Trọng sinh tu tiên tại đô thị

Chương 27: Tiệc rượu của Đường gia


Luyện Khí cảnh chia làm chín tầng, trong đó ba tầng đầu là Luyện Khí sơ kỳ, chỉ cần hấp thu thiên địa linh khí chuyển hóa thành chân nguyên là đủ.

Đạt tới Luyện Khí tầng bốn, cũng tức là tiến vào Luyện Khí cảnh trung kỳ, lúc này chỉ dựa vào hấp thu thiên địa linh khí đã không được, cón phải lấy linh khí rèn luyện huyết nhục, chờ tu vi tới Luyện Khí tầng sáu đỉnh phong, huyết nhục toàn thân trải qua cải tạo, nhục thân có thể căn cản được đạn pháo!

Còn nếu tiến thêm một bước nữa, đạt tới cảnh giới Luyện Khí hậu kỳ, bắt đầu phải lấy linh khí rèn luyện gân cốt, đạt tới cảnh giới Luyện Khí tầng chín đỉnh phong, sau khi toàn thân trải qua cải tạo từ trong ra ngoài, coi như là đầu đạn hạt nhân cỡ nhỏ cũng có thể chống lại!

Đây cũng là lý do vì sao, khi tu vi đạt tới cảnh giới Luyện Khí tầng bốn, cần có năng lượng nhiều hơn nữa rất nhiều lần.

...

Sau khi thuật lợi đột phá tới cảnh giới Luyện Khí tầng bốn, Diệp Trần bước ra khỏi sơn động bí nấp này, thân thể rung lắc một cái, bụi trên tóc và quần áo bị tác động cho bay đi, toàn bộ cơ thể trở nên sạch sẽ và mịn màng, trong nháy mắt khôi phục lại dáng vẻ trước khi vào sơn động.

"Chỉ vì luyện chế mấy viên đan dược nho nhỏ này, vậy mà tiêu hết sạch tiền của ta, xem ra ta cần phải tìm một con đường kiếm tiền khác nhanh hơn mới được!

Diệp Trần thì thầm, lấy điện thoại di động đểu của mình từ phía sau một hòn đá bên cạnh sơn động.

Trước khi tiến vào sơn động, Diệp Trần vì để cho chính mình không bị tác động từ bên ngoài quấy nhiền, toàn tâm luyện đan, nên đã tắt máy điện thoại di động, để ở chỗ đó.

Mở điện thoại ra, có rất nhiền tin nhắn và cuộc gọi nhỡ, từ trên màn hình thi nhau hiện ra, hơn nữa gần như tất cả đều đến từ một người, Đường Thanh Nhã!

Diệp Trần lập tức hết sức hiếu kỳ,

Trước khi tới đây, hắn đã nói chuyện qua với Tô Lam, nói mình hai ngày này muốn ở lại trường học, sau đó lại cố ý để Ngô Lỗi giúp mình xin phép giáo viên chủ nhiệm cho nghỉ hai ngày, theo lý thuyết mà nói, Đường Thanh Nhã là lớp trưởng, không thể không biết chuyện này.

"Chắc là nha đầu này có chuyện gấp gì đó?"

Nghĩ tới đây, Diệp Trần trực tiếp bấm điện thoại gọi cho Đường Thanh Nhã.

Sau một lát, tiếng nói trang ngập kinh ngạc của Đường Thanh Nhã, từ đầu bên kia điện thoại vang lên,

"Diệp Trần! Hai ngày nay anh chạy đi chỗ nào thế? Điện thoại không gọi được, tôi còn tưởng rằng anh bị mất tích rồi!"

"Điện thoại tôi tắt máy, lớp trưởng đại nhân tìm ta có việc gì gấp sao?"

Đường Thanh Nhã im lặng một lát, mới ấp úng nói:

"Đó là, là như thế này, bởi vì thân thể ông nội ta luôn không được khỏe, Bố tôi và bác tôi đang dự định tổ chức một bữa tiệc gia đình, làm cho ông nội tôi vui một chút, nếu anh có thời gian, anh có thể đến và tham gia hay không?"

Diệp Trần đột nhiên cảm thấy khó xử,

"Đây là bữa tiệc của ông nội cô, tôi đi hình như không thích hợp a?"

Đường Thanh Nhã nghe Diệp Trần nói như vậy, lập tức khẩn trương, cô ta đã đáp ứng anh trai của mình, cần phải mời Diệp Trần tới, hơn nữa bản thân cô ta cũng rất hi vọng Diệp Trần có thể tham gia,

"Phù hợp, phù hợp! Như loại bữa tiệc gia đình này, mỗi người của Đường gia đều có thể mời bạn bè của mình tham gia, bạn bè của ta không nhiều, anh coi như là giúp ta một lần có được hay không?"

Đường Thanh Nhã cũng đã nói tới nước này rồi, Diệp Trần thực sự không tìm thấy lý do nào khác để từ chối,

"Vậy được rồi, bữa tiệc gia đình của nhà cô bắt đầu vào lúc nào?"

Đường Thanh Nhã mừng rỡ, vội vàng nói:

"Ngay vào tám giờ tối nay! Anh bây giờ đang ở đâu? Tôi để cho người tới đón anh!"

"Được rồi, cô đem địa chỉ gửi qua tin nhắn cho tôi là được."

...

Sau khi nói chuyện điện thoại với Đường Thanh Nhã xong, dưới chân Diệp Trần hơi động một chút, người đã đi ra bên ngoài mấy chục thước, sau đó ở vùng ngoại ô đi xuyên qua không tới mười phút, cuối cùng cũng đã trở lại trong thành phố Vân Châu.

