Tứ đại tài phiệt: Gặp gỡ nhân vật lớn hàng tỷ

Chương 152: Kịch giả, tình thật: Không gì là không thể

"Sẽ không!" Hoàng Phủ Ngạn Thương hét lên: "cái này chỉ là trùng hợp, nguyền rủa cái gì chứ, tôi không tin cái này!"

Mặc Di Nhiễm Dung cười ảm đạm: "Trên đời này không có một ngườ đàn ông hay phụ nữ nào có thể chịu được việc mình sinh ra một con quái vật, thậm chí mỗi ngày đều phải sống chung với nó..."

Hoàng Phủ Ngạn Thương nghe thấy vậy, thân thể khẽ run lên, ngay cả trái tim cũng run rẩy, sau đó đau đớn như bị ai bóp chặt——

Anh hiểu được, tất cả đều hiểu được!

Ngay sau đó, anh không nói lời nào mà trực tiếp ôm người phụ nữ trước mặt vào ngực, không cho cô trốn thoát ——

"Nhiễm Dung, tôi chưa từng biết đến đau khổ của em, thực xin lỗi..."

Anh cúi đầu xuống, môi mỏng khẽ thì thầm bên tai cô, ánh mắt lộ vẻ đau đớn tiếc nuối ——

"Nhưng mà, tin tưởng tôi được không? Tin tưởng tôi, tôi yêu em, cho nên bất kể gặp tình huống như thế nào, tôi cũng sẽ không để ý mà yêu em!"

Cơ thể Mặc Di Nhiễm Dung run nhẹ, không biết tại sao, nghe thấy câu nói của anh lần này máu trong người cô liền chảy dồn dập, ngay cả hô hấp cũng khó khăn.

Đây là chuyện gì xảy ra?

"Hoàng Phủ tiên sinh..." Cô vẫn cố gắng toát ra, gương mặt trắng lạnh ban đầu vì câu yêu thương của anh mà trở nên ửng hồng ——

"Tôi với anh... Không có khả năng!"

Mặc Di Nhiễm Dung gian nan mà nói ra những lời này, hôm nay cô cảm thấy bản thân mình có chút kì lạ, rõ ràng không khó để mở miệng nói, nhưng lại không có cách nào nói ra, không biết tại sao, cô cảm thấy bản thân mình đang làm tổn thương tới người đàn ông trước

mặt này.

Ánh mắt của anh khiến lòng cô đau đớn.

Hoàng Phủ Ngạn Thương giật mình sững sốt, mi tâm cũng theo bản năng mà nhíu chặt lại, anh hỏi lại: “Không có khả năng? Vì cái gì mà không có khả năng? Trong mắt tôi căn bản không có gì là không có khả năng!”

Nếu anh cố tình muốn ở cùng cô thì sao?

Mặc Di Nhiễm Dung buông mi mắt xuống, nhẹ nhàng cảm thán “Hoàng Phủ tiên sinh, duyên phận đã định trước, người có duyên với tôi không phải anh, cho nên, chúng ta không thể ở cùng một chỗ!”

“Định trước?” Hoàng Phủ Ngạn Thương cười nhạo, “Ông trời để tôi gặp gỡ em, điều này chẳng lẽ không phải định trước? Nhiễm Dung…”

Lần thứ hai anh lại ôm cô thật chặt, “Tôi biết trong lòng em vẫn không thể buông xuống được bói toán kia, nhưng em có nghĩ tới hay không, bói toán cũng có lúc mất linh nghiệm, em cũng nói, tình huống của bản thân không thể nào bói ra được, người có duyên với em chính là tôi!”

“Hoàng Phủ tiên sinh…” Khuôn mặt Mặc Di Nhiễm Dung có chút khó xử, cô không biết nên nói thế nào với anh.

“Nhiễm Dung!” Hoàng Phủ Ngạn Thương không cho cô cơ hội để trốn tránh, khẽ nói bên tai cô: “Chẳng lẽ trong khoảng thời gian này em ở cùng với tôi không vui vẻ sao? Không phải em cũng thích nơi này sao?|”

Mặc Di Nhiễm Dung chống lại ánh mắt của anh, trúc trắc nói: “Thực ra… thực ra sáng nay tôi đã muốn nói với anh, thời gian tôi ở lại chỗ này cũng không tính là ngắn, nên rời đi…”

“Em nói cái gì?” Hoàng Phủ Ngạn Thương quát cô, giọng nói lộ ra vẻ cường ngạnh.

Mặc Di Nhiễm Dung khẽ cắn môi, nhẹ nhàng nói: “Thực ra, lúc mới tới đây, theo thói quen bói toán tôi thấy có chút dấu hiệu cổ quái, nhưng mà lâu như vậy, cũng không xảy ra chuyện gì, tôi cảm thấy không có khả năng thay đổi, cho nên… cũng nên rời đi… ưm….”

