Trọng sinh chi Ôn Uyển

Quyển 5 - Chương 21: Lễ cập kê ( thượng )


Edit: Vịt Beta: Tiểu Tuyền Ngày hôm đó, trong phủ Ôn Uyển Quận chúa có một vị khách không mời mà đến, trong hoàng cung đã đưa một vị ma ma tới nói là đến dạy lễ nghi cho Ôn Uyển. Ôn Uyển mơ hồ nghĩ, hiện giờ lễ nghi của mình rất tốt a, đâu cần phải dạy lễ nghi gì nữa.

“Quận chúa thật là bận rộn đến mơ hồ luôn, qua nửa tháng nữa là tới lễ cập kê của người rồi. Vị ma ma này tất nhiên là đến để dạy cho người những lễ nghi ở trong lễ cập kê”.” Hạ Ngữ ở bên cạnh khẽ cười.

Ôn Uyển có chút lúng túng, quả thật nàng đã quên mất. Vì vậy tạm thời bỏ lại hết công việc trên đầu, học tiếp lễ nghi quy củ. Ở cổ đại, lễ cập kê cũng đại biểu là một người trưởng thành ( lại nói, cũng không có ai cảm thấy ngươi chưa trưởng thành đâu à) .

“Mấy ngày nữa, Uyển Nhi chính là đại cô nương rồi. Nhớ lại lần đầu tiên cậu nhìn thấy con, con chỉ cao như vầy, hiện giờ đã lớn như thế này rồi.” Hoàng đế ra dấu vài cái, có chút xúc động mà nói.

Ôn Uyển cười ha hả”Lớn hơn nữa thì ở trước mặt cậu Ôn Uyển vẫn cứ là một đứa nhỏ chưa lớn, vẫn cần phải có sự che chở của cậu.”

” Trong lễ cập kê con có muốn lễ vật gì hay không? Chỉ cần cậu có thì con cứ việc mở miệng.” Hoàng đế rất hào sảng nói. Đáng tiếc Ôn Uyển không lĩnh tình, nói nàng không muốn gì cả.

“Nếu không thì đi trân bảo khố tìm thử một chút đi”. Nơi đó cũng chính là nới cất giấu những thứ bảo vật hiếm có nhất của hoàng gia, đều là những thứ đồ chơi hiếm có, hẳn là có thứ Ôn Uyển thích.

“Không có hứng thú, cậu hoàng đế, thật lâu rồi con không đánh cờ với cậu, con cùng với cậu đánh một ván cờ được không ?” Hai người lập tức ngồi vào bàn cờ

Cứ đánh như vậy tới xế chiều, đã làm chậm trễ không ít chuyện của Hòang đế, hoàng đế buồn bực . Ôn Uyển ở một bên cười ha ha nói mãi chú tâm nên không nhận ra là bản thân làm lỡ nhiều việc lớn của hoàng đế, nhưng thái giám tổng quản ở bên cạnh thì cúi đầu cười trộm.

” Cậu hoàng đế, cuộc sống còn dài mà! Không cần lo lắng, từ từ sẽ đến, con cũng sẽ cố gắng hết sức để có thể trợ giúp cho cậu lớn nhất, nhưng cậu nhất định phải bảo trọng thân thể, không cần phải gấp gáp như vậy, đều nói dục tốc bất đạt, cậu nhất định phải bảo trọng thân thể cho thật tốt.” Ôn Uyển biết hoàng đế rất chăm lo cho triều chính, là người vô cùng nhiệt huyết với chính vụ khiến cho Ôn Uyển rất lo lắng .

“Con yên tâm, cậu có chừng mực.” Hoàng đế ngoài miệng nói như vậy. Nhưng trong lòng thì trầm hẳn xuống, bản thân mình làm sao có thể từ từ được, thời gian của mình đã không còn nhiều lắm rồi.

Ngày mùng một tháng tám, từ sáng sớm Ôn Uyển đã tự mình đi dâng hương cho mẹ công chúa, hôm nay là sinh nhật mười lăm tuổi của mình rồi, ở cổ đại cũng có nghĩa đã là nữ tử trưởng thành, chờ sau khi Ôn Uyển bái tế cho mẹ công chúa xong thì người trong phủ quận chúa cũng lần lượt đến, rối rít đưa lễ vật, nhìn các loại lễ vật phấn son bột nước Ôn Uyển cũng thấy rất hứng thú .

