Vạn cổ chí tôn

Chương 1312: Tuế nguyệt như ca (1)


Tất cả cao thủ ẩn nấp trên bầu trời tâm thần đều đại chấn, Phệ Hồn Tộc vốn là tồn tại cực kỳ khiến người kiêng kị, Hồn Nô Kim Sắc càng khiến cho người vừa nghe đã sợ mất mật, không rét mà run

Trong tứ đại đẳng cấp Thiên, Địa, Huyền, Hoàng, không ít môn phái cũng đã có suy đoán, Hồn Nô Thiên cấp có thật sự tồn tại hay không, tranh luận này vẫn thật sự chưa có kết luận, bởi vì chưa từng có ai thấy Hoàng Phủ Bật ra tay cả.

Nhưng giờ phút này, Hồn Nô Địa cấp đỉnh phong liền xuất hiện trước mắt mọi người.

Thần sắc Trữ Khả Nguyệt Thần không đổi, lạnh nhạt cười khẩy nói:

– Thú vị? Vậy ta sẽ khiến nó thú vị hơn một chút.

Nàng giơ tay phải lên cao cao, năm ngón tay mở ra, tay trái bấm niệm pháp quyết trước người, trong miệng nhớ kỹ chú văn, đột nhiên trên bầu trời rung động lắc lư thoáng một phát, lực sĩ kim sắc kia đang hạ xuống bỗng ngừng lại, hai mắt Đông Môn Viễn ngưng tụ lại.

Nguyễn Nguyên Tư trong lòng hoảng hốt, ánh mắt lộ ra vẻ khiếp sợ, hắn tựa hồ đoán được Trữ Khả Nguyệt muốn làm gì, hai hàng mồ hôi lạnh chảy xuống.

Trong phủ thành chủ ở xa xa, đột nhiên một mảnh rặng mây đỏ bay lên, dưới vạn chúng chú mục, nó tản ra trên bầu trời, ráng ngũ sắc đầy trời, cực kỳ xinh đẹp.

– Dĩ nhiên là vật kia.

Khương Sở Nhiên hoảng sợ, thân ảnh lóe lên, lập tức xuất hiện chỗ một chỗ tế tự trong phủ thành chủ, ở tế đàn trung ương bốn phía trang nghiêm nghiêm nghị cắm một cây đồng côn bình thường, mấy chục năm qua nó vẫn một mực cắm ở chỗ kia, bình thường không có gì lạ, chưa bao giờ có biến hóa.

Nhưng giờ phút này trên cây gậy kia lại tản ra một mảnh kim quang, trên đó vốn bình thường không có gì lạ lại bắt đầu hiện ra đóa đóa hoa văn, trong hào quang phát ra một mảnh tường vân phổ chiếu, chiếu rọi hô ứng với cảnh xinh đẹp trên bầu trời.

Nguyễn Hồng Ngọc cũng lập tức đến chỗ này, sắc mặt một mảnh xám trắng, tâm tình khó có thể bình tĩnh cắn răng nói:

– Đã nhiều năm như vậy, ngươi một mực thử câu thông với nó vẫn không thể được, nha đầu ngốc này nhiều năm như vậy cũng chưa từng sờ vào nó, lại vẫn có thể khu động, có phải là trong đó đã bị nàng động tay chân gì đó không?

Khương Sở Nhiên lắc đầu, cười khổ nói:

– Bảo vật đều có linh tính, mọi người bất đồng cơ duyên, không cưỡng cầu được.

Thoại âm rơi xuống, cây gậy màu vàng kia đột nhiên từ trên tế đàn bay ra, hóa thành một đạo lưu quang mà đi, toàn bộ bầu trời ánh một mảnh rặng mây đỏ, như bị bốc cháy lên.

Đông Môn Viễn sắc mặt lập tức đại biến, hắn đột nhiên cảm thụ một cổ lực lượng vô cùng vô tận đang đè xuống mình, rất nhanh liền thấy được cây gậy màu vàng kia phá hông lao tới, tựa hồ muốn đập nát tất cả.

Hắn đột nhiên hít một hơi lạnh, từ khi bị Hoàng Phủ Tật tổn thương, qua nhiều năm như vậy đây là lần đầu hắn cảm nhận được nguy hiểm cực lớn, hắn vội vàng hai tay bấm niệm pháp quyết, lực sĩ kim sắc kia bỗng nhiên hét lớn một tiếng, trở nên cực lớn, đánh một chưởng tới cây gậy kia.

Dưới một chiêu, uy áp như Thiên Lôi cuồn cuộn, toàn bộ bầu trời hoa viên đều run rẩy kịch liệt, tùy thời đều muốn sụp đổ xuống

Nguyễn Nguyên Tư thở hắt ra, sợ hãi nói:

– Quả nhiên là quyền trượng.

Ánh mắt hắn lộ vẻ phức tạp, cũng một tay bấm niệm pháp quyết, lập tức một cổ lực lượng hiển hiện trên người, hình thành một cổ kết giới chi lực, bao phủ trọn không trung hoa viên vào trong, lúc này mới khiến run rẩy kia ổn định lại.

