Vạn giới pháp thần

Chương 48: Ambrose tham chiến


Một lưỡi kiếm trắng ngọc đánh chệch hướng thứ sắc nhọn đấy, bằng kinh nghiệm chiến đấu nhiều năm, giáo sư lập tức phản ứng nhảy lùi lại một nhịp. Khi xác định an toàn, ông thở phào một tiếng, ông thấy Ambrose đang cười nhìn ông nói:

“Giáo sư, ngài đã dạy ta luôn phải chú ý xung quanh phải không?”

Cậu vừa dứt lời, cái thứ sắc nhọn đó rút lại, một con nhện khác nhảy qua bức tường gia nhập cuộc chiến. Không, tất cả là thêm ba con nữa, con thứ hai từ trên mái nhà nhảy xuống, con thứ ba xuất hiện sau góc đường.

Ambrose lơ đễnh nhìn ba con nhện xung quanh rồi nói với ông khỉ:

“Lần này tới lượt ta ra tay rồi, thầy nên kết thúc trận chiến của mình.”

Ông khỉ hoàn hồn cười ha hả, ông tự hào nhìn Ambrose, đây là chính là học trò của mình. Rồi ông đổi ngay sang một bộ mặt nghiêm trọng nhìn con nhện đang khốn khổ vì vết thương chửi ầm lên:

“Khốn khiếp, suýt nữa ta mất mạng già vì chúng bay.”

Nói xong ông giơ kiếm xông vào con nhện mù.

“Hai mươi người vây lấy hai con nhện, còn lại cảnh giới xung quanh, để ta xử lý con kía.” Ambrose bình tĩnh ra lệnh, cậu chỉ vào con nhện đánh lén suýt giết chết thầy khỉ.

Nghe lệnh một trăm binh sĩ rút vũ khí, chuẩn bị tiến tới quần nhau với hai con nhện.

Ambrose nhếch mép khiêu khích nói:

“Xem nào, không biết ngươi chịu được mấy chiêu…”

Con nhện như nghe hiểu lời cậu nói, nó rống lên giận giữ, nó nhảy chồm tới Ambrose, chân nó chạm đấy khiến mấy viên gạch lót đường vỡ vụn, bắn tứ tung.

Ambrose không vội vã, cậu thở nhịp nhàng nhìn con nhện xông tới, cậu thấy mỗi động tác của nó như chậm lại, Ambrose đưa ngang thanh kiếm Lleuad lên quá đầu, ánh kiếm hòa cùng ánh trăng tạo thành một vầng sáng huyền ảo.

Kèm theo một tiếng hét, Ambrose hạ thấp trọng tâm lấy đà lao lên phía trước, cậu chuẩn bị đối đầu trực diện với con nhện.

Ánh kiếm lóe lên, một tiếng trầm đục vang lên.



Rồi “Uỳnh” một tiếng, cao bóng đen to đùng của con nhện đổ xuống đất, mọi người thấy rõ ba cái chân nhện vẫn còn đứng thẳng như mấy cái cọc nhà, ba cái móng vuốt cắm sâu xuống đất, một dòng máu xanh lè phun ra từ trên đỉnh cọc.

Thật ngọt, thanh kiếm chép dứt ba cái chân nhện.

Ambrose chân trái đạp về trước phanh người lại, hông quay một góc một tăm tám mươi độ, chân phải cậu nhún xuống lấy đà. Cả thân hình cậu bé bắn lên khỏi mặt đất, cậu nhảy tới trước mặt con nhện, kiếm hạ xuống chém thật mạnh vào đầu con nhện.

Như dùng một con dao chém đậu hũ vậy, đầu con nhện bị sẻ làm đôi. Nhện vừa chết, máu a xít của nó lập tức ăn mòn cơ thể, xác nhện bốc khói xanh lè.

Xong một con.

Đúng lúc này, một giọng nói phía sau lưng Ambrose vọng tới: “Bệ hạ, cận thận…”

Ambrose cảm thấy một con nhện khác đang ở ngay sau lưng cậu. Ngay lập tức cậu nghiêng người, nhảy sang một bên tránh nó ra. Cậu vừa nhảy ra khỏi thì lập tức hai cái chân nhện nhọn hoắt đâm thẳng xuống đúng vị trí đó, cái đầu bị bổ đôi lúc này nát như một quả dưa hấu rơi từ trên mười mét xuống đất.

Ambrose nhìn con nhện, cậu doán ngay chuyện gì xảy ra. Con nhện này vốn dĩ ở góc đường, sau lưng nó là tường nhà, binh lính không thể bao vây nó hoàn toàn được, nên trong tích tắc nó nhảy qua đám lính xông tới phía cậu.

Thấy con mồi của mình tránh được một chân, con nhện này tiếp tục quật cái chân to như đùi người đàn ông về phía Ambrose, nó không thèm để ý một chút nào đồng loại mới chết.

Thấy vậy, Ambrose chỉ kịp đưa sống kiếm che trước người, “Ầm” Ambrose cảm thấy mình như bị một chiếc xe tải đâm vậy, lực chấn động khiến tay cậu run run, nếu không phải ý chí cứng rắn thì thanh kiếm đã tuột ra rồi.

Cả người cậu bé bị hất về phía sau năm mét, Ambrose gập người cố giữ thăng bằng, câu tiếp đất trong tư thế một chân quỳ. Ambrose cảm thấy rõ cơn đau nhức nhói lòng từ đầu gối, mặt cậu nhăn lại, hai môi mím chặt.

