Trọng sinh tiêu dao đạo

Quyển 2 - Chương 78: Một khối gỗ mục

Dịch giả: archnguyen1984

Tin tức tông môn tổ chức rèn luyện vừa lan ra, hầu như tất cả đệ tử Thương Vân Tông đều bàn luận, hoặc là tranh thủ thời gian để luyện chế đan dược, Pháp Khí, hoặc đi thu thập Linh thạch cùng những chuẩn bị khác. Có rất nhiều đệ tử mời thêm hảo hữu, hình thành các nhóm năm người, ba người để thời gian tới cùng nhau rèn luyện.

So với những đệ tử bình thường trong tông, đệ tử ngoại môn ở Lưu Tiên Cư yên tĩnh hơn nhiều. Với tu vi chỉ từ Luyện Khí trung kỳ trở xuống, bọn họ căn bản không có tư cách tiến vào Thái Hằng sơn mạch.

Trở lại Lưu Tiên Cư, Bạch Dịch tĩnh tu một mạch hơn nửa tháng, Linh khí trong cơ thể đã vô cùng tinh thuần, mơ hồ có dấu hiệu ngưng hóa rồi.

Luyện Khí, chính là luyện tinh hóa khí. Vào thời điểm tĩnh tu, vận chuyển tâm pháp thì mang Linh khí trong trời dất luyện hóa và đưa vào cơ thể. Đợi cho Linh khí tinh thuần đến một trình độ nhất định là có thể hóa khí lực, hình thành Linh lực chính thức.

Linh lực sinh ra chính là thời điểm đột phá Luyện Khí kỳ, tiến giai lên một cảnh giới mới, Trúc Cơ.

Nếu Linh khí trong cơ thể đã có dấu hiệu ngưng hóa thành Linh lực, Bạch Dịch dứt khoát ngừng tu luyện.

Hắn tiến vào Thương Vân Tông còn chưa tới thời gian nửa năm, lúc này mà tiến giai Trúc Cơ thì danh xưng Thương Vân đệ nhất nhân ngoài hắn ra thì không còn ai xứng đáng được nhận nữa. Đừng nói là danh xưng đệ nhất nhân này, dẫu cả tòa Thanh Châu cũng chưa từng xuất hiện tu sĩ chỉ dùng thời gian có mấy tháng đã tiến giai thành tu sĩ Trúc Cơ.

Tốc độ tu luyện kinh khủng này nếu lộ ra, Bạch Dịch không thể được xem như thiên tài, mà phải gọi hắn là yêu quái. Thanh danh của hắn càng lớn, tỷ lệ cừu gia biết tới hắn càng cao.

Vô luận là Thiên tài hay Yêu tài, Bạch Dịch đều không quá để ý. Điều làm hắn lo lắng là nguy cơ ảnh hưởng tới tính mạng sau này.

Kiếp này, chỉ với tu vi thấp kém như hiện tại mà để lộ ra danh tự của kiếp trước, để thanh danh lan xa thì chẳng khác nào tự tìm chết.

Bỏ xuống ý niệm tiến giai, Bạch Dịch đi ra khỏi chỗ ở, vừa hay nhìn thấy Khương Đại Xuyên và Cao Nhân cũng chuẩn bị rời khỏi Lưu Tiên Cư.

Nhìn thấy Bạch Dịch tiềm tu nhiều ngày không ra giờ xuất hiện, Khương Đại Xuyên tranh thủ thời gian hỏi thăm, cười hì hì bảo. “Tiểu thúc, ngài bế quan đã hơn nửa tháng, có phải sắp đột phá Luyện Khí hậu kỳ đúng không?”

Cao Nhân cũng vội đi tới, cao hứng chào hỏi. “Ta cùng sư huynh Đại Xuyên đang muốn đi Tàng Thư Các để mở mang tầm mắt. Bạch huynh, hay là chúng ta cùng đi chứ?”

“Đúng vậy, tiểu thúc à, chúng ta cùng đi tới Tàng Thư Các đi.” Khương Đại Xuyên vô cùng hào hứng, nói. “Trước kia ta từng nghe, trong Tàng Thư Các của Thương Vân Tông có chứa rất nhiều kỳ công bí pháp. Hôm nay, vất vả lắm mới tiến được vào nội môn, không thể bỏ qua cơ hội đi xem này được.”

