có thể nhìn từ xa, không muốn đến gần, luôn giữ khoảng cách.

Quanh chỗ nàng đứng thế nhưng từ từ nổi lên sương mù. Ôn Uyển nhìn khu vườn, sương mù nhàn nhạt, một hồi giống như lụa mỏng, một hồi giống như mặt người, xuyên qua cành cây, quanh quẩn trên nóc nhà, tràn ra các bụi rậm xung quanh hòn non bộ, giấu trong bụi cỏ. Ôn Uyển nhìn, thở dài trong lòng, đoán chừng hy vọng của mình sẽ không thành sự thật.

Hai ngày sau, Ôn Uyển phái người đi hỏi.

Bình Hướng Hi đến đây, vô cùng áy náy nói: “Lúc cha đi làm, bảng chữ mẫu bị nương của Thanh San cầm đi tặng cho người khác rồi, cho nên bảng chữ mẫu không còn nữa.”

Ôn Uyển không tin nhìn người cha hời của mình, thất vọng tràn đầy. Bình Hướng Hi tỏ vẻ hắn nhất định sẽ tìm một quyển bảng chữ mẫu khác trả cho nàng.

Bây giờ, chẳng lẽ bắt hắn đi lấy về, nàng chỉ có thể chán nản chấp nhận.

Chờ Bình Hướng Hi vừa đi, Ôn Uyển cảm thấy rất buồn bực, mình làm sao lại đụng phải người như vậy. Bảng chữ mẫu này, là đồ vật nàng thích nhất, hơn nữa nàng còn phải dùng nó để luyện chữ, thế nhưng cha nàng lại làm như vậy, chưa từng thấy người cha nào như thế.

Sáng sớm ngày thứ hai, nàng nói với mấy người bên cạnh, chuyện này cấm không được nói ra ngoài. Thời đại này, đối với con gái yêu cầu vô cùng hà khắc, không thể nói xấu cha mẹ mình. Ôn Uyển vô cùng buồn bực, nhấc bút nói cho Trịnh vương biết ủy khuất của mình.

Sau khi bình tỉnh lại, nàng liền sai người đem một phần lễ vật đến phủ Chu vương để nhận tội, giải thích hai câu, nói mình đem đồ vật tặng cho người khác, mong Chu vương tha lỗi. Chu vương sau khi biết, trong lòng rất không thoải mái. Hai bảng chữ mẫu này, hắn rất quý trọng, luôn cất dấu thật kỹ, chẳng lẽ không sánh bằng dạ minh châu của nàng. Nhưng là, lễ vật đã đưa ra ngoài, xử lý thế nào là chuyện của nàng, dù cho người ta có vứt bỏ thì hắn cũng không thể nói gì.

Tào gia:

“Lão gia, thật muốn đi cầu nương nương, van xin hoàng thượng để cho Tụng Nhi nhà ta kết đôi với Ôn Uyển sao? Ôn Uyển kia mặc dù là Quận chúa, nhưng nàng cũng chỉ một người câm a, hơn nữa ta nghe nói, nàng ỷ vào thân phận Quận chúa, ở nhà ngang ngược càn rỡ, bất kính với bề trên, bất hiếu với cha, khi dễ mẹ kế, bạc đãi ca ca tỷ tỷ. Người như vậy, làm sao xứng đôi với Tụng Nhi nhà chúng ta? Cô đã già, có lẽ bị bề ngoài của Ôn Uyển lừa gạt, cho nên cũng có một hai lần nhìn lầm người.” Nguyên thị rất không cam tâm nói.

“Nàng nói hưu nói vượn cái gì, là ta tự mình cầu xin cô nói với hoàng thượng. Nàng cho là cô đã lớn tuổi như vậy còn nguyện ý đi cầu xin người khác, phải làm chuyện lấy lòng người này.” Tào lão gia tức giận nói. Mình từ nhỏ đã không có phụ thân, không có tiền đọc sách, cũng là vị cô này xuất tiền xuất lực, mình mới được như hôm nay.

