Trùng sinh chi hệ thống tự cứu của nhân vật phản diện

Chương 98: Đâm Máy Bay kỳ ngộ ký 6 (Lời kết)


Đâm Máy Bay kỳ ngộ ký 6

Đám canh giữ lâu đài băng dưới lòng đất bị đuổi đi xong, trống không một ma nào. Nhất định Mạc Bắc Quân tưởng hắn cũng đã thành thật "cút", không dự đoán được hắn còn vòng về, nên khi Thượng Thanh Hoa quay về cái hành lang đến gian tẩm điện kia mới không bị phát hiện. Hắn dừng tại đó, leo từ cái cột nhà ba người ôm mới hết lên đến xà nhà, tìm một vị trí tuyệt đối không bị nhìn thấy mà ngồi xuống.

Có điều tuy vị trí này đúng là không bị nhìn thấy, nhưng cũng không nhìn thấy người khác a!

Âm thanh lạnh lùng của Mạc Bắc Quân vang lên, tựa hồ còn mang theo cơn tức đang bị áp chế.

Gã nói: "Ngươi tới làm gì."

Một nam tử trẻ tuổi xa lạ cười nói: "Cháu trai kế vị, ta đến xin chén rượu mừng, có gì không được sao?"

Mạc Bắc Quân cũng không đáp, hừ một tiếng, lúc lâu sau mới nói: "Có rượu mừng gì đáng uống chứ."

Thanh âm còn lại nói: "Qua bảy ngày này, ngươi sẽ là Mạc Bắc Quân chân chính. Chẳng nhẽ điều này không đáng chúc mừng?"

Thượng Thanh Hoa biết đây là ai, chỗ này là tình tiết nguyên tác nào bị chậm trễ kéo dài tới nay.

Muốn chết. Mạc Bắc Quân đại sự không ổn.

Vị khách không mời mà đến này, là tiểu thúc thúc của Mạc Bắc Quân, Lẫm Quang Quân a!

Còn nằm bên trong tẩm điện, nhất định chính là phụ thân mà từ khi sinh ra Mạc Bắc Quân chưa mấy lần thấy mặt —— thi thể của ổng thôi.

Dựa theo thiết lập hắn đã đặt, sau khi mỗi một đời quân chủ của bộ tộc Mạc Bắc tử vong, đều sẽ truyền lại bảy phần công lực cho con mình làm đời kế tiếp. Thời khắc này cực kỳ mấu chốt. Mà trong tình tiết nguyên tác của hắn, Lẫm Quang Quân chính là nhắm chuẩn mấu chốt này, phát động đánh lén vào ngày quan trọng cuối cùng khi Mạc Bắc Quân đang tiêu hóa công lực. Bởi vì người đầu tiên hợp pháp thừa kế vị trí là Mạc Bắc Quân, Lẫm Quang Quân không có tư cách kế tục công lực, dùng bạo lực giành cũng vô dụng, không hợp pháp chính là không hợp pháp, liệt tổ liệt tông sẽ không thừa nhận. Nhưng nếu Mạc Bắc Quân chết sau khi kế vị, y chính là huyết tộc cuối cùng của Mạc Bắc, đến lúc đó, bảy phần công lực tiếp nhận rất chi khoái trá.

Dựa theo nguyên tác, nên có một Băng ca ở bên cạnh giả heo ăn thịt hổ, thuận tay hộ tống, sau khi Mạc Bắc Quân kế vị thì thuận lý thành chương dọa nạt Mạc Bắc thị một phen. Nhưng mà Băng ca của thế giới này giờ còn đang không biết xấu hổ giày vò sư tôn của y, nói xem, y làm gì rảnh để ý bên này? Mạc Bắc Quân mang về, cư nhiên là mình một kẻ chả có tác dụng méo gì!

Thượng Thanh Hoa gãi đầu cuồi cuội: Đại vương ngươi, ngươi ngươi ngươi, ngươi dẫn ta trở về làm gì?! Ta vai không thể vác tay không thể khiêng, làm gì có bản lĩnh làm hộ pháp cho ngươi? Việc quan trọng đến mạng sống thế này đương nhiên phải tìm tâm phúc a, tìm minh hữu trâu bò nhất! cho dù ngươi không thể xé Băng ca từ trên người sư tôn y xuống như xé da trâu, ít nhất ngươi cũng phải tìm y mượn mấy vạn võ tướng giáp đen chứ? Nếu không đủ thì cũng không thể tìm ta a, ta ngoại trừ pha trà rót nước giặt quần áo gấp chăn, còn có kỹ năng gì không phải tiêu chuẩn nghiệp dư!!!

Không có kim thân bất tử quầng sáng bất diệt mà mình ban cho nam chính, bảy ngày sau một khắc chí mạng, Mạc Bắc Quân...

Lẫm Quang Quân nói: "Ngày quan trọng như vậy, sao ngươi không mang theo ai cả?"

"..." Mạc Bắc Quân lạnh lùng mà đáp: "Không mang."

Lẫm Quang Quân ha ha cười nói: "Vốn là dẫn theo đúng không? Ta nhìn thấy rồi. Lúc tới đây, trùng hợp đụng phải một người đi ra ngoài, đó chính là... phong chủ An Định Phong đã nói đi theo ngươi? Hắn chọc giận gì ngươi? Đánh thành như vậy. Ta nghe lời đồn, còn tưởng tính khí ngươi trở nên tốt rồi."

Thật lâu sau, không có người trả lời.

Lẫm Quang Quân lại cười nói: "Tiểu thúc thúc chỉ là hỏi một chút mà thôi, vì sao nhìn ta thiếu thân thiết như vậy?"

Mạc Bắc Quân nói thẳng: "Ta hy vọng ngươi đi ra ngoài."

"Lời này của ngươi thật thương ma tâm. Đáng tiếc, tộc ta vẫn chưa quy định, trong quá trình thực hiện nghi thức kế vị không cho phép người ngoài đứng xem? Huống chi, ta còn là đệ đệ của phụ thân ngươi. Nếu không có ngươi, hôm nay đứng ở chỗ này chờ đợi kế tục, nhất định sẽ là ta."

Có vẻ Mạc Bắc Quân biết không đuổi được y, không nói thêm nữa. Lẫm Quang Quân lại dào dạt đắc ý, không biết giữ chừng mực: "Ai, trưởng thành phải làm lĩnh chủ, quả nhiên là khác. Vẫn là ngươi hồi nhỏ đáng yêu hơn."

Thượng Thanh Hoa nghe lời thoại quen tai này, lau mồ hôi, bản thân cư nhiên viết ra nhân vật không biết xấu hổ như thế, cảm thấy khá hổ thẹn. Vị thúc thúc này cư nhiên còn có mặt mũi nhắc gã hồi nhỏ.

Mạc Bắc Quân thuở nhỏ không có mẹ, người thân khi còn bé dính nhất chính là tiểu thúc thúc khác biệt tuổi tác không nhiều này. Tuy nhiên, bởi vì những chuyện vặt vãnh và tranh chấp tình cảm giữa huynh đệ cùng lứa, Lẫm Quang Quân thật sự không thích nổi đứa cháu này, một lần thừa dịp các ma khác không chú ý, y nịnh đứa cháu nghe lời này ra khỏi cửa, ném vào nhân giới, để một đám côn đồ tu chân đuổi theo tiểu ma cái gì cũng không hiểu, hoảng loạn sợ hãi, chạy vài bước ngã một cái này tới mấy ngày liền.

Tuổi của Mạc Bắc Quân khi đó, có lẽ chỉ tương đương với đứa trẻ nhân loại 4 tuổi. Nếu không phải cha gã qua hơn chục ngày chợt nhớ ra, hình như con mình mấy ngày nay không đi theo đệ đệ, thuận miệng hỏi một chút, nói không chừng Mạc Bắc Quân sẽ bị giam trong thủy lao Huyễn Hoa Cung đến mức chết vì sợ. Đối với ma tầm tuổi đó, một đám người vây quanh gã đi qua đi lại, chính là một đám quái vật ăn lông uống máu. Tưởng tượng xem một đứa bé loài người 4 tuổi bị giam giữ trong hang ma sẽ có phản ứng gì, cũng gần như thế đấy.

Mạc Bắc Quân đời trước tâm lớn như bể, lớn như bể Tứ Xuyên ấy, dù sao cuối cùng cũng cướp được con về, hữu kinh vô hiểm thoát chết, cũng chẳng mấy để bụng, nói đệ đệ kia hai câu, liền kêu họ tiếp tục "chung sống tử tế".

Tóc tai bẩn thỉu được đón về xong, Mạc Bắc Quân không bao giờ nói chuyện với tiểu thúc thúc mà mình thích chơi cùng nhất nữa. Tuổi càng tăng, càng phát triển nghiêm trọng, đến mức gã chẳng muốn nói chuyện với ai luôn, hơn nữa căm thù tận xương tủy mọi loại phản bội.

Ôn lại lịch sử trưởng thành máu chó của thiếu chủ lạnh lùng mà mình biên soạn, Thượng Thanh Hoa tỉnh táo một chút. Chủ yếu là phản tỉnh xem thiết lập thiên tính lạnh lùng bạc bẽo của Ma tộc có phải vô nhân đạo quá không. Thứ yếu là phản tỉnh xem lúc trước tại sao không thuận tiện đặt ra thiết lập "nghi thức kế vị không cho phép người không phận sự chờ ở cạnh, dù là thân thích trực hệ cũng không được". Thế cho nên hiện tại Mạc Bắc Quân túc trực bên linh cữu chờ đợi kế tục, không được tùy ý rời đi, cũng không đến nỗi không đuổi được Lẫm Quang Quân.

