Trọng sinh hậu cung sấm quan ký

Chương 40: Ánh trăng

Tử Oánh lắp bắp hô: “ Hoàng Thượng”, Dịch Thụy Cảnh nhẹ nhàng “ Ân” một tiếng nhưng không buông nàng ra. Trăng đã lên cao, gió thổi nhẹ, Tử Oánh cứng ngắc muốn đẩy hắn ra, nàng có thể cảm thấy thân thể hắn đang nóng lên, loại dự cảm kia lại xuất hiện, nhưng trong lòng nàng trừ khẩn trương còn có e lệ.

Ngụy công công dẫn người đứng xa xa, nhìn thân ảnh hai người trong ánh trăng mông lung, nghĩ đến Hoàng Thượng rời đi sớm, sợ rằng các cung tần cũng đã tan tác. Nàng bất chấp sợ hãi dùng sức lùi về phía sau, quỳ xuống.

Dịch Thụy Cảnh nhíu mi, mặt hiện lên tức giận “ Nàng gan to bằng trời, muốn làm phản!”

“ Hoàng Thượng bớt giận, nô tỳ uống nhiều rượu thân thể không khỏe, thỉnh hoàng thượng thứ tội.” Nâng mắt lặng lẽ nhìn hắn, chỉ thấy đôi mắt hắn sáng thần kỳ, chiếc cằm cương nghị buộc chặt, môi mỏng hơi nhếch, hoàn toàn không còn vẻ lười nhác khi còn trong điện.

Khi quỳ xuống, đồ mà nàng thêu cho Nhị hoàng tử từ trong tay áo rơi ra. Dịch Thụy Cảnh cúi người nhặt lên, hừ lạnh một tiếng “ Xem ra Ngọc quý nhân có tâm tư thêu hoa nhưng lại không có công phu phao cho trẫm ly trà!”

nói xong liền kéo nàng lên, nâng mặt nàng lên hôn: “ Nếu đã thích đứa nhỏ như vậy, trẫm cùng ngươi sinh một đứa.”

Trong miệng hắn mang theo mùi rượu. hắn triền sạch sẽ rượu trái cây trong miệng nàng, cuối cùng không phân biệt được là rượu của hắn hay rượu của nàng, hương rượu quanh quẩn trong không khí.

Nàng không hiểu tại sao luôn chọc hắn sinh khí, chắc giống như người ta thường nói bát tự không hợp. Nàng tận lực tránh hắn, hắn lại không cho nàng cơ hội trốn đi, mỗi lần đều lôi nàng ra trước ánh mặt trời.

Đứa nhỏ? Nàng đã từng vì hắn sinh hạ đứa nhỏ, nho nhỏ, mềm yếu, mỗi ngày nàng nhìn con phun bong bóng tâm tình cũng mềm nhũn. Đó là đứa nhỏ của bọn họ, có lẽ khi trưởng thành sẽ cao lớn, anh tuấn giống hắn. Nàng không hi vọng con mình trở thành đế vương, chỉ mong nó bình an lớn lên.

Nguyện vọng này, nàng không thực hiện được.

Dịch Thụy Cảnh thấy nàng thất thần, trong mắt lệ nóng vòng quanh nhưng lại quật cường không rơi nước mắt. hắn nắm mũi nàng ép nàng hé miệng, nước mắt vì thế mà bị bức trở về.

“ Khóc cái gì?” Vuốt tóc đen của nàng, hơi thở phun trên mặt nàng “ Nàng cũng có thời điểm sợ hãi?”

“ Nô tỳ thất lễ.” không nói vì sao lúc nãy lại khóc.

Dịch Thụy cảnh không để ý đến nàng, luồn tay vào trong váy nàng. Nàng cảm thấy gò má như bị thiêu cháy, váy bị vén lên. hắn làm vậy là muốn trả thù nàng lúc nãy che giấu.

Nơi này người đến người đi, cho dù hiện tại phi tần chưa trở về nhưng cũng có không ít cung nữ, thái giám. Nàng cố gắng kiềm chế để không hô ra tiếng, không lâu sau nàng có cảm giác choáng váng, không tự chủ ôm cổ hắn.

hắn ôm nàng ngồi xuống ghế đặt nàng trên đùi, tử phía sau nhìn lại thì chỉ có mình hắn nơi này, không ai có thể nghĩ đến còn có nàng.

Cuối cùng cũng an tâm không ít, nhưng nàng lại cảm thấy ủy khuất. Nàng trọng sinh một năm, đại cừu còn chưa báo, đã phải làm những chuyện khuất nhục, thật là uổng phí ý tốt của ông trời

hắn nhỏ vụn hôn vành tai nàng, làm da đầu nàng cũng phải run lên: “ Hoàng Thượng, hồi cung được không?” Ngữ khí rầu rĩ.

Tất nhiên hắn không để ý đến thỉnh cầu của nàng hoặc là khinh thường nói. hắn bắt nàng phải cảm nhận từng nụ hôn của hắn, sau đó tay hắn bất ngờ đi vào, nàng bị cảm giác đau đớn đánh úp nhưng lại cắn răng không phát ra tiếng, hắn lại càng tiến vào sâu hơn.