– Hừ, chẳng lẽ biến lớn thì sẽ lợi hại hơn sao?

Trữ Khả Nguyệt cười lạnh một tiếng, hai tay làm ra tư thế cổ quái, xinh đẹp như khiêu vũ, khiến người say mê, chỉ tiếc không có ai quan sát cả, mọi ánh mắt đều hoảng sợ cứng lại trên bầu trời rồi.

Cây quyền trượng màu vàng kia đột nhiên vỡ ra, vậy mà phân giải ra trên không trung, không ngừng diễn biến, trong chốc lát hóa thành một con bồ câu màu vàng cực lớn, thân thể cực kỳ mập mạp, bộ dáng đáng yêu, hai cái móng vuốt nhỏ trực tiếp chộp tới cánh tay lực sĩ màu vàng kia.

Đông Môn Viễn sắc mặt đột biến, Hồn Nô kia câu thông liền với hồn phách của hắn, bồ câu màu vàng chộp tới một trảo liền khiến hắn cảm thấy một cổ khí uẩn cường đại chấn nhập vào hôn phách, lại muốn xé rách cả Hồn Nô hội tụ vạn hồn nơi một thân.

Loại tình huống này khiến Đông Môn Viễn sợ tới mức hồn phi phách tán, có loại cảm giác không chân thực hiển hiện trong đầu hắn, của mình chính là Hòn Nô Địa cấp đỉnh phong a, uy lực còn hơn xa huyền khí cửu giai bình thường, há có thể tùy tiện xé rách chứ?

Hắn nhanh chóng một tay bấm niệm pháp quyết, Phệ Hồn Phiên trên tay vội vàng triển khai, đón gió tung bay trên không trung, một bộ tràng cảnh Địa Ngục khủng bố hiển hiện trên bầu trời, tất cả mọi người nhìn qua đều cảm thấy toàn thân phát run.

Trữ Khả Nguyệt vũ động dáng người, nói khẽ:

– Ký ức là một quyển liêm treo đầy phong linh, mà người khi còn sống phần lớn đều lấy khuyết điểm làm chủ trục, kéo dài trong dòng sông thời gian.

Theo tiếng thơ của nàng vang lên, bồ câu màu vàng kia bắt lấy Hồn Nô lực sĩ không buông, tùy ý hoàn cảnh chung quanh biến hóa, vô số oan hồn ác quỷ lao ra cũng không hề có chút biến đổi nào cả.

– Những thời gian đã trôi qua, không người nào có thể giữ lại, tất cả, đều chẳng qua chỉ là nhất chỉ lưu sa.

Trong mắt Trữ Khả Nguyệt đột nhiên xẹt qua một vòng hàn quang, đan môi thở khẽ, nói:

– Tuế nguyệt –

“Oanh”

Trong luyện ngục kia, Hồn Nô Kim Sắc bỗng nhiên phát ra kêu rên hoảng sợ, ầm ầm thoáng một phát đã bị bồ câu xé thành mảnh vỡ, vô số hồn thể điên cuồng tuôn ra, kêu rên trong thiên địa Phệ Hồn Phiên.

“PHỐC”

Đông Môn Viễn phun ra một ngụm máu tươi, Địa hồn ngưng hình vừa vỡ, mang đến cho hắn cắn trả cực lớn, chân khí trong cơ thể quay cuồng, thân thể thống khổ như muốn vỡ ra.

Hai người Đông Môn Diệu và Thừa Hạo Miểu cũng triệt để choáng váng, bọn hắn cực kỳ rõ ràng sự lợi hại của Hồn Nô Địa cấp, sao lại dễ dàng tiêu đời như thế chứ?

Tuy nói chỉ cần hồn phách bất diệt, nhất định có thể dần ngưng tụ ra lại trong Phệ Hồn Phiên, nhưng tồn tại chí cao trong tông bọn hắn cư nhiên lại không chịu nổi một kích như thế sao?

Lòng tự tin của hai người đều bị đả kích cực lớn, bắt đầu sinh ra hoài nghi thật lớn đối với tương lai của Hồn Nô.

Lý Vân Tiêu trong mắt mỉm cười, khẽ gật đầu tán thưởng. Trữ Khả Nguyệt chán chường nhiều năm như vậy, võ đạo không lùi mà tiến tới, xem ra những năm này nàng vô tình vô dục, tĩnh tâm tu võ, ngược lại nhân họa đắc phúc.

– Vậy mà xé rách Địa hồn của ta, ta liều mạng với ngươi.

Đông Môn Viễn triệt để nổi giận, sau khi phun ra một búng máu, Phệ Hồn Phiên trongtay giương lên, thế giới ác quỷ luyện ngục kia bỗng nhiên ập xuống, muốn thôn phệ toàn bộ Thanh Phong Minh Nguyệt Viên vào trong.

Trữ Khả Nguyệt nói với Nguyễn Nguyên Tư:

– Hộ viên.

Sau khi nói hai chữ, nàng phi thân lao lên không trung, dẫn dắt những ác quỷ oán linh kia rời đi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như da co vo??, nguyen nhan rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.