Vừa phản tỉnh vừa run sợ trong lòng như vậy, Thượng Thanh Hoa chờ bảy ngày, rốt cuộc đợi được ngày cuối cùng.

Lễ tế bảy ngày, tới thời khắc Mạc Bắc Quân chính thức kế thừa công lực, gã rất sáng suốt mà chậm chạp không hành động. Nhưng mà, sớm muộn cũng phải có động tác.

Lẫm Quang Quân nói: "Sao? Vì sao chần chừ?"

Bởi vì ngươi đứng ở chỗ này a!!!

Lẫm Quang Quân nói: "Chẳng lẽ là... sợ ta đánh lén? Sao lại thế? Ta là thúc thúc của ngươi a. Mạc Bắc, ngươi nên nắm chắc, nếu không bắt đầu thì lỡ mất. Không có cơ hội cứu vãn, không cần ta nhắc nhở ngươi chứ?"

Không lập tức bắt đầu, công lực tất nhiên sẽ tiêu tan, tương đương với di sản cực đại bay theo chiều gió; lập tức bắt đầu, Lẫm Quang Quân không mang ý tốt này lại cứ ở cạnh như hổ rình mồi. Tình cảnh của Mạc Bắc Quân giờ phút này, có thể nói là tiến thoái lưỡng nan.

Tất cả tiến hành như nguyên tác, chỉ là thiếu một Băng ca đánh đâu thắng đó, thêm một Hoa đệ chẳng được tích sự gì.

Cuối cùng, Mạc Bắc Quân vẫn là cười lạnh một tiếng.

Thượng Thanh Hoa cắn răng một cái, vẫn là mạo hiểm bị một đao tước đầu đem tế, thò đầu qua. Gần như ngay lúc đó một luồng sáng xanh bay ra từ trong thẩm điện, bao lấy Mạc Bắc Quân, Lẫm Quang Quân đột nhiên ra tay!

Mạc Bắc Quân sớm có phòng bị, vung tay tiếp một chưởng âm hiểm cùng cực của y. Nhưng dù sao cũng đang phân tâm, để một tia ma khí chảy vào lòng bàn tay. Tia ma khí không thuộc về Mạc Bắc Quân kia tán loạn trong cơ thể của gã, gã không dám khinh thường, chỉ đành phân ra một phần tâm để đối phó nó. Lẫm Quang Quân cảm thấy vừa mới thành công, mừng rỡ như điên, nhưng y còn chưa kịp làm ra động tác kế tiếp, bỗng nhiên có người, từ trên trời giáng xuống, nhảy ra!

Lẫm Quang Quân lành lạnh nói: "Ta nói nơi này sao lại còn có thủ vệ chưa bị đuổi đi. Không phải bảy ngày trước ngươi đã đi rồi sao? Thế nào? Trở về hộ chủ? Không nhìn ra ngươi lại trung thành đến thế."

Thượng Thanh Hoa ban đầu không nhìn thấy y còn tốt, nhìn một cái chân càng mềm nhũn. Tuy dáng vẻ của Lẫm Quang Quân rất dễ nhìn, nhưng là loại dễ nhìn kiểu dịu nhẹ lại âm hiểm, cặp mắt hoa đào kia thực sự đang tỏa hàn quang tựa châm độc, khi cười hơi hé răng, răng nanh còn đều đều trắng trắng, đặc biệt thích hợp cắn thịt tươi!

Thượng Thanh Hoa kiên trì đứng ở trước thân Mạc Bắc Quân: "Thứ nhất, ai nói ta trở về hộ chủ? Thứ hai, ai nói cho ngươi biết gã là chủ của ta?"

Lẫm Quang Quân: "Vậy ngươi hiện tại ngăn ở trước mặt ta, thế tức là sao?"

Thượng Thanh Hoa âm vang hữu lực nói: "Đục nước béo cò!"

Những khi hắn nói bậy nói bạ, tay sẽ đều run, hắn run cầm cập chỉ vào mặt mình: "Ngươi xem xem, gã đánh ta thành cái dạng gì. Đứa cháu này của ngươi, tính khí thật là tốt!"

Mạc Bắc Quân sau lưng hắn hộc một ngụm máu. Nhất định là bị hắn chọc tức rồi.

Thượng Thanh Hoa khóc lóc kể lể: "Những năm gần đây, xương sườn đã gãy của ta có thể chất thành một tòa Mai Cốt Lĩnh, máu ta đã hộc có thể dìm chết chính mình. Trung thành? Đối với loại người... loại ma thế này, ai mợ nó có thể trung thành. Gã đối xử với ta như thế, nếu Thượng Thanh Hoa còn có thể nén giận không trả thù, uổng là phong chủ An Định Phong!"

Khi nói đến đoạn này, Thượng Thanh Hoa hoàn toàn không dám quay đầu lại nhìn biểu cảm của Mạc Bắc Quân lấy một cái. Lưng cóng đến độ sắp kết hoa sương đến nơi rồi!

Lẫm Quang Quân ha ha cười nói: "Mạc Bắc, ngươi nghe thấy chưa? Ta thật sự thông cảm cho ngươi, vĩnh viễn đều là số bị bán đứng bị phản bội. Ngươi như vậy còn thống lĩnh bộ tộc Mạc Bắc thế nào? Cho ngươi kế vị thật, với thể chất này của ngươi, chẳng phải tộc ta lúc nào cũng có nguy cơ bị lật đổ sao? Vẫn là nghe lời của tiểu thúc thúc, đại sự đều an tâm giao cho ta, ngươi cứ đi đi."

Tâm nguyện nhiều năm sắp được thực hiện, Lẫm Quang Quân tâm tình cởi mở, nhìn hắn rộng lượng nói: "Ngươi muốn đục nước béo cò thế nào?"

Cười he he, Thượng Thanh Hoa làm một hỏa pháp quyết, ném ra phía sau.

Lẫm Quang Quân cảm giác một luồng hơi nóng phả vào mặt, trước mắt hồng quang loạn vũ. Mạc Bắc băng tộc ghét nhất là ánh lửa, hơn nữa lửa này có vẻ không phải là lửa thường, chính là mồi lửa Huyền Dương mà Thượng Thanh Hoa đã mặt dạn mày dày tìm Thẩm Thanh Thu làm cho hắn, trong sự chán ghét của Lẫm Quang Quân còn pha vài phần e ngại, lập tức lui về phía sau che mặt, cảm thấy hơi kinh ngạc.

Y thầm nghĩ: "Không nhìn ra, phong chủ An Định Phong yếu bóng vía trong lời đồn lại là một nhân vật nhẫn tâm, thế mà mình nghe nói Mạc Bắc đối xử với hắn không tệ, ai ngờ thằng nhãi này ẩn núp nhẫn nhịn nhiều năm vừa ra tay đã độc ác như vậy, muốn dùng lửa tiên gia thiêu sống Mạc Bắc. Chết cũng không dễ chịu gì, lửa này chỉ sợ có thể trực tiếp thiêu gã thành tro bụi! Nếu vừa rồi hắn dùng pháp quyết này với mình, chỉ sợ mình cũng phải chật vật một trận. Không biết hắn còn giữ lại bao nhiêu mồi lửa lợi hại như vậy. Mặc kệ có hay không, người này tuyệt đối không thể giữ lại."

Nhưng đợi y tính toán xong, đứng vững nhìn lên, lập tức giận dữ.

Mạc Bắc Quân vẫn chưa bị liệt hỏa thôn tính, mà là bị bọc trong vầng lửa hừng hực. Mới vừa rồi mồi lửa Thượng Thanh Hoa ném ra, không hề dính lên người gã, mà là vẽ một vòng lớn cách một trượng xung quanh gã, chân hỏa Huyền Dương lay động hừng hực, vây hai người họ ở bên trong.

Tuy Mạc Bắc Quân không ra khỏi vòng được, nhưng Lẫm Quang Quân cũng không vào trong vòng được. Nếu cách không phát lực, băng pháp của y sẽ bị Huyền Dương chân hỏa làm tan chảy. Nhìn theo cách đó, nó không giống thuật pháp công kích, mà giống một —— vòng bảo vệ!

Cảm thấy bị lừa mắc mưu, mặt của Lẫm Quang Quân nhất thời đen lại.

Mạc Bắc Quân bị Lẫm Quang Quân đẩy vào một tia ma khí ác độc, đang làm loạn khắp tứ chi xương tủy, gã quỳ một gối xuống, mặt lúc xanh lúc trắng, ngay cả nhìn người bên cạnh một cái cũng không thể. Thượng Thanh Hoa luống cuống tay chân xoay vòng quanh gã, lại không giúp được gì. Lẫm Quang Quân xa xa xoay quanh vòng lửa Huyền Dương, vừa đi vừa cười lạnh.

Y nói: "Vừa nãy ta nói sai rồi, ngươi đâu chỉ trung thành, ngươi quả thực trung can nghĩa đảm máu chảy đầu rơi. Vì đứa cháu không nên thân của ta, không đâu quay về tìm chết! Chỉ là không biết, cái vòng này của ngươi, có thể kéo dài được bao lâu?"

Lời này chọt trúng chỗ đau của Thượng Thanh Hoa.

Mồi lửa Thẩm Thanh Thu cho, hắn ném ra hết một lượt, không giữ lại gì. Hắn ngồi xổm bên cạnh Mạc Bắc Quân cầu nguyện như tiếp máu gà: "Má ơi Đại vương ngươi nghe thấy chưa, y muốn giết ta, thúc thúc của ngươi muốn giết ta! Ngươi ngàn vạn lần phải tiêu hóa xong thật nhanh, ta thật không biết cái vòng này có thể trụ được đến khi nào!"

Đột nhiên, một tiếng đá nổ vang, đỉnh đầu có vụn băng tuôn rơi.

