Truyền thuyết chi chủ đích phu nhân

Chương 536: Phong ba trong phòng bếp

�P

Bữa tối, Vạn đầu bếp và trợ thủ không đợi được Du Tiểu Mặc mượn phòng bếp, không phải là do hắn không xuống giường được, mà là bị Lăng Tiêu giày vò một trận, hắn không có tâm trạng nấu cơm.

Sáng ngày hôm sau, hắn làm cho mình một nồi cháo thịt, bởi vì làm nhiều, cuối cùng Vạn đầu bếp và trợ thủ cũng được ăn đồ ăn Du Tiểu Mặc làm.

Giữa trưa, Du Tiểu Mặc lại tới phòng bếp, gặp được hai cặp mắt trông mong của Vạn đầu bếp và trợ thủ.

Ẩm thực ở Hà trấn không có quá nhiều yêu cầu, từ trước đến nay họ chỉ cần ăn no là được, Vạn đầu bếp làm đầu bếp ở Hà trấn đã lâu, quanh năm chỉ nấu cơm cho một đám người, bởi vì lần nào cũng nấu một nồi lớn, cho nên không thể nấu được vừa tinh tế vừa ngon.

Vì thế, tài nấu nướng của Vạn đầu bếp chỉ giới hạn ở mấy món bình thường hay thấy trên bàn cơm, như món gà xé chua cay kia, đừng nói là nếm qua, thậm chí ông ta còn chưa từng gặp.

Hai người tự nguyện làm trợ thủ cho Du Tiểu Mặc, hơn nữa lần này cũng không thu phí sử dụng phòng bếp, chỉ hy vọng Du Tiểu Mặc để lại cho họ chút đồ ăn là được.

Du Tiểu Mặc không suy nghĩ nhiều liền đồng ý.

Nấu cơm một mình tốn không ít thời gian, như ngày hôm qua chẳng hạn, hắn phải tự mình giết gà, tự rửa nguyên liệu, còn phải chú ý đồ ăn đang nấu trong nồi, bận tối mắt tối mũi, cho nên có người chịu giúp, thời gian có thể giảm đi một phần ba.

Du Tiểu Mặc bảo hai người làm thịt hai con gà, lấy đùi làm gà xé chua tay, bởi vì Lăng Tiêu thích món này, trước khi đi còn cố y dặn dò hắn.

Món thứ hai là vịt hấp mè, món này khá mỹ quan, bởi vì nó vừa tươi vừa mềm, hương vị tuyệt vời.

Lúc sáng hắn đã nghĩ tới món này cho nên nhờ Vạn đầu bếp, rửa sạch vịt và ướp gia vị hộ, dùng rượu, muối, đường trắng, hạt hiêu, hành, gừng,… ướp khoảng hai giờ.

Du Tiểu Mặc vừa tới liền bỏ lên trên ***g hấp.

Lúc này mỗi món hắn đều làm nhiều hơn, ngoài phần của hắn và Lăng Tiêu, còn dư lại đều để cho Vạn đầu bếp và tiểu trợ thủ.

Tuy càng ngày càng thuần thục, nhưng tốn thời gian hơn hôm qua một chút.

Lần này do tiểu trợ thủ bê đồ ăn hộ Du Tiểu Mặc, còn Vạn đầu bếp ngồi lại trông đồ, miễn gặp phải cảnh như hôm qua, nếu thế thì họ sẽ khóc chết mất.

Tiểu trợ thụ đưa hết đồ ăn lên phòng liền vội vội vàng vàng chạy, thậm chí còn quên đóng cửa phòng, Du Tiểu Mặc đành phải tự đóng.

Cửa phòng vừa đóng không bao lâu, cửa phòng cách vách đột nhiên mở ra.

Một gã nam tử đi tới, là một trong ba người Du Tiểu Mặc gặp vào trưa hôm qua, gã khịt khịt mũi, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn cửa phòng Du Tiểu Mặc.

Đúng lúc này, một người nữa cũng đi ra khỏi phòng, là bạn của nam tử Vương Hoa, ngửi được mùi thơm lưu lại trong không khí, không nhịn được mà sợ hãi tha: “Hương vị thơm quá! Ta nhớ đồ ăn chúng ta ăn tối qua cũng là mùi này.”