“Lão gia, là người tự mình nhìn trúng. Ôn Uyển kia có cái gì tốt? Có thể hơn được con gái của công chúa sao? Hơn được con gái của vương gia sao? Về giáo dưỡng và phong thái, thiếp thích Chân Chân hơn.” Nguyên thị vội nói .

“Nàng thì biết cái gì? Nhìn người không nên chỉ nhìn chuyện trước mắt, lại còn nhìn với ánh mắt nông cạn như vậy. Hơn nữa những lời bịa đặt kia nàng nghe được từ đâu? Người mà cả Tướng Gia cũng lão Học Sĩ đều khen ngợi, làm sao có thể là hài tử ngang ngược, càn rỡ, nhân phẩm không tốt được?” Tào lão gia mất hứng nói.

“Cho dù Ôn Uyển giống như cô nói, dịu dàng mềm mại, khả ái hiểu chuyện. Nhưng cô gái như thế, tùy ý tìm trong kinh thành cũng có thể tìm được vô số người, không hề thua kém nàng chút nào.” Nguyên thị cũng mất hứng nói.

“Nàng thử tìm một hài tử trong kinh thành này mà được hoàng đế thích, Trịnh vương sủng ái, Chu vương yêu mến, Tướng gia nhìn với cặp mắt khác xưa, cho ta xem một chút coi.” Tào phụ có chút không nhịn được.

“Đó là trùng hợp, tất cả mọi người chỉ thấy Ôn Uyển đáng thương.” Nguyên thị lắc đầu .

“Dĩ nhiên những thứ này không phải là trọng yếu nhất, ta xem trọng đích thực không phải là những thứ này.” Tào lão gia thấy thê tử kiên trì, không làm sao được.

“Không phải là những thứ này, vậy là cái gì?” Nguyên thị lúc này ngược lại có chút khó hiểu.

“Lần đó tại bữa tiệc, Quận chúa tặng hoàng thượng một bộ câu đối chúc mừng đại thọ sáu mươi của hoàng thượng. Phó câu đối là “tụng chúc xa linh xuân làm kỷ, diên mở thọ yến Thiên vi tôn”, hoàng thượng hỏi nàng câu đối này từ đâu mà có, Quận chúa nói không biết. Mà cả Hàn Lâm Học Viện, Quốc Tử Giám, nhiều nhân sĩ uyên bác như vậy, lật tất cả các loại sách, cũng không sao tìm được một bộ câu đối giống như vậy, nàng biết điều này có nghĩa là gì không?” Tào lão gia nhìn thê tử của mình nói. Nguyên thị lắc đầu.

“Ý nghĩa là, bộ câu đối này là do Quận chúa tự mình viết ra. Nhưng nàng không thừa nhận, nói cách khác, Quận chúa có tài, hơn nữa còn là đại tài. Nhưng nàng lại có thể phong mang bất lộ (biết dấu diếm, che đậy tài năng của mình), còn nhỏ tuổi nhưng lại biết tiến thối có chừng mực, có thể được nhiều người để ý như vậy, tuyệt đối không phải là tình cờ. Tụng Nhi còn nhỏ nhưng đã nổi danh bên ngoài, đối với hắn là họa, không phải là phúc. Ta nghĩ sắp đặt cuộc hôn nhân này cho hắn, chính là muốn hắn học tập Quận chúa, có tài phải biết khiêm nhường.” Tào lão gia lắc đầu .

Nguyên thị có chút do dự, nàng không chỉ một lần nghe trượng phu nói, con thứ ba là thiếu niên nổi danh bên ngoài, đối với hắn là họa không phải là phúc, cho nên trượng phu thường nghiêm khắc hơn đối với đứa con này. Lần này, nhắc lại đề tài này, nàng cũng có chút không biết lựa chọn như thế nào.

Tào Tụng là đứa con nàng ba mươi hai tuổi mới có được, khi đó lão gia cũng đã ba mươi sáu rồi, xem như là đứa con có muộn. Hai người vạn phần thương yêu, không để cho hắn chịu nửa điểm ủy khuất.

“Cô hồi âm nói với ta, bên ngoài mọi người đều đồn đại Quận chúa Ôn Uyển là người ngu si, nhưng thật ra nàng rất thông minh. Tương lai, Tụng Nhi cưới nàng làm vợ, nhất định có thể trợ giúp rất nhiều cho sự nghiệp của hắn.” Tào lão gia hạ quyết định.