Thượng Thanh Hoa ngồi xổm không vững, lung lay vài cái cùng ngọn lửa bập bùng.

Chỉ thấy Lẫm Quang Quân thu hồi một tay từ cột trụ, nói: "Các ngươi cho rằng không ra, ta sẽ không làm gì được các ngươi?"

Y muốn đánh sập lâu đài băng, vùi chết hoặc là chôn sống Mạc Bắc Quân!

Mắt thấy cột băng nứt ra một khe thật sâu, Lẫm Quang Quân chuẩn bị đánh ra chưởng thứ hai, Thượng Thanh Hoa vội nói: "Ra đây ra đây, ra ngay bây giờ đây!"

Tựa như một con ếch thâm thù đại hận nhảy vào trong nồi, hắn chậm rãi nhảy ra khỏi vòng.

Lần này ra, đừng hòng đi vào nữa, Lẫm Quang Quân thân như quỷ mị, túm lấy hắn: "Mỗi ngươi đi ra có ích gì? Dập lửa đi!"

Kỳ thật hắn cũng có chút hoảng hốt. Không biết Mạc Bắc Quân bao lâu mới có thể áp chế tia ma khí kia, nếu trước khi lửa Huyền Dương suy diệt gã đã điều tức xong, tiêu hóa bảy phần công lực kia, biến cố hôm nay chẳng phải sẽ thành một trò khôi hài sao?

Thượng Thanh Hoa nói: "Ta chỉ biết phóng hỏa, không biết dập lửa a."

Lẫm Quang Quân: "Vậy thì kêu gã đi ra!

Thượng Thanh Hoa: "Cái này... Quân thượng ngài xem hiện tại gã như thế, nghĩ là biết không động đậy được a."

Lẫm Quang Quân cười lạnh một tiếng, đặt tay trước cửa tim của Thượng Thanh Hoa.

Y thân thiết nói: "Vậy ngươi nói xem, nếu tim của ngươi đóng băng, liệu gã có thể nào nhất thời manh động, nhảy ra không?"

Thượng Thanh Hoa: "Nếu việc như thế này chỉ dựa vào "nhất thời manh động" là có thể phá giải, ta đề nghị chính quân thượng ngài "nhất thời manh động" thử xem liệu có xông vào được không..."

Câu nói kế tiếp hắn không nói ra được.

Lẫm Quang Quân nhẹ giọng ngâm nga băng pháp quyết, xướng nó thành dân ca khoái trá lại ác độc, nói: "Mạc Bắc a, tiểu thúc thúc thật sự là ngạc nhiên, ngươi cư nhiên cũng có một con chó săn đến tận hoàn cảnh này vẫn không chịu phản bội ngươi. Một con chó tốt như vậy, mất đi rất đáng tiếc, đúng không?"

Gần khoang tim, một mảng băng thiên tuyết địa.

Thượng Thanh Hoa môi tím ngắt, nhấc tay nói: "Quân quân quân thượng."

Lẫm Quang Quân: "Nói."

Thượng Thanh Hoa: "Ngươi... đông đông đông cứng tim ta như thế, ta ta ta kêu không ra tiếng, nghe nghe nghe không đủ thê thảm, không đạt đạt đạt được mục đích ngươi muốn gã "nhất thời manh động". Ta kiến... nghị ngươi hay là đánh ta đi. Ta bảo đảm kêu hết sức, kêu cực thê thảm.

Lẫm Quang Quân: "Ờ. Nhưng mà ta ra tay rất nặng, ngộ nhỡ không khống chế được, đánh chết ngươi thì làm sao?"

Thượng Thanh Hoa: "Không không không sao, ta trụ được. Quen rồi, thường xuyên chịu chịu chịu đòn của cháu ngươi..."

Lời còn chưa dứt, Thượng Thanh Hoa liền đích thân cảm nhận được, Lẫm Quang Quân ra tay, rốt cuộc "nặng" chừng nào.

Y không dùng ma khí, hoàn toàn công kích vật lý. Thượng Thanh Hoa có thể nghe được rõ ràng âm thanh từng cái xương sườn của mình gãy, âm thanh do hộc máu quá nhiều mà lồng ngực như thủng ra.

Khi hàm răng cắn chặt hơi buông lỏng, Thượng Thanh Hoa nghĩ thầm, so với thúc thúc gã và các Ma tộc khác, Mạc Bắc Quân thực cmn quá dịu dàng, quá thân thiết, quả đúng là một tiểu thiên sứ.

Thời gian hắn kéo dài càng lâu, Lẫm Quang Quân càng nôn nóng đến mức gần như cuồng nộ, giẫm lên lưng hắn, túm lên một cánh tay của hắn, nhe răng cười nói: "Không phải bảo đảm kêu hết sức, kêu cực thê thảm sao? Tại sao miệng chặt như vậy, đến giờ còn chưa hé một tiếng?"

Động tác này gây cho Thượng Thanh Hoa một vài liên tưởng cực kỳ không tốt, hắn vội phun ra máu nóng ngậm trong miệng, rất có thành ý kêu lên.

Lẫm Quang Quân nói: "Ừ, không tệ. Đáng tiếc, còn chưa đủ thê thảm. Ta giúp ngươi là được rồi."

Bả vai truyền đến nỗi đau khủng bố khi da thịt bị xé rách. Thượng Thanh Hoa há miệng thở dốc, sợ hãi ngập đầu, nhưng lại kêu không thành tiếng.

Nhưng nỗi đau này không phát triển đến tình trạng không thể vãn hồi. Bỗng nhiên, cánh tay bị túm lên của hắn được thả xuống.

Một góc áo choàng màu lam phần phật trước người hắn, tràn ngập phong tuyết.

Mạc Bắc Quân bất ngờ xuất hiện, nhảy khỏi vòng lửa, một chưởng đập vào ngực Lẫm Quang Quân!

Lẫm Quang Quân bất ngờ không kịp đề phòng trúng một chưởng vào ngực, một nửa khuông ngực đều sụp, ma khí quanh thân giống như bị đánh thủng một lỗ, trôi ào ào ra ngoài. Y trong lòng lạnh cả người: Một kích của tiểu tử này không thể so với dĩ vãng, chung quy vẫn để gã kéo dài tới cùng, tiêu hóa hết công lực Mạc Bắc thị lịch đại truyền thừa!

Hơn nữa ngay cả Huyền Dương chân hỏa cũng không cố kỵ, trực tiếp xông ra!

Tuy vừa phẫn hận vừa không cam lòng, nhưng trơ mắt nhìn Mạc Bắc Quân chỉ sợ không phải đối thủ của y, y đành vội vàng đóng băng miệng vết thương, hóa thành một luồng gió đen, xông ra bên ngoài lâu đài băng.

Thượng Thanh Hoa nằm úp sấp dán mặt lên đất, nửa ngày không thấy động tĩnh, cũng không ai đến dìu hắn, trong lòng thê lương: Vẫn còn giận sao? Nói như thế nào cũng là vì gã mà bị đánh thành như vậy, dìu cũng không dìu lấy một cái, đúng là hết nói nổi rồi!

Lại nghe một tiếng "bịch" một cái nặng nề.

Thượng Thanh Hoa gian nan vô cùng, nhe răng trợn mắt lật người.

Mạc Bắc Quân cư nhiên lại ngã xuống. Hai thân hình, tư thế khác nhau ngã xuống cạnh một vòng lửa hừng hực thiêu đốt, lẳng lặng, rớt đài.

Lúc này hắn mới bừng tỉnh đại ngộ, chỉ sợ Mạc Bắc Quân căn bản không tiêu hóa hoàn toàn bảy phần công lực kia, cũng chưa áp chế được tia ma khí của Lẫm Quang Quân. Vừa rồi, gã thực sự "nhất thời manh động", nỗ lực một phen, mới tạm thời dọa lui Lẫm Quang Quân. Hiện nay Mạc Bắc Quân đã tiêu hao hết chút sức lực cuối cùng, còn bị Huyền Dương chân hỏa chí mạng thiêu một phen, vì thế lại... rớt đài rồi.

Tuy Mạc Bắc Quân nằm thẳng tắp trên mặt đất, đến đầu ngón tay cũng không nhích được, nhưng vẫn dùng ánh mắt ra sức trừng hắn.

Thượng Thanh Hoa bị trừng đến mức không thể tiếp tục an tâm nằm gục nữa, chỉ đành mở miệng nói: "Cái kia, Đại vương a ngươi, đừng giãy dụa nữa, nằm yên, từ từ tiêu hóa đi. Công lực của tầng tầng lịch đại lĩnh chủ cộng lại mệt lắm, không phải một hơi có thể nuốt trọn được đâu."

Ánh mắt kia vẫn không giữ chừng mực chút nào, Thượng Thanh Hoa như mưa bụi bay, lòng dạ hoảng loạn, khó khăn lắm mới bình ổn, ngồi dậy nửa người, run thành Parkinson.

(Parkinson: triệu chứng run rẩy tay chân do thoái hóa)

Hiện tại cuối cùng Mạc Bắc Quân cũng có thể tử tế nghe hắn nói rồi. Hắn thở phào một cái, nói: "Ờ, Đại vương a. Kỳ thật ta vốn không muốn đi vào lúc này đâu. Ta không biết vừa hay lại đúng lúc quan trọng để ngươi kế vị mà, thật đó. Việc quan trọng như thế, tại sao ngươi không nói sớm với ta."

Mạc Bắc Quân dùng biểu cảm nói cho hắn biết "Quỳ xuống khóc nói ta sai rồi thì sẽ tha thứ cho ngươi."

