Tứ đại tài phiệt: Gặp gỡ nhân vật lớn hàng tỷ

Chương 353: Ở lại “Hoàng Phủ” (2)

Màn đêm đã phủ quanh “Hoàng Phủ” nhưng bên trong đèn đuốc sáng rực, trong căn phòng khách rộng lớn rộn ràng tiếng cười nói, đồ ăn thức uống linh đình, không nghĩ đến chỉ là một bữa tiệc nhỏ trong gia đình lại làm hoành tráng như thế.

Tiếng cười nói không dứt, nghe ra hoàn toàn giống hệt như trước đây không nhận ra được có gì thay đổi.

Trên bầu trời ánh sao lập lòe, chiếu ánh sáng yếu ớt vào bầu trời đêm.

Liên Kiều bước một mình vào vườn hoa, dưới ánh sao mờ, bóng dáng cô thật lẻ loi.

Cô biết mình nên tiếp tục ở lại bữa tiệc đó nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt, cử chỉ trìu mến của Ngạn Tước dành cho cô gái tên Dodo kia, lòng cô lại đau thêm một lần, đau đến không thể hô hấp nên chỉ đành tìm đại một cái cớ chạy ra ngoài, bất tri bất giác lại đi đến vườn hoa.

Trong vườn hoa, mảnh đất trồng cây Liên Kiều thật tươi tốt, đây là loại cây mà cô chính tay gieo hạt, còn bên kia là Mỹ Nhân Anh mà Hoàng Phủ Anh yêu thích nhất. Cô còn nhớ, trước đó không lâu cô còn cùng Anh Anh hai người ngồi ở đây tâm sự. Vậy mà bây giờ …

Tất cả vẫn như còn ở trước mắt nhưng tất cả dường như đã thay đổi …

Không thể trở lại …

Nhẹ ngắt một cành Liên Kiều vò nhẹ trong tay sau đó đưa lên mũi ngửi. Tâm tình của cô cực kỳ hỗn loạn, không có cách nào dẹp yên được.

Hắn đối xử với cô ta tốt như vậy, tốt đến mức cô không thở nổi.

Bàn tay nhỏ không ý thức nắm chặt cành Liên Kiều trong tay, “Hoàng Phủ” rực rỡ ngoài kia không còn là của mình nữa, ngay cả mảnh vườn này cũng không còn giữ lại chút gì của riêng mình nữa rồi.

Liên Kiều lặng lẽ ngồi trên mái hiên nhà kiếng trong vườn hoa, trước đây cô thích ngồi ở đây bởi vì ngồi ở đây sẽ nhìn thấy mặt trăng rõ nhất nhưng hôm nay ngồi ở đây là vì cô muốn được yên tĩnh, hơn nữa là vì không muốn ai nhìn thấy mình đang khóc.

Ngạn Tước, Ngạn Tước …

Lòng chua xót thầm gọi tên hắn, cô cố nén xuống nhưng thế nào cũng không ngăn được nước mắt từng giọt từng giọt rơi.

Cô biết mình không nên trách hắn bởi vì hắn đối xử với cô gái kia tốt như vậy cũng không phải do thật lòng hắn muốn nhưng mà …

Cô không khống chế được mình.

Cô biết mình nên mỉm cười tha thứ, không phải sao?

Bằng không cô còn có thể làm gì? Những gì cô có thể làm bây giờ là làm tốt vai trò “người bạn tốt của Anh Anh”, đứng ở một góc khuất lặng lẽ nhìn hắn. Dõi theo từng nụ cười, từng cái chau mày, nhất cử nhất động của hắn …

Nhiều nhất chỉ có thể làm như vậy …

Cô không thể đường hoàng nhìn hắn, không thể đường hoàng có được nụ cười ánh mắt trìu mến kia, lại càng không thể như ngày nào vùi mặt vào lòng hắn, hưởng thụ sự ấm áp, ân cần của hắn, không thể …

Vòng tay của hắn … không còn thuộc về cô nữa rồi.

Cô biết chị đang tìm cách giúp mình, cô cũng biết Tiểu Tuyền, Anh Anh thậm chí là cả Lãnh Thiên Dục đều đứng về phía mình.

Nhưng khi cô biết Dodo chính là Giáng Đầu Sư mà chị đã nhắc đến thì cô biết cơ hội để đoạt mọi thứ trở về là cực kỳ khó khăn bởi vì chính chị cũng thừa nhận là bản lĩnh của cô gái này còn vượt trên cả chị cô.

Cô không biết mình có nên ôm ấp chút hy vọng nào không mặc dù cô biết mình rất không cam tâm tình nguyện buông tha cho tất cả.

Dưới ánh sao lung linh, một cô gái trẻ lại mang trên mặt một nỗi đau thương không nói thành lời…

Khi Hoàng Phủ Ngạn Tước vô tình đi ngang nhà kính của vườn hoa, tình cảnh mà hắn thấy chính là như thế.

Nơi mái hiên nhà kính, một cô giá đang lặng lẽ ngồi đó, ánh trăng nghiêng nghiêng soi xuống bóng dáng cô độc của cô, như một vầng hào quang.

