Vật riêng của tổng tài máu lạnh

Chương 119



Tiểu Phàm chạy trở về phòng của mình, tức giận dọn dẹp đồ. Không ngờ chủ nhân ngôi biệt thự này lại là ông chú đáng ghét đó. Cô không cần tiếp tục ở lại chỗ này nữa.

"Đi làm đồ ăn khuya đi!" Thân hình cao lớn của Thẩm Đan đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng ngủ của cô, cũng không thèm nhìn tới động tác thu dọn đồ đạc của cô, trầm giọng ra lệnh.

"Thay đổi người làm đi! Tôi không làm nữa!" Tiểu Phàm nhấc chiếc túi du lịch lên, khiêu khích đứng đối diện Thẩm Đan.

"Em có tư cách nói không?" Thẩm Đan bước về trước một bước, khẽ mỉm cười.

Bởi vì Thẩm Đan tiến sát tới, Tiểu Phàm không tự chủ được lui về phía sau. Thẩm Đan cho dù cười, trên người của anh vẫn tỏa ra cảm giác uy hiếp người khác.

"Tôi sao không thể? Tôi tự do, cũng không có ký khế ước bán thân cho ngài."Phòng của người giúp việc vốn không lớn như phòng của chủ, Tiểu Phàm cuối cùng cũng bị ép đến không còn đường lui nữa, lưng của cô tựa vào vách tường, trước người vẫn là vóc dáng cao lớn như một vị thần của Thẩm Đan. Trên người anh có một loại áp lực, khiến Tiểu Phàm thở không nổi.

Vừa nghĩ tới bọn họ đã từng trần truồng ôm nhau, làm chuyện mà chỉ có những người yêu nhau mới làm, mặt của Tiểu Phàm bắt đầu hiện lên rạng mây hồng.

"Em nhận trước một tháng tiền lương, sẽ phải làm việc đến hết tháng này. Tưởng Tiếu Phàm, làm người phải giữ lời. Chẳng lẽ em là kẻ lừa đảo, nghĩ cầm tiền của tôi rồi liền trốn?" Thẩm Đan đưa một tay ra, nhẹ nhàng trêu chọc lọn tóc dài cứng đầu cứng cô đang vương bên má của Tiểu Phàm, cười đến mê hoặc. Sự tuấn tú của anh tản mát ra hơi thở của người đàn ông thành thục.

Tí nữa thì bị nụ cười của ông chú thối này mê hoặc, Tiểu Phàm lo sợ nghi hoặc mà dùng tay đẩy anh ra, sợ không để cho anh gần mình thêm nữa: "Tôi không phải tên lường gạt, tôi sẽ làm hết một tháng này. Tránh ra, tôi đi làm đồ ăn khuya!"

Thẩm Đan cười nghiêng người sang bên, nhường đường cho Tiểu Phàm. Nhìn Tiểu Phàm giận đùng đùng xuống lầu, khóe môi anh hiện ra nụ cười nhàn nhạt.

"Nha đầu thú vị! Không ngờ mình lại nhặt được một báu vật." Lắc đầu một cái, Thẩm Đan thật không biết phải nói sao nữa. Ngày đó ở trên đường chỉ là vội vã thoáng qua một cái, lại khiến cho anh không cách nào bỏ qua sự tồn tại của cô. Nhất là nước mắt của cô, khiến cho lòng anh có chút không bỏ được.

Tiểu Phàm bưng đồ ăn khuya, có chút giận dỗi để vào trước mặt Thẩm Đan, nói với anh: "Đây."

"Đây là thức ăn cho heo sao?" Thẩm Đan một câu níu lại bước chân Tiểu Phàm đang muốn rời đi, tròng mắt đen bất mãn ngưng tụ lại.

"Không muốn ăn thì đổi món khác." Đây chính là canh hải sản tiết vịt, món sở trường của cô, anh dám nói là thức ăn cho heo, thực khi dễ người. Nhưng là nữ người làm, cô không có tư cách nổi giận đối với chủ nhân. Cô cắn răng, không phục nhìn lại Thẩm Đan.

"Đi lấy cái chén!" Thẩm Đan phất phất tay với Tiểu Phàm, dùng giọng ra lệnh nói. Thấy Tiểu Phàm bất động, anh hếch lên mày nói: "Tự em nói sẽ làm hết tháng này, không phải là lại muốn nuốt lời đó chứ?"

Tiểu Phàm rốt cuộc biết ý nghĩa của câu “lấy đồ của người thì mềm tay”, ai bảo cô lấy trước một tháng tiền lương? Cô cố đè nén sự bất mãn xuống, đi vào trong phòng bếp cầm cái chén.