Thượng Thanh Hoa giật giật khóe miệng, tiếp tục nói: "Nói thật ra, ngươi không nên dẫn ta tới, ta căn bản không làm được việc gì, bình thường cũng chỉ để ngươi đánh một trận, coi như còn có tác dụng. Ngươi xem ta vừa rồi, bị đánh thành như vậy, cũng chỉ kéo được một chút thời gian cho ngươi. Tiểu thúc ngươi bị ngươi đánh trọng thương, có lẽ sẽ không dám đến nữa. Chắc ngươi gần như sắp tiêu hóa xong rồi. Ta đây... đi trước nhé."

Sắc mặt của Mạc Bắc Quân vốn dịu đi chút, nghe câu cuối cùng kia, lập tức mắt bắn hàn quang: "Còn đi?! Ngươi dám!"

Lại bị rống vào mặt, Thượng Thanh Hoa toàn thân còn đau, bỗng nhiên tức đến sôi máu, lúc này vỗ đất hét: "Sao không dám!"

Một chưởng này, đương nhiên không dọa được Mạc Bắc Quân, chỉ khiến cho cánh tay hắn thêm đau, mắt đầy sao trời mà thôi. Dù sao hiện tại Mạc Bắc Quân không thể động đậy, Thượng Thanh Hoa lớn gan, chỉ vào gã nói: "Nói thật cho ngươi biết! Ta nhịn ngươi lâu lắm rồi, ngươi là đồ đại thiếu gia được nuông chiều từ bé, con nhà ma tính khí ác liệt!"

Hành động này có thể nói là to gan lớn mật. Mạc Bắc Quân hoàn toàn lộ vẻ không thể tin. Còn Thượng Thanh Hoa thì bao nhiêu oán hận chất chứa lập tức dâng trào, ồ ạt tuôn ra:

"Ngươi thấy ta tính tình không tệ giỏi ăn nói tu vi lại kém, bắt nạt rất sướng đúng không? Ngươi tưởng ông đây thật sự... như thế... như thế... hả?!"

"Nhìn cái gì, ngươi có ý kiến?! Ông đây chính là cha ngươi! Kêu cha cho ta! Chẳng qua là ta nhường ngươi đó thôi! Đổi người khác thử xem?! Băng ca không đánh chết ngươi, Thẩm Thanh Thu hàng nguyên bản còn không hại chết ngươi!"

"Không ai thích mỗi ngày bị đánh, cũng không có ai mỗi ngày bị đánh còn có thể thật sự cả ngày vui tươi hớn hở! Cũng không phải là chó thật! Là chó ngươi mỗi ngày đá nó hai cái, lâu dài nó cũng không dám bám lấy ngươi nữa!"

Mạc Bắc Quân nói: "Ngươi muốn chết à?"

Dưới tình huống như vậy, sức uy hiếp của câu nói này giảm triệt để, Thượng Thanh Hoa nói: "Không muốn. Ta không những dám đi, ta còn dám làm cái khác ngươi tin không? Bản phong chủ hôm nay sẽ ở chỗ này, đánh trả toàn bộ những gì ngươi đánh ta trước kia!"

Mạc Bắc Quân cả giận nói: "Ngươi ——!!!"

Thượng Thanh Hoa nói: "Ngươi cái gì mà ngươi? Lại là "Ngươi dám"? Nói cho ngươi biết, ta bây giờ dám thật đó. Nào!"

Nói xong xắn tay áo, nóng lòng muốn thử hoạt động nắm đấm trước khuôn mặt xanh mét của Mạc Bắc Quân. Mắt Mạc Bắc Quân phóng ra ánh đao vù vù, Thượng Thanh Hoa không sợ hãi chút nào, một quyền tung ra, hướng về mặt của gã.

Mạc Bắc Quân theo bản năng xoay mặt đi, chỉ cảm thấy da mặt căng ra.

Cảm giác rất lạ lẫm. Có chút ngứa, có chút đau, nhưng hoàn toàn không phải đòn nặng như dự đoán.

Hai ngón tay Thượng Thanh Hoa nắm một bên má của gã, dùng sức kéo ra ngoài, nói: "Thế nào, có đau không?!"

Vừa kéo vừa nghĩ, đây mợ nó không giống những gì trong lòng ông đây muốn làm a! Đánh gã đi, thừa dịp gã không cử động được mà đánh đi. Nhéo nhéo mặt thì thôi đi, tại sao nhìn vào giống như người bị thiệt là mình vậy!

Thế nhưng hết cách, quả nhiên... vẫn là không xuống tay được với khuôn mặt này!

Mạc Bắc Quân bị nhéo đến mồm miệng méo xệch, kiên trì nói: "Ngươi xong rồi!"

Thượng Thanh Hoa cười hờ hờ nói: "Có cốt khí, dưới tình huống này còn có thể uy hiếp ta, cha tán thưởng ngươi."

Tay kia của hắn cũng tham gia, nắm mặt bên kia của Mạc Bắc Quân, lúc thì kéo về hướng ngược lại, lúc thì vo thành một cục. Hình tượng cao quý lãnh diễm của Mạc Bắc Quân ngày xưa bị đôi tay tiện của hắn hủy đến chó gà không tha. Thượng Thanh Hoa miệng còn lặp lại: "Còn không đau? Đã đau chưa?"

Mạc Bắc Quân ngông nghênh bất khuất, có điều thứ như nước mắt sinh lý, không phải cứ ngông nghênh là ngăn đươc, chung quy vẫn bị hắn nhéo đến khóe mắt nổi lệ quang.

"... Đau hả? Đau là đúng rồi!" Thượng Thanh Hoa buông móng vuốt ra, nói: "Bình thường ngươi đánh ta, đau hơn thế này gấp mười lần! Để ta nhéo thì làm sao? Yếu ớt!"

Mạc Bắc Quân bị câu khinh thường "yếu ớt" của hắn chọc giận đến tái mặt, trên mặt lại là một đống dấu tay xanh xanh đỏ đỏ, nhìn đáng sợ ghê lắm.

Nói thực Thượng Thanh Hoa cũng sợ, vừa rồi cảm xúc dâng trào phạm tội sướng nhất thời, sau mới sợ bị đưa đi hỏa táng, nhất là sau khi mặt của Mạc Bắc Quân khôi phục bình thường, biểu cảm đó thật sự là... thật sự là... Hắn nhìn mà thấy hãi, vội phủi phủi vạt áo, chuẩn bị chạy lấy người. Sải bộ vài bước, Mạc Bắc Quân phía sau quát: "Còn cần chân thì đứng đó đừng nhúc nhích!"

Phản xạ có điều kiện, Thượng Thanh Hoa lại nghe lệnh.

Hắn không dám quay đầu lại, nói: "Đại vương, ta đi thật đây."

Mạc Bắc Quân: "Câm miệng! Trở về!"

Thượng Thanh Hoa như nói cho mình nghe: "Dù ngươi tức giận cũng ngàn vạn lần đừng tới tìm ta. Lần này ta đi, ngươi tuyệt đối không tìm được ta, cho nên không cần phải mất công. Cứ như vậy đi, Đại vương, tạm biệt nha."

Mạc Bắc Quân gần như gào thét: "Có gan đi thì đừng để ta lại nhìn thấy ngươi!"

Thượng Thanh Hoa mắt điếc tai ngơ.

Đi được hai bước, hắn lại bỏ thêm một câu: "Gặp được ngươi, ta rất vui mừng. Thật đó —— ngươi đẹp trai hơn ta tưởng tượng nhiều lắm!"

Giờ khắc này, dáng vẻ tràn đầy phấn khởi, mi phi sắc vũ của hắn, cùng nét mặt vào giây phút khi xưa hạ bút viết cho gã lên sàn, không khác gì nhau.

Có tình cảm chân thành với nhân vật dưới ngòi bút của mình. Ngẫm lại, cũng thật khiến người ta thẹn thùng.

Có điều sắp tới lúc biệt ly, thẹn thùng cũng chỉ là chuyện trong chốc lát.

Chỉ là Thượng Thanh Hoa vẫn không hiểu, đã nói là "sắp tới lúc biệt ly" cơ mà?

Tại sao đã một tháng sau khi hệ thống tuyên bố tải xong phụ kiện về thành, hắn vẫn ở trong thế giới Cuồng ngạo tiên ma đồ hết việc để làm!

Mỗi lần hắn mở hệ thống, nhìn hai nút màu xanh đỏ khác nhau 【 Có 】và 【 Lần sau rồi nói 】, đều ngây ngốc một hồi trước, sau đó chọn cái bên phải, đóng cửa sổ.

Lần sau lại lần sau, lần sau nhiều bao nhiêu.

Thượng Thanh Hoa quy cái này là hội chứng trì hoãn. Hội chứng trì hoãn ác độc!

Hắn tạm thời không dám quay về Thương Khung Sơn, không biết Mạc Bắc Quân có khi nào đến An Định Phong bắt người hay không. Nhưng tiền tích tụ của hắn một nửa đặt ở trong một cái hang ở An Định Phong, nửa còn lại đặt ở phủ đệ bắc cương của Mạc Bắc Quân, thế là một tháng nay, Thượng Thanh Hoa sống có vẻ tiêu sái, kỳ thực bụng không đủ no đồ không đủ mặc hít gió nằm sương. Nếu không có chút linh lực phòng thân, chẳng khác gì ăn mày lang thang.

Lưu lạc gần một tháng, không ngờ hắn lại đụng phải đôi thầy trò tiêu dao đang du sơn ngoạn thủy khắp thế gian kia.

Khi Thượng Thanh Hoa nhận ra đó là ai với ai, không nhịn được day day mắt. Tốn mất nửa phút, mới xác định thanh niên áo vải vác cần câu, cầm giỏ cá như vũ khí hiên ngang kia là Lạc Băng Hà; lại tốn thêm nửa phút, mới xác định người mang theo hộp thức ăn đưa cơm cho y mà vẫn kiên trì không ngừng làm màu cho có tiên khí chính là Thẩm tiên sư Thẩm phong chủ Thẩm Thanh Thu.

