Tuyệt thế phàm nhân

Chương 15: Giết Cẩu Lang



Tôn Dương vốn dĩ cũng không định nhúng tay vào những chuyện thị phi như thế này, nhưng khi nghe đối phương xưng là người của Cẩu Lang Bang. Hắn lại thay đổi chủ ý, từ sâu trong lòng hắn giấy lên cảm giác chán ghét, dù sao cũng đã gây thù giết nhiều người của đối phương. Bây giờ giết thêm hai người nữa cũng chẳng sao cả...

Thế nên hắn đã không do dự mà ra tay, còn về phần cô nàng kia hắn đã quan sát và phát hiện, riêng về thực lực nàng đã dư sức đối phó hai người kia. Nhưng lúc nãy nàng phản chiêu, vẫn chưa từng vận dụng đến huyền lực, mà sức mạnh phát ra hoàn toàn là nhờ vào thanh kiếm màu tím kia.

Một món binh khí có thể phát ra lực lượng mãnh mẽ như vậy, mà lại nằm trong tay một tiểu cô nương nắm giữ, điều này chứng tỏ nàng là người có thân thế... Chỉ tiết mấy tên kia đều là não tàn, không chịu quan sát...

- -- hì hì... Thật thú vị... Thật không ngờ ta vừa xuất môn đã gặp phải một tên... Hổ già giả mèo bệnh...

- -- Ta là Đỗ Cẩm Linh... Ngươi tên gì vậy..? Đỗ Cẩm Linh cười hì hì chạy lại gần Tôn Dương hỏi...

- -- Dừng... Dừng đứng yên ở đó, đừng có qua đây... Ta gọi là Tôn Dương... Lát nữa sẽ lại có người tìm đến, nàng tốt nhất không nên lại gần ta, nếu không bị vạ lây ta không chịu trách nhiệm đâu a...! Tôn Dương xoè tay làm ra tư thế buộc dừng lại, rồi giải thích nói...

- -- Hừ.... Tới thì lại giết, sợ chúng sao...! Đỗ Cẩm Linh dừng lại mất hứng, chu cái miệng xinh xắn, hời hợt nói...

Đám người xung quanh nge vậy, đầu cũng đầy mồ hôi.--- con mẹ nó... một tên tiểu tử biến thái đã đủ rồi. Giờ lại mọc thêm bà nương xinh đẹp này nữa, nàng ta tưởng người ta là heo gà nói giết là giết sao...

- -- Giết... Ai giết... Ta chỉ là một phàm phu bình thường, không chịu nỗi cảnh máu tanh đâu a....! Tôn Dương nhún nhún vai ra vẽ trong sáng thuần khiết nói...

- -- Phiiiii...( Phiiii)....! Đỗ Cẩm Linh và những người xung quanh nghe hắn nói lời ghê tởm nhịn không được " phi " một tiếng khinh bỉ...

- -- Ha ha... Ta là nữ nhân yếu đuối, chân yếu tay mềm, ngươi không giết họ bảo vệ ta thì ai làm... Không lẽ ngươi không biết cái gọi là anh hùng cứu mĩ nhân sao....! Đỗ Cẩm Linh cười ha ha, rồi giọng điệu lại nũng nịu nói với Tôn Dương...

Khán giả lại một lần nữa, một trận khinh bỉ... Nếu không phải hai người này vừa mới giới thiệu tên tuổi, sợ là tất cả sẽ nghỉ hai người này là một cặp ăn ý, ghé tởm giống nhau...

- -- Ách... Anh hùng cứu mĩ nhân... Ta sao...?! Tôn Dương đứng đực người ra, tự chỉ ngón tay vào mặt mình hỏi ngược lại như một tên ngốc...

- -- Này ngươi là ngốc thật hay là giả vờ ngốc vậy... Nãy giờ là ta đang nói chuyện với ngươi, ngươi nghỉ ta đang nói với ai hả...?... Hừ tức chết ta mất...! Đỗ Cẩm Linh tay chống nạnh thở phì phì nói...

Tôn Dương cảm thấy choáng váng---"cô nàng này đầu óc có vấn đề sao..?" tự dưng không có chuyện gì lại đi soạn ra trò Anh hùng cứu mĩ nhân, rồi kêu hắn giúp nàng giết người. Trong khi đó nàng chẳng có dính dáng gì, mục tiêu của đối phương vẫn là hắn cơ mà.

- -- À... Mấy chuyện này hay là để đến lúc chúng ta phát dục xong rồi hãy diễn đi có được không...! Tôn Dương ngây ngô vuốt vuốt mũi nói, rồi định quay người rời đi...