Nàng động đậy đậy muốn ngăn cản hắn. hắn muốn vào sâu hơn nữa nhưng thấy mặt nàng sắp nhăn thành đoàn liền nhịn xuống.

“ Thả lỏng” thanh âm ‘ ba, ba’ vang lên trong bầu trời đêm, nàng cảm thấy thật xấu hổ muốn cắn lưỡi tự sát, xa xa truyền đến tiếng nói chuyện.

“ Hoàng Thượng..” lần trước ở Ngự thư phòng hắn răn dạy nàng làm nàng mất hết thể diện. Nếu lần này để các phi tần biết nàng câu dẫn Hoàng Thượng ở nơi như thế này, chức quý nhân này nàng cũng đừng mong giữ.

“ Bảo nàng thả lỏng, nàng lại khẩn trương!” Dịch Thụy Cảnh mất chút nhẫn nại cuối cùng, “ Lời ta nói nàng đều như gió thoảng qua tai nhưng người khác nói nàng lại nhỡ kỹ! Đến cùng trong lòng nàng thì ai mới là Hoàng Thượng?”

hắn cắn nàng để lại trên làn da trắng một dấu màu đỏ. Nàng như bị điện giật, bên dưới lại càng chặt “ Thả lỏng chút, thật chặt..”

Nàng không nhớ được sau đó hắn nói gì, nàng run rẩy chỉ cảm thấy trên người như có những đốm lửa, hắn đến chỗ nào nàng bị thiêu đốt chỗ đó. Mà hắn dường như là cố ý khiêu khích nàng, động tác ngày càng chậm, nàng hít một hơi lạnh, giống như con mèo nhỏ vặn vẹo. miệng phát ra thanh âm nức nở, càng ngày càng làm hắn điên đảo.

hắn biết nàng muốn gì chỉ là mỗi lần nàng đều tra tấn hắn, Lần này hắn muốn để nàng nếm chút khổ sở.

Đêm tháng bảy khô nóng, một tiếng thét vang lên. Trán nàng chảy mồ hôi làm dính tóc lên mặt. Búi tóc hỗ độn, hô hấp dồn dập, nàng đã thanh tỉnh rất nhiều nhưng lại tự phỉ nhổ hành vi của bản thân.

Đến cùng vẫn không đánh lòng nhìn nàng chịu khổ. hắn giữ thắt lưng của nàng, động thân đi vào.

Đến khi sắp đạt cao trào hắn hét lên một tiếng, ra vào nhanh hơn, đè nàng muốn cùng triền miên một chỗ với nàng. Hăn thở gấp hôn vai nàng hồi lâu mới buông nàng ra.

Nàng mệt mỏi ghé vào đầu vai hắn nhưng hắn lại không có chút nào gọi là mệt mỏi: “ Nếu không, chúng ta đến một lần nữa.”

Nàng lập tức đứng dậy nhảy xuống đất, mang theo vài tia trong suốt, dưới ánh trăng như phát ra quang mang.

Ai cũng sẽ không nghĩ ra được chuyện hoang đường vừa phát sinh trong đình, Tử Oánh đi xa nhìn lại thấy trong đình là một mảnh tối đen như mực, liền yên râm.

“ Tựa hồ Ngọc quý nhân rất hoài niệm.” Dịch Thụy Cảnh cười gian, nắm tay nàng đi trên đường. Vừa rồi Tử Oánh đề nghị đi kiệu trở về, Dịch Thụy Cảnh nhân tiên đó nói một câu: “ Vừa vặn có thể ôn lại chuyện chiếc kiệu lần trước.”

Tử Oánh nghe xong vội nói: “ trên yến hội nô tỳ ăn không ít, đi dạo một chút để dễ tiêu.” Lúc nãy rõ ràng nàng uống một bụng rượu, chưa ăn được cái gì.

Đến Khải Tường cung, Vệ Hoằng An chạy nhanh tới nói: “ Hồi Hoàng Thượng, Lưu tần, Lưu tần đẻ non..”

Dịch Thụy Cảnh nhíu mày “ Sao lại thế? Lúc nãy không phải vẫn tốt sao?”

Tử Oánh vâng lời đứng một bên “ Hồi Hoàng Thượng, nô tài không biết, Lưu tần rời đi không lâu liền đẻ non, thái y đã sang đó…”

“ Bãi giá.” Dịch Thụy Cảnh phân phó Tiểu Huyền Tử, quay đầu nói với Tử Oánh “ Trẫm đi xem, ngươi nghỉ ngơi đi.”

“ Nô tỳ cung đưa Hoàng Thượng.” Nàng cúi đầu hành lễ, tuy thật muốn đi xem thảm trạng của Lưu tần, nhưng sau này vẫn có cơ hội đi nhìn.

Trong Vĩnh Hòa cung đèn đuốc sáng trưng, trong Đông thiên điện Lưu tần kêu thảm thiết, hoàng hậu, Quý phi, Huệ tần đều tụ tập trong điện Vĩnh Hòa chờ tin tức, Tường tần phân phó cung nữ dâng trà, cười nói vài câu, vì không thể tiếp đãi theo quy củ nên mong các vị phi tần tha thứ. Chỉ là tâm tư của mọi người cũng không ở đây, nên không khí có chút chán ngắt.