Các người ở chỗ này phong lưu khoái hoạt quy ẩn núi rừng chơi tình thú PLAY, ném Mạc Bắc Quân ở ma giới, hại ta đi theo gã buộc phải xuất đầu, khổ lắm!

Thượng Thanh Hoa oán thầm thì oán thầm, nhưng nói như thế nào, thấy hai người kia, vẫn rất vui mừng. Nhất là rất nhiều ngày rồi hắn chưa được ăn no.

Đừng ném đá tại sao một kẻ tu tiên như hắn còn lo chuyện ăn no hay không, khu bình luận sách ném đá nhiều quá rồi. Hắn cũng không phải Khổ Hành Phong, không chơi trò tích cốc.

Bỗng dưng bị người ta quấy rầy cuộc sống điền viên, tất nhiên Lạc Băng Hà không nhìn hắn với ánh mắt tốt đẹp gì, tuy nể mặt Thẩm Thanh Thu, y sẽ không biểu hiện ra ngoài mặt, nhưng khi Thẩm Thanh Thu hàn huyên vài câu xong thì kêu y "vào phòng ngồi một chút", sắc mặt của Băng ca vẫn đen xì.

Hai người họ rất tình cảm ngồi ở trong một phòng trúc giữa chốn non xanh nước biếc. Thượng Thanh Hoa càng ngồi càng cảm thấy, hai người này thực sự sống rất êm đềm, ngồi trên ghế mây nói: "Phòng ở không tệ."

Thẩm Thanh Thu phe phẩy quạt nói: "Ngươi không nghĩ xem là ai xây, tệ được chắc?"

Thượng Thanh Hoa ưỡn mặt nói: "Các người sống cũng thật thoải mái hơn ta nhiều lắm. Không biết có thể hưởng chút phúc của Dưa huynh, để ta cũng nếm thử một chút hạnh phúc thanh đạm?"

Thẩm Thanh Thu: "Rất không khéo, ngươi đến không phải lúc, bọn ta đang chuẩn bị ăn cơm."

Thượng Thanh Hoa: "Đâu có đâu có. Tới sớm không bằng tới kịp, ta thấy ta tới vừa đúng lúc. Để ta xem thức ăn của các người như thế nào." Nói xong đứng dậy đi đến trước cửa phòng bếp khói ảo, vén rèm lên.

Lạc Băng Hà mặc áo đen mỏng, hai tay áo xắn cao, lông mi dính một chút bột mì, giống như trong tay y nắn không phải cục bột, mà là quyển trục ghi kế hoạch thống nhất thiên hạ!

Không không không không không ——

Thượng Thanh Hoa nứt hết ruột gan, tan nát cõi lòng.

Nhân vật chính Băng ca khí phách ngang tàng khiến hàng vạn hàng nghìn ngựa đực nam phải khuất phục mà hắn đã đắp nặn ra.

Y đang nhào bột!

Làm mì sợi!

Mì mì mì (vô hạn tuần hoàn)...

Thật sự là kinh khủng đến mức khó mà hình dung!

Thượng Thanh Hoa yên lặng thoái lui. Hắn ngồi xuống trước bàn, vươn tay, muốn vớ lấy cái chén uống ngụm trà trấn an, bị Thẩm Thanh Thu đoạt lại: "Của ta."

Thượng Thanh Hoa lòng còn sợ hãi: "Chỗ này của ngươi còn cái chén thứ hai chắc? Cho ta dùng chút thì sao."

Thẩm Thanh Thu chỉ chỉ phòng bếp: "Ngươi cũng biết không có cái chén thứ hai, cho nên, cũng là của y."

"..."

"Ngươi dám dùng? Dám dùng ta liền cho ngươi."

Móng vuốt của Thượng Thanh Hoa chuyển kéo thành đẩy: "Thôi ngài tự dùng lấy, ta vô phúc hưởng."

Băng ca tiếp tục nấu cơm. Hai người liền hàn huyên một lát. Nghe xong màn phát thanh về sự việc xảy ra ở lâu đài băng Mạc Bắc thị, Thẩm Thanh Thu tỏ vẻ hoài nghi: "Thật sự? Chỉ là như thế?"

Thượng Thanh Hoa nói: "Việc như thế này ta lừa ngươi thì có lợi gì? Cái gì gọi là "Chỉ là như thế"? Sự việc liên quan đến tôn nghiêm của ta, đương nhiên ta không ở đó nổi nữa."

"Nói thì nói như vậy không sai." Thẩm Thanh Thu nghĩ nghĩ, nói: "Nhưng ngươi không giống người như thế cho lắm."

"Người như thế nào?"

Thẩm Thanh Thu vẻ mặt ôn hoà nói: "Người để ý đến tôn nghiêm như thế."

Với ý chí kiên định, da mặt dày, sức sống dai dẳng như của Đâm Máy Bay Lên Giời, thật sự không giống bị Mạc Bắc Quân đánh một chút thì bỏ chạy. Dù sao nhiều năm ăn đòn như vậy rồi, sao đến mức đột nhiên yếu đuối mẫn cảm ảm đạm mất hồn.

Thượng Thanh Hoa ngượng ngùng nói: "Dưa huynh, ta chỉ là thường xuyên bán đứng tiết tháo để cầu vote cầu giải, thuận tiện làm phong chủ An Định Phong mà thôi, ngươi lại bởi vậy mà kỳ thị ta, đây là lỗi của ngươi."

Thẩm Thanh Thu nói: "Hai lý do ngươi đưa ra, chẳng lẽ còn không đủ để ngươi hợp lý hóa chuyến đi này?"

Thượng Thanh Hoa: "Ai nha, đối tốt với ta chút, nhẹ nhàng chút, được chắc? Dưa huynh, ngươi nói rốt cuộc khi nào ta quay về thế giới hiện thực thì tốt?"

Thẩm Thanh Thu: "Ngươi thật sự muốn quay về thế giới thực? Lái máy bay có nghị lực thế nào thì cũng phải hạ cánh. Thức tỉnh đi, ngươi chỉ đang đợi người ta xin lỗi ngươi sau đó trói ngươi đem về tiếp tục mỗi ngày nhẹ nhàng đánh ba bữa mà thôi."

Chưa tán gẫu xong, đã đến giờ cơm. Lạc Băng Hà bưng hai cái bát đến.

Mì trắng nước đỏ, hành thái nhỏ xanh xanh, miếng thịt tươi xếp so le chỉnh tề, bề ngoài cực thẩm mỹ.

Thế nhưng Thượng Thanh Hoa lại không vươn móng vuốt. Không cần Băng ca mở miệng nói rõ, chỉ cần nhìn thoáng qua một cái, Thượng Thanh Hoa đã biết, không có phần của mình.

Thẩm Thanh Thu thở dài: "Cho nên ta mới nói ngươi tới không khéo."

Dù sao cũng là đồ ăn Băng ca tự tay làm, không phải ai cũng có tư cách ăn. Thượng Thanh Hoa chẳng nói được gì, lui ở góc bàn, đôi mắt trông mong nhìn hai phần bát đũa đối diện.

Sau đó rốt cuộc Thẩm Thanh Thu không nhìn nổi, nhịn cười gắp một miếng thịt vào bát Lạc Băng Hà, đại phát từ bi: "Thôi đi, đừng trêu hắn nữa. Mấy ngày nay sư thúc ngươi đủ đáng thương rồi, đừng bắt nạt hắn thêm."

Lạc Băng Hà bỏ miếng thịt kia vào miệng, cũng không ngẩng đầu lên nói: "Trong nồi vẫn còn."

Thượng Thanh Hoa hớn hở cầm cái muôi đi.

Hắn bưng bát mì ăn đến rưng rưng nước mắt. Lần đầu tiên cảm nhận sâu sắc, trên cái thế giới này, có thể nhờ vả nhất quả nhiên vẫn là tình đồng hương với Tuyệt thế dưa leo.

Ăn một bát mì ngon vô cùng, Thượng Thanh Hoa đã mừng lắm rồi, căn bản không nghĩ tới muốn ngủ lại.

Đùa sao, hắn cũng đâu muốn nghe vách tường của Băng ca. Chất lượng giấc ngủ có thể bảo đảm được không là điểm thứ nhất, ngày hôm sau liệu Băng ca có chặt đứt hai tai của hắn hay không lại là một điểm khác.

Nhìn những tháng ngày tựa thần tiên mà Thẩm Thanh Thu đang sống, rồi nhìn lại những tháng ngày hắn đang sống. Người so với người, tức chết người ta. Thật sự là buồn cười, rõ ràng hắn mới là tác giả, là kami sama đã sáng tạo ra thế giới này, đối xử với hắn tốt một chút có được không! Quan ái tác giả! Bảo vệ tác giả!

Thượng Thanh Hoa vừa hồi tưởng mùi vị bát mì duy nhất mà con của hắn làm, vừa dùng cành cỏ xỉa răng, đi ở đường nhỏ trên núi.

Đi hoài đi hoài, bỗng nhiên lòng bàn chân trượt một cái.

Bên cạnh đường chính là sơn cốc, Thượng Thanh Hoa không mang kiếm, té xuống là không bay lên được, chửi ầm lên với bản thân: "Tại sao đi đường tử tế mà cũng trượt? Ông đây cũng không phải nữ chính manhua thân mang tuyệt kỹ đi đường phẳng cũng ngã được!"

Ngồi trên đất nhìn một cái, cũng không có vỏ chuối hay nhành cây tự nhiên xuất hiện, chỉ có một vũng nước.

