Tứ đại tài phiệt: Đăng ký kết hôn trễ

Quyển 8 - Chương 6: Lời cầu hôn của hoàng tử (1)

Tiếng ồn ào trong chớp mắt im bặt...

Tĩnh Nghiên kinh hãi...

Bà Sầm kinh hãi...

Còn Sầm Tử Tranh thì đưa tay bụm lấy bên gò má đang đau rát nhìn Khương Ngự Kình bằng ánh mắt khó tin, nước mắt rơi lúc nào cô cũng không biết.

Khương Ngự Kình cũng kinh hãi vô cùng, sự tức giận trong mắt đã bị thay bằng nét kinh ngạc và áy náy.

Ngay cả cha mẹ của Khương Ngự Kình, người vừa đi đến cửa phòng chờ của cô dâu nhìn thấy một màn này cũng sửng sốt ngây người.

Nhưng sau đó là một tiếng rống đầy tức giận ...

'Chết tiệt, anh dám đánh chị tôi?'

Là em trai của Sầm Tử Tranh, hắn cùng đi vào với ông bà Khương, cha mẹ của Khương Ngự Kình, khi một màn này lọt vào mắt hắn, nhất thời lửa giận bừng bừng hắn lập tức bước đến túm lấy cổ áo của Khương Ngự Kình ...

Tình huống lúc này đã trở nên quá mức hỗn loạn nhưng Sầm Tử Tranh dường như không để ý đến mấy, cô mặc nguyên áo cưới chạy ra ngoài.

'Tử Tranh ...' Khương Ngự Kình thấy cô chạy đi, vừa tức giận vừa lo lắng gọi với theo.

'Anh còn dám gọi tên chị tôi sao?'

'Anh trai ...'

'Ngừng tay ... mau ngừng tay ...'

'Aaaaa ...'

Phòng chờ của cô dâu rất nhanh đã thành một bãi chiến trường, cực kỳ hỗn loạn ...

***

Khi xe taxi dừng lại trước cổng bệnh viện Alfred, Sầm Tử Tranh vội vã mở cửa xe chạy vào ...

Chiếc áo cô dâu trắng tinh trên người cô ngay lập tức trở thành tiêu điểm của nhiều người qua đường.

'Này ... này ... tiểu thư, cô còn chưa trả tiền xe!' Tài xế taxi thấy cô chạy ra vội vàng đuổi theo, vừa chạy vừa gọi.

Nghe tiếng gọi, Sầm Tử Tranh vội dừng bước, vẻ mặt lo lắng, lúc này mới chợt nhớ ra, trên người cô là chiếc áo cưới, vốn chẳng có chỗ nào để đựng tiền mà hai tay thì trống trơn, lúc nãy vì vội vàng quá cô không nhớ mang theo gì cả.

Vì vậy Sầm Tử Tranh vội tháo sợi dây chuyền giá trị không nhỏ đang đeo trên cổ xuống, cùng với lắc tay toàn bộ đều đưa cho tài xế taxi.

'Xin lỗi anh, tôi không có đem theo tiền. Mấy món này chắc là đủ rồi chứ?'

Cô sốt ruột nói hết câu sau đó không đợi tài xế taxi trả lời đã xoay người chạy vào bệnh viện, cũng không để ý đến nét mặt đang bừng sáng của tài xế taxi, mấy món nữ trang này đừng nói là trả tiền xe, muốn mua luôn chiếc xe taxi của anh ta xem ra vẫn còn dư.

Trên hành lang bệnh viện lúc này chợt xuất hiện một bóng người đang rảo bước một cách hoang mang vô thố, một chiếc giày cao gót của Sầm Tử Tranh đã bị gãy mất gót, vì vậy cô dứt khoát tháo luôn nó ra, hai tay nâng váy cưới lên, cô điên cuồng chạy về phía phòng bệnh, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của những người đứng gần đó.

Phanh!!!

Cửa phòng bệnh bị cô đẩy mạnh ra, sau đó cô nhìn thấy Cung Quý Dương nằm trên chiếc giường bệnh đặt gần cửa sổ.

Thay vì nói đây là Cung Quý Dương, chẳng bằng nói là một cỗ xác ướp còn tương đối chính xác hơn!

Toàn thân hắn bọc trong một lớp băng gạc màu trắng chỉ còn chừa lại mũi và miệng, giống hệt như một xác ướp từ thời Ai cập cổ đại, hoàn toàn chẳng có chút sinh khí nào.