Sau khi dùng xong đồ ăn sáng liền nghe nói Chân Chân cũng đã tới, Ôn Uyển có chút oán giận “Thân thể tẩu mang thai như vậy còn chạy tới nơi này làm gì, vạn nhất động thai khí thì biết làm thế nào. Muội cũng đã nói bao nhiêu lần rồi, không cần phải vội vã sinh con đâu, trước tiên phải đem thân thể dưỡng tốt rồi hãy nói, sao tẩu lại không nghe vậy ? Hiện tại còn trẻ tuổi thì không làm sao, đến già rồi thì tẩu phải làm thế nào đây?” Ôn Uyển nghe được Chân Chân lại mang thai một lần nữa, thì buồn bực tới mức muốn hộc máu, thế này thật quá không thương tiếc thân thể của mình rồi.

“Không sao. Dọc theo đường đi cũng nhẹ nhàng, lễ cập kê của muội mà ta không tới dự được thì nhất định sẽ hối hận cả đời mất. Nghe nói muội mời rất nhiều người, đều là những người có uy tín danh dự trong kinh thành, lúc này lễ cập kê của muội khẳng định rất có thể diện rồi.” Chân Chân vừa nắm lấy tay Ôn Uyển vừa nói.

Ôn Uyển lắc đầu, tỏ vẻ mình cũng không biết là mời những người nào, chuyện này đều do cậu hoàng đế phân phó tổ chức, vốn theo như ý tứ của hoàng đế thì sẽ tổ chức ở trong cung , tuy nhiên Ôn Uyển lại muốn tổ chức ở nhà mình thì sẽ tốt hơn.

“Được, vậy hôm nay tẩu sẽ giúp muội tiếp đãi khách khứa, muội cứ từ từ chờ ở đây thôi.” Chân Chân cười đi ra ngoài để chào hỏi khách khứa.

Ôn Uyển thấy các nàng đều chuẩn bị như vậy thì bản thân cũng hơi khẩn trương rồi. Ôn Uyển tự nói với mình, không phải chỉ là một lễ trưởng thành sao, có gì phải khẩn trương. Vừa nghĩ như vậy thì sự khẩn trương trong lòng cũng vơi đi một chút?

Tưởng phu nhân hỏi “ Không biết người chủ trì lễ hôm nay là ai ?”

Dư phu nhân cười nói “Vậy còn phải hỏi sao, nhất định là Hoàng hậu nương nương rồi. Trên đời này, còn có ai có thể thích hợp hơn so với Hoàng hậu nương nương. Có điều ai cũng sẽ tò mò về người tổ chức.”

Tào phu nhân nhìn phía ngoài nói “Ta đoán , có thể là quốc công phu nhân.”

Phương phu nhân tiếp lời “Đoán chừng là không phải, nghe nói hoàng thượng vô cùng coi trọng lễ cập kê của quận chúa, người vấn tóc là Hoàng hậu, người chủ trì hẳn sẽ là một vị vương phi .”

“Nếu nói về vương phi, người tôn quý nhất tự nhiên là Thuần vương phi rồi, đây chính là thiết mạo Vương phi.” Một phu nhân tiếp lời .

Lần này, khách nhân các nhà huân quý đều là do hoàng đế mời, vì Ôn Uyển thì chỉ có giao hảo với mấy nhà thôi, may là như thế, tới cũng có đến hơn hai mươi vị phu nhân, quang cảnh quả thật long trọng.

Ngay sau khi một tiếng nhạc vang lên thì lễ cập kê cũng chính thức bắt đầu, người tới xem lễ mới biết được người vấn tóc là Hoàng Hậu, người đứng vị trí tổ chức là Như vũ, người giúp đỡ là Mai nhi ( Mai nhi là Ôn Uyển quyết định).

Đầu tiên Ôn Uyển mặc một thân trang phục màu đỏ thắm, chải búi tóc song hoàn kế, dùng gấm cùng màu thắt eo, chân mang một đôi giày vải bình thường, trên giày cũng không có bất kỳ trang sức nào, ngồi ở trong phòng nghe bên ngoài tấu nhạc Ôn Uyển cảm thấy rất thú vị.

Hạ Dao thấy trong mắt Ôn Uyển có sự hưng phấn, chỉ duy nhất không có chính là khẩn trương thì không khỏi bật cười. Ôn Uyển đi ra ngoài, nhìn thấy có không dưới hai mươi người vây quanh, đều là quý phụ phu nhân của Đại Tề .

Có người tới nói, mời Ôn Uyển đi ra ngoài.

Ôn Uyển đến chính sảnh, mặt hướng về phía nam một cách trang nghiêm, hai tay khoanh lại, tay trái ở trên, lòng bàn tay hướng vào phía trong, khom người cúi đầu, rồi hơi nâng trán lên, cúi người tạ lễ với tân khách tới tham dự.

Sau khi hành lễ, Ôn Uyển ngồi xuống chỗ ngồi hướng mặt về phía Tây, Mai Nhi đi tới phía sau Ôn Uyển bắt đầu chải đầu cho nàng, sau đó đem lược đặt hướng về phía Nam.