“Ba thức Lô Đào ngươi đã luyện xong rồi chứ?” Bạch Dịch quét mắt nhìn Khương Đại Xuyên, lạnh nhạt hỏi.

Khương Đại Xuyên nghe vậy thì lúng ta lúng túng, bất đắc dĩ đáp. “Còn thức thứ ba, cố gắng thế nào ta cũng không học được. Chính vì vậy mới muốn đi Tàng Thư Các một chuyến xem có cường giả nào trong tông lưu lại kiếm pháp tâm đắc hay không. Hơn nữa, ta nghe nói trên kiếm thức Lô Đào còn có một loại kiếm pháp cao thâm gọi là Trùng Vân Kiếm Pháp. Ta không học được thức thứ ba của Lô Đào Kiếm, có thể học được một chiêu nửa thức của Trùng Vân Kiếm Pháp cũng tốt lắm rồi.”

“Chưa học bò đã lo học chạy rồi. Đại Xuyên, ngươi thật đúng là có tiền đồ đấy.” Bạch Dịch chế giễu. “Xem ra vị Khương đại ca kia của ta thật có phương pháp dạy con đấy.”

“Hắc hắc…, tiểu thúc cũng đừng chê cười, ta là người dễ sinh kiêu ngạo lắm.” Khương Đại Xuyên nhếch bộ râu quai nón, nở nụ cười ngây ngốc, thực lòng nghĩ rằng Bạch Dịch đang khen hắn.

“Đúng là đàn gảy tai trâu.” Bạch Dịch bất đắc dĩ gật đầu. Cao Nhân nghe ra thâm ý trong lời nói của Bạch Dịch, hắn chỉ đứng ở một bên cười trộm không thôi.

“Trùng Vân Kiếm Pháp…”, Bạch Dịch thấp giọng tự nhủ, một lát sau cũng gật đầu bảo. “Cũng tốt, nếu là kiếm quyết cho đệ tử bình thường tu luyện, ta cũng muốn đi thưởng thức một phen.”

Kiếm thức Lô Đao là kiếm thức dành cho đệ tử ngoại môn ở Nhập Vân Cốc tu luyện, uy lực thấp kém. Nếu Bạch Dịch có ý định tu luyện tại Thương Vân Tông này, tất nhiên phải nhập gia tùy tục, học loại kiếm pháp trụ cột thấp kém này. Trước mặt người khác, hắn sử dụng kiếm pháp của hắn thì thế nào cũng bị hoài nghi.

Ba người cùng nhau rời khỏi Lưu Tiên Cư, bước từng bước dọc trên con đường mòn tĩnh mịch trong tông. Sau một lúc lâu, một tòa nhà cũ kỹ xuất hiện trước mặt ba người.

Tàng Thư Các nằm ở rìa tông môn. Đây là tòa nhà cũ kỹ, lại ở vị trí vắng vẻ nhưng đệ tử hàng ngày tới đây liên miên không dứt, vô cùng náo nhiệt.

Đi tới ngoài Tàng Thư Các, Khương Đại Xuyên nhìn người đến người đi nhộn nhịp thì không khỏi tấm tắc kêu kỳ lạ. “Chỉ là một tòa nhà cũ mà lại có nhiều người ra vào như vậy, bên trong nhất định có cất giấu kỳ công cái thế. Đi, chúng ta nhanh vào trong thôi.”

Nói xong, như ngựa tiên phong, Khương Đại Xuyên bước vài bước đã tới cửa ra vào. Hắn vừa định xông vào trong Tàng Thư Các thì bị một đạo Linh lực ngăn lại.

“Đệ tử ngoại môn?”

Từ trong Tàng Thư Các truyền ra một câu hỏi thăm, sau đó xuất hiện một vị Chấp sự mặc thanh y tuổi chừng hơn ba mươi, quét mắt liếc đạo bào màu xám ba người mặc trên người, ra vẻ không kiên nhẫn nói. “Trong Tàng Thư Các không có công pháp cho các ngươi tu luyện. Đợi đến lúc trở thành đệ tử nội môn hãy quay lại đây.”

Dứt lời, vị Chấp sự này phất tay áo lên, một cỗ Linh lực đẩy tới hất lui Khương Đại Xuyên ra sau hơn một trượng, giống như vừa giơ tay xua đuổi hắn vậy.