Thẩm Đan múc một phần canh vào trong chén, sau đó đưa cho Tiểu Phàm: "Ăn hết nó! Gầy đến xương sườn cũng muốn phô hết ra rồi, em mới từ Châu Phi về hả?"

"Ai cần anh lo." Tiểu Phàm nhỏ giọng lẩm bẩm ngồi vào bên cạnh bàn ăn. Khi canh uống vào trong dạ dày, cô mới cảm thấy bụng rất đói, không để ý tới Thẩm Đan, cô vùi đầu ăn một cách ngon lành.

Nhìn thấy chỉ một chén canh lại có thể khiến cho gương mặt của Tiểu Phàm rạng ngời hạnh phúc, Thẩm Đan không khỏi hai mắt nhìn cô nhiều một chút. Cô đích thị là bộ dáng của Hi Nguyên thời thiếu nữ. Là cảm giác sai sao? Thẩm Đan cảm giác mình lại trở về hai mươi năm trước. mày đẹp của Thẩm Đan không tự chủ nhíu lại.

"Tôi ăn no, chủ nhân mời ngài cứ chầm chậm dùng." Tiểu Phàm lau miệng, đối với Thẩm Đan vẫn không đụng đữa cung kính cong cong eo, không đợi anh đồng ý, liền xoay người chạy lên lâu.

Buổi sáng, vì để tránh chạm mặt với ông chú đáng ghét, Tiểu Phàm còn chưa tới 4 giờ đã rời giường chuẩn bị điểm tâm, còn chưa tới 6 giờ đã mang theo một cái sandwích chạt ra khỏi nhà họ Thẩm.

Đứng ở trên ban công Thẩm Đan nhìn cô rời đi như chạy trốn, cười lắc lắc đầu: "Tôi là sói xám lớn sao? Chạy vội vàng như vậy."

Không biết là Thẩm Đan quá bận rộn, hay vì Tiểu Phàm lẫn thành công trốn tránh, liên tiếp mấy ngày, hai người cũng không chạm mặt qua nữa. Mỗi ngày Thẩm Đan còn chưa rời giường cô cũng đã rời đi, nửa đêm sau mười hai giờ, Tiểu Phàm mới nghe thấy âm thanh Thẩm Đan lên lầu.

Tiểu Phàm cắn bút ngồi trong phòng học được xếp theo hình bậc thang, dùng ngón tay đếm ngày. Còn có mười ngày nữa là có thể làm hết một tháng. Cô rốt cuộc có thể thoát khỏi ông chú Thẩm Đan đáng ghét này rồi.

"Tưởng Tiếu Phàm, một lát tới phòng làm việc của tôi một chút." Giáo sư dạy hết tiết học, trong lúc thu dọn đồ đạc trịnh trọng nói với Tiểu Phàm câu này.

Tiểu Phàm không ngờ sẽ bị gọi đến tên, lập tức khẩn trương đứng lên: "Dạ!"

"Tưởng Tiếu Phàm, cậu không hoàn thành bài tập hả?" Bạn học ngồi kế bên tò mò nhìn cô.

"Không có." Tiểu Phàm bồn chồn lắc lắc đầu. Từ năm đầu tiên vào trung học cô đều dựa vào học bổng mà đến trường, sẽ không phạm phải loại sai lầm thấp như vậy.

Cô cầm bài thi có chút mê man mà đi vào phòng làm việc của giáo sư: "Giáo sư Lâm."

"Tới rồi à?" Giáo sư Lâm nhìn thấy Tiểu Phàm thì nở nụ cười bình dị gần gũi, "Ngồi đi."

"Ngài tìm em . . . ." Tiểu Phàm do dự, nhìn về phía Giáo sư Lâm, ánh mắt mang theo chút nghi ngờ.

"Là như thế này." Giáo sư Lâm đan hai bàn tay vào nhau, khẽ cười nói, "Châu báu Thượng Hi có một cơ hội thực tập, tôi muốn giới thiệu em tới đó."

"Có thật không ạ?" Tiểu Phàm nghe xong, trong lòng tràn đầy vui mừng.

"Làm phụ tá bên cạnh Nhà thiết kế lớn như Thượng Hi, công việc sẽ có chút bận rộn mệt mỏi, nhưng có thể khiến cho em có thêm không ít kinh nghiệm." Giáo sư Lâm dùng ánh mắt tán thưởng nhìn Tiểu Phàm.

"Giáo sư, cám ơn ngài!" Tiểu Phàm lập tức cảm kích nói cảm tạ. Không ngờ có thể có được cơ hội làm việc bên cạnh nhà thiết kế đá quý nổi tiếng Phu nhân Thượng Hi, đây thật là vinh hạnh cô không tưởng tượng được.