Chỉ có điều vũng nước kia, là đóng băng. Cỏ dại bốn phía cũng đang ẩn ẩn hiện lên một tầng mỏng sương.

Thượng Thanh Hoa lăn tới tường đá gần hắn nhất, dựa lưng vào nó tìm kiếm cảm giác an toàn.

Hắn vốn tưởng rằng, mình chậm chà chậm chạp mãi không quay về, kéo dài tới khi Mạc Bắc Quân tìm tới cửa, đó đã là giả thiết tồi tệ nhất rồi. Nhưng khi người kia bước ra từ sau bãi đá lởm chởm, hắn mới phát hiện, sự thực càng tồi tệ hơn.

Lẫm Quang Quân nói: "Âu âu, nhìn xem, đây là ai nào?"

Thượng Thanh Hoa cười khan nói: "Đúng vậy! Rốt cuộc là ai thế nhỉ?"

Lẫm Quang Quân vỗ vỗ đỉnh đầu của hắn, nói: "Mạc Bắc gã tìm ngươi đến mức gần như lật hết bắc cương lên rồi, ngươi đúng là biết trốn, a?"

"Quân thượng nói đùa, ta nào có trốn..."

"Vậy sao? Ta cũng thấy lạ, có gì mà phải trốn? Lần trước trong lâu đài băng, ngươi lập công lớn như thế, Mạc Bắc muốn thưởng ngươi cũng không kịp, tội gì phải nghĩ không thông, muốn chạy tới nơi sơn cùng hẻo lánh này chứ?"

"Đâu có đâu có!" Thượng Thanh Hoa liên tục xua tay: "Không liên quan đến ta. Lần trước đều là Mạc Bắc Quân dựa vào bản lãnh của mình..."

Màn chối từ này vốn là sợ Lẫm Quang Quân ghi hận hắn vì sự kiện thất bại lần trước ở lâu đài băng, ai ngờ nghe vậy, Lẫm Quang Quân đột nhiên biến sắc mặt, hằn học nói: "Ý của ngươi là, không có tên chó săn Thương Khung Sơn đê tiện âm hiểm vô sỉ hạ lưu nhà ngươi giữa đường nhảy ra làm hỏng chuyện tốt của ta, chỉ dựa vào một mình tiểu tử thối kia mà có thể đánh bại ta?!"

Nói phải thì sai, không phải cũng sai, Thượng Thanh Hoa kêu khổ thấu trời: "Làm sao có thể! Mạc Bắc Quân gã đánh bại quân thượng ngài, hoàn toàn dựa vào đánh lén mà thôi!"

Lẫm Quang Quân: "Ngươi đang châm chọc ta sao?"

Thượng Thanh Hoa: "..."

Nghĩ nghĩ, đúng nha, đánh lén trước tiên rõ ràng là bản thân Lẫm Quang Quân. Nịnh hót nịnh nhầm chỗ rồi, bất luận nói kiểu gì cũng sai, Thượng Thanh Hoa cười làm lành, ôm đùi mấy chục năm, lần đầu gặp được nhân vật khó nhằn như vậy!

Hắn vẻ mặt cầu xin câm miệng.

Lẫm Quang Quân cười lạnh nói: "Mạc Bắc tiểu tử kia, nhất định tuyệt đối không thể ngờ được, kẻ mà hắn dốc hết toàn lực cũng không tìm được, vậy mà ta lại tùy tiện đụng phải. Một khi đã như vậy, ta đây nên tử tế dùng ngươi..."

Thượng Thanh Hoa vội nói: "Quân thượng! Nếu ngài muốn bắt ta đi uy hiếp Mạc Bắc Quân, đó căn bản là vô dụng a! Ta nói thật cho ngài tại sao ta muốn chạy trốn đi. Kỳ thật lần trước, ta thừa dịp gã không thể cử động, không nhịn được đánh gã một chút... Ngài biết tính khí quỷ mặt liệt của gã mà! Có cơ hội như thế, kêu người ta không muốn đánh gã cũng khó đúng không? Đánh xong hết cách, sợ hắn trả thù ta liền... chạy thôi. Gã tìm ta khắp nơi, hơn phân nửa chỉ là muốn đánh trả ta. Ta ở trong mắt gã không có nửa điểm giá trị, nhiều nhất chỉ là một bao cát kiêm người hầu dùng thuận tay mà thôi."

Lẫm Quang Quân dừng một chút, không kiên nhẫn nói: "Ngươi nói với ta nhiều như vậy làm gì? Ta nhìn giống loại ma sẽ làm việc dễ đoán như thế sao?"

Khó nói a, ngươi đánh lén Mạc Bắc Quân cũng dễ đoán quá còn gì... Thượng Thanh Hoa chân thành nói: "Không giống."

Lẫm Quang Quân: "Ta đây nhìn giống loại ma kiên nhẫn đến vậy?"

Thượng Thanh Hoa: "Cái này thì không biết. Thế rốt cuộc quân thượng ngài muốn "dùng" ta như thế nào?"

"Dùng như thế nào?" Lẫm Quang Quân ha ha nói: "Giết ngươi cho hả giận, cách dùng này, rất khó nghĩ đến sao?"

"..." Thượng Thanh Hoa ngây người một chút, nói: "Đừng mà, phí của trời hà! Quân thượng ngài có thể bắt ta đi uy hiếp Mạc Bắc Quân gì gì đó, trực tiếp giết rất đáng tiếc!"

Lẫm Quang Quân: " "Ta ở trong mắt của gã không có nửa điểm giá trị, nhiều nhất chỉ là một bao cát kiêm người hầu dùng thuận tay mà thôi". Những lời này là ai nói?"

Thượng Thanh Hoa: "Loài người có câu tục ngữ, khiêm tốn là mỹ đức..."

Chữ "đức" chưa nói xong, bỗng nhiên phẩy tay một cái, hét: "Xem Huyền Dương chân hỏa!"

Mấy đốm lửa trên không trung hừng hừng đánh tới, Lẫm Quang Quân kinh hãi, vội nghiêng người né tránh. Nhưng ngọn lửa rơi xuống mặt đất lập tức tắt, rõ ràng không phải Huyền Dương chân hỏa không bị gió lay, không sợ chìm nước, thằng nhãi Thượng Thanh Hoa này lừa y mà thôi!

Lẫm Quang Quân nhất thời tức giận, thù mới hận cũ cùng lên, tiện tay phất một ít nước sương đọng lại trên lá, đánh tạt về phía Thượng Thanh Hoa. Thượng Thanh Hoa chỉ cảm thấy đùi chợt lạnh, đã có một luồng ma khú ngưng tụ thành đạn băng xuyên qua chân, chạy cũng không được, lạch bạch ngã xuống.

Lẫm Quang Quân phi thân lên, một cước giẫm đè lên xương đầu gối chân còn lại của hắn, nói: "Ngươi giống hệt một con gián, rất giỏi chạy! Trước hết ta phế đi hai cái chân của ngươi, xem ngươi còn chạy thế nào?"

Thượng Thanh Hoa không có nửa điểm khí tiết thà tàn tạ chứ không khuất phục, hồn bay phách tán: "Đại vương a ——!!!"

Nói Đại vương, Đại vương đến!

Thân ảnh màu lam thẫm đột nhiên lao tới như quỷ mị. Cạch một tiếng, hai luồng hắc khí chạm vào nhau, Lẫm Quang Quân ôm lấy cái chân bị đánh gãy xương đầu gối của mình, giận điên lên: "Tiểu tử ngươi, nhất định phải tới đúng lúc như vậy sao?! Không biết trễ thêm một lát à?! Không thể đợi ta giẫm xuống hẵng đến sao?!"

Mạc Bắc Quân đá nát đầu gối còn lại của y, lạnh lùng thốt: "Không thể!"

Lẫm Quang Quân cũng kiên cường, hai đầu gối đều vỡ thành bột mịn, cũng không kêu thảm thiết, ngược lại mắng càng điên cuồng: "Thật là cùng một loại với tên cha mặt liệt của ngươi! Giống ai không tốt cố tình giống hắn. Rùa vương bát sinh cùng một ổ, hắn cướp ngươi cũng cướp! Hắn chết sớm sao ngươi không chết sớm! Ta đ..."

Mạc Bắc Quân nói: "Ngươi còn mắng, ta tiễn ngươi xuống đó cùng hắn."

Thượng Thanh Hoa nghẹn họng nhìn trân trối. Tuy hắn biết oán niệm của Lẫm Quang Quân với ca ca y rất sâu, nhưng không ngờ ở bên này đã sâu tới mức thà mất hết phong độ cũng phải chửi đổng...

Trong tiếng nguyền rủa cuồng nộ của Lẫm Quang Quân, Mạc Bắc Quân tùy tay nhấc, xách y ném vào trong sơn cốc. Ngã xuống sơn cốc như vậy, người có thể sẽ toi, ma thì nhất định không chết được. Thượng Thanh Hoa không nhắc nhở gã phải diệt cỏ tận gốc. Dù sao cũng là thúc thúc của mình, hơn nữa cha của Mạc Bắc Quân nhất định cũng đã dặn dò, bất luận Lẫm Quang Quân làm gì cũng phải nhường y một chút. Trên thực tế, Thượng Thanh Hoa hoàn toàn không muốn nhắc nhở gã bất cứ chuyện gì, nếu như có thể khiến gã quên đi sự tồn tại của mình, vậy thì càng tốt...

Mạc Bắc Quân thu hồi ánh mắt nhìn vào đáy cốc của mình, quát: "Đứng lại!"

Thượng Thanh Hoa lê cái chân bị thủng một lỗ của mình, đang muốn lén la lén lút lượn mất, không ngờ bị gã hét một tiếng, cắm chốt tại chỗ.