Như Vũ đang cầm la bạc cùng phát kê đi tới bên cạnh Ôn Uyển, hoàng hậu cũng đứng dậy, đi tới trước mặt Ôn Uyển, mở miệng nói “ Ngày tốt cập kê, vứt bỏ trang phục cũ, vứt bỏ những ý tưởng trẻ thơ, sau này trở thành người có phẩm hạnh. Mang đến điềm lành tuổi thọ tăng cao, luôn giữ được tình huống hạnh phúc.” Sau đó ngồi xuống chỗ ngồi, búi thêm tóc lại cho Ôn Uyển, trâm búi tóc là dùng khối dương chi bạch ngọc chạm khắc mà thành, bề ngoài trơn bóng, ở trên mái tóc đen bóng mềm mại của Ôn Uyển càng phát ra vẻ sáng bóng.

Ôn Uyển dựa theo người chỉ dẫn ,đi về dãy phòng phía Đông, chờ thời điểm trở ra thì đã đổi thành một thân váy ngắn màu vàng nhạt, trên váy ngắn kia cũng không có bất kỳ trang sức gì.

Một khâu này nguyên bản rút gọn thì vẫn còn phải tới hành lễ với cha mẹ, nhưng vừa lúc Bình Hướng Hi bị bệnh nặng nằm ở trên giường, mẫu thân thì đã sớm qua đời nên một khâu lễ này trở thành quỳ lạy với chỗ ngồi ở thượng vị.

Sau khi xong lễ, Ôn Uyển một lần nữa ngồi xuống hướng mặt về phía Đông, hoàng hậu rửa tay rồi lấy một chiếc trâm cài đầu từ trong khay do Như Vũ bưng tới, chính là một cây trâm ngọc bích hình Mẫu Đơn, chỉ cần cái này cũng biết đây chính là tinh phẩm trong số những thượng phẩm, ( về sau Ôn Uyển mới biết được, đó là trâm cài đầu mà khai quốc hoàng hậu yêu thích nhất).

Hoàng hậu mở miệng nói “Ngày giờ tốt nhất trong tháng, cho thấy con đã thay trang phục, tôn vinh sự uy nghi của con, cẩn thận đạo đức phẩm hạnh hiền thục của con, trên lông mày thể hiện tuổi thọ vạn năm, vĩnh viễn được hưởng phúc.”

Mai nhi cũng đi ra lấy cây trâm bạch ngọc cài đầu cho Ôn Uyển, hoàng hậu cắm cây trâm lên đầu cho Ôn Uyển sau đó đứng dậy trở lại chỗ ngồi của mình.

Ôn Uyển quay người lại với tân khách tiếp tục đi về dãy phòng phía Đông, lần này thời gian chờ đợi có hơi dài một chút, Ôn Uyển lại đổi thành một thân trang phục váy áo dài màu đậm hơn bằng gấm, được Hạ Dao vịn ra.

Tà áo đậm màu dưới bước chân của Ôn Uyển khẽ lay động chập chờn, giống như hoa mẫu đơn rở rộ một cách kiều diễm nhất, bày ra được vẻ đẹp nhất.

Lần này Ôn Uyển quay mặt về phía Hoàng Hậu hành lễ quỳ lạy.

Sắc mặt của hoàng hậu hiền hòa, chờ sau khi Ôn Uyển ngồi quay mặt về hướng Đông xong liền rửa tay thêm một lần nữa, lấy cây trâm Phượng Hoàng cùng Kim Bộ dao từ trong khay mà Như Vũ bưng tới, đi đến trước mặt Ôn Uyển nói ” Dĩ tuế chi chính, dĩ nguyệt chi lệnh, hàm gia nhĩ phục. Huynh đệ cụ tại, dĩ thành quyết đức. Hoàng cẩu vô cương, thụ thiên chi khánh.”

Mai nhi đi lên phía trước gỡ trâm Mẫu Đơn bằng ngọc bích từ trên đầu Ôn Uyển xuống, hoàng hậu liền cài lên cây trâm trăm con Phượng Hoàng cùng Kim Bộ dao, sau đó liền đứng dậy quay trở lại vị trí.

Khách khứa chắp tay thi lễ, Ôn Uyển quay trở về đổi lại lễ mục màu đỏ đang mặc, dùng đai đen buộc ngang hông giống như xiêm y mặc ngày bình thường, có một chút rộng rãi, mặc lên người rất nhẹ nhàng thoái mái.

Lần này Ôn Uyển quay mặt về hướng hoàng cung để hành lễ quỳ lạy. Nếu như không phải vì không hợp với lễ nghĩa thì Hoàng đế cũng muốn tới tham dự.