Cô còn chưa nói hết câu, đôi môi anh đào đã bị Hoàng Phủ Ngạn Thương ngậm lấy, dùng sự quyến luyến đã lâu ngăn chặn lời cô sắp nói…

Nụ hôn không hề báo trước mang theo tình cảm mãnh liệt, cắn nuốt trằn trọc, chiếc lưỡi linh hoạt cạy mở hàm răng, đem sự kinh ngạc và bất lực của cô gói gọn trong hơi thở đầy nam tính. Mặc Di Nhiễm Dung run nhẹ, giống như con cừu nhỏ thuần khiết bị anh ôm chặt lấy, đôi bàn tay to kia gắt gao nắm lấy cơ thể cô, trốn đi không được.

Hôn, từ dịu dàng trở nên mạnh mẽ, sức lực của đôi tay cũng dần mạnh lên, Mặc Di Nhiễm Dung dễ dàng cảm nhận thấy, nhưng khiến cô nghi hoặc chính là, bản thân cô thậm chí có chút đắm chìm trong nó…

Đây là loại cảm giác gì?

Hạnh phúc mang theo một chút ngượng ngùng khó xử?

Ngay khi cô thấy mình sắp đắm chìm trong cơn nhu tình đó, Hoàng Phủ Ngạn Thương rốt cuộc lưu luyến buông tha môi cô, nhìn thấy trong mắt cô có chút ngượng ngùng thì cực kì hưng phấn, bờ môi anh khẽ nhếch lên chút hài lòng.

Ngón tay thon dài khẽ vuốt ve chiếc cằm có đường nét xinh đẹp của cô, ngón trỏ cũng khẽ khắc họa lại phiến môi anh đào, hưởng thụ cảm giác mềm nhẹ nơi đầu ngón tay…

“Nhiễm Dung, thật ra trong lòng em, đã tiếp nhận tôi, không phải sao?” Anh nói trực tiếp rõ ràng, một con đường lui cũng không để lại cho cô.

“Hoàng Phủ tiên sinh, tôi…”

“Nhiễm Dung, tôi hi vọng có thể nghe được hai chữ ‘Ngạn Thương’ từ miệng em!” Giọng nói dịu dàng mang theo mệnh lệnh, nhưng nhiều hơn đó là tình cảm dịu dàng khiến người ta không thể kháng cự.

Mặc Di Nhiễm Dung cảm thấy hô hấp của mình toàn bộ đều là hơi thở của người đàn ông này, mà loại hơi thở ấy lại lẳng lặng tiến vào lòng cô, cô có chút mê mang, càng không thể nào hiểu được.

Cô còn muốn nói gì nữa, nhưng mà ngay lúc đó bị hồi chuông điện thoại cắt ngang.

“Liên Kiều?” Khi lấy di động ra nhìn màn hình, đôi mắt cô hiện lên một tia kinh ngạc.

“Chị…” Sau khi di động được kết nối, truyền đến giọng nói thánh thót của Liên Kiều.

“Em nha đầu nghịch ngợm này sao tự nhiên lại nhớ đến chị thế?” Trên mặt Mặc Di Nhiễm Dung hiện lên nụ cười tự đáy lòng.

“Chị, chị đang ở Mỹ đúng không?” Liên Kiều cười hì hì hỏi.

Mặc Di Nhiễm Dung đối với khả năng đoán trước siêu cường của cô không có gì kinh ngạc, cô cười nói: “Đã biết rồi, còn hỏi?”

“Chị à, em muốn gặp chị!” Giọng nói của Liên Kiều đột nhiên trở nên dịu dàng, ngọt như một cục đường.

Mặc Di Nhiễm Dung thấy cô nói vậy cảm thấy kì lạ, “Bị bắt nạt?”

“Nào có!” Liên Kiều quay điện thoại ra một chỗ khác nói: “Em có vấn đề khó giải quyết, trên thế giới này chỉ có chị mới giúp được em!”

“Miệng lưỡi trơn tru, được rồi!” Mặc Di Nhiễm Dung nhận lời.

Liên Kiều hoan hô một tiếng, cúp điện thoại.

Mặc Di Nhiễm Dung nhìn Hoàng Phủ Ngạn Thương, giơ di động trong tay lên, nhẹ nhàng nói: “Em gái của tôi, Liên Kiều!”

“Xem ra nha đầu nghịch ngợm kia lại muốn nghĩ ra trò gì để phá anh cả tôi rồi!” Hoàng Phủ Ngạn Thương nở nụ cười ấm áp, từng chút từng chút tiến vào trái tim Mặc Di Nhiễm Dung…
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 3 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất. Các kỹ thuật trồng và chăm hoa lan được chia sẻ từ trang Vườn Lan Huyền Vinh chẳng hạn như nhung cung hoang dao can than tien mat tat mang xui xeo vi va mieng ngay cuoi tuan, thang 8 am lich moi thuc su la thang co hon cua nhung cung hoang dao nay rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích giúp bạn có một cuộc sống viên mãn.