- -- Ngươi.... Ngươi..... Đồ sắc lang...! Cô nàng nghe Tôn Dương nói vậy nhất thời cứng họng... Mặt đỏ bừng dậm chân tức giận quay mặt qua chỗ khác nói...

Tôn Dương nhún vai xoay người đi, vừa đi được hai bước thì lập tức cảm nhận được một cổ khí thế tập trung trên người mình. Kèm theo đó là một chuỗi âm thanh vang lên từ xa...

- -- Hừ... Tiểu tử khốn kiếp... Giết người củ ta xong còn nhởn nhơ như vậy...

Tôn Dương nhíu mày, xoay người lại chỉ thấy phía trước một người trung niên khoát áo choàng đỏ, lơ lững trên không trung nhắm hướng Tông Dương bay tới...

Chỉ vài nhịp hô hấp, y đã bay tới trước mặt Tôn Dương vững vàng hạ xuống. Những người xung quanh vừa nhìn thấy trung niên này, tất cả đều kinh ngạc hô lên.." bang chủ Cẩu Lang Bang... Cẩu Lang.." hắn vừa lăn không phi hành, không lẽ hắn đã đột phá Tam Linh cảnh rồi sao...?

- -- Tên Tôn Dương này lần này thảm rồi....! Có người thì thầm bàn tán với nhau.

- -- Hừ hừ... Tiểu tử giết người trong bang chúng ta, ta cứ tưởng là nhân vật tiếng tăm nào lợi hại--- hoá ra cũng chỉ là một tên phàm nhân nho nhỏ, có chút khí lực...! Cẩu Lang cười lạnh khinh miệt nói...

- -- Hừ... Tam Linh cảnh thì đáng sợ lắm sao...! Tôn Dương còn chưa lên tiếng thì Đỗ Cẩm Linh đã cướp lời nói...

Bên này Tôn Dương thì xầm mặt xuống.." bà nương này tại sao lại thích náo loạn như vậy chứ.."... Lần này là cường giả Tam Linh cảnh a...

- -- Cẩm Linh cô nương, ta đã nói chuyện này là chuyện của ta, nàng xen vào làm gì...! Tôn Dương trấn định nghiêm túc nói...

- - - Việt của ngươi thì ngươi cứ làm... Còn ta gây sự với hắn là việt của ta liên quan đến ngươi sao... Cùng lắm thì lát nữa phần ngươi đánh, phần ta ta đánh...! Đỗ Cẩm Linh ngang bướng nói.." hừ... Tên ngốc này cao thủ Tam Linh cảnh ngươi tưởng là hạng yếu ớt như hai tên lúc nãy sao.." nàng thầm nghỉ..

;"... Xột... Xoạt....! Đỗ Dương ngươi muốn làm gì... Trong một góc tối, có hai người đang ẩn núp quang sát tình hình bên ngoài";

...." Để ta ra giúp tiểu thư xử lý tên rác rưởi kia". một người trung niên tính khí nóng nạy nói..

..." Tình thế vẫn chư đến mức đó, chúng ta không thể lộ diện."... Cứ yên lặng xem thế nào đã.. Ta cảm giác tên tiểu tử kia rất cổ quái...! Người trung niên còn lại nói...

.... Vậy được, đến lúc đó nếu thật sự hai người không đối phó được, ta sẽ ra tay...! Người trung niên nóng nãy kia nói...

Tôn Dương lắc đầu cười khổ, hắn nghe ý tứ cũng biết cô nàng này là muốn gánh một phần cho hắn. Hắn cũng không biết làm gì hơn, dù sao đối phương cũng là cao thủ, hơn mình tới một cảnh giới sức mạnh không thể đo lườn được...

- - Nếu đã vậy, vậy thì tuỳ ý nàng... Tôn Dương nói...

- -- Hừ... Tiểu nương tử, ta đã đối đãi với ngươi đủ khách khí lắm rồi.... Nếu ngươi đã không biết điều vậy thì đừng trách ta...! Cẩu Lang nghiến răng tức giận nói...

- -- Hừ... Ngươi có bản lĩnh đó sao...? Đỡ kiếm... Lăng Hoa Tử Kiếm...! Vừa dứt lời nàng lấy ra thanh kiếm màu tím rồi phát chiêu đằm tới. Trên thân kiếm của nàng phát ra từng sợi tử quang quấn quanh thân kiếm, hoá thành tàn ảnh những cánh hoa màu tím lao nhanh về phía Cẩu Lang...

Hắn hừ lạnh một tiếng, trong tay xuất hiện một cây Điểm Thương kích phát ra quang mang màu lam nhàn nhạt, dài bằng một cánh tay. Hắn cầm trường Kích trực diện đâm tới...