"Em là một trong những học sinh cực kỳ có tài hoa của tôi, cũng là học trò có hoàn cảnh khó khăn nhất, làm cho thật tốt, đừng khiến cho tôi thất vọng." Giáo sư Lâm vỗ vỗ bả vai Tiểu Phàm, khuyến khích cô.

Tiểu Phàm cười rất vui vẻ, cô trịnh trọng gật đầu: "Em biết rồi ạ!"

"Trước Mười một giờ, đến châu báu Thượng Hi báo cáo, không được tới trễ, phu nhân Thượng Hi không thích người không đúng giờ. Đi đi, tôi còn có việc bận." Giáo sư Lâm cầm mắt kính đeo lên, cúi đầu sửa lại bản văn đặt bên cạnh.

Tiểu Phàm vui vẻ rời khỏi phòng làm việc của Giáo sư Lâm, một đường chầm chậm chạy thẳng về phía bến xe.

"Lại kẹt xe." Tiểu Phàm lo lắng nhìn bên ngoài, còn có 20 phút nữa là tới 11 giờ, nếu như còn tiếp tục chậm như vậy, cô nhất định sẽ tới trễ? Nhìn xe buýt chậm rì rì như con trâu nhích về phía trước, cô thật muốn nhảy xuống xe chạy bộ.

Đang lúc cô gấp đến độ toát hết mồ hôi thì đoàn xe phía trước rốt cuộc cũng chịu lăn bánh. Khi xe buýt dừng ở của tòa nhà trung tâm của Châu báu Thượng Hi thì chỉ còn có 5 phút đồng hô nữa là tới 11 giờ.

Tiểu Phàm không có nhìn đường liền nhảy xuống xe buýt, cô vội vàng băng qua đường hướng về phía Châu báu Thượng Hi. Kèm theo một hồi tiếng rít của phanh xe, Tiểu Phàm bị một chiếc siêu xe Lamborghini xô ra xa một mét.

Cô xoa đầu gối bị đụng đau, cắn răng muốn đứng lên.

"Tiểu thư, bị thương không nhẹ rồi." Hàn Tuấn Vũ quan tâm ngồi xổm xuống bên cạnh Tiểu Phàm. Mới vừa rồi nếu như không phải là Tiểu Phi giận dỗi giành tay lái với anh, anh cũng sẽ không đụng vào người.

"Không có việc gì." Tiểu Phàm ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn Hàn Tuấn Vũ.

Bạn trai Lăng Thượng Phi?

Nghĩ đến phu nhân Thượng Hi vẫn đang đợi mình tới phỏng vấn, cô tuyệt không thể đến trễ. Tiểu Phàm cố nén đau nhức đứng lên, nhưng bởi vì bị thương quá nặng mà lại ngã xuống.

"Tiểu thư Tưởng, đụng em bị thương là lỗi của tôi, tôi đưa em đi bệnh viện." Hàn Tuấn Vũ hình như cũng nhận ra Tiểu Phàm, anh tiến lên đỡ Tiểu Phàm dậy, muốn ôm cô lên xe.

"Anh Tuấn Vũ, không cần để ý tới cô ta. Con nha đầu xấu xí này giỏi nhất là diễn trò." Lăng Thượng Phi đi lên trước, một tay bắt lấy Hàn Tuấn Vũ kéo ra.

Nha đầu chết tiệt kia, dám liếc mắt đưa tình với anh Tuấn Vũ của cô!

"Tiểu Phi, đừng cố tình gây sự nữa." Hàn Tuấn Vũ bất mãn kéo Lăng Thượng Phi ra, đi về phía Tiểu Phàm, anh kéo tay của cô trịnh trọng nói, "Tôi đụng em bị thương nên phụ trách. Đi!"

"Anh Tuấn Vũ!" Lăng Thượng Phi bất mãn đẩy Tiểu Phàm ra, không để cho cô đến gần Hàn Tuấn Vũ.

Tiểu Phàm thiếu chút nữa đụng vào đèn đường, cô dựa vào cột đèn đường, u oán nhìn Lăng Thượng Phi một cái, liền bước thấp bước cao đi vào Châu báu Thượng Hi.

Từ năm 1 tới năm 2 Trung học, vận may của cô vẫn bị Lăng Thượng Phi phá hỏng, hôm nay cô tuyệt đối không thể để đối phương lại có cơ hội phá hỏng cơ hội thực tập phải rất khó khăn mới có được của cô. Tiểu Phàm cố nén từng trận đau nhức chỗ đầu gối truyền tới, đi về phía quầy Lễ tân.

"Tôi là Tưởng Tiếu Phàm."

"Phu nhân Thượng Hi đang đợi cô."

"Cám ơn."

Tiểu Phàm dưới sự chỉ dẫn của lễ tân đi vào phòng quản lý.

Hi