“Ta cũng nhớ ra rồi, không ngờ đồ ăn của người phàm lại ngon như vậy.” Dương Đinh gật gật đầu, hắn cũng bị cái mùi thơm này quyến rũ, số đồ ăn ngày hôm qua quá ít, bọn hắn ăn mà không bõ dính răng, nhưng cũng khiến cả đám cảm thấy dư vị.

“Hay là chúng ta đi gọi đầu bếp kia làm cho chúng ta một bàn?” Vương Hoa đề nghị.

“Được đấy, gọi Triệu Nhị tới luôn.”

Triệu Nhị ngồi trong phòng cũng ngửi được mùi thơm, nghe bạn mình nói muốn đi tìm đầu bếp liền đi theo, nhưng bọn hắn tới hơi chậm, chờ cả ba tới, Vạn đầu bếp và tiểu trợ thủ đã ăn sạch rồi.

Thứ ngon ai lại ngại nhiều, chỉ biết ngại chân tay quá chậm.

Vạn đầu bếp và tiểu trợ thủ ăn như cướp từng miếng, ba người này vừa nói vài câu, chạy tới đã gặp cảnh bọn họ đang thu dọn đồ đạc.

Trong phòng bếp còn lưu lại mùi thức ăn thơm chưa kịp tản.

Mấy món Du Tiểu Mặc làm đều rất đậm, cho nên mùi tán khá chậm.

“Này, làm cho chúng ta một bàn đồ ăn.” Dương Đinh ném một tinh linh cho Vạn đầu bếp, trong mắt mang theo sự khinh thị, đối mặt với phàm nhân, bọn hắn luôn có cảm giác mình rất cao sang, nói chuyện cũng như mệnh lệnh.

Vạn đầu bếp liếc bọn hắn, nhận ra là đám người ngày hôm qua, trong lòng không bất ngờ, bởi vì ông đã gặp loại người này quá nhiều, cứ cho rằng mình tu luyện thành công là được quyền xem thường người phàm tục như họ, nói trắng thì tự cho là cao sang lắm.

Vạn đầu bếp bảo họ chờ bên ngoài, sau đó bận rộn trong phòng bếp.

Vạn đầu bếp đoán được bọn hắn sẽ thích món mặn, cho nên làm năm món mặn và ba món chay, xếp đầy một bàn, làm xong mới gọi ba người đến.

Ba người nghe được mùi chua cay tỏa ra từ đồ ăn, cũng không kém mùi vị họ ngửi thấy là bao nhiêu.

Phải biết, Vạn đầu bếp học theo Du Tiểu Mặc đó.

Lúc trước làm trợ thủ cho Du Tiểu Mặc, Vạn đầu bếp cũng học được mấy phần, liền làm thử hai món, thời điểm làm xong cũng nếm qua, dù không thể sánh bằng món Du Tiểu Mặc nấu, nhưng ông đã rất hài lòng.

Không ngờ ông và tiểu trợ thủ vừa đi ra khỏi bếp, bên trong đã truyền ra một âm thanh tức giận, hai người không khỏi nhìn nhau.

Dương Đinh ném đũa lên đất, chiếc đũa lăn tới chân Vạn đầu bếp và tiểu trợ thủ, hừ lạnh một tiếng, bực bội nói: “Ngươi nấu cái thứ gì đây, sao khó ăn thế này?”

Sắc mặt của Vương Hoa và Triệu Nhị cũng đen xì, có vẻ hương vị của đồ ăn không giống với tưởng tượng của họ, món gà xé chua cay của Vạn đầu bếp đã bị hất xuống đất, gà văng tứ lung sắp sàn, mấy món khác cũng được chạm đũa, nhưng hiển nhiên là bị chê thê thảm.

Tuy bọn hắn ghét bỏ món ăn mình làm khiến Vạn đầu bếp rất giận dữ, nhưng ông không dám biểu hiện ra ngoài, ông không đắc tội nổi mấy kẻ này, đành phải nén giận giải thích: “Ba vị tiên sư, đồ ăn ta làm chỉ có hương vị thế này thôi.”

“Ta thấy ngươi bất mãn với chúng ta, cho nên cố ý đùa giỡn chúng ta chứ gì?”

Triệu Nhị xụ mặt, khí thế trên người đột nhiên bộc phát, lại ra tay với người phàm, nếu truyền đi, chắc chắn gã sẽ bị tu luyện giả khinh bỉ.

Vạn đầu bếp và tiểu trợ thủ ngã sõng xoài trên mặt đất, khuôn mặt trắng bệch.

