Tướng quân sủng thê

Chương 95: Cuối cùng cũng ra đi


Mười ngày sau, đoàn người Bùi Hạo bọn họ chuẩn bị xuất phát, Tiểu Phương thị vốn sống chết không chịu để cho bọn họ mang theo Đại Bảo và Nhị Bảo, không nói điều kiện ở biên quan hết sức khắc nghiệt, lần này bọn họ đi, không biết lúc nào bà có thể gặp lại các tôn tử của mình! Ngay cả Bùi lão phu nhân cũng không kiên cường nổi, bà cụ nói người lớn có thể đi, nhưng mấy đứa nhỏ thì nhất định phải ở lại!

Mẹ chồng nàng dâu các bà căng thẳng nhiều năm như vậy, hôm nay là lần đầu tiên giữ vững thái độ đứng chung chiến tuyến!

Song đáng tiếc đối thủ của các bà là Bùi Hạo,mặc kệ ngươi nói cái gì, người ta hoàn toàn phớt lờ ngươi, nên thu dọn đồ đạc thì thu dọn đồ đạc, nếu náo loạn quá thì nhắm mắt làm ngơ, Bùi lão phu nhân và Tiểu Phương thị chẳng có cách nào nên đành tìm Tô Nhươc U nói chuyện, tổng khuyên bảo nói rằng rằng điều kiện ở đó không tốt cỡ nào, Tô Nhược U biết các trưởng bối không nỡ xa các cục cưng, thế nhưng người làm mẫu thân như nàng cũng không nỡ bỏ đâu!

Vì vậy, Tô Nhược U chẳng nói gì cà, để mặc các bà lải nhải, nói cái gì nàng cũng chỉ cười đối phó, không hứa bất cứ điều gì. Được rồi, hiện giờ Tô Nhược U cảm thấy có một phu quân phản nghịch rất tốt, mọi người đều biết tính tình của hắn, vì vậy chuyện này cứ lấy hắn ra làm bia thì chẳng có ai làm khó nàng.

Hôm nay là hai mươi tháng hai, một đoàn người nối đuôi nhau khởi hành ra khỏi thành, Tô Nhược U ôm Đại Bảo Nhị Bảo ngồi trong xe ngựa, nhìn Bùi lão phu nhân và Tiểu phương thị nước mắt dài nước mắt ngắn bên ngoài, hốc mắt nàng cũng đỏ lên, nàng cũng không kiềm chế được, từ khi gả cho hắn nàng đã sống ở nơi này hai năm rồi, ở chỗ này, lần đầu nàng làm thê tử người ta, lần đầu làm mẫu thân người ta, nhiều chuyện trọng đại trong đời nàng đều trải qua ở đây, hiện tại thật sự phải rời đi, Tô Nhược U cảm thấy hết sức không đành lòng.

Bùi Hạo ôm Tô Nhược U vào lòng, ‘Chẳng qua chúng ta chỉ đi một thời gian, sau này nhất định có thể trở về mà.’ nói xong, hắn hôn nhẹ lên trán Tô Nhược u một cái, vừa quý trọng vừa yêu thương.

Tô Nhược U nghĩ đến nửa năm qua dù là vô tình hay hữu ý hắn vẫn thường phổ cập về cuộc sống ở Định Châu cho nàng, tuy nàng nói muốn đi nhìn ngắm cái thế giới rộng lớn tự do trong miệng hắn, nhưng mà.... Tô Nhược U đấm lên lồng ngực Bùi Hạo, ‘Chàng ngấm ngầm mưu tính ta...’

Bùi Hạo không khỏi buồn cười nhưng vẫn mạnh miệng không thừa nhận, ‘Ta nào biết đương kim thánh thượng sẽ phái mình ra trấn thủ biên quan? Lén lút thăm dò thánh chỉ là có tội đấy, nàng đừng đoán mò rồi nói lung tung.’

Tô Nhược U tức giận, bây giờ người này không hề còn lỗ mãng như trước kia nữa? rõ ràng là giảo hoạt cực kỳ khủng khiếp, trước kia không phải là gạt người chứ? Chằng qua, thời gian lăn lộn với đám võ tướng kia quá dài nên hơi thở thô lỗ trên người càng thêm rõ ràng hơn lúc trước, cũng may từ nhỏ hắn nhận được sự dạy dỗ của Bùi phủ từ nhỏ, thế nên lễ nghi vẫn phải có, nếu không Tô Nhược U thật sự nghi ngờ rời đi mấy tháng hắn sẽ hoàn toàn không khác gì các mãnh phu sơn dã kia nữa.

