Vạn cổ chí tôn

Chương 1356: Thiên hạ đệ nhất nhân? (2)


Rốt cục có người không phục, lạnh lùng phản bác.

Khương Sở Nhiên cười nói:

– Tạm thời xem Lý Vân Tiêu kia ứng đối ra sao đi, lấy ta đánh giá, sức mạnh của Tường Tử kia mạnh nhất hẳn là đến tứ tinh Vũ Đế đỉnh cao, rất khó đi lên nữa. Mà Lý Vân Tiêu…

Người kia cau mày nói:

– Ồ? Lý Vân Tiêu kia nên mạnh bao nhiêu? Chẳng lẽ có thể có trình độ ngũ tinh Vũ Đế?

Khương Sở Nhiên cười nhạt một tiếng nói:

– Thực lực của Lý Vân Tiêu, ta hoàn toàn đánh giá không ra.

Người kia nói:

– Hừ hừ, này bất quá là góc nhìn của Khương Thành chủ mà thôi, vẫn là chờ Lý Vân Tiêu có thể thắng rồi hãy nói, ta nhìn hắn là cơ hội xa vời.

Trên bầu trời, giờ khắc này Nhuận Tường đã hoàn toàn thay đổi, sau khi sừng rồng hòa tan vào thân thể, lực lượng huyết mạch của hắn cũng phát huy đến cực hạn, nửa người đã hóa thành Long hình, trong tay nhấc theo tam xoa chiến kích, một bộ dáng dấp Tứ Hải Vương Tộc tiêu chuẩn.

– Ha ha, rốt cục chịu lộ ra trạng thái mạnh nhất sao?

Trong tay Lý Vân Tiêu nắm Hàn Kiếm Băng Sương, vung lên, chín chuôi Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm lần thứ hai ngưng tụ đến trước người, xếp thành hàng ngang.

Chiến kích trong tay Nhuận Tường xoay ngang, khí tức bắt đầu kéo lên kịch liệt, lấy hắn làm trung tâm, bầu trời một trận run rẩy, từng đạo từng đạo ánh sáng từ trên người tràn ra, như mưa gió tập đến.

Bầu trời bắt đầu mây đen dày đặc, sấm vang chớp giật, mà giờ khắc này trên người Nhuận Tường cũng dần dần biến hóa, một đầu rồng to lớn đang chậm rãi giơ lên, mở to con mắt giống như đèn lồng, phảng phất xuyên qua vô tận thời không, ngưng mắt nhìn Lý Vân Tiêu.

– Chân Long giáng thế.

Lý Vân Tiêu ở dưới Long nhãn nhìn kỹ, cũng không khỏi rùng mình một cái, vội vàng vận chuyển Đại Diễn thần quyết, để tâm thần của mình ngưng định xuống.

– Ngươi rất mạnh, ở trong nhân loại trẻ tuổi có thể nói đệ nhất.

Nhuận Tường một mặt bình tĩnh nói:

– Có thể bức ta đến trình độ này, quả thực là không thể tưởng tượng nổi. Nếu không có ở Tống Nguyệt Dương thành đạt được kiện Long Bí bảo thứ tư, hôm nay đúng là muốn chết ở trong tay ngươi.

Lý Vân Tiêu cười nhạo nói:

– Ngươi ý tứ là, ngươi sẽ thắng?

– Đương nhiên.

Nhuận Tường ngạo nghễ nói:

– Ta chính là thiên chi kiêu tử trong Hải tộc, thiên phú hơn xa nhân loại các ngươi, ngươi có thể cùng ta chiến đến trình độ này, còn không đáng giá kiêu ngạo sao? Lại vẫn ngây thơ muốn thắng?

Lý Vân Tiêu vỗ trán một cái, vô lực nói:

– Ngươi cũng bị ta đánh không ra bộ dạng gì nữa, còn ăn nói ngông cuồng, các ngươi những động vật biển này từ đâu tới cảm giác ưu việt a? Ở hải lý quá lâu, từng cái từng cái đầu óc vào nước a?

– Đáng chết.

Nhuận Tường gào to một tiếng, một loại phẫn nộ cùng khuất nhục xông lên đầu, chiến kích trong tay cũng phát sinh một trận tiếng rung, đầu rồng to lớn ở phía sau tựa hồ đang dần dần hòa vào trong cơ thể, không gian ở dưới loại trạng thái dị thường này, dĩ nhiên tự mình sụp ra.

– Quyền khuynh thiên hạ.

Nhuận Tường ở dưới loại trạng thái dung hợp này có vẻ hết sức thống khổ, bỗng nhiên gầm lên một tiếng, một đạo trảm kích lâm không bổ tới, hóa ra màu sắc tươi đẹp chói mắt, đem bầu trời nứt thành hai nửa.

Sắc mặt Lý Vân Tiêu nghiêm nghị, lực lượng một kích kia ngang trời mà đến, chín chuôi bảo kiếm ở trước mặt hắn dĩ nhiên phát sinh tiếng rung, đây là rên rỉ khi đứng trước sức mạnh tuyệt đối.

– Thật mạnh, có thể để huyền khí cấp chín sản sinh rung động?