“Tiên, tiên sư, tiểu nhân tuyệt đối không có ý đùa giỡn các ngài, đồ ăn ta làm thật sự có vị như vậy.” Vạn đầu bếp lắp bắp giải thích.

Dương Đinh nheo mắt lại, một kẻ phàm nhân có lớn gan tới mấy cũng không dám nói dối gã, “Thế ngươi nói xem, vì sao hương vị món ăn lại khác với ngày hôm qua.”

Bọn hắn không nghĩ đến món ăn hôm qua là do Du Tiểu Mặc làm.

Thứ nhất là vì tu luyện giả ít khi xuống bếp, ai mà ngờ Du Tiểu Mặc lại làm cơm chỉ để thỏa mãn ham muốn ăn uống, thứ hai là bọn hắn nhìn thấy Vạn đầu bếp bưng đồ ăn tới phòng Du Tiểu Mặc, cuối cùng là món xà xé chua cay kia.

Bởi vì hôm qua chén nhỏ không đựng được nhiều, chút đồ còn thừa lại đã bị bọn hắn ăn mất.

Vạn đầu bếp trợn tròn mắt, cuối cùng ông cũng hiểu, hóa ra mấy người này đang so sánh đồ ăn của ông với Du Tiểu Mặc, bảo sao lại bị ghét bỏ, căn bản là không thể so sánh, oan uổng quá đi mà.

“Tiên sư, món ăn hôm qua không phải là tiểu nhân làm.”

“Không phải ngươi thì là ai?” Dương Đinh nhíu mày lại, gã chỉ tin câu này được ba phần, cả thuyền hàng này chỉ có một mình Vạn đầu bếp, không phải ông ta thì còn là ai.

Vạn đầu bếp vừa muốn trả lời, phía cửa phòng bếp đột nhiên xuất hiện thêm một bóng người.

Người đến là Du Tiểu Mặc, trên tay hắn bưng khay bát đũa đã ăn xong, không ngờ còn gặp được cảnh này, trong mắt không nén nổi kinh ngạc.

Vạn đầu bếp như nhìn thấy cứu tinh, chỉ vào hắn nói: “Là vị công tử này, đồ ăn kia do vị công tử này nấu.”

Du Tiểu Mặc nhìn thấy gà xé trên sàn bếp và mấy món còn nguyên trên bàn ăn, kết hợp với lời của Vạn đầu bếp, một câu chuyện liền hình thành trong đầu hắn, hóa ra ba người này chính là đám người tiểu trợ thủ nói hôm qua.

Ánh mắt hồ nghi của Dương Đinh rơi vào trên người Du Tiểu Mặc, lại nói tiếp, đúng là hôm qua bọn hắn có thấy tiểu tử này bưng điểm tâm về phòng, hơn nữa hai lần ngửi thấy mùi thơm đều bay ra khỏi phòng hắn, rất có thể Vạn đầu bếp đang nói thật.

“Tiểu tử, đồ ăn ngươi ăn đều là ngươi tự làm?”

Dương Đinh đánh giá Du Tiểu Mặc từ đầu tới chân, không chút khách khí, bọn hắn không nhìn ra tu vi của Du Tiểu Mặc, nhưng ấn tượng ban đầu khiến bọn hắn cho rằng Du Tiểu Mặc chẳng lợi hại là mấy.

Du Tiểu Mặc đi vào đặt bát đũa lên bồn rửa, sau đó mới rảnh rỗi đáp lại, “Có vấn đề gì?”

Dương Đinh ném hai linh tinh lên bàn, ngạo mạn nói: “Làm cho ta một bàn đồ ăn thật ngon, hai linh tinh này sẽ là của ngươi.”

Du Tiểu Mặc đưa mắt nhìn hai miếng linh tinh trên bàn, cảm thấy hành vi của người này thật lạ lùng, chưa nói tới việc hắn không có hứng nấu cơm, thì cái thái độ thỉnh cầu người khác kiểu kia làm cho hắn nhìn mà thấy khó chịu quá chừng, mà chỉ hai linh tinh mà đòi thuê hắn nấu cơm á? Nằm mơ còn tạm được!

“Xin lỗi, ta không muốn làm!” Du Tiểu Mặc từ chối không chút nghĩ ngợi.

Dương Đinh tưởng hắn thấy hai linh tinh quá ít, lại lấy ra thêm ba miếng, dùng giọng điệu mất kiên nhẫn nói: “Ta cho ngươi năm linh tinh, đủ rồi phải không.”