Đương nhiên, Tô Nhược U cũng phải thừa nhận, mặc dù là mãnh phu sơn dã, hắn vẫn là mãnh phu sơn dã thu hút ánh mắt người khác nhất, ai vẻ ngoài của hắn tuấn tú quá làm chi.

Tô Nhược U nhìn Đại Bảo và Nhị Bảo đang nằm trong lòng, bởi vì ra ngoài nên bọn chúng phải mặc áo rất dày, hai tiểu gia hỏa đang thời điểm học đi, thường ngày vẫn luôn ở trong buồng lò sưởi ấm áp, bây giờ được ra ngoài cả hai đều rất tò mò, vóc dáng vốn đã nhỏ bé càng không nói, vậy mà còn mặc y phục dày đến thế, chỉ có hai mắt lúng liếng nhìn trái nhìn phải cực kỳ vui vẻ.

‘Nhìn gì thế con? Đẹp lắm hả?’ nói rồi Tô Nhược U không nhịn được hôn lên má Đại Bảo trong lòng một cái, lúc này Đại Bảo mới dời tầm mắt từ cảnh vật bên ngoài rèm cửa sổ lên người mẫu thân, tựa như cu cậu thấy xấu hổ vì mãi ngắm phong cảnh đến thất thần mà bỏ quên mẫu thân, thế nên cu cậu nở nụ cười ngượng ngùng với Tô Nhược U rồi gọi một tiếng: ‘Nương!’

Nhị Bảo ngồi trong Bùi Hạo bên cạnh nghe được giọng nói của đại ca nhà mình, cu cậu cũng quay đầu sang, mềm mại gọi Tô Nhược U một tiếng, làm trái tim Tô Nhược U hóa thành nước ngay tức khắc, nàng cũng rướn cổ sang muốn hôn Nhị Bảo.

Ai ngờ, lúc sắp chạm vào mà Nhị Bảo, Nhị Bảo đột nhiên biến mất, Tô Nhược U nhìn đầu xỏ gây chuyện trước mặt, ‘Chàng làm gì thế? Ta muốn hôn cục cưng mà.’

Nhị Bảo ngồi trong lòng Bùi Hạo, vốn đang chờ mẫu thân xinh đẹp đến ban hôn, ai ngờ bị phụ thân nhà mình nhấc ra chỗ khác, Nhị Bảo có chút ngạc nhiên nhưng nháy mắt cu cậu đã tưởng phụ thân muốn chơi tung hứng với mình nên lập tức hưng phấn, cu cậu bật cười khanh khách làm nước miếng văng tung tóe, cu cậu thích trò chơi này nhất nha!

Tô Nhược U thấy nhi tử nhà mình không tim không phổi cười to thì càng tức giận hơn, ‘Tiểu phản đồ không có lương tâm này....’

Bùi Hạo nhìn nương tử nhà mình và nhi tử náo loạn một hồi, hắn cười thầm, tiểu nữ nhân này bị hắn chiều chuộng ngày càng ‘Kiêu căng’ rồi, còn không phải sao, có mẫu thân nào so đo với nhi tử mình đâu chứ, chỉ là hắn rất cam tâm tình nguyện yêu thương chiều chuộng nàng như vậy.

‘Nàng hôn ta trước một cái ta mới để cho nàng hôn nhi tử.’

Tô Nhược U: ‘...’

Chàng có thể mặt dày thêm một chút không!

‘không hôn!’ không nói đến nha hoàn ma ma gì gì đó còn đang ở ngay bên ngoài, bên trong còn có hai nhi tử đấy! Vả lại, chuyện hắn tính kế nàng lúc trước nàng còn chưa tính sổ với hắn, chứ ở đó mà hôn hắn! không có cửa đâu, ngay cả cửa sổ cũng không có! Tô Nhược U quyết định không bỏ qua, để xem hắn có thể làm thế nào với nàng.

Bùi Hạo biến sắc, ‘Nàng không hôn thật? Nếu đã như thế thì dù có hối hận thì cũng đừng trách ta không cho nàng cơ hội đấy...’

Hai mắt Tô Nhược U chớp chớp nhìn hai đứa nhỏ trong lòng bọn họ, ‘Các con còn ở đây, chàng... Chàng có thể làm gì ta chứ, không cần nói nữa, ta không hôn.’

