Vạn cổ chí tôn

Chương 2196: Thiên mê trận (2)


Liên tục không dứt, mỗi một cái đều chấn động nhân tâm.

– Đây là...

Mấy người ngưng mắt nhìn lại, bạch mang chi vụ dần dần hóa khai, trước mắt xuất hiện một bộ chuông nhạc phức tạp.

Đưa mắt nhìn lại, có tất cả mười ba khẩu đại chung, trung chung ba mươi ba khẩu, tiểu chung bảy mươi hai khẩu, trong đó mười ba khẩu đại chung ở đằng kia chấn động rất nhỏ, “Loảng xoảng” chi âm bắt đầu từ trong đó truyền ra.

Một hồi gió nhẹ di động, ba mươi ba khẩu trung chung kia cũng bắt đầu lắc lư lên.

Âm thành trở nên phức tạp, sau đó bảy mươi hai tiểu chung cũng theo đó vang lên, một mảnh liên tục, khí thế rộng rãi, rung động nhân tâm.

Mấy người đều lộ ra kinh hãi, chỉ cảm thấy dưới âm luật nơi anỳ trùng kích, có loại cảm giác yểu yểu tối tăm, tâm thần bất định, trong lúc nhất thời vậy mà trăm chuyện ập đến.

Nghĩ thầm chuyện gì, chuyện lạ tức đến.

Rất nhanh, trên mặt mấy người đều xuất hiện vẻ mơ tưởng, chợt vui chợt buồn, chợt mê chợt tỉnh, mắt tam giác kia càng rực tiếp lăng không ngồi xuống, khóc lớn lên.

Hai mắt Lý Vân Tiêu cũng đục ngầu, sắc mặt thê lương.

Đột nhiên hắn giật mình một cái, lập tức thanh tỉnh lại, trong hai tròng mắt khôi phục thanh minh.

Loạt tiếng chuông kia trong mắt hắn đã ngừng lại, im im lặng lặng lơ lửng giữa không trung, lại không bất cứ ba động gì cả.

Nhưng bọn người Dịch Phong vẫn ở trong ảo cảnh không thể tự thoát ra được, tựa hồ mê âm trong lòng bọn hắn vĩnh viễn không dừng lại vậy

Lý Vân Tiêu vươn tay đẩy Dịch Phong ra, muốn hắn thoát ra khỏi ảo cảnh, nhưng cảnh sắc bốn phía lại biến đổi.

Chỉ thấy Thiên Địa một mảnh trắng như tuyết, hắn một mình một người đứng ở trên đỉnh Tuyết Phong

Đồng tử Lý Vân Tiêu đột nhiên co lại, trên mặt lộ ra vẻ trầm tư.

Từ khi sau khi từ chủ điện Huyền Vũ Tinh Cung truyền tống tới, cảnh thấy được đều rõ ràng chi tiết, nhưng phía sau hiển nhiên là các ảo cảnh nối tiếp nhau, tựa hồ vĩnh viễn không có điểm cuối.

Lý Vân Tiêu vươn tay ra, bông tuyết kia phiêu vào tay hắn, lạnh buốt thấm người, thoải mái nói không nên lời.

Hắn dùng tay vuốt phẳng một chút, quả thật không phải giả

– Đến cùng là xảy ra chuyện gì...

Lý Vân Tiêu một người đứng trên đỉnh núi trơ trọi, liếc nhìn lại, ngân trang tố khỏa, vạn dặm ráng hồng.

Bỗng nhiên, tuyết bay đầy trời thoáng cái cứng lại.

“Rầm rầm rầm”

Vô số bông tuyết từng cái nổ bung, từng cái đều hóa thành viên hầu tay dài hung mãnh, lông trên người dựng thẳng lên, răng nanh móng vuốt sắc bén, từ bốn phương tám hướng vọt mạnh tới.

– Cái gì?

Lý Vân Tiêu sợ hãi kêu lên một tiếng, sắc mặt lập tức tái nhợt.

Vượn quân thiên thiên vạn vạn, rậm rạp chằng chịt kia không chỉ khiến nhân tâm phát lạnh, mà da đầu càng run lên.

Cảnh tượng rất giống với Tát Đậu Thành Binh của Mục Nhất Quân lúc trước.

– Không có khả năng

Trên trán hắn chảy ra mồ hôi lạnh, hai con ngươi thoáng cái ngưng tụ, hung quang bắn ra, hóa thành Huyết Đồng tinh hồng sắc.

Một cổ lực lượng cổ quái từ trong hai đồng tử hắn nhộn nhạo ra, nơi nhìn tới, hung vượn chợt biến mất từng phiến.

Lý Vân Tiêu đã có thể hoàn toàn kết luận, từ sau khi truyền tống khỏi chủ điện đã lâm vào một cái ảo cảnh cự đại, mười bảy cánh cửa lúc ban đầu cũng có thể là giả dối.

Mà những người Bắc Minh Huyền Cung kia, chết trong hoàn cảnh mười bảy cánh cửa chính là chết thật sự.

Dù hiện giờ hắn bị hung vượn xé rách, cũng là kết cục đã chết.

– Trúc ngoại khuy âm, thụ ngoại khuy thủy, phong ngoại khuy vân, nan đạo ngã hữu ý vô ý

Thần Dịch Lực trong người thoáng cái kích động ra, lập tức tràn ngập toàn thân, một loại khí thần thánh trang nghiêm túc mục hiện lên trên mặt hắn.

