Tuyển tập truyện ngắn kinh dị

Chương 13: Đam mê xác chết - P2


Tôi đọc được trong mắt cậu ta, đơn thuần những cái chết chỉ là trò giải trí.

- Cậu muốn làm gì? Chơi trò thám tử à? Hay đi tìm hung thủ đòi lại công bằng?

Không hy vọng gì nhiều vào lòng chính trực từ con người này.

- Đừng đùa. Cái mà tôi thấy hứng thú chỉ đơn thuần là những cái xác. Chẳng phải rất bất công sao khi không được chụp lại và ngắm nhìn chúng?

- Bệnh.

- Cậu và tôi đâu khác gì nhau. - Minh nhún vai.

Tôi hiểu cảm giác đó. Hệ thần kinh tiết Adrenaline gây trạng thái hưng phấn tột độ.

Đợi đã...

- Có phải những cái xác... Chúng đều... bị chọc mù không?

Minh nhìn tôi kỳ dị:

- Đúng. Cha tôi có quan hệ với cảnh sát, nên tôi biết chút ít. Và chi tiết đó không hề được công khai.

***

Xác chết thứ 4 được tìm thấy ngay cạnh trường học của tôi.

Không thể che giấu hơn được nữa, báo chí điên cuồng lật xới những thông tin liên quan đến các nạn nhân trước đó. Nữ sinh - tuổi từ 15 đến 18 tuổi, đặc điểm chung dễ nhận thấy là mái tóc đen dài tới vai. Bụng bị mổ phanh với đường cắt sắc và ngọt của loại dao chuyên dụng dùng y tế, khiến cho hướng điều tra chuyển dịch đến những đối tượng có- chuyên- môn - cao. Ban đầu khi nhận thấy nạn nhân đều bị mất các bộ phận nhất định, có ý kiến cho rằng đây là hành động của lũ buôn nội tạng. Nhưng từ bao giờ bộ móng tay lại đắt giá hơn 1 lá gan hơn 3 tỉ vậy?

Nạn nhân thứ 4 bị rút sạch móng.

Một tên điên, không cần tiền với đầu óc thông minh và kiến thức y khoa còn nguy hiểm hơn bất cứ gã buôn nội tạng nào.

Tôi tặc lưỡi.

Trong lớp học, vài đứa con gái đã bắt đầu tỏ ra sợ hãi. Những giáo viên ra rả một điệp khúc " Tránh đi về khuya, tránh đi một mình; hạn chế tiếp xúc với người lạ" như thể làm vậy sẽ ngăn không cho hung thủ tiếp tục giết người. Truyền thông xây dựng hình ảnh gã như một con quái vật với mớ dao phay trên tay.

Một gã đồ tể.

Toàn thành phố bao trùm một nỗi sợ hãi mơ hồ.

Dạo gần đây, Minh thường đến nhà tôi, và đương nhiên, nhận được sự chào đón hồ hởi từ "bà mẹ của bạn" mình. Mặt dày ăn chực hết nguyên ngày chủ nhật. Chủ yếu tôi và cậu ta bàn về những thủ pháp giết người và suy đoán hung thủ. Có vẻ các xác chết được giết ở đâu đó trước khi bị vất chỏng chơ trong những cống rãnh thế này.

- Cũng có khả năng - Minh gật gù, với tay lấy tách cafe trên bàn - Có vẻ là đồng loại với chúng ta đấy chứ? Đam mê xác chết. Tuy hành động có chút thiếu suy nghĩ.

- Đừng đánh đồng tôi và cậu.

- Như nhau thôi.

Cậu ta lướt nhẹ ngón tay trên gương mặt tôi.

- Sao lại trừng mắt. Biết đâu ẩn sau vẻ ngoài xinh xắn này lại là một tâm hồn còn tàn nhẫn hơn cả tôi?

- ...

Ánh mắt cậu ta như thể: "Tôi bắt thóp cậu rồi nhé" vậy. Tôi gạt mạnh tay.

- Đừng động vào tôi.

Khi Minh ra về, tôi lại thở dài. Những kẻ giống tôi...

- Mẹ, con ra siêu thị đây.

Tôi nói ngắn gọn rồi chạy nhanh ra cửa. Hoàng hôn sẫm đỏ như máu loang rộng khắp bầu trời. Buồn thảm. Khiến cho người ta muốn khóc.

Phố vắng lặng.Con đường tắt đi qua siêu thị gần nhà tôi thường trơ trọi không một bóng người. Tôi cắm cúi đi. Rồi những bước chân phía sau lưng...chợt nhanh dần.

- Cái gì...

Một chiếc khăn tay trắng bịt nhanh vào mặt tôi.

Tôi ngất lịm đi.

***

Mùi thuốc khử trùng làm tôi bừng mở mắt. Ý thức dần quay trở lại. Sau khi bị chụp khăn vào mặt...

Tôi phát hiện ra bản thân đang bị cột chặt vào một chiếc băng-ca như bệnh viện. Một căn phòng kín trắng toát đến rợn người. Những dụng cụ phẫu thuật vấy đầy máu rải rác cùng những lọ phoóc môn ngâm vài cánh tay hay những con ngươi trợn trừng qua màu nước nhờ nhờ.