Bùi Hạo cũng không tức giận, mặt mày ngược lại còn lộ ra tươi cười vui vẻ, ngay sau đó hắn bế Nhị Bảo đặt vào chiếc đệm trải bên dưới cửa sổ, hơn nữa còn chẳng màng đến phản đối của Tô Nhược U, hắn giành lấy Đại Bảo trong lòng Tô nàng thả xuống đệm luôn, miệng còn lẩm bẩm dụ dỗ: ‘Đại Bảo, Nhị Bảo ngoan, mẫu thân không nghe lời, phụ thân phải nói chuyện với mẫu thân một chút, hai đứa các con tự chơi một lát nhé, sau khi phụ thân dạy dỗ mẫu thân xong thì sẽ chơi với các con...’

Nghe xong mấy lời của hắn, Tô Nhược U vừa khổ thẹn vừa sợ hãi, nàng không nên tin tưởng hắn không dám làm gì, cái đồ lưu manh này!

Bùi Hạo thu xếp cho hai nhi tử xong mới quay đầu lại, sắc mặt thay đổi, lẳng lặng nhìn tiểu nương tử đang hốt hoảng nhà mình, ‘Bây giờ nàng tự hôn hay để ta ra tay?’

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Nhược U đỏ bừng, không biết từ khi nào người này trở nên như vậy nữa, chỉ cần hắn cảm thấy mình làm gì không hợp ý là cứ thích đánh mông mình, tuy rằng không đau nhưng mà loại chuyện này, cảm xúc bị ức hiếp càng lớn hơn! Hơn nữa, mỗi khi bàn tay hắn chạm vào mông mình, Tô Nhược U còn cảm thấy thẹn thùng không chịu nổi.

‘Chàng... Chàng đừng làm ẩu, chàng... Nếu chàng dám làm gì trước mặt nhi tử... Ta tuyệt đối sẽ không tha thứ cho chàng! Vừa dứt lời, chính Tô Nhược U cũng cảm thấy lời nói của mình hết sức chính nghĩa! Đáng tiếc người nàng chống lại là Bùi Hạo, hắn không hề nói hai lời liền duỗi tay ra kéo cánh tay nhỏ bé của Tô Nhược U lại, nhất thời Tô Nhược U nằm gọn ơ trong lòng Bùi Hạo.

Cái tư thế này, hoạt động có chút không thuận tiện! Tô Nhược U vội vàng giãy giụa muốn đứng liên, miệng liên tục nói: ‘Ta hôn, ta hôn vẫn không được sao?’

Cái này gọi là mạnh được yếu thua đấy! Tô Nhược U âm thầm cắn răng đưa ra quyết định, sau này nàng nhất định phải rèn luyện thân thể thật tốt, ít nhất là không thể bị người ta dễ dàng lôi kéo như thế! đã vậy sức lực giãy giụa cũng không có, thật sự quá ấm ức rồi. Tô Nhược U bỗng có cảm giác, sớm biết như vậy nàng đã học võ công từ lâu, nếu vậy hiện tại nàng đã lợi hại như Nhị muội muội, sẽ không yếu thế bị người ta khống chế, nhưng mà, ngàn vàng khó mua tương lai, hiện giờ nàng vẫn nằm trong lòng Bùi Hạo như cũ.

Từ lúc Tô Nhược U bị kéo vào lòng mình, nụ cười trên môi Bùi Hạo chưa bao giờ dứt, lúc này tiểu nương tử nhà hắn lại lên tiếng đầu hàng, Bùi Hạo càng cảm thấy đắc ý hơn, một tay hắn đỡ sống lưng Tô Nhược U không cho nàng lộn xộn, một tay đặt lên cái mông nhỏ của nàng, dù cách lớp y phục khá dày dặn, song Bùi Hạo vẫn có thể cảm giác được da thịt trắng nõn dưới các đầu ngón tay.

Sau khi sinh con xong, không chỉ trước ngực Tô Nhược U ngày càng no đủ mà ngay cả cái mông nhỏ cũng càng mượt mà hơn, giống y hệt trái đào mật căng tròn nhiều nước, mỗi khi hành sự, Bùi Hạo không chỉ yêu thích không buông tay với vật phía trước, mà đối với nó hắn cũng lưu luyến quên lối về.

Sau khi Tô Nhược U phát hiện bàn tay to đang dao động vuốt ve trên mông mình, loại cảm giác khó nói thành lời này khiến cho bụng dưới nàng siết chặt, giọng nói cũng không tự chủ mềm mại yêu kiều hơn mấy phần, ‘Mau lấy tay của chàng ra, lấy ra...’