Lúc này bầu trời đã hoàn toàn tối xuống, hắn vốn định về quán cơm Tô thị nhìn một chút, nhưng khi hắn cầm điện thoại di động lên, nhìn thấy địa điểm mà Đường Thanh Nhã gửi qua tin nhắn cho mình, rõ ràng là một nơi đi ngược lại với hướng quán cơm Tô thị, hơn nữa bữa tiệc gia đình của Đường gia bắt đầu vào lúc tám giờ tối, mắt thấy thời gian cũng sắp tới.

Cuối cùng, Diệp Trần quyết định đi Đường gia trước, gặp mặt với Đường Thanh Nhã một lần, nếu như không có việc gì, hắn về sớm một chút là được rồi.

Bởi vì nội thành có nhiều người phức tạp, không tiện thi triển một số năng lực kinh thế hãi tục, Diệp Trần đành phải gọi một chiếc taxi thay đi bộ.

Khoảng hai mươi phút sau, chiếc xe dừng lại trước một biệt thự sang trọng tên là Tử Kim Sơn.

Đối với nơi này, Diệp Trần có chút ấn tượng, người ta nói rằng khu biệt thự này là nơi tập hợp những người giàu có nhất và quyền lực nhất ở thành phố Vân Châu, không phú thì quý!

Ngay cả trên mặt đất ở Vân Châu, vẫn còn một câu nói rằng nếu không có một căn biệt thự riêng của mình ở Tử Kim Sơn, thì người đó sẽ không được coi là một người thượng lưu ở Vân Châu!

Đương nhiên với câu nói này, theo quan điểm của Diệp Trần, chủ yếu là một mánh lới quảng cáo cố tình của các nhà phát triển bất động sản, nhưng nó có thể được lan truyền rộng rãi ở Vân Châu, đủ để minh họa, người dân ở Vân Châu ngưỡng mộ tiểu khu này.

Diệp Trần đang định đi vào, lại bị bảo an ở ngoài cửa tiểu khu này ngăn lại,

"Thưa ông, ông có phải chủ sở hữu của căn biệt thự nào đó ở đây hay không? Hay ông muốn ghé thăm? Nếu ông không phải là chủ sở hữu, vui lòng báo cáo số nhà mà ông muốn ghé thăm. Theo quy định, trước tiên chúng tôi phải xác nhận danh tính của ông với chủ sở hữu trước khi ông có thể đi vào! "

Nhân viên bảo vệ rất niềm nở và lịch sự, nhưng trong sâu thẳm nụ cười của hắn ta, rõ ràng có một chút vẻ khinh thường mờ nhạt.

Thật ra, thì cũng không thể đổ lỗi cho các nhân viên bảo vệ khi xem thường người, thực sự là cách ăn mặc của Diệp Trần quá giản dị, đồng phục của học sinh tẩy rửa sạch tới bạc màu, dưới chân là đôi giày vải bình thường không thể bình thường hơn, kiểu tóc thì bình thường và thậm chí còn rối bời... Mặc dù vóc người vẫn còn khá hoạt bát, có sức sống, nhưng làm thế nào để nhìn vào đó so được với tầng lớp thượng lưu của xã hội này, đó hoàn toàn là một cậu bé nghèo và cổ hủ!

Đối với sự khinh miệt của người bảo vệ, Diệp Trần căn bản không có để ở trong lòng,

Ở trong mắt hắn Cuồng Đế của Tu Chân giới này, những người của thế giới này, ngoại trừ gia đình và bạn bè của hắn ra, những người khác cũng chỉ là con kiến hôi mà thôi!

Ai lại đi quan tâm đến cách nhìn của con kiến hôi đối với bản thân mình đây?

"Tôi không biết số nhà, nhưng tôi được mời tham gia bữa tiệc gia đình của Đường gia!"

Diệp Trần trực tiếp mở miệng nhàn nhạt nói

Nhân viên bảo vệ nghe điều này, đột nhiên hắn ta hơi kinh hãi,

Đường gia!

Đó là gia tộc đệ nhất ở Vân Châu!

Hơn nữa, Đường gia thực sự muốn tổ chức một bữa tiệc gia đình vào tối nay, nghe người ta nói rằng đó là để làm cho Đường gia vị kia vui một chút, và những người được mời gần như là tầng lớp thượng lưu của Vân Châu.

Điều này thậm chí có thể được cho là một trong những sự kiện hiếm hoi ở Vân Châu trong những năm gần đây!

"Xin hỏi tiên sinh, ngài tên là gì? Tôi sẽ gọi điện cho Đường gia để xác minh một chút!"

Nhân viên bảo vệ trong nháy mắt không còn sự kiêu ngạo của trước đó, cong người, lễ độ cung kính nói.

Mặc dù hắn ta vẫn cảm thấy rằng cậu bé nghèo khổ này không thể nào là nhân vật lớn, nhưng hắn ta không dám có bất kỳ sự cẩu thả nào.

Xét cho cùng, ngay cả khi đó là hoàng đế, cũng có mấy nhà người thân thích nghèo không phải sao?

"Diệp Trần!"

"Ngài chờ một lát!"

Nhân viên bảo vệ kia nở nụ cười với Diệp Trần, nhân viên bảo vệ khác thì lao vào phòng bảo vệ, bấm số điện thoại của Đường gia.

"Này, xin chào! Tôi là tiểu Lương người bảo vệ ở cổng. Có một vị tên là Diệp Trần tiên sinh, tự xưng là khách quý của Đường gia... Cái gì? Không có người như vậy!... Ok, tôi biết phải làm gì.! "

Sau khi nhân viên bảo vệ tên tiểu Lương gọi điện thoại xong, toàn bộ khuôn mặt đột nhiên trở nên âm trầm.

P/S: Ta thích nào, chương thứ 5 rồi nhé
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 1 lượt.
loading...