Dưới khuôn mặt, một tay bấm niệm pháp quyết trước người, vẫn không nhúc nhích.

Trong đôi mắt con ngươi ngưng tụ thành hình thái cổ quái, như một tòa trận pháp loại nhỏ, một mắt nhìn qua, phảng phất xuyên qua thời không, kéo dài qua từ cổ chí kim.

– Điểu lai khuy nhân, nguyệt lai khuy tửu, tuyết lai khuy thư, khước khán tha hữu tình vô tình

Nguyệt Đồng chi lực đột nhiên mở ra, nơi nhìn tới tất cả đều quy vô.

Liếc phù vân tán, vạn pháp đều thành không.

Cảnh tượng bên cạnh hắn không ngừng thối lui, dưới Nguyệt Đồng thần kỹ chợt nhao nhao hỗn loạn, đều thành không tương.

– Hô, rốt cục đi ra sao?

Cảnh tuyết vừa lui, hắn nhắm hai mắt lại, đỏ ửng trên mặt cũng lui đi, trở nên tái nhợt.

Lần nữa mở ra thì bản thân đang lơ lửng trên một phiến hải vực.

Trên mặt biển đứng sừng sững lấy mười tám cây cột đá, trên mỗi một cây đều đứng một người, đúng là đám Bắc Minh Nguyên Hải và Đoan Mộc Thương, nguyên một đám sắc mặt cổ quái nhìn qua hắn.

– Ngươi đã đến rồi.

Đoan Mộc Thương nhìn Lý Vân Tiêu, mỉm cười cho mười, tựa hồ tuyệt không có gì ngoài ý muốn.

Lý Vân Tiêu nhìn xuống, tổng cộng mười lăm người, còn có ba cột đá chưa có người, hắn thoáng cái bay thấp xuống, chiếm cứ một căn, kinh ngạc nói:

– Hơn ngàn người chỉ thừa lại mười lăm người các ngươi sao?

Đoan Mộc Thương nói:

– Chúng ta là từng nhóm vào, những người khác có lẽ còn bị vây một chỗ a.

Lý Vân Tiêu suy nghĩ cũng đúng, loại đại ảo cảnh kia, có trời mới biết muốn khốn bao nhiêu người, hắn có chút giật mình nói:

– Chẳng lẽ nơi này vẫn là ảo cảnh? Chẳng lẽ chư vị cũng bị chế trụ rồi soa?

Liếc nhìn mười lăm người ở đây, thực lực yếu nhất cũng là Võ Đế thất tinh đỉnh phong, muốn nói có thể ngăn bọn hắn, quả thực là không thể tưởng tượng nổi.

Đoan Mộc Thương cười nói:

– Nơi này cũng không phải là ảo cảnh, mà là trung tâm Thiên Mê Cung, đích thật là một không gian hải vực.

– Thiên Mê Cung? Chẳng lẽ chính là đại ảo cảnh trước kia?

Lý Vân Tiêu hỏi.

Thái Thúc Tà Đình cười nói:

– Đúng vậy, toàn bộ dưới chủ điện Huyền Vũ Tinh Cung chính là phương đại ảo cảnh này, tổng cộng có ngàn loại biến hóa, kinh nghiệm mỗi người đều không giống nhau. Vân thiếu có thể thoát khỏi đó, đủ thấy thực lực phi phàm.

Đoan Mộc Thương nháy mắt, cười nói:

– Muốn phá Thiên Mê Cung có hai loại khả năng, một là trải qua tam kiếm không chết, hai là dùng thần thông to lớn phá huyễn mà ra. Mà trình độ khó dễ của tam kiếp đều trực tiếp tương quan với thực lực bản thân người lịch kiếp, đặc biệt là một kiếp cuối cùng, rất có khả năng mất đi tánh mạng.

Trên mặt Lý Vân Tiêu lộ ra vẻ nghĩ mà sợ, một kiếp cuối cùng Tát Đậu Thành Binh, vô số hung vượn kia, nếu không phải mình mở ra thần kỹ, bị quấn vào thì phiền toái sẽ rất lớn.

Thần sắc trên mặt hắn hơi chút hồng nhuận, nhưng vận dụng Thần Dịch Lực thi triển Đồng Thuật quả thật hao tổn rất lớn.

Hắn hỏi:

– Vậy tình huống nơi này thế nào? Xem bộ dạng chư vị, tựa hồ đang chờ gì đó sao?

Mục Chinh cũng mở miệng nói ra:

– Hắc hắc, ngươi nói không sai. Nơi đây đã không cách nào tiến lên nưa, chỉ có thể đợi thôi.

– Đợi?

Lý Vân Tiêu lộ ra vẻ khó hiểu

Mục Chinh cười hắc hắc nói:

– Bố trí nơi này cực kỳ đơn giản, nhưng khó thông qua nhất, trong phiến Huyễn Cảnh Hải Vực có một loại cấm chế cực trị xúc phát.

Lý Vân Tiêu nói:

– Cực trị xục phát?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như 10 camera hành trình xe mát giá rẻ nhỏ gọn, thủ thuật hay/thủ thuật may tinh/thủ thuật win 8 chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.