Bỗng nhiên, Tô Nhược U có cảm giác dưới thân mình mát lạnh, sau đó cái mông nhỏ của mình bị người ta đánh một cái, ‘Ai bảo nàng không nghe lời.’

Tô Nhược U thật sự muốn khóc, không chỉ là vì đau mà là vì sợ hãi, ngay tại lúc nàng không biết làm thế nào thì đột nhiên bị người ta ôm vào trong lòng.

Bùi Hạo đưa tay nâng cằm Tô Nhược U lên, nhìn đôi gò má đỏ hồng đượm vẻ xấu hổ, hắn chợt cúi đầu xuống nhẹ nhàng lên đôi mắt ngập nước của nàng, khi vừa nếm được mùi vị tốt đẹp của nàng, rốt cuộc Bùi Hạo không hề khắc chế, hắn duỗi đầu lưỡi xâm nhập vào trong miệng Tô Nhược U, vừa ngậm mút, hút cắn, sử dụng hết vốn liếng của mình, dáng vẻ đó, tựa như hận không thể nuốt luôn Tô Nhược U vào bụng.

Nụ hôn vừa chấm dứt, Tô Nhược U rã rời giống như đi bộ hai dặm đường, thở gấp không thôi, Bùi Hạo cứ như vậy mà ôm chặt nàng, thỉnh thoảng còn nhẹ nhàng hôn khẽ lên mặt nàng một cái để cho nàng bình phục lại, cũng làm cho chính mình tỉnh táo, nơi đây đại điểm không thích hợp, bằng không hắn thật sự không muốn dừng lại.

Tô Nhược U từ từ bình tĩnh lại nhưng tinh thần vẫn chưa hoàn toàn phục hồi, nàng vùi đầu vào lòng hắn lẩm bẩm một câu: ‘Chàng còn chưa lấy tay ra...’

Nghe thế, Bùi Hạo dùng sức bóp mạnh thịt mềm trong tay, ‘Cái gì hử?!’

Người này, chẳng những không chịu bỏ bàn tay to của hắn ra, ở bên ngoài thì không nói làm gì đi, lúc này tay hắn còn mò vào trong y phục của mình mà không chịu thừa nhận nữa chứ, Tô Nhược U cảm thấy hết sức ấm ức vì bị bắt nạt, cộng thêm cơn tức vẫn chưa tan, nàng chẳng thèm quan tâm gì nữa, há miệng cắn lên lồng ngực Bùi Hạo một cái.

Bùi Hạo luyện võ quanh năm, cơ thể giống như cái bếp lò, dù là mùa đông khắc nghiệt hắn cũng chỉ mặc y phục mỏng manh, hiện tại tiết trời đã ấm hơn nên hắn mặc cũng không nhiều lắm, bây giờ Tô Nhược U cắn hắn là rất đúng lúc.

Thình lình bị đau, lập tức bàn tay to đặt trên mông Tô Nhược U không khỏi tăng thêm mấy phần sức mạnh, mặc dù Tô Nhược U cũng thấy đau nhưng nàng vẫn cắn chặt không tha, hạ quyết tâm chống đối hắn.

Bùi Hạo không có cách nào, hắn vẫn không nỡ bóp mạnh làm nàng đau, da thịt tiểu nương tử nhà hắn trắng trắng mềm mềm, dù cho trong đêm tối làm mấy chuyện gì đó, chỉ cần hắn hơi dùng sức một chút là ngày hôm sau trên mông nàng đỏ một mảng, khiến cho hắn hết sức áy náy vì đã làm nàng bị thương, Bùi Hạo đành phải lấy tay ra ngoài, chỉ là ở giây cuối cùng, hắn còn nhân cơ hội sờ thêm mấy cái nữa, chứ nếu không thì lỗ cho hắn quá.

Bàn tay to của Bùi Hạo vỗ vỗ lên mông nhỏ của Tô Nhược U, giọng nói trầm ấm vang lên bên tay nàng, ‘Còn không chịu nhả ra?’

Tô Nhược U ấm ức đến nghẹn, sau đó nàng đành oán hận từ từ thả lỏng, bởi vì có chút nguyên nhân không thể nói nên mặt nàng vẫn luôn chôn trong lòng người nào đó, thật lâu không chịu ra.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.5 /10 từ 1 lượt.

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán, nhân sự hay văn phòng thì sẽ rất cần kiến thức về excel. Một số các file excel mẫu, những thức excel cơ bản và nâng cao từ trang excel kế toán chẳng hạn như file excel mau in hoa don gtgt moi nhat, bang cham cong tren excel 2018 chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status