Như một cảnh thường thấy trong các bộ phim kinh dị hạng C của Mỹ.

Tôi cảm thấy nỗi sợ hãi đang len lỏi vào trong trí óc mình.

Trên bức tường đối diện là xác một cô gái bị đóng chặt trên tường. Dang rộng như xác bướm với màu đỏ rực nhuộm bởi máu nổi bật trên nền trắng đẹp đẽ kỳ lạ.

Vẫn nguyên vết rạch sâu và dài từ ngực tới bụng dưới. Một cảnh tượng ám ảnh kỳ lạ.

Trong cái mùi thuốc khử trùng nồng nặc và mùi xác sống bị phân hủy...Là gã đồ tể.

Nhưng giờ không phải lúc nghĩ tới chuyện đó. Tôi cố gắng sờ vào túi quần. Có vẻ như gã đã vội vàng buộc tôi lên giường mà rời đi vì trong đó vẫn còn điện thoại di động cùng một con dao nhỏ.

"Mang theo trong người, biết đâu cậu lại có cơ hội giáp mặt với gã đó thì sao."

Giờ tôi phải cảm ơn Minh mới được.

Con dao chuyên dụng trong quân đội nhanh chóng cắt đứt mấy sợi dây buộc, trước khi tôi nghe thấy tiếng bước chân nặng nề sau cánh cửa phòng...

Cánh cửa sắt bị đẩy ra. Tôi nấp đằng sau, cắn chặt răng. Thần kinh căng cứng tới cực điểm. Con dao trên tay lạnh lẽo tỏa ra hơi thở của sự nguy hiểm.
Một nhát mà thôi. Thật mạnh, không hề chần chừ.

Tôi hướng về phía tấm lưng khoác áo blouse trắng mà đâm xuống, môi bị cắn gần như nứt toác . Bỗng gã đột nhiên quay ngược lại, dùng tay đỡ. Cứ như thế cắm phập vào. Máu đỏ thẫm tóe ra, theo lưỡi dao chảy ròng ròng thành vũng. Trước khi kịp định thần lại, cả người tôi đã bị đập thật mạnh xuống đất, cằm va vào những chiếc lọ thủy tinh vất bừa bãi, đau đến không thở nổi.

Tôi thở hổn hển. Cảm nhận hơi lạnh thấu xương truyền từ sàn đá lan đến từng lỗ chân lông. Chết tiệt!

Gã khò khè bên tai tôi :

- Thật tuyệt! Vùng vẫy một cách vô vọng trước khi chết.... Hoàn hảo.... Những tác phẩm nghệ thuật của ta....

Đồ điên!!!!

Tôi muốn hét lên, nhưng cả cơ thể vẫn còn ảnh hưởng của thuốc gây mê nên toàn thân đều rã rời, chỉ có thể mặc bàn tay thô bạo của gã xé nát quần áo trên người. Da thịt trần trụi bị lạnh đột ngột co rúm lại. Gã lật ngửa tôi lên, chậm rãi vuốt ve, khiến tôi ghê tởm đến muốn nôn mửa.

Đó là 1 gã trung niên ốm yếu và bệnh hoạn, da rất trắng, hồ như có thể nhìn thấy từng mạch máu li ti uốn éo như những con rắn lan khắp gương mặt. Con ngươi vằn từng tia đỏ, đục ngầu, dưới quầng mắt là một mảng thâm lại.

Một kiểu người từa tựa mấy vị bác sĩ phẫu thuật nghiêm nghị trong bệnh viện, chứ không phải là một tên đồ tể mổ xác người như giết lợn.
Máu vẫn không ngừng chảy từ tay gã, nhỏ giọt lên cơ thể tôi. Tôi cảm thấy sự hưng phấn kì dị toát ra trong những tiếng gầm ghè nho nhỏ bên tai.
Gã với lấy trên bàn ống kim tiêm, sau đó đâm thật mạnh. Tôi thấy thân mình từ từ tê liệt, nhưng tâm trí hoàn toàn tỉnh táo. Cực kì tỉnh táo.

- Có 1 bộ phim Nhật, như thế này...- Gã nói với cái giọng trầm trầm khò khè trong cổ họng - Kẻ giết người mang nạn nhân về nhà, tiêm 1 loại thuốc đặc biệt.... Cơ thể không cảm thấy đau đớn, nhưng lại nhận thức rõ ràng điều gì đang xảy đến với mình....

Gã đứng dậy, bê một khay inox đầy những dao mổ, kìm và dụng cụ như để tra tấn trong thời kì Trung Cổ.

- Tôi đã rất muốn thử. Tôi là 1 bác sĩ phẫu thuật, đồng thời là 1 nghệ sĩ của Chúa. Tôi muốn sáng tạo những tác phẩm đẹp nhất, rực rỡ nhất....

Con dao mổ trong tay gã loang loáng dưới ánh đèn. Tôi thấy hô hấp mình dần hoảng loạn.

- Giống như cô ta.... - Gã chỉ về phía xác người phụ nữ bị đính chặt trên tường- Thật hoàn mỹ....