Du Tiểu Mặc cười mỉm, “Ta thấy ngươi không hiểu ý ta rồi, ta nói là, ta không muốn làm cho các ngươi, KHÔNG MUỐN, rõ chưa?”

Ba người Dương Đinh biến sắc.

Triệu Nhị cười lạnh một tiếng, “Tiểu quỷ, cho ngươi thể diện mà không cần, rượu mời không muốn lại đòi uống rượu phạt, bảo ngươi nấu cơm là đã coi trọng ngươi lắm rồi đấy.”

“Ta cần các ngươi coi trọng hả? Các ngươi là cái thá gì?” Du Tiểu Mặc bây giờ không phải là Du Tiểu Mặc kiếp trước nữa rồi, người ta cũng nóng tính lắm đó.

Nhưng lời này thật sự kích thích tới ba kẻ kia, Triệu Nhị là tên lên cơn đầu lên, vỗ mạnh tay xuống mặt bàn, cái bàn còn chưa vỡ, bóng gã đã biến mất.

Lúc xuất hiện lại đã ở trước mặt Du Tiểu Mặc.

Du Tiểu Mặc thừa nhận, thực lực ba kẻ này cũng không tệ, ví dụ như Triệu Nhị đang giương oai trước mặt hắn, gã là tu luyện giả loài người, tu vi Đế cảnh một sao, cũng tàm tạm, nếu đến chỗ hẻo lánh thì tu vi này đủ để xưng vương xưng bá.

Bảo sao đám người này lại kiêu ngạo như vậy, cũng coi như là có lý có cứ.

Nhưng lần này cả ba đụng nhầm chỗ rồi, bóng Triệu Nhị vừa xuất hiện, một cước không chút nhân nhượng của Du Tiểu Mặc đã đạp tới, ân cần hỏi thăm hai trái trứng của gã, người thì không bay, nhưng nặng nề quỵ xuống sàn ngay gần Du Tiểu Mặc, lực còn mạnh, sàn nhà đã bị đầu gối đục thành hai cái lỗ thủng.

Triệu Nhị gào thảm thiết, vẻ mặt thống khổ vặn vẹo hôm lấy trứng trứng của mình, mẹ nó—— Nát!

Dương Đinh và Vương Hoa đờ đẫn, mười mấy giây sau mới phản ứng được, hai người liếc nhau, đều thấy phẫn nộ và sát ý từ phía đối phương, bọn hắn cho rằng Du Tiểu Mặc đánh bậy đánh bạ mới đá trúng Triệu Nhị, cả hai liên thủ, một trái một phải quyết đưa Du Tiểu Mặc vào chỗ chết.

Một gã Đế cảnh ba sao, một gã Đế cảnh hai sao.

Mà dù có thêm mười tên nữa thì Du Tiểu Mặc cũng chấp tuốt.

Vạn đầu bếp và tiểu trợ thủ đã sợ tới mức ôm nhau run rẩy, trong lòng lo lắng không thôi, mấy cường giả đánh nhau trên thuyền của họ, nhỡ đâu đánh thủng thuyền thì sao.

Động tác tiếp theo của Du Tiểu Mặc nói cho hai người biết mình lo quá thừa, nếu cả Dương Đinh và Vương Hoa mà hắn cũng không giải quyết được, Lăng Tiêu sẽ cười nhạo hắn tới chết, mà hắn không để cho y cơ hội cười nhạo đâu.

Một quyền của Du Tiểu Mặc đánh trúng mũi Dương Đinh, nhanh tới nỗi gã không kịp phản ứng, sau đó thừa dịp Dương Đinh đau tê tái liền túm y phục của gã kéo qua, trao đổi vị trí, thời điểm Vương Hoa nhìn thấy đã không kịp thu chân, một chiêu tàn nhẫn dùng gần chín phần thực lực đá trúng… Mông của Dương Đinh.

“A!!!!”

Nghe nói tiếng kêu của Dương Đinh thảm thiết tới nỗi vọng cả sang chiếc thuyền hàng bên cạnh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán, nhân sự hay văn phòng thì sẽ rất cần kiến thức về excel. Một số các file excel mẫu, những thức excel cơ bản và nâng cao từ trang excel kế toán chẳng hạn như cach chuyen doi thoi gian thanh so thap phan gio phut giay trong excel, file excel mau so nhat ky chung theo thong tu 200 chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.