Sầm Tử Tranh thở ra một hơi, bàn tay từ từ buông chiếc váy cưới dài chấm đất xuống, cô nuốt một ngụm nước bọt, run rẩy đi về phía giường bệnh.

Là Quý Dương!

Chính là hắn!

Tuy hắn bị băng bó thành thế này nhưng vừa nhìn là cô đã nhận ra ngay!

'Quý Dương ...'

Nước mắt của Sầm Tử Tranh bắt đầu không kìm chế được, cô nhảy bổ về phía giường bệnh, áp mặt vào ngực hắn ...

'Sao lại như thế chứ? Vì sao? Đều là lỗi của em. Nếu như em không quyết định kết hôn, không quyết định rời xa anh thì anh cũng sẽ không có chuyện. Quý Dương ... anh tỉnh lại đi. Em là Tranh Tranh đây, em trở về rồi, em sẽ ở bên cạnh anh ...'

Giọng của Sầm Tử Tranh vừa khổ sở vừa nghẹn ngào, nước mắt làm phai dần lớp hóa trang trên mặt cô nhưng cô vẫn không cảm nhận được bất cứ phản ứng nào của Quý Dương cả, điều này càng khiến cô thêm đau lòng và khổ sở.

'Đau lắm sao? Nhất định là đau lắm ...'

Sầm Tử Tranh vươn tay nhẹ vuốt ve gương mặt đã bị băng gạc băng kín, nước mắt rơi đẫm ướt cả lớp băng trên ngực hắn ...

'Quý Dương, anh tuyệt đối đừng có chuyện gì, nếu anh không còn sống thì em biết phải làm sao bây giờ? Em biết, tất cả đều là do em gây ra cả. Em không nên để những lời của bác gái tác động mà quyết định rời xa anh, em nên tin tưởng anh, phải không? Em xin lỗi, Quý Dương. Em không biết yêu một người phải như thế nào mới tốt, cũng không biết làm sao thì anh mới không bị tổn thương vì vậy để khiến anh triệt để hết hy vọng, em mới chọn cách kết hôn với một người đàn ông khác, nhưng ... nhưng em không ngờ vì như vậy mà tạo nên hậu quả hôm nay ... Quý Dương, Quý Dương, anh tỉnh lại đi, em yêu anh, yêu anh ...'

Sầm Tử Tranh như một tín đồ ngoan đạo quỳ trước giường của Cung Quý Dương mà nói lời sám hối, cô vừa khóc vừa lẩm bẩm nói, nước mắt cứ cuồn cuộn chảy từ trong mắt cô khiến người ta nhìn thấy mà không đành lòng.

Chính ngay lúc chìm trong cơn tuyệt vọng và đau khổ cùng cực thì một bàn tay phủ đầy băng gạc nhẹ đặt trên đầu cô ...

'Em thật sự yêu anh vậy sao?'

Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên bên tai, chậm rãi nhưng tràn đầy tình ý ...

Sầm Tử Tranh ngơ ngác, cô còn chưa kịp phản ứng lại chỉ theo bản năng gật đầu, 'Em yêu anh, Quý Dương, em yêu ... a ...'

Nói được mấy chữ thì Sầm Tử Tranh mới có phản ứng, cô ngẩng đầu lên nhìn thì bắt gặp một đôi mắt quen thuộc, tà tứ lại đầy vẻ trêu chọc, nhất thời kêu lên thất thanh ...

'Anh ... anh ...' Như vừa nhìn thấy quỷ cô đứng bật dậy, chỉ tay vào hắn lắp bắp nói không thành câu.

Cung Quý Dương không nhịn nổi nữa, hắn nhanh nhẹn đứng dậy, vẻ bất cần đời xen lẫn với giễu cợt nhìn cô.

'Anh thế nào?'

Một người bị băng bó như xác ướp đột nhiên ngồi dậy, hơn nữa còn mở miệng nói chuyện, tình cảnh như vậy quả thực khiến bất kỳ ai cũng hoảng sợ chứ không riêng gì Sầm Tử Tranh.

'Quý Dương ... anh ... anh tỉnh lại rồi sao?' Trong mắt cô lộ vẻ kinh ngạc lẫn mừng rỡ, tự dưng có cảm giác như đã qua mấy đời rồi vậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.4 /10 từ 5 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau giua jdk jre va jvm, su khac nhau vps rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại sukhacnhau.com.