Như Vũ sai nha hoàn bỏ đi mấy thứ bày biện cho lễ cập kê, sau đó lại bày tiệc rượu ở gian phía Tây, hoàng hậu cũng để cho Ôn Uyển ngồi vào vị trí, lúc này Ôn Uyển mới dừng lại ở phía Tây, mặt hướng về phía nam, những việc làm hôm nay lúc trước cũng đã từng theo ma ma học qua nên không cảm thấy xa lạ. Hơn nữa, nàng không có chút khẩn trương chứ đừng nói tới sợ hãi.

Hoàng hậu đứng ở bên trái của Ôn Uyển, chờ Như Vũ bưng chén rượu tiến lên xong mới chuyển sang đứng hướng Bắc, hoàng hậu nhận lấy chén rượu, đi tới trước mặt Ôn Uyển ” Lễ duy hậu, gia tiến lệnh phương. Bái thụ tế chi, dĩ định nhĩ tường. Thừa thiên chi hưu, thọ khảo bất vong.”

Ôn Uyển hành lễ xong liền nhận lấy chén rượu. Sau khi đã xong mọi thứ thì Ôn Uyển liền ngồi vào vị trí của mình, quỳ xuống nâng cốc rượu lên tưới một chút lên mặt đất, rồi để chén rượu trên bàn.

Lúc kết thúc buổi lễ, Ôn Uyển cảm tạ hoàng hậu, Mai nhi, thái tử phi. Hoàng hậu vô cùng từ ái mà nắm tay Ôn Uyển, nói chuyện nhẹ nhàng, nói hai câu thì dẫn người ngồi xuống.

Ôn Uyển đánh giá một lúc cũng ước chừng được khoảng hai mươi người. nhìn ăn mặc cũng biết toàn là phu nhân có bối phận cáo mệnh trên người, trong đó có thế tử phi phủ Hạo thân vương, thế tử phi phủ Thuần vương, hầu như toàn bộ phu nhân tôn thất trong kinh thành đều tới.

Ôn Uyển âm thầm chắc lưỡi hít hà, cậu hoàng đế mời nhiều người tới như vậy. Hơn nữa tất cả bọn họ đều là phu nhân quyền quý trong kinh thành. Tình cảnh này đoán chừng còn phô trương hơn so với lễ cập kê của công chúa rồi.

Truyện trò xong nhìn sắc trời cũng đến lúc hoàng hậu phải hồi cung rồi, hoàng hậu cười “Uyển nhi, nên đi lại trong cung nhiều hơn một chút, mợ tới mấy tháng cũng khó nhìn thấy mặt con được một lần, cậu con còn lẩm bẩm mãi là không nhìn thấy bóng dáng của con. Sau này không cho phép như vậy nữa, còn như vậy thì không chỉ mợ giận mà cậu con cũng sẽ giận nữa.”

Ôn Uyển mím môi khẽ cười.

Như Vũ cười tiếp lời nói ” Bắt đầu từ hôm nay thì Uyển nhi đã là đại cô nương rồi, cũng không nên lấy bộ dáng vô câu vô thúc như trước kia nữa.”

Mai nhi cười nhẹ nói “Đến cuối năm cũng nên bàn về hôn sự một chút rồi, còn không biết là tiểu tử nhà ai có được phúc khí này, có thể đem quận chúa nhà chúng ta cưới được về nhà làm vợ đấy.”

Tào phu nhân tiếp lời “Vậy thì cũng phải xem Tụng nhi nhà ta có được cái phúc khí này hay không rồi.”

Lời này của Tào phu nhân vừa buông xuống khiến mấy vị phu nhân xung quanh đều mang sắc mặt cổ quái, nói xong câu này cũng không sợ đau đầu lưỡi. Có mấy vị phu nhân cũng đã nhận được ám chỉ rồi thì liền hỏi sao lại nói lời này. Tiên hoàng còn không có chỉ hôn cho Ôn Uyển, tiên hoàng chỉ nói là qua mười lăm tuổi thì nói tiếp.

“Tiên hoàng từng nói riêng với lão gia nhà ta, nếu Tụng nhi nhà ta có thể vào tiền tam giáp thì sẽ đem quận chúa hứa cho Tụng nhi nhà chúng ta, mặc dù con trai ta muốn đậu trạng nguyên e là sẽ khó khăn nhưng vào tiền tam giáp thì không khó lắm.” Tào phu nhân nhìn mấy vị phu nhân đang ngồi đó đều đem đôi mắt nóng bỏng nhìn mình, thì vội vàng tung ra một quả bom thật to, còn kém mỗi việc nổ cho tất cả mọi người ngất đi tại chỗ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.3 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm, Thủ Thuật, Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như robot hut bui irobot la cua nuoc nao mua o dau tot, last name la gi học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công