Vạn cổ chí tôn

Chương 70: Hoàng cung thịnh yến (1)


– Làm sao có khả năng?

Hắn dại ra nhìn bàn tay của mình, một cây thăm bằng trúc bình thường, còn toả ra hương vị kẹo hồ lô nhàn nhạt...

– Ối!

Hắn đột nhiên cảm thấy một trận thanh phong lướt nhẹ qua mặt, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhưng nhìn thấy khuôn mặt Lý Vân Tiêu dán lại đây, hoảng hốt thét lên, vội vã lùi về sau.

– Hừ!

Lý Vân Tiêu lạnh rên một tiếng, dưới chân nhẹ bước, dán vào thân thể hắn mà lên, giống như giòi trong xương, không thể tiêu tan. Ở dưới Hắc y nhân kinh hãi đến biến sắc, năm ngón tay của Lý Vân Tiêu như trảo, mạnh mẽ xen vào trên bả vai người mặc áo đen, đem người kia nâng lên, dưới chân nhẹ bước, nhanh chóng lao đi.

Hắc y nhân chỉ cảm thấy trên bả vai đau xót, nhất thời nguyên khí toàn thân vận chuyển như bị ngoại lực đánh gãy, không có nửa phần khí lực, như con gà con bị Lý Vân Tiêu nhấc lên, chạy như bay.

Ầm!

Ở trong một ngõ hẻm không người, Lý Vân Tiêu vứt Hắc y nhân xuống đất, lạnh lùng nói:

– Ngươi là ai? Có chuyện gì? Nói đi.

Trong nháy mắt Hắc y nhân rơi xuống đất, trên bả vai buông lỏng, nhất thời cảm thấy ngoại lực biến mất, nguyên khí quanh thân mình lần thứ hai vận chuyển lên thông suốt. Hắn nhất thời kinh hãi đến biến sắc, trong mắt tất cả đều là vẻ mặt khó có thể tin.

Nguyên vốn muốn đem Lý Vân Tiêu dẫn tới địa phương không người truyền đạt tin tức, không nghĩ tới lại bị đối phương cầm lấy đi, Hắc y nhân bất đắc dĩ cay đắng nói:

– Vân Tiêu thiếu gia, là ta.

Hắn y nhân lấy xuống mặt nạ, lộ ra một khuôn mặt bất đắc dĩ, đang cười khổ không thôi.

Hai mắt Lý Vân Tiêu ngưng tụ nói:

– Há, hóa ra là Lý Hiển. Ngươi không đi theo bên người tứ thúc, đến tìm ta có chuyện gì?

Lý Hiển là con cháu chi thứ của Lý gia, thực lực không tầm thường, vì vậy được đề bạt ở bên người một vị đường thúc của Lý Vân Tiêu tên là Lý Bạch Phong làm việc.

Trong mắt Lý Hiển lộ ra vẻ khiếp sợ nói:

– Vân Tiêu thiếu gia, nguyên lai tin đồn liên quan tới ngươi dĩ nhiên là thật sự! Một chiêu đánh bại cửu tinh đỉnh cao Võ sĩ Lam Huyền, kim châm trích huyệt cứu trị công chúa, Vân Tiêu thiếu gia ẩn giấu thật sâu, giấu mọi người thật khổ a!

Lý Vân Tiêu khẽ nói:

– Nói thẳng chủ đề.

Lý Hiển nói:

– Ngài đêm nay có phải là sẽ tham gia hoàng cung thịnh yến?

Lý Vân Tiêu nhàn nhạt nhìn hắn, hiển nhiên không có bao nhiêu tính nhẫn nại.

– Nói nhảm nữa, ta liền đi.

Lúc này Lý Hiển mới lắc đầu cười khổ nói:

– Vân Tiêu thiếu gia, hiện tại tình huống của Lý gia ngài cũng biết. Khoảng thời gian này tin đồn về ngài như mưa gió, đã làm Lý Dật chú ý. Tứ gia được tin tức, nếu đêm nay ngài tham gia thịnh yến, hắn nhất định sẽ nghĩ biện pháp nhằm vào ngài. Hiện tại còn không phải là thời điểm cùng hắn chống lại, vì lẽ đó tứ gia hi vọng đêm nay ngài có thể tránh lui, để tránh khỏi cùng Lý Dật xung đột.

Lý Vân Tiêu cười nhạt nói.

– Tẻ nhạt, một vai hề, bổn thiếu gia chưa bao giờ để vào trong mắt.

Ánh mắt của hắn ngưng tụ, lạnh lùng nói:

– Nhưng nếu hắn không thức thời, tự mình nhảy đến trước mặt ta, ta không ngại tiện thể đem hắn ép chết.

Tiện thể đem hắn ép chết...

Lý Hiển lắc đầu, thầm nghĩ Vân Tiêu thiếu gia quả nhiên vẫn là quá tuổi trẻ, hắn nghiêm nghị nói:

– Lý Dật tuyệt không như bề ngoài đơn giản như vậy, hiện tại toàn bộ Lý gia hầu như đều nắm trong bàn tay của hắn, Vân Tiêu thiếu gia đã ẩn nhẫn lâu như vậy, chớ vội ở nhất thời a! Tứ gia cùng mấy vị trưởng bối gia tộc đang tìm cách, chờ thời cơ thành thục lại cùng tặc tử này chiến một trận!

Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:

– Một nghĩa tử của Lý gia, làm nô tài thật tốt mới được ban cho họ Lý, có thể gây sóng gió gì?

Lý Hiển nghiêm mặt nói:

– Vân Tiêu thiếu gia không thể khinh địch, Lý Dật này không chỉ bản thân thực lực cường hãn, hơn nữa sau lưng hắn khẳng định có thế lực đang ủng hộ! Mọi người cũng là lo lắng cho lão gia cùng Vân Tiêu thiếu gia, cho nên mới chậm chạp chưa dám động thủ. Chỉ cần Vân Tiêu thiếu gia tách ra phong mang của hắn, chờ tứ gia cùng đại gia trù bị xong xuôi, tự nhiên có thể một lần tiêu diệt những đạo chích này.

Hắn nói đại gia chính là cha của Lý Vân Tiêu, Phi Long tướng quân Lý Trường Phong.

– Hừ, những trò chơi này của các ngươi, ta không có hứng thú tham dự. Còn thế lực sau lưng Lý Dật, cái khác ta không dám nói, chí ít hiện nay quốc vương bệ hạ là khẳng định có một phần. Bằng không một danh tướng thế gia, công lao cái thế, lão gia tử cũng là Tứ Tượng cảnh Vũ Quân đỉnh cao, há lại là một thằng hề có thể khống chế.

Lý Vân Tiêu một lời nói ra làm Lý Hiển trợn mắt ngoác mồm, trên trán tuôn ra mồ hôi lạnh.

Hắn tuỳ tùng tứ gia Lý Bạch Phong đã nhiều năm, bình thường cũng nghe được một ít tình báo, mãi đến tận gần đây mới nghe Lý Bạch Phong nói sau lưng chuyện này khả năng có thế lực của bệ hạ nhúng tay. Lúc đó tất cả mọi người đều khiếp sợ khó có thể tin, không nghĩ tới Lý Vân Tiêu dĩ nhiên dễ dàng đoán được như thế...

Hắn thất thanh nói:

– Vân Tiêu thiếu gia, ngươi, ngươi là làm sao đoán được?

Lý Vân Tiêu lạnh nhạt nói:

– Còn không rõ ràng sao. Lão gia tử quân công số một, nhất hô bá ứng. Cha ta lại chưởng quản trăm vạn đại quân, trấn thủ Tây Cương, một trong một ngoài, toàn bộ quân đội hầu như chính là tư gia quân của Lý gia ta. Nếu như ngươi là quốc vương, ngươi có thể ngủ ngon sao? Những năm gần đây Lam gia cấp tốc quật khởi, kia cũng là một con cờ mà bệ hạ hạn chế chúng ta? Nhưng dù vậy, Tần Chính sợ là vẫn ăn cơm không ngon, làm ra con rối Lý Dật đến. Có hắn từ nội bộ phân hoá Lý gia, lại có thể hạn chế cha ta ở Tây Cương, như vậy mới là cục diện bệ hạ đồng ý nhìn thấy.

– Chuyện này...

Nội tâm Lý Hiển nhấc lên cơn sóng thần, không nghĩ tới tình cảnh phức tạp, lại bị Lý Vân Tiêu thấy thanh thanh sở sở, hắn giật mình nói:

– Vậy chúng ta liền bó tay chịu trói?

Lý Vân Tiêu cười nhạt nói:

– Chuyện này ngươi không cần quan tâm, trở lại bảo tứ thúc cũng rộng lượng, nên làm gì liền làm cái đó. Việc này tự có lão gia tử cùng cha ta suy nghĩ. Tình hình bây giờ không phải rất tốt sao, trong lòng quốc vương thoải mái, đương nhiên sẽ không tìm chúng ta phiền phức. Hắn không tìm chúng ta phiền phức, lão gia tử cùng cha ta cũng thoải mái. Thật vất vả lấy ra cục diện cân bằng hoan hỉ, các ngươi đừng làm cho lung ta lung tung.

Lý Hiển nghe được mà con ngươi suýt chút nữa rơi ra, cả kinh nói:

– Thiếu gia... chuyện này...

– Được rồi!

Lý Vân Tiêu thiếu kiên nhẫn phất tay ngắt lời nói:

– Chuyện của các ngươi ta không có hứng thú tham dự, nhưng nếu Lý Dật không thức thời, hoặc là Tần Chính làm quốc vương phát chán, ta không ngại... thay đổi vị trí cho hắn.

Chi!

Lý Hiển ngơ ngác suýt chút nữa ngã chổng vó, hắn hút vào ngụm khí lạnh, trong nháy mắt tỉnh táo. Trong đầu một mảnh ông ông minh hưởng, nhìn bóng người Lý Vân Tiêu biến mất, triệt để ngốc như gà gỗ!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về nhung rui ro thuong gap trong kiem toan phan hanh chi phi, bao hiem xa hoi bat buoc bao gom nhung che do nao chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.