Mang thai ba tháng đầu phải cẩn thận, cái thai này của Lưu tần còn chưa được ba tháng, lúc nãy lại thấy máu, nghĩ rằng tỷ lệ giữ được không lớn, trong lòng mọi người đều suy đoán.

Thấy Hoàng Thượng đến, mọi người hành lễ. Dịch Thụy Cảnh ngồi trên ghế sắc mặt âm trầm nhìn các nàng một lượt mới cho đứng dậy.

“ nói đi, lần này là vì sao? Hậu cung của Trẫm sao lại khong yên như vậy!” Trong mắt Hoàng hậu thoáng qua tia trào phúng, lần này có trách tội thế nào thì cũng không đến phiên nàng ta, nhớ lần trước bị tai bay vạ gió lại chán nản.

“ Hồi hoàng thượng, nô tỳ không biết.” Liễu quý phi cúi đầu quỳ xuống “ Thỉnh Hoàng Thượng trị tội.”

“ Mang cung nữ của Lưu tần lên cho Trẫm.” Dịch Thụy Cảnh nhấp một ngụm trà xong lại cau mày buông xuống.

không lâu sau, Ngụy công công dẫn đến một cung nữ mặc y phục đỏ tía, cung nữu thấp thỏm quỳ xuống “ nói, Lưu tần đã xảy ra chuyện gì?”

Cung nữ bình ổn tinh thần mới mở miệng trả lời: “ Hồi Hoàng Thượng, hôm nay nô tỳ hậu hạ Lưu tần rời đi, trên đường Lưu tần thấy máu, nô tỳ thật sự không biết tại sao.”

“ Thái y nói thế nào?” Dịch Thụy Cảnh chán ghét quay đầu hời Ngụy công công, tâm tình tốt không còn lại một chút.

“ Thái y nói, sợ là không giữ được đứa nhỏ.”

Trong điện truyền đến hít khí của mọi người, vinh sủng của Lưu tần cũng chỉ đến đây thôi.

“ Có tra được sảy ra chuyện gì?”

“ Hồi hoàng thượng, còn chưa tra được gì.”

Trong Đông thiên điện, Từ thái y sau khi bắt mạch liền nhỏ giọng thương lượng với Đổng thái y sau đó thấp giọng bẩm báo với tiểu Huyền tử.

Tiểu Huyền tử ra chính điện, nói nhỏ với Ngụy công công, Ngụy công công tỏ ra khiếp đảm, bẩm với Dịch Thụy Cảnh:

“ Hoàng Thượng, thái y nói có thể là do Lưu tần ăn nhầm hoa hồng…”

“Ba” Dịch Thụy Cảnh ném chén trà xuống đất “ đi đem tất cả những thứ Lưu tần đã ăn để thái y tra một lần, dám dưới mí mắt trẫm động thủ!”

Chúng phi tần vội quỳ xuống, sắc mặt Liễu quý phi càng tái nhợt, lần này nàng ta sẽ không tránh khỏi tội danh quản lý không tốt.

“ Nô tỳ có tội, thỉnh Hoàng Thượng để nô tỳ tra xét, đòi lại công đạo cho Lưu tần muội muội.” Liễu quý phi mở miệng.

Liễu quý phi luôn là người hiểu hoàng thượng, biết lần này dù thế nào Hoàng Thượng cũng sẽ giận nàng ta nên lập tức muốn lập công chuộc tội.

Dịch Thụy Cảnh suy xét một lát “ Cũng tốt, Quý phi, Thục Phi và Hiền phi điều tra thật tốt cho trẫm! Ba ngày sau nếu không tra ra, Trẫm sẽ đích thân tra!”

Thục phi, Hiền phi bị điểm danh liền đứng lên đáp ứng. Con ngươi Hoàng Hậu nương nương thoát qua tia vui sướng khi người gặp họa, ba ngày tra ra kết quả không phải chuyện dễ dàng.

Chúng phi tần không khỏi thổn thức, mới vừa rồi Lưu tần cỡ nào vinh quang xem ra…trong hậu cung vinh sủng chỉ lướt qua trong giây lát.

Hoàng Thwuonjg làm như không muốn ở chỗ này một khắc nào, đứng dậy phân phó chăm sóc tốt cho Lưu tần, từ đầu đến cuối cũng không đi Đông thiên điện nhìn một cái.

Lưu tần vừa tỉnh gnhe được tin đứa nhỏ không giữ được, Hoàng Thượng lại không nhìn nàng ta một cái, khí huyết nhất thời dâng lên, hôn mê bất tỉnh. Máu vừa cầm được ;ại chảy ra, Đổng thái y tuổi tác đã cao nên chỉ có Từ thái y ở lại, sau khi thi châm cho Lưu tần liền lui ra.

Nàng ta không biết, về sau nàng ta sẽ không thể mang thai.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như tom tat tac pham vo nhat ngan gon nhat, mo bai ket bai hanh phuc cua mot tang gia hay nhat sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.