Dê xồm bị bắt quả tang, cũng không chột dạ bằng hắn lúc này. Nghe được tiếng bước chân đạp nứt sương băng bước tới của Mạc Bắc Quân, hắn vội che đi mặt mình.

Hôm nay cơn tức của Mạc Bắc Quân có vẻ rất lớn, không cao lãnh chút nào: "Ngươi đang làm gì đó?!"

Thượng Thanh Hoa ngượng ngùng nói: "Chẳng phải ngươi nói "Đừng để ta lại nhìn thấy ngươi nữa" còn gì. Không nhìn thấy thì hết cách rồi, ta che mặt trước."

Mạc Bắc Quân giơ tay, Thượng Thanh Hoa theo thói quen ôm đầu.

"..."

Mạc Bắc Quân gỡ hai tay hắn ra, không thể nhịn được nữa nói: "Còn để ta nhìn thấy ngươi làm động tác này... tay của ngươi khỏi cần giữ nữa!"

Câu này hơi có hận ý nghiến răng nghiến lợi. Thượng Thanh Hoa phản xạ có điều kiện lại muốn ôm đầu, nghĩ đến đôi tay gõ bàn phím lập nhiều công lao, vội vàng ngừng lại.

Nhịn đến hoang mang, vì thế bắt đầu run rẩy, run rẩy đến mức Mạc Bắc Quân nói: "Ta đáng sợ như vậy sao?"

Thượng Thanh Hoa: "Á kỳ thật cũng không có! Chỉ là ta luôn cảm thấy Đại vương ngươi muốn cho ta vài đòn. Trước kia đánh đánh đá đá vô tư, nhưng hiện tại ngài đã chính thức kế vị, tu vi xưa đâu bằng nay, một chút là có thể làm nên sóng to gió lớn đảo lộn trời xanh, ta sợ ta không chịu nổi mấy đòn của ngài..."

Mạc Bắc Quân nói: "Câm miệng! Theo ta, đi!"

Thượng Thanh Hoa chẳng màng tất cả, bám trên tường đá như con thằn lằn: "Ta không đi! Không đúng, ta muốn đi! Ta muốn về quê cũ."

Mạc Bắc Quân nói: "Có phải ta cho ngươi đánh trả, ngươi sẽ không đi nữa không."

Thượng Thanh Hoa: "Ở lại mỗi ngày bị đánh ba trận, còn không bằng... Gì?!"

Đánh trả?

Cho hắn đánh trả?

Mạc Bắc Quân chịu cho hắn đánh trả?

Vì muốn hắn không đi nữa Mạc Bắc Quân chịu cho hắn đánh trả?

Quá mức khiếp sợ, trong đầu Thượng Thanh Hoa đang vô hạn tuần hoàn tựa như văn tự cầu thang lập thể.

Mạc Bắc Quân nâng cằm, đứng thẳng bất động, bộ dạng hiên ngang kiểu "tùy ý đánh, ta không đáp trả", nhưng khóe mắt vẫn thầm quan sát hắn.

Thấy hắn một lúc lâu sau còn chưa ra tay, Mạc Bắc Quân có vẻ bỗng dưng vui mừng. Có điều khi gã vui mừng, chẳng qua cũng chỉ là đuôi mày giương lên hơi cao một chút.

Mạc Bắc Quân nói: "Không ra tay? Hết giờ. Vậy thì không cho ngươi đánh nữa. Đi."

Đợi đã ta đâu có nói là không ra tay? Cái này còn có thời hạn à?

Mạc Bắc Quân giương đuôi mày thể hiện niềm vui giấu đến cực kỳ cẩn thận, lôi Thượng Thanh Hoa chạy. Thượng Thanh Hoa lập tức gào khóc thảm thiết: "Má ơi đau quá đau Đại vương ngươi ngươi nhìn ta mà coi! Nhìn ta nhìn ta!"

Mạc Bắc Quân quả nhiên nhìn nhìn hắn, cũng nhìn thấy cái chân máu chảy đầm đìa của hắn.

"..." Trầm mặc một lát, gã muốn thử vác Thượng Thanh Hoa lên.

Thượng Thanh Hoa chết đi sống lại nói: "Đại vương tha mạng, Đại vương tha mạng! Ngươi cứ vác ta như vậy cả đường, chân ta thực sự sẽ phế mất!"

Mạc Bắc Quân nói: "Vậy phải làm sao?"

Thượng Thanh Hoa hai mắt rưng rưng, thử nói: "Hay là... tìm đại phu cho ta trước?"

Mạc Bắc Quân "chẹp" một tiếng, xoay người bước đi.

Một cơn gió lạnh thoảng qua, Thượng Thanh Hoa bị bỏ lại ngây ra tại chỗ.

Đây là... chê hắn phiền phức?

Lát sau, Mạc Bắc Quân trở lại, còn tha theo một cái xe kéo không biết trộm từ đâu tới. Gà gỗ lúc này mới biến thành gà sống.

Đường đường cao thủ Ma tộc, lãnh đạo Mạc Bắc băng tộc cao quý lãnh diễm, lại tự hạ thấp mình kéo một cái xe rách nát cực kỳ lạc lõng với phong cách của gã. Hình ảnh này, có sức công phá!

Thượng Thanh Hoa "phụt" một cái, lại phì cười.

Mắt thấy trán Mạc Bắc Quân lại có gân xanh ẩn ẩn nhảy lên, hắn nhanh chóng nhăn mày kêu gào ỉ ôi. Kêu được hai tiếng, Mạc Bắc Quân liền nhấc hắn lên, đặt yên vị trên xe kéo.

Tuy rằng ngồi trên một chiếc xe kéo rách nát xiêu xiêu vẹo vẹo không biết là cướp từ trong viện của hộ nông nghèo khó nào, trước đây chắc là chỉ dùng để kéo cỏ khô, củi đốt, nước gạo các thứ, Thượng Thanh Hoa vẫn ngồi vô cùng hãnh diện, uy phong đường đường. Người không biết, còn tưởng đây là Trạng Nguyên lang mười năm gian khổ học tập đỗ cao trong triều, được thánh thượng ban hôn, đang gióng trống khua chiêng đi đón dâu không chừng.

Thật sự là số mệnh luân hồi. Lần đầu tiên gặp Mạc Bắc Quân, hắn cũng dùng một chiếc xe kéo thế này, kéo Mạc Bắc Quân đã mất ý thức đi thuê phòng!

Có thơ làm chứng: Ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây. Bánh xe kéo luân chuyển, sang năm đến nhà ta. Ha ha!

Thượng Thanh Hoa phiêu phiêu dục tiên, tiên phong đạo cốt tuyên bố: "Ta muốn ăn mì."

Bát mì của Băng ca ăn ngon thật, thế nhưng quá ít, chỉ để lại vài sợi cho hắn, ăn không đã.

Mạc Bắc Quân: "Ừ."

Thượng Thanh Hoa nhấn mạnh: "Mì sợi."

Mạc Bắc Quân: "Có thể."

Thượng Thanh Hoa được một tấc lại muốn tiến một thước: "Ngươi làm."

Xe kéo dừng mạnh lại, Mạc Bắc Quân đứng nghiêm tại chỗ.

Hàn khí không nguồn gốc lặng lẽ lướt qua. Thượng Thanh Hoa lập tức sợ, chớp chớp mắt nói: "Ta làm ta làm, đương nhiên là ta làm. Thuận miệng nói thôi, hì hì hì."

Haiz. Tưởng tượng thật phong phú, hiện thực rất phũ phàng.

Một lúc lâu sau, xe kéo lại từ từ chuyển động. Mạc Bắc Quân ở phía trước, không quay đầu lại, nói: "Ta làm."

...

Gã nói gì? Gã nói gã làm? Làm gì? Mì sợi?

Mạc Bắc Quân chịu cho hắn đánh, chịu làm mì cho hắn —— Hôm nay ngày gì! Hôm này lời rồi!

Thượng Thanh Hoa quyết định!

Hắn phải trùng tu nghiệp cũ.

Bút danh Đâm Máy Bay Lên Giời này, sắp hào hùng tái xuất giang hồ rồi!

Viết cái gì thì tốt đây? Thượng Thanh Hoa vỗ đùi. Nghe nói bộ Xuân Sơn Hận 81 chương của Liễu Túc Miên Hoa bán rất chạy. Ừm, theo chiều gió viết cái này đi! Tuy nói bản thân của hắn chính trực vô cùng, thế nhưng có người xem thì có thị trường, có thị trường hắn liền dám viết. Đâm Máy Bay Lên Giời am hiểu nhất chính là cuốn theo chiều gió, cái gì hot hắn viết cái đó, chuẩn không sai!

Bước đầu tiên là phải cân nhắc đại chúng thích nghe tên sách như thế nào. 《 Thanh Tĩnh Phong bí sử 》《 Đồ đệ của ta không thể đáng yêu như vậy 》《 Sư tôn yêu kiều như thế 》 gì gì đó, còn chưa định xong, cân nhắc trước đã. Hành văn không bằng Liễu Túc Miên Hoa cũng không sao, điểm ăn tiền của Đâm Máy Bay Lên Giời chưa bao giờ là hành văn. Hơn nữa đám Liễu Túc Miên Hoa, Tam Thánh Mẫu muốn tạo một hội viết văn nhỏ, đại thần Máy Bay không thích. Viết đến viết đi chỉ có mỗi hai người Thẩm Thanh Thu với Lạc Băng Hà, giới hạn quá bé. Kỳ thật theo cách nhìn của hắn, hoàn toàn có thể lớn gan hơn không chịu giới hạn. Chẳng hạn như nếu đã đặt là 《 Xuân Sơn Hận 》, tại sao nhất định phải giới hạn một cp? Liễu Thanh Ca tuyệt sắc như thế, không viết chẳng phải rất đáng tiếc sao? Nhạc Thanh Nguyên cũng là mỹ nam tử đường đường a, sự nghiệp thành công còn là đương gia. Mộc sư đệ Ngụy sư huynh mặt nào cũng là nam thần trong mắt thế nhân, viết cái np loạn ship còn sợ không ai xem?