Một kẻ điên cuồng!

Tôi không ngừng run rẩy, phát hiện cơ thể mình đều tê liệt hoàn toàn. Người bị đỡ lên băng ca, trần trụi, hai tay hai chân khóa bằng xích dang rộng.

Tôi cảm nhận lưỡi dao lành lạnh lướt qua da thịt.

Mắt nhắm chặt.

Tôi không dám thở.

Im lặng.

Trống rỗng.

Rồi tôi nghe tiếng gã bác sĩ tâm thần kia rên lên một tiếng, khuỵu xuống sàn.

- Vậy mà cũng xưng là Đồ tể Jack. Vô dụng.

Minh huơ huơ chiếc kìm điện trên tay, đôi mắt tím sẫm rõ ràng ánh lên vẻ thích thú không thể che giấu.

Tôi nghĩ mình đang thở phào nhẹ nhõm.

Cậu ta lấy xích xích gã ta vào bàn, sau đó dùng chìa cởi khóa cho tôi, còn lịch sự lấy chăn che cơ thể trần trụi lại. Tôi bị động nhìn Minh ôm mình lên.

- Lần trước khi mượn điện thoại cậu, tôi có nghịch đôi chút.

- ....

- Bác gọi cho tôi, nói không thấy cậu về. Tôi dùng thiết bị tra ra, tín hiệu của cậu đột nhiên xuất hiện ở 1 nơi xa lắc ngoại thành.

- .....

- À, thực ra lần đầu tiên cậu đến nhà tôi, tôi đã phát hiện có gã cứ luôn bám theo cậu.

- ....

- Chậc, trò chơi phải nguy hiểm mới tăng phần kích thích, nhỉ? Gã điên này bắt cậu suốt 7 tiếng liền mà không đụng đến 1 ngón tay. Tôi cứ nghĩ sẽ đến khuân xác cậu về cơ.

- ....

- Đáng tiếc. Lẽ ra cậu đã nằm trong bộ sưu tập ảnh của tôi rồi.

- ...

Đột nhiên tôi có 1 khao khát, đó là giết chết kẻ này.

Minh lấy máy ảnh ra chụp lại từng góc độ căn phòng, tỉ mẩn và say sưa đến độ tôi tự hỏi liệu ban đêm cậu ta có vừa ôm mớ ảnh vừa rú lên điên cuồng không. Gã "đồ tể Jack" dần tỉnh, đôi mắt vẫn còn mê man dưới tác dụng của kìm điện. Minh dường như không để tâm đến điều đó, kết thúc shot cuối rồi đóng máy lại.

- Sao?

Tôi im lặng.

- Có muốn chụp vài pose với hắn không? Người nổi tiếng chả mấy khi được gặp đâu.

- Gọi cảnh sát, rồi biến thôi. Tôi mệt rồi.

Tôi mặc tạm bộ trang phục của nạn nhân trước bị vất trong góc phòng, nghiêng người nhìn Minh. Cậu ta đột nhiên quay lại cái xác vẫn bị đóng trên tường rồi phá lên cười.

- Gã là của các người, sao phải vội vàng thế. Được thôi, chúng tôi đi đây.

Tôi không rõ Minh đang nói với ai, nhưng hắn đã lôi tuột tôi đi, còn ngoái lại gã bác sĩ mà nháy mắt:

- Chúc vui vẻ với các tác phẩm của mình, "đồ tể Jack"!

Xác cô gái như cử động, tay chân tách khỏi tường, trườn xuống sàn. Chiếc bụng rỗng hoác bị mổ phanh lẫn lộn thứ màu đỏ đen rợn người. "Nó" bò rất nhanh, máu theo vết thương trượt dài thành vệt kì dị.

Tôi nghe thấy tiếng hét của gã đó.

Trước khi cánh cửa hoàn toàn khép lại, bong cô ta đổ sụp xuống thân hình gã, cùng những bóng đen khác - ngấu nghiến lấy cơ thể sống...

Điên dại.

***

Tôi cất bức tranh mới của mình sâu dưới đáy tủ, không bán, mà coi nó như 1 kí ức nho nhỏ cần che dấu.

Tôi gọi nó là "Bữa tiệc cuối cùng của Đồ tể Jack".

Minh thi thoảng vẫn đến nhà tôi chơi, mang theo những tranh ảnh hay tư liệu về những vụ thảm sát khủng khiếp, các hình phạt tra tấn Trung Cổ... Nhưng chưa bao giờ giải thích cho tôi việc xảy ra hôm ấy.

Khi cảnh sát tìm đến nơi, họ chỉ còn lại 1 căn phòng nhầy nhụa toàn thịt sống.

Vụ án khép lại.

Tôi tiếp tục ham muốn đôi mắt tím thẫm của cậu ta. Và tôi biết, hơn ai hết, cậu ta khao khát đưa tôi vào bộ sưu tập xác chết của mình.

Chúng tôi vẫn đang chờ đợi.

Bởi đây là 1 trò chơi.

Cho đến khi có kẻ thắng cuộc...




Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như Chụp hình máy tính nhanh gọn trên Windows và macOS, dang ky gmail chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.