Cô ngồi đó, gương mặt xinh đẹp như vẽ, diễm lệ không chút tỳ vết nhưng trắng bệch đến gần như trong suốt, khóe mắt vẫn còn vương những giọt nước mắt long lanh. Trông cô thật yếu đuối, thật bất lực nhưng cũng thật thanh thoát, giống như một vị tiên nữ không nhuốm chút khói bụi trần gian nào.

Một cảm giác khác thường lần nữa dâng lên trong lòng Hoàng Phủ Ngạn Tước. Nét bi thương trên gương mặt của cô gái kia giống như một loại chất xúc tác khiến lòng hắn như bị hòa tan. Hắn trước giờ không biết, thì ra một cô gái đang khóc cũng có thể làm lòng người rung động đến vậy.

Có lẽ do cảm giác được bầu không khí trở nên dị thường, Liên Kiều bất giác ngoảnh đầu lại, khi mắt cô và mắt Hoàng Phủ Ngạn Tước tiếp xúc nhau, thân mình Liên Kiều không ý thức được run lên. Cô nhất thời không biết mình nên làm gì, chỉ chăm chú nhìn hắn không chớp giống như đã mấy đời không nhìn thấy hắn.

Ngạn Tước! Ngạn Tước!

Là hắn!

Nhưng hắn sao lại xuất hiện ở đây? Xuất hiện trước mặt mình? Mình không phải đang nằm mơ chứ?

Chẳng lẽ hắn … nhớ được mình rồi sao?

Nhất thời Liên Kiều quên cả hô hấp, cô ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn, tay chân như bị tê liệt, không thể động đậy.

Hoàng Phủ Ngạn Tước nhất thời cũng hoảng hốt, hắn không biết mình bị sao nữa. Lần đầu tiên nhìn thấy cô gái này trong lòng đã nảy sinh một cảm giác rất kỳ diệu, là đau lòng, là quan tâm, càng là một nỗi nhớ nhung lâu ngày không gặp.

Hắn nên ở lại trong buổi tiệc cùng với người bạn thân lâu ngày không gặp, cùng hắn uống rượu tâm sự, hoặc là nên ở bên cạnh người vợ yêu của mình mới đúng chứ không phải bởi vì trong buổi tiệc nhìn không thấy bóng cô mà vội vã chạy đến chỗ này.

Chỉ là … hắn cũng không nghĩ tới thì ra là cô đúng là ở trong này.

Dưới bầu trời đêm mông lung, ánh trăng, ánh sao phản chiếu trên những tấm kiếng của nhà kính khiến nó càng trở nên huyễn hoặc, cô ngồi lặng lẽ nơi mái hiên nhà kính, lặng lẽ quay đầu nhìn hắn, sự bi thương và ủy khuất trong đôi mắt kia khiến hắn đau lòng khôn xiết.

Gió nhẹ thổi qua làm mái tóc dài của Liên Kiều bay tán loạn, lúc này cô mới hoàn hồn lại, vội vàng đứng lên nhưng nhất thời cô đã quên mình đang ngồi ở đâu, chỉ thấy chân như đạp vào khoảng không, sau đó cả người nhã nhào từ trên mái hiên nhà kính xuống …

‘Cẩn thận!’

Hoàng Phủ Ngạn Tước hoảng hốt kêu lên, hắn chạy như bay đến, vừa kịp đưa cánh tay rắn rỏi của mình tiếp lấy cả người cô.

Liên Kiều thấy mình ngã vào trong một vòng tay ấm áp, mùi hương quen thuộc của người đàn ông ngay lập tức tràn vào trong khứu giác của cô sau đó bao phủ cả người cô.

Một giây phút này, xin được là mãi mãi!

Thời gian ơi, xin đừng trôi!

‘Em không sao chứ?’

Một cảm giác quen thuộc lại lần nữa dâng lên trong lòng Hoàng Phủ Ngạn Tước, hắn nhìn cô gái đang yên tĩnh nằm trong mình không lên tiếng, lo lắng hỏi.

Từ một nơi cao như vậy té xuống, nhất định là làm cô sợ chết khiếp rồi!

Liên Kiều nhẹ lắc đầu, mắt vẫn nhìn hắn như si như say nhưng trong lòng tràn đầy chua xót.

‘Sao lại nghịch ngợm như thế chứ, khi không lại trèo lên chỗ cao như vậy làm gì? Em không biết là nguy hiểm sao?’

Hoàng Phủ Ngạn Tước nhẹ đặt cô ngồi xuống một băng ghế gỗ nằm giữa những khóm hoa, thuận thế ngồi xuống bên cạnh cô, bàn tay vẫn không ý thức vòng qua eo lưng cô, cảm giác này cực kỳ quen thuộc khiến hắn không nỡ rời tay.

‘Em trước giờ vẫn luôn như vậy!’

Liên Kiều gian nan thốt ra mấy tiếng, cô trước giờ chưa từng nghĩ tới, hắn là chồng của mình nhưng bây giờ hai người nói chuyện lại khách sáo đến như thế …
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 3 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như vova lam bac si, truyen cuoi phao binh rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.