.... Keengggg......! Kích và kiếm va chạm nhau, lực lượng bùng nỗ, lực xung kích toả ra càn quét xung quanh. Cẩm Linh bị chấn lảo đảo lui về sau mấy bước, cánh tay cầm kiếm run lên, còn Cẩu Lang chỉ nhích lui một bước nhưng chỉ trong tích tắc đó hắn còn chưa kịp ổn định thì lại thấy một cái bóng đen lao tới cực nhanh tung ra một quyền nhắm vào ngực hắn.

Tôn Dương nắm bắt thời cơ cực kỳ chuẩn xác, nhưng dù sao cảnh giới cũng chênh lệch quá lớn. Cẩu Lang mặt dù là ở thế không bị, nhưng vẫn nhanh tay tung ra một quyền đón đỡ... Lực lượn mạnh mẽ va chạm, lần này Cẩu Lang bị chấn lui về sau ba bước còn Tôn Dương thì lui về bảy tám bước đứng song song với Cẩm Linh.

Cánh tay hắn run rẩy, truyền lại cảm giác đau đớn tê nhứt..." khốn kiếp sức mạnh chênh lệch quá lớn... Tôn Dương thì thầm...

- -- Ngươi không sao chứ...? Cẩm Linh hỏi

- -- không sao, chỉ là hơi nhứt một chút...

Bên này Cẩu Lang cũng thầm kinh ngạc, vừa rồi va chạm một quyền với Tôn Dương. Hắn cũng cảm giác được cánh tay tê dại, mặt dù bị đẩy lui ba bước, nhưng cái này đã đại biểu cho sức mạnh của một cường giả thua hắn tới một cảnh giới vượt cấp chiến đấu... Mạnh hơn cô nàng kia rất nhiều....

Trong trường hợp này, nếu như là một Huyền Sĩ hậu kỳ bình thường, đừng nói là đẩy lùi ba bước, cho dù muốn nhích một cường giả Tam Linh cảnh đi một tí cũng không có khả năng...

Những người xung quanh, hiện tại cũng kinh ngạc.... Tiểu tử này không ngờ lực lượn lại lớn như vậy...

- -- Hừ... Coi như các ngươi cũng có chút bản lĩnh.... Bây giờ sẽ đến phiên ta công kích... Tam Xà Truy Kích....! Cẩu Lang hét lớn một tiếng kéo trường Kích về sau, lấy đà rồi kích tới. Huyền lực phóng ra hoá thành ba con cự xà lao đi..

..... Tử Thiên Băn Hà...! Cẩm Linh cũng hét lớn một tiếng. Không giang xung quanh nàng nhiệt độ hạ thấp xuống, huyền lực phóng ra rồi ngưng kết lại thành những mãnh băng nhọn hoắc nhắm một con rắn lớn mà bắn đi như mưa...

Bên này Tôn Dương cắn răng điên cuồng vận chuyển Ly Châu truyền ra năng lượng, ngưng tụ trên tay. Hắn cũng hét lớn một tiếng.... Vô Quyền.... Toàn thân Tạo hoá lực cũng phóng ra rồi lướt đi, có thêm Ly Châu cung cấp lừc lượng Vô Quyền tách ra thành mười bốn đạo tàn ảnh, quyền kình mãnh mẽ đập lên đầu xà.

Hai nguồn năng lượn cực đại mạnh mẽ xé nát hai xon Xà... Cả Cẩm Linh và Tôn Dương đều chưa kịp thở dốc thì lại bị một con Xà còn lại lật đuôi quét qua. Đem cả hai người đập ngã ra đất khoé miệng rỉ máu.

- -- Ta sẽ chặn hắn, nàng mau đi trước...! Tôn Dương nói

- -- Ha ha.... Chạy.... Các ngươi nghỉ chạy thoát sao...! Cẩu Lang cười Ha ha nói... Xong hắn lại điều khiển con Xà còn lại bổ nhào về phía Cẩm Linh...

Cẩm Linh muốn chống người đứng dậy, tránh né nhưng đã không còn kịp. Mặt nàng trắng bệch ra, nhưng lúc này đột nhiên lại có một loạt bóng mờ lao tới, đứng chắn trước mặt nàng. Ngang nhiên trực diện đối kháng với con Xà kia.

Tôn Dương nén lại đai đớn trong người, sử dụng tốc độ nhanh nhất lao tới đứng chắn trước mặt Cẩm Linh. Lại sử dụng Vô Quyền nhắm vào đầu con Xà oanh xuống, cùng lúc đó hắn cũng đã nhanh tay, dùng tay trái phóng ra một mũi chuỷ nhỏ.

Cẩu Lang vì chặn mũi chuỷ này mà phân tâm, làm cho con Xà mất kiểm xoát hơi trì trệ lại. Tôn Dương thẳng đà oanh nát con Xà, rồi vô lực khuỵ xuống trước mặt Cẩm Linh. Khuôn mặt tái nhợt...

- -- Tôn Dương ngươi không sao chứ...? Cẩm Linh Lo lắng hỏi..

- -- ta không sao... Chỉ là bị tiêu hao quá thôi....! Tôn Dương trả lời...

Bên kia Cẩu Lang dùng Điểm Thương kích chắn ngang người, mũi chuỷ đâm trúng thanh Kích lập tức nỗ tung ra. Lực bạo nỗ nát áo phía trước ngực hắn, xé ra một mãng thịt, máu chảy đầm đìa nhìn ghê rợn...

Người vây xem xung quanh chứng kiến từ đầu đến cuối, cảm giác như sắp phát điên... Tên tiểu tử kia rốt cuộc tung ra cái gì mà lại khủng bố vậy chứ...

Hai người núp trong góc tối cũng thầm giật mình...

- -- Tiểu tử khốn kiếp ta phải giết ngươi... Bạo kích.....! Cẩu Lang điên cuồng gầm thét lên... Hắn phóng ra huyền lực bao trùm cây trường kích, bay lơ lững trước mặt. Huyền lực tuôn ra rót hết vào trong đó lực lượn càng lúc càng cuồn bạo, mũi kích chĩa thẳng về phía Tôn Dương và Cẩm Linh.

- - Cẩm Linh nàng trước cứ tránh sang một bên đi...! Tôn Dương chống người đứng dậy nói...

- -- không... Không được, ngươi điên rồi sao.... Hắn đang cuồng bạo...! Cẩm Linh lo lắng nói...

- -- không sao đâu cứ tin ta, đứng sang một bên đi... Không phải nàng muốn ta diễn cho nàng vở kịch Anh hùng cứu mỹ nhân sao... Bây giờ ta diễn cho nàng xem...! Tôn Dương cười cười nói...

Vốn Cẩm Linh đang còn muốn từ chối, nhưng khi nàng nhìn vào ánh mắt hắn. Thấy vẽ cố chấp kiên định trong đó, nàng chỉ đành gật đầu lui ra...

Tôn Dương hít vào một hơi thật sâu, hai tay bắt đầu kết ấn. Tạo hoá lục trào ra ngưng tụ lại thành quả cầu trong suốt... Không ai biết hắn đang làm gì, chỉ thấy viên cầu kia to dần bắng nắm tay thì bắt đầu kéo ra thành mũi nhọn rồi xoắn lại như một cái mũi khoan sắt bén. Bắt đầu dẫn động huyền khí xung quanh hút vào trong đó.

Lúc này mọi người xung quanh bắt đầu kinh dị, ai nấy cũng cảm nhận rỏ ràng mũi chuỷ kia đang cuồng bạo tăng lên, sức mạnh đè ép không giang vặn vẹo....

Cẩu Lang hét lớn một tiếng hai tay phóng ra....." đi chết đi..".... Thanh trường kích phóng đi cực nhanh, mang theo năng lượn cuồn bạo...

Tôn Dương cũng hét lớn một tiếng... " Đi"... Mũi chuỷ sắt nhọn lao đi, sức mạnh cuồn cuộn xới tung đất đá thành một cái đường rảnh lao tới đâm thẳng vào mũi kích kia...

.... Ầm.... Ầm.... Ầm....... Năng lượn va chạm kích phát tiếng nỗ cuồng bạo cuốn lên một đống khói bụi, thế nhưng chuyện xảy ra ngoài ý muốn của mọi người là mũi chuỷ kia bay xuyên qua khói bụi lao thẳng về phía Cẩu Lang. Hắn trợn mắt không thể tin được, cũng không kịp phản ứng gì đã bị mũi chuỷ cắm vào người, lập tức nỗ tung ra. Cẩu Lang máu thịt xương cốt không còn một mãnh, chỉ để lại nơi đó một cái hố to và đất đá ngổn ngang... Dưới ánh mắt kinh dị và sợ hãi của mọi người.....

... Khủng bố.... Tên này đúng là khủng bố...! Hiện tại đầy là suy nghỉ chung của tất cả mọi người...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như mo bai ket bai vo nhat hay nhat, phan tich ve dep co dien va hien dai trong bai tho trang giang sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status