“Nhưng nàng ta là người câm, nếu tương lai, sinh ra cháu trai cháu gái cũng bị câm, vậy phải làm sao bây giờ?” Nguyên thị mặc dù dao động, nhưng cũng nói ra lo lắng của mình.

“Quận chúa không phải là trời sanh đã bị câm. Cô đã cho người đi thăm dò qua, nói lúc Quận chúa mới ra đời đã có thể phát ra âm thanh. Chẳng qua là trong thời kì mang thai bị trúng độc, sau đó không được điều dưỡng tốt, mới dẫn đến việc không thể nói chuyện, không phải là trời sanh bị câm. Hơn nữa hiện tại Vương thái y đang điều trị cho nàng. Theo tính cách của Vương thái y, nếu như không có nắm chắc, thì đã không nhận việc điều trị này.” Tào lão gia cho nương tử mình ăn một liều thuốc an tâm hoàn. Nguyên thị nghe trượng phu nói nhiều như vậy, mới gật đầu, nói hai ngày nữa, mình sẽ đi cầu xin Đức Phi nương nương đồng ý cửa hôn sự này.

Hành phương các:

Mà đáng thương Ôn Uyển, bình thường giờ này đang luyện chữ, hiện tại lại không có bảng chữ mẫu, bị người ta lấy đi, hơn nữa còn không thể náo lớn, nếu không tất cả mọi người đều mất mặt, nàng lại phải đeo trên lưng cái tội bất hiếu. Không có biện pháp, nàng chỉ có thể ra ngoài đường đi dạo thử thời vận. Vào một nhà gần đó hỏi thăm chỗ nào bán sách tốt, người ta nói có một chỗ tên là Tĩnh Thư Viên, nhà sách lớn rất nổi danh.

Quản sự thấy một tiểu cô nương đi vào, đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo nhìn Ôn Uyển ăn mặc bất phàm, nha hoàn đi theo bên người quần áo vải vóc cũng là loại thượng hạng, hắn ta lập tức bận rộn ân cần đón vào.

Ôn Uyển nhìn, trong phòng có ba tầng, tứ thư ngũ kinh, cầm kỳ thư họa, du ký ( sách ghi chép những điều tai nghe mắt thấy trong khi đi du lịch), sách luận bàn về việc đồng áng, sách thuốc, rất nhiều chủng loại. Hạ Ngữ hỏi, ở đây có bán bảng chữ mẫu hay không? Chưởng quỹ nói có, Ôn Uyển nhìn thấy, có chút thất vọng. Cái này cùng với cái lúc trước mình luyện, hoàn toàn thua kém, nàng cũng không muốn cái đó. Nàng tình nguyện không luyện, chứ tuyệt đối không sài đồ dõm.

Thật đau đầu, bất kể người ở thời đại nào, nếu nhận được một quyển bảng chữ mẫu tốt, nhất định sẽ giống mình lúc trước, trân trọng như bảo bối, làm sao lại có thể tùy tiện lấy ra. Trừ phi là gặp việc ngoài ý muốn, khụ, mình thật sự không có vận khí tốt như vậy. Hy vọng cậu bên kia có bảng chữ mẫu tốt hơn.

Bất quá, chuyến đi này cũng không phải đi không công. Nàng tinh tế chọn một số sách như tứ thư ngũ kinh, phong tục tập quán dân tộc, kỹ thuật nông nghiệp, sách thuốc du ký,…Trong đó lấy phong tục tập quán dân tộc, du ký là nhiều nhất, mua khoảng năm mươi quyển. Chưởng quầy nhìn thấy, cao hứng đến nổi cười không khép miệng. Chờ đến lúc tính tiền, Ôn Uyển phát hiện, tốn một trăm ba mươi lượng bạc, nếu đổi thành nhân dân tệ, chính là một nghìn tệ một quyển sách, làm sao lại mắc như vậy nha.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.3 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như sach lam nhu choi thien su thich minh niem, kinh 48 loi nguyen cua phat a di da co chu thich phap hoa tri tung những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.