Trọng sinh hào môn: Anh hai đừng chạy!

Chương 51: Sự cố gắng của cô!


Càng nghĩ, Âu Dương Thiên Thiên càng run rẩy, một con người bình thường, nhưng hằng ngày lại phải sống trong sự lăm le của các thế lực lớn, chỉ vì giàu có thôi sao? Một lý do mà cô cảm thấy.... nực cười nhất thế gian này!

Vốn cứ tưởng rằng người nghèo mới khổ, luôn đối mặt với chuyện nuôi sống bản thân qua ngày, chỉ sợ chết vì đói mà thôi. Nhưng còn người giàu? Cái chết đến với họ không báo trước một chút nào, thần chết luôn chực chờ bên cạnh và có thể cướp đi tính mạng đó không chút thương tiếc.

Họ có thể sống được bao lâu chứ? Vài năm? À không, có khi chỉ vài tháng, vì cô sợ, nỗi ám ảnh sẽ làm họ tổn thọ mất!

Âu Dương Vô Thần là người gốc Trung nhưng anh lại sang Mỹ định cư từ lúc nhỏ, bên nước đó có khủng bố, có xã hội đen lớn nhất thế giới, vậy có phải chuyện này xảy ra như cơm bữa hay không? Anh không thường xuyên về đây, là vì không muốn Âu Dương gia bị cuốn vào chuyện này, hay là vì.... sợ đem lại điều đáng tiếc cho họ?

Thật sự... đáng sợ quá đi!

Âu Dương Thiên Thiên nhắm mắt lại, cô ôm chặt người Âu Dương Vô Thần, cố gắng che đi sự run rẩy trên người mình.

Được rồi, mặc dù cô thông cảm với chuyện của anh, nhưng cô sẽ cố để bản thân không quá kích động. Dù sao cô cũng chỉ là người bình thường, chưa từng trải qua chuyện như thế này bao giờ, vậy nên, đây là sự cố gắng duy nhất của cô rồi.

Nghĩ nghĩ, Âu Dương Thiên Thiên vùi mặt càng sâu vào lòng người đàn ông, cô nhắm mắt, cố gắng nhớ đến những chuyện khác để làm quên đi cuộc chiến ngoài kia.

Cứ như vậy, cho đến khi xe dừng hẳn, Âu Dương Vô Thần nhìn lại kính chiếu hậu, thấy phía sau đã được người của anh dọn dẹp sạch sẽ, mới yên tâm ngó xuống cô gái trong lòng mình.

Âu Dương Thiên Thiên không biết từ lúc nào đã ngủ, mày cô nhíu chặt, như đang sợ hãi thứ gì đó, có lẽ cô đã ngủ trong cơn hoảng loạn nên nó mới ám ảnh cô kể cả trong giấc mơ.

Người tài xế đi xuống xe, anh ta mở cửa cho Âu Dương Vô Thần, cúi đầu lên tiếng:

- Cậu chủ, đã đến nơi rồi!

Âu Dương Vô Thần nhìn 1 lúc, tay anh giơ lên tầm vài giây lại thả xuống, cuối cùng, anh đành ôm lấy Âu Dương Thiên Thiên đang ngủ say, nhấc chân đi ra khỏi xe.

Chiếc trực thăng cách xe anh tầm 10m, dường như nó đã đứng ở đấy hàng giờ để đợi anh đến.

Tiến gần lên, Âu Dương Vô Thần chợt xoay người lại, anh nhìn người tài xế, nói giọng lạnh lẽo:

- Không cần đưa về bang, cứ xử hết chúng đi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 14 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như bo tat dai the chi niem phat vien thong, thich tri sieu Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.