Dù thế nào cậu vẫn là một đứa trẻ, sức mạnh không phải lợi thế của cậu. Lần sau phải tránh con nhện ra, không nên trực diện đỡ đòn của nó, Ambrose rút kinh nghiệm.

Con nhện tiếp tục xông đến, nó nhảy lên thành một đường cong cầu vòng, trên không chung, tám cái chân nó co lại về sau, thân mình, cái ngực, cái bụng nó hướng lên trước.

“Ầm…” Sáu tiếng va chạm lớn vang lên, khói bụi mù mịt, bọn lính để con nhện thoát lo lắng nhìn về dám khói bụi, chúng chỉ nhìn thấy một ánh kiếm lóe lên thành một đường cung.

Khói tan đi, thân hình Ambrose dần xuất hiện, cậu bé đang đứng ‘hiên ngang’, khuôn mặt câu bé dính đầu bụi, áo giáp đang bốc khói, chúng bị dính máu nhện, cái áo choàng sau lưng rách te tua, một mảnh áo đã bị xé mất.

Sau lưng Ambrose, con nhện nằm sấp bất động, một bãi máu xanh lè đang lênh lãng chảy ra từ bụng nhện. Nếu để ý kĩ ta sẽ thấy một mảnh vải rách màu xanh dương dưới bụng nhện bên cạnh một cái chân lòi ra như là cậu ta vừa chui từ đó ra vậy.

Xong hai con.

Đúng là như vậy, khi con nhện sắp tiếp đất, Ambrose đánh liều trượt người xuống bụng nhện, may cho cậu là không dính một cái chân nhện nào. Cậu vung kiếm chém ngang bụng con nhện. Trong khoảnh khắc đó cậu mới biết mình liều như thế nào, một bể a xít hơn tạ ở trên đầu cậu, và cậu vừa đâm thủng đáy bể. Ambrose phải lăn người thật nhanh hòng thoát khỏi bể a xít.

Trong lúc đó, chiếc áo choàng lại vị một cái chân nhện, trong đầu cậu than một ngàn cái xui xẻo. Cái áo choàng này khiến cậu chậm mất nửa giây, thế là một phần ba áo giáp bị tắm a xít. Ambrose thề sau này không mặc áo choàng khi chiến đấu nữa.

Từ xa theo dõi, tất cả binh lĩnh tĩnh lặng, họ thở phào, họ đã không hoàn thành nhiệm vụ, may bây giờ, con nhện chết, như một tảng đá trong ngực họ biến mất. Họ chưa bao giờ nghĩ rằng đức vua của họ lại mạnh tới như vậy, một ngọn lửa bùng cháy trong lồng ngực họ, đó là ngọn lửa của tự hào. Tất cả ồ lên hoan hô: “Đức vua muôn năm! Đức vua muôn năm!..”

Ambrose thở gấp hơn, một phần do dùng sức quá nhiều, một phần nhiều do hưng phấn. Thật không ngờ giết một con nhện Araranner lại dễ ràng như vậy, câu làm theo lời của Ẩn sĩ đã nói: “Trong mọi trận chiến, chiến thắng sẽ gành cho người nào tỉnh táo hơn, nhưng khi đấu với một quái vật không có tư tưởng thì càng cần phải tỉnh táo hết sức có thể.”

Cộng thêm kiếm Lleuad vô cùng sắc bén, Ẩn sĩ luôn dặn cậu phải cẩn thận khi dùng nó nếu không muốn tự làm thương mình. Hơn nữa Lleuad nó còn là một thanh kiếm ma thuật, ta có thể truyền ma lực từ cơ thể vào thanh kiếm, từ đó thi triển một số phép thuật đơn giản. Mặt khác, thanh kiếm có khả năng hấp thụ năng lượng từ ánh trắng, mỗi khi chiến đấu dưới ánh trăng, nó trở lên càng sắc nén.

Kết cục của con nhện đã xác định từ trước khi trân chiến bắt đầu.

Ambrose chậm rãi nâng thanh kiếm lên rồi cậu chém một đườn xuống đất cho máu nhện văng hết ra khỏi lưỡi kiếm.

Một bên khác, giáo sư Songoku vừa xử lý xong con nhện mù, ông đâm nó một nhát giữa ngực. Ông đã thật thót tim khi thấy Ambrose bị con nhện đánh lén sau lưng, may mắn cậu bé không sao.

Ambrose hít một hơi thật sâu đè xuống cảm giác hưng phấn, rồi xoay người nhìn con nhện còn lại. Trong chớp mắt, Ambrose có ảo giác con nhện đang nhìn mình. Lắc lắc đầu, Ambrose cho là mình hơi bị choáng.

Cậu nhìn lại con nhện thấy nó không chủ động đánh trả quân lính mà lại có xu hướng chạy trốn. Cậu chuẩn bị nhắc nhở binh lính mình thì.

Con nhện xông tới chịu một kiếm, rồi nó nhảy lên lợi dụng thanh kiếm chém đứt mấy sợi dây thừng. không những vậy, nó còn cố ý cắt dứt một chân để chạy trốn.

Không kịp rồi, con nhện nhảy qua dãy nhà phía bắc chạy mất.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Trang web 10Hay.com chia sẻ các nội dung top 10 cái nhất ở Việt Nam và trên Thế giới từ dịch vụ, sản phẩm, công ty... Chúng tôi thu thập, thống kê và xếp hạng top 10 giúp bạn tham khảo những thông tin hữu ích dễ dàng và nhanh chóng. Tuyển chọn hàng ngàn điều top thú vị trên trang 10 hay chẳng hạn như top 10 loai dam my thu hut nhat, 10 tham hoa trung tu di tich gay phan cam o viet nam rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status