Nói tóm lại, chỉ cần đủ trắng trợn, đủ hạ (chỗ này gạch bỏ) lưu, đủ vô (chỗ này gạch bỏ) liêm sỉ, hắn sớm hay muộn cũng sẽ lại xưng bá giới văn học, cho dù không cần bán xà phòng tự chế cũng có thể hồng hồng hỏa hỏa hoảng hoảng hù hù hà hậu hoa!

Đâm Máy Bay Lên Giời vắt chân, xe kéo lay động lạch cạch trên sơn đạo gồ ghề. Mặt trời ngả về tây, Mạc Bắc Quân kéo hắn, không biết muốn đi về nơi nào.

Tuy rằng điểm bựa quá nhiều, gà bay chó sủa, lộn xộn lung tung, hành văn kiểu học sinh tiểu học, không chừng một vài độc giả nghiêm túc còn không nhịn được ném sách mắng to "Cái vẹo gì thế này". Có điều, đại thần Đâm Máy Bay Lên Giời trước nay có sở trường tìm cớ cho mấy cái hố mình đào, hắn có thể tung một ngàn cái "Chỉ là" để lấp liếm. Chẳng hạn như: Chỉ là đọc văn thôi mà, tựa như làm người, tìm niềm vui thôi mà hà tất sân si như vậy; chỉ là truyện vui tùy tay viết mà thôi, mọi người khoan dung ta một chút đi; chỉ là một bộ sảng văn không não bạn còn trông mong có thể thấy cái gì; Chỉ là...

Chỉ là.

... Chỉ là hắn thật sự, rất thích câu chuyện mình viết ra mà thôi.

Lời kết:

Vừa vặn tôi cũng phải oằn mình xử lý lại bản thảo tồn đọng từ tháng 7 năm ngoái. Lúc ấy đọc được hai bộ xuyên thư tu chân kinh động thiên nhân, hay đến độ ôm điện thoại lăn trên giường, rốt cuộc không nhịn được tự mình viết.

Bởi vì sợ văn bị lạnh không có động lực viết tiếp, thế nên một hơi trữ bản thảo 8 vạn chữ, chậm chà chậm chạp kéo đến tháng 9 mới bất an mà đăng tải chương đầu tiên. Nhớ lại những phần lời tác giả trước đó, phát hiện chương 19 mới có 100 cất giữ, nhưng vào thời điểm đó không hiểu số liệu còn cảm thấy woa tôi có tiền đồ quá, có 100 người mình không quen đang xem mình viết bừa (xin lỗi tôi không có kiến thức lắm)... Có thể viết tới lượng từ như hôm nay thực là huyền huyễn, nên biết tôi chưa từng viết qua tiểu thuyết dài dài dài dài đến vậy đâu, hơn nữa còn là tiểu thuyết đam mỹ Σ( ° △ °|||)︴

Tóm lại, có thành tích này, đều phải cảm tạ sự ủng hộ nhiệt tình của mọi người, còn có nhóm biên tập đã cho tôi cơ hội. Cúi đầu phương thức mãnh hổ!

Nhìn khu bình luận dài đầy ắp vinh quang và fanart, cảm giác tôi thu hoạch được cả một vườn hoa tràn ngập kẹo đường. Cám ơn các thư hữu đã sản xuất fanfic và fanart! Tiết tháo mà tác giả còn giấu một ít trong lòng, các bạn đã giúp cổ làm rớt rồi!

Còn có các đại gia acc bự, cám ơn bao dưỡng! Thụ sủng nhược kinh!

Tên của bộ văn này vô cùng tầm thường, luôn bị bạn bè ném đá cật lực: "Cảm giác vô cùng tiểu bạch não tàn, nói với người ta tôi đang xem quyển sách này còn cảm thấy mình phẩm vị thấp kém, ngay cả đề cử cũng ngại mở miệng", khiến cho tôi xấu hổ không dám nói đây là cái tên tôi cân nhắc nửa tháng cuối cùng mới linh quang chợt lóe dứt khoát quyết định. Không có khí chất chút nào, nhưng mà đơn giản thô bạo nhìn cái hiểu liền đúng không!

(Được rồi có chút xấu hổ mở miệng, sau này tôi sẽ xem liệu có thể sửa hay không)

Thiết lập nguyên bản Thẩm lão sư không phải họ Thẩm, họ Cố. Kết quả mở bảng xếp hạng văn xuyên thư ra xem thì cứ mười truyện có đến bảy cái nhân vật chính họ Cố, vì thế nhanh chóng dùng đại pháp replace sửa lại tên. Nhưng kỳ thật họ Thẩm cũng không phải là ít ╮( ̄▽ ̄ ")╭ Với cả, vốn thiết lập Thẩm lão sư là tu vi nguyên anh, sau đó tra baidu baike mới cảm thấy vẫn ăn đồ như ổng sao lại nguyên anh, thế nà, lại dùng đại pháp replace thay thành kim đan. Tri thức không đủ, chém bừa chém bạ. Vì thế bộ truyện này từ đầu tới cuối tràn ngập các loại thiết lập cá nhân, quá trình tu luyện lung ta lung tung, không đúng, là căn bản không đề cập tới quá trình tu luyện.

Trước đây chưa từng viết truyện hài, văn phong nhẹ nhang khoan thái mà không lưu ý một chút thôi, sẽ không nắm được mức độ, trở thành huyên náo lớn, cho nên đôi khi khó tránh khỏi có chỗ không thỏa đáng. Một đường vội vàng chạy xuống, giống một trận cuồng hoan. Nửa trước vốn có đại cương, coi như bộ phận tôi vừa lòng nhất, có điều quay đầu lại thấy sai chính tả với cả bug vẫn nhiều đến mức không dám nhìn thẳng; phần sau như ngựa đứt cương, khi thực sự bổ sung chi tiết thì vò đầu bứt tai, gõ văn gõ đến chai hết cả tay. Hơn nữa càng về sau lịch thi càng dày đặc, chế độ update mỗi ngày cũng rất khiêu chiến tốc độ tay của tôi, rất nhiều chỗ đều, ừm, vô cùng thê thảm. Cho nên sau đó nửa năm, tôi trùng tu lại xong, cuối cùng cũng thấy thư thái chút.

Tuy bộ phận cốt truyện không thay đổi được, nhưng cố hết sức sửa thiết lập, thêm thắt một ít chi tiết, thay đổi tình tiết bộ phận, nhất là phần sau. Cho nên nếu thỉnh thoảng mọi người lên Tấn Giang ôn lại bộ truyện này một chút, có lẽ sẽ nhìn thấy chỗ thú vị XD Tôi sẽ không nói là ngay cả hắc lịch sử 30x100=30000 vẫn còn lưu trữ ở một số web đâu...

Cho nên tôi lại nói thêm một chuyện ha khụ khụ. Kết thúc rồi, nói rõ kẻ đào hố này có bảo đảm, các bạn thư hữu có thể cân nhắc một chút save lại chuyên đề của kẻ này đúng không. Cám ơn a!!!

Hơn nữa ai nói tôi không viết truyện mới nào. Đương nhiên là viết rồi, tốc độ tay tệ còn đang luyện mà thôi!

Có điều truyện mới có thể được save trước với con số này, mọi người lần nào cũng cho tôi bất ngờ, hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của tôi.

Tóm lại, cám ơn mọi người đã hãnh diện cổ vũ. Bộ truyện đầu tiên có rất nhiều chỗ không thỏa, nhưng tâm tình của tôi cũng giống như đại thần Máy Bay vậy, rất thích câu chuyện này, thích nhân vật ở trong đó, cũng thích các bạn đã giúp tôi viết xong câu chuyện này!

Lời editor:

Đây là bộ truyện đam mỹ đầu tiên nhà Sút làm. "Almost & Góc bấn loạn" vốn không phải là một wordpress dùng để edit đam mỹ như bao nhà khác. Đây là bộ đầu tiên và duy nhất đã được edit hoàn của nhà. Tâm trạng của Sút thì chắc cũng giống như tác giả, giờ mà quay lại những chương đầu tiên đọc thì chắc là cũng chẳng dám nhìn thẳng.

Phần chính văn có sự giúc sức của đoàn đội (nói là đoàn đội nhưng lúc nào sĩ số cũng chỉ có 3), phần phiên ngoại một mình Sút ôm trọn. Dù sao cũng cảm ơn tất cả những bạn đã tham gia, những bạn đã comment follow thậm chí là like dạo, đã đồng hành cùng Sút suốt thời gian qua.

Bộ truyện này có thể không được đầu tư và nổi tiếng như Ma Đạo Tổ Sư, không được các nhà tranh nhau edit như Thiên Quan Tứ Phúc, nhưng nó có một ý nghĩa đặc biệt với cá nhân Sút mà dùng lời không thể nào diễn tả được hết. Chắc hẳn nó đã mang lại cho mọi người những tràng cười sảng khoái, những giây phút lăn lộn trên giường đến rớt cả điện thoại. Cuối cùng, rất thích phương châm của Máy Bay: "Chỉ là truyện vui thôi mà, sân si chi cho mệt":)

29.10.2017
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay đã trở thành hành trang bắt buộc của bạn trẻ. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như bis la gi nghia cua tu bis la lat nua lan thu hai, agglomerate la gi nghia cua tu agglomerate la tich tu chat dong hoa h chắc chắn kỹ năng tiếng Anh của bạn sẽ được cải thiện mỗi ngày, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp