Tuyết Ưng Lĩnh chủ

Chương 1355: Gặp nhau (1)


Đông Bá Tuyết Ưng khoanh chân ngồi ở nơi đó.

Oành.

Toàn thân bỗng phát ra từng lưỡi đao hư không vô hình, hướng bốn phương tám hướng bay đi, nơi đi qua, hư không cũng bị cắt ra gợn sóng, uy thế to lớn, thậm chí mơ hồ có vài phần phong phạm của vị Thuần Ngự Vệ Nhất kia.

Vù! Vù! Vù! Vù! Vù! Vù!

Thân thể Đông Bá Tuyết Ưng bỗng nhanh chóng lóe lên, ở trong không gian trong Hư Không Thần Tháp này thuấn di từng chỗ, sau đó về lại trên tảng đá lớn.

“Thuấn di cũng nắm giữ rồi.” Đông Bá Tuyết Ưng khẽ gật đầu.

Nam Vân Thánh Thập Nhị Thức thức thứ tư, thức thứ năm... Đều là chiêu số cấp độ Nguyên Thần Cung tầng sáu.

Thức thứ sáu, thức thứ bảy, đều là chiêu số cấp độ tầng bảy.

Thức thứ tám, là chiêu số của Hỗn Độn cảnh tầng thứ bảy. Bởi vì một số đầu sỏ Hỗn Độn cảnh chỉ sử dụng ảo diệu của Hợp Nhất cảnh thật sự không nhất định có thể đạt tới chiến lực tầng bảy. Cho nên thức thứ tám... là dùng một ít ảo diệu của Hỗn Độn cảnh, khiến các đầu sỏ Hỗn Độn cảnh bình thường đều có thể đạt tới chiến lực tầng bảy. Thực lực tầng bảy mới có tư cách phong hầu!

Thức thứ chín, thức thứ mười, thì là thực lực Nguyên Thần Cung tầng tám.

Thức thứ mười một, thức thứ mười hai chính là thực lực Nguyên Thần Cung tầng chín.

“Đi ra ngoài một chút, giải sầu, trở về đột phá Hợp Nhất cảnh.” Đông Bá Tuyết Ưng đứng dậy, đạt tới thực lực như thế hắn rất lạnh nhạt.

Nguyên Thần Cung tầng sáu...

Phải biết rằng, trong hầu phủ, con em Nguyên Thần Cung tầng năm đã có thể trở thành nguyên lão. Các khách khanh tới từ bên ngoài Nguyên Thần Cung tầng sáu chỉ cần trung thành với hầu phủ, cũng có thể trở thành nguyên lão. Loại đại cao thủ thực lực này, tùy tiện gia nhập Nam Vân thánh điện cũng có thể thân ở địa vị cao có được đặc quyền. Ở một cái nguyên thế giới khác trong hỗn độn hư không, mới bước vào đầu sỏ Hỗn Độn cảnh thì chỉ có chiến lực tầng sáu mà thôi.

Ra khỏi Hư Không Thần Tháp.

Vù, vù.

Hai con Hắc Lưu Vân Tê thủ ở ngoài tháp lập tức bay tới, trên thực tế đình viện này chung quanh Hư Không Thần Tháp cũng có thủ vệ trông coi, ở lúc Đông Bá Tuyết Ưng bế quan, chỉ sợ trừ hầu gia, ai cũng không dám tự tiện xông vào.

“Đi ra ngoài một chút.” Đông Bá Tuyết Ưng thân thể cao hơn chút, có chút phong phạm thiếu niên tuấn mỹ.

...

Rất nhanh, một cái xe liễn do hai con long thú kéo, thiếu niên tuấn mỹ ngồi ở trên xe liễn, hai con Hắc Lưu Vân Tê nằm úp sấp trước người. Mà Điền lão đứng bên cạnh người, còn có chín tên thân vệ thì đứng ở phía sau xe liễn.

Vù.

Xe liễn nhanh chóng bị kéo lướt qua không gian, hướng ngoài hầu phủ bay đi.

“Công tử, đi đâu trước?” Điền lão hỏi.

“Đi Lục Chân tửu lâu trước, đã lâu không ăn gì, bụng cũng sôi sùng sục rồi.” Đông Bá Tuyết Ưng nói, hai con Hắc Lưu Vân Tê nằm úp sấp dưới chân đều phát ra tiếng rống sung sướng, hiển nhiên hai chúng nó cũng thích thức ăn ngon của Lục Chân tửu lâu kia.

Lục Chân tửu lâu ở bên đường liên miên hai ba dặm, từng tòa lầu các san sát nối tiếp nhau, khách nhân như nước, náo nhiệt phi phàm.

“Tuyết Ưng công tử, ngươi rất lâu chưa tới rồi, mau mời vào, an bài Phụ Quân lâu cho ngươi được không?” Một gã quản sự tửu lâu lập tức chủ động tới đón, dù sao luận thân phận tôn quý, vị Ứng Sơn Tuyết Ưng tiểu công tử này ở toàn bộ Hỏa Liệt thành cũng xếp hàng ngũ đứng đầu, nếu chọc giận vị Tuyết Ưng tiểu công này tử, sợ là toàn bộ tửu lâu đều phải đóng cửa.

Ở trong toàn bộ tửu lâu, dưới một tòa lầu các ‘Phụ Quân lâu’, xe liễn và long thú cũng an bài ở đó, cũng chuẩn bị từng chậu to hoa quả cùng thịt thú cho long thú. Hai con long thú cũng tọng từng miếng to.

Phụ Quân lâu, trên lầu.

Đông Bá Tuyết Ưng và Điền lão một bàn, chín thân vệ ở góc chia làm hai bàn, hai con Hắc Lưu Vân Tê cũng có từng khay thức ăn ngon tinh xảo đẹp đẽ.

“Tiếng tăm Lục Chân tửu lâu này tuy miễn cưỡng xếp ở vị trí mấy chục, nhưng ta lại thích nhất nhà bọn họ.” Đông Bá Tuyết Ưng ăn vui vẻ thống khoái. Một người tu hành cường đại, ăn, thuần toái là vì hưởng thụ mỹ vị. Dù sao ức vạn năm không ăn không uống cũng là việc nhỏ.

Thị nữ như mây, liên tiếp đưa lên thức ăn ngon.

Đám thị nữ này bình thường đều là Giới Thần cấp, Chân Thần cấp, bởi vì thực lực cỡ này ở Hỏa Liệt thành muốn tìm công việc tốt không dễ gì, cũng chỉ làm chân chạy người hầu. Thành Hư Không Thần rồi, mới có thể bắt đầu làm một số việc có chút ‘khó khăn’.

...

Sau khi ăn uống hơn nửa canh giờ, toàn thân đổ mồ hôi, rất thống khoái, Đông Bá Tuyết Ưng đã dần dần dừng lại, bắt đầu bưng chén rượu chậm rãi thưởng thức, cũng xuyên qua cửa sổ nhìn cảnh sắc ngoài đường.

“Hả?” Đông Bá Tuyết Ưng bỗng ngẩng đầu nhìn xa xa, cách nơi này ước chừng mười mấy dặm, Đông Bá Tuyết Ưng khẽ cau mày.

“Công tử?” Điền lão hỏi.

“Ăn không sai biệt lắm, phải đi rồi.” Đông Bá Tuyết Ưng đứng dậy.

Điền lão, hai con Hắc Lưu Vân Tê, đám thân vệ đã sớm ăn lưng lửng rồi, người người đứng dậy.

Ở đường phố, ngoài hơn mười dặm.

Một chiếc xe liễn xa hoa lướt qua không trung, xe liễn do cả thảy tám con Tử Kim Long Thú kéo, trên xe liễn, chung quanh thùng xe càng có mấy chục vị thị nữ mỹ mạo. Nơi đi qua, dù là những người tu hành trên đường cũng tránh thật xa đến một bên, đều không dám ngẩng đầu nhìn. Bởi vì ở Hỏa Liệt thành lâu chút đều biết... Đó là xe liễn của chủ nhân Yên Vân lâu ‘Thuần Ngự Phong’.

Làm chủ nhân Yên Vân lâu chỗ tiêu tiền lớn nhất Hỏa Liệt thành, Thuần Ngự Phong tất nhiên địa vị cực cao, ở Hỏa Liệt thành cũng tuyệt đối là nhân vật phong vân, dù là đám con em vương hầu gia tộc kia phần lớn cũng không dám đi đắc tội, càng đừng nói vô số bình dân.

Xe liễn, trong thùng xe hoa lệ.

Thùng xe bề ngoài chỉ rộng gần trượng, nhưng bên trong lại là độ rộng mười mấy trượng.

Hai nam tử mập mạp ngồi đối mặt nhau, bên cạnh đều có mỹ nhân hầu hạ. Một gã nam tử mập mạp tự nhiên chính là Thuần Ngự Phong, hắn mặt đầy nét cười, làm người ta như tắm gió xuân. Mà một vị nam tử mập mạp khác lại hình thể rất cao lớn, tản ra khí tức sát khí lạnh lẽo khủng bố mơ hồ, trong lúc hít thở, mơ hồ cũng có dòng khí màu đen từ trong mũi phun ra, các mỹ nhân bên cạnh hắn đều có chút kinh hãi.

“Kiền huynh, lần này còn cần phiền toái ngươi thêm, kiếm thêm cho ta ít hàng.” Thuần Ngự Phong tố khổ, “Hàng hóa không đủ dùng, ta qua ngày cũng khổ.”

“Hàng hóa không nhiều, cái phân phối này vốn là chuyện đắc tội với người ta.” Nam tử cao lớn hình thể mập mạp kia lạnh nhạt nói.

“Biết Kiền huynh cũng không dễ dàng gì, tự nhiên sẽ không bạc đãi Kiền huynh.” Thuần Ngự Phong nhiệt tình nói.

“Không vội.” Nam tử mập mạp cao lớn kia lại rất lạnh nhạt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như chu dai bi tieng viet, y nghia chu dai bi rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.