Lý Vân Tiêu một tay bấm quyết, Đại Bi Mộ Vân kính ở trong tay hiện ra, kính quang bắn xuống, bầu trời đột nhiên thay đổi dáng dấp, từng mặt kính ở trước người hình thành, kết thành một tổ kính trận

Ầm.

Chín chuôi bảo kiếm trong nháy mắt bị chiến kích đánh văng ra, sau khi cả người Nhuận Tường cùng hình bóng đầu rồng kia hợp nhất, thân thể trở nên đen kịt, đồng thời cao lớn hơn mấy phần.

Tổ tiên hắn vốn là Ly Long trong cửu tử của Chân Long, là loài rồng toàn thân màu đen, giờ khắc này dấu hiệu phản tổ ở trên người xuất hiện, sức mạnh cũng đến đỉnh cao.

– Trò mèo.

Ầm.

Mặt kính trong nháy mắt phá nát, ánh sáng trên Mộ Vân kính tiêu thất.

Mà thời điểm Nhuận Tường phá nát những mặt kính kia, một bộ phận sức mạnh bị phân giải dời đi, đồng thời cũng chịu đến sức mạnh của mình phản chấn, chiêu Quyền khuynh thiên hạ tan rã.

– Hừ, ta nhìn ngươi còn có bao nhiêu thủ đoạn bảo mệnh.

Nhuận Tường hừ lạnh một tiếng, bóng người cùng chiến kích đồng thời xung kích mà lên, mạnh mẽ phất lên chiến kích, liền lâm không chặt bỏ.

Mộ Vân kính ở sau chiêu kia linh khí mất hết, Nhuận Tường bá đạo đánh chém lâm không mà lên, trực tiếp chấn động ở trên Hàn Kiếm Băng Sương trong tay hắn, sức mạnh khổng lồ như nhập vào cơ thể mà ra, muốn đem Lý Vân Tiêu triệt để nát tan.

Ầm.

Lý Vân Tiêu hoàn toàn không chống đỡ được lực lượng của một kích này, Long uy cùng sức mạnh to lớn rung động mà xuống, ép tới hắn bay lên bầu trời, mọi người chỉ nhìn thấy hai người hóa thành một đạo ánh sáng màu xanh bay lên không, kinh hãi liên tục.

– Lý Vân Tiêu, ngươi đã hết biện pháp a, nhưng ta vừa mới bắt đầu ha ha ha ha.

Không trung truyền đến tiếng cười gằn cùng long uy cường đại của Nhuận Tường.

Hết thảy vũ giả trong lòng nặng trịch, lần này trên căn bản là xong.

– Ha ha, Khương Thành chủ, Lý Vân Tiêu kia ngay cả cửa này cũng không chịu nổi, sau trận đấu sợ là không chết cũng phế bỏ, tương lai đệ nhất thiên hạ này… Ha ha.

Người không phục lúc trước kia, cuối cùng cũng coi như là thở phào một cái, tâm tình đại sướng.

Khương Sở Nhiên nhíu mày, ngắm nhìn trên bầu trời, trầm tư không nói.

– Câm miệng.

Khả Nguyệt âm trầm, mắng:

– Lại cười một thoáng, liền cút cho ta.

Người kia hơi thay đổi sắc mặt, hừ nói:

– Hừ, ta là quý khách do Hồng Nguyệt thành mời tới, đạo đãi khách của các ngươi là như vậy sao?

Sát khí trên người Khả Nguyệt ngưng lại, lạnh lùng nói:

– Để ta nhìn không vừa mắt, liền không phải quý khách, không phải quý khách nói lung tung, cũng rất dễ chết.

Người kia sắc mặt đại biến, ở dưới khí thế của nàng trực tiếp ngậm miệng lại, thế nhưng trong mắt vô cùng lạnh lẽo.

Một người khác cũng nói:

– Lý Vân Tiêu dù sao cũng là người tộc ta, nếu như thất bại, ngươi cười trên sự đau khổ của người khác như vậy tốt sao?

Khả Nguyệt đứng dậy nói:

– Biệt Ly đại thúc, ta thay Lý Vân Tiêu chịu thua, xin lập tức ngưng hẳn thi đấu.

Nàng nói lập tức dẫn tới toàn trường ồ lên.

Khương Biệt Ly cau mày nói:

– Nhất định phải chính hắn tự mình chịu thua, hoặc là mất đi sức chiến đấu, hoặc là trong lòng ta cảm thấy thua, mới có thể phán thua.

Khả Nguyệt nói:

– Cũng đã tới loại cục diện này, ở trong lòng ngươi còn không thấy thua sao?

Nàng sầm mặt lại, hơi có chút giận nói:

– Chẳng lẽ ngươi cũng muốn nhìn Lý Vân Tiêu chết?

Khương Biệt Ly nhìn nàng một cái, không tiếp tục nói nữa, mà là đưa mắt tìm đến phía trên bầu trời.

Ở dưới Long uy to lớn, những vũ giả tu vi thấp kia, đừng nói giương mắt nhìn, có thể không quỳ xuống cũng đã cám ơn trời đất, giờ khắc này còn có thể thấy rõ tình hình, chỉ còn số người cực ít.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như an chay, thien zen rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.