Cảm nhận được Linh khí tới trước người, Khương Đại Xuyên sợ đến rắm cũng không dám đánh, sắc mặt xám xịt chui ra sau lưng Bạch Dịch, có ý muốn quay lại nơi ở.

“Nếu Tàng Thư Các cất giữ điển tịch trong tông môn, lưu giữ cũng là để cho đệ tử tu tập. Chúng ta đều là đệ tử của Thương Vân Tông, chẳng lẽ không thể xem hay sao?” Bạch Dịch không lui lại, lãnh đạm hỏi.

“Ngươi thật sự muốn nhìn?” Thanh y Chấp sự ( Chấp sự mặcy phục màu xanh) nhìn thẳng Bạch Dịch, cười nhạo nói. “Có thể vào, chỉ cần ngươi có thể đưa ra Linh thạch, công pháp trong Tàng Thư Các để cho các tùy ý quan sát.”

Nói xong, vị Chấp sự này chỉ vào tòa nhà sau lưng nói. “Tàng Thư Các có tổng cộng năm tầng. Muốn quan sát tầng thứ nhất cần nộp một khói đê giai Linh thạch, tầng thứ hai là mười khối, tầng ba trăm khối, tầng bốn một ngàn khối. Tầng thứ năm thì nếu không được Trưởng môn cho phép, bất kỳ ai cũng không được tiến vào.”

“Không hạn chế thời gian sao?” Cao Nhân ở bên cạnh hỏi xen vào.

“Đương nhiên là có hạn chế.” Vị Chấp sự này lạnh lùng nói. “Phí tổn ấy chỉ đủ cho các ngươi quan sát trong một ngày mà thôi.”

Một khối Linh thạch chỉ được quan sát một ngày, cái giá này đệ tử nội môn bình thường còn có thể chấp nhận được nhưng với đám đệ tử bần cùng ngoại môn lại là một cái giá quá lớn. Nếu không phải vì Khương Đại Xuyên và Cao Nhân mới được ban thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở Phong Thảo Viên thì chắc chắn hai người không dám tới nơi này.

“Đại Xuyên, lấy Linh thạch ra.” Bạch Dịch lên tiếng phân phó xong, dẫn đầu tiến vào Tàng Thư Các. Theo sau hắn, Khương Đại Xuyên nhăn nhó, trong lòng nghĩ sớm biết như vậy thì có đánh chết hắn cũng không tới nơi này.

Vác bộ mặt buồn rười rượi, Khương Đại Xuyên móc ra hai khối Linh thạch đưa cho Chấp sự Tàng Thư Các, Cao Nhân ở bên cạnh cũng lấy ra một khối.

Nhận ba khối Linh thạch trong tay, Chấp sự mặc thanh y hừ lạnh một tiếng rồi quay người rời đi, không quên đáp lại mấy lời. “Da lông còn chưa mọc đủ đã muốn làm bộ là tráng hán. Hôm nay mới thấy, đệ tử ngoại môn thực sự là một khối gỗ mục, không thể dậy dỗ.”

Tên Chấp sự mặc thanh y châm chọc. Một số đệ tử đứng gần cửa ra vào đều nghe thấy nhưng Bạch Dịch lại giữ thái độ thờ ơ, cứ thế tiến vào trong Tàng Thư Các. Cao Nhân cố nén lửa giận bước theo sau Bạch Dịch.

Trong ba người, chỉ có Khương Đại Xuyên là không tim không phổi. Hắn chỉ đau lòng vì mất một khối đê giai Linh thạch, còn những chuyện khác hắn không quan tâm. Khương Đại Xuyên vừa đi vừa hỏi. “Cái tên Chấp sự kia nói cái gì mà Điêu? Chẳng lẽ trong Tàng Thư Các này có cả chim sao?

• Chương này có hai từ đồng âm nhưng khác nghĩa.

Điêu = chim Điêu

Điêu = Điêu khắc ( ý nói dậy dỗ)

Tên Khương Đại Xuyên ngu dốt, nghe tên Chấp Sự nói lại tưởng là nói tới chim Điêu, ai dè đối phương chỉ coi bọn hắn như những tấm gỗ mục, không thể điêu khắc được.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.3 /10 từ 3 lượt.

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như chan ly bat bien cua cuoc doi, so menh cua con nguoi Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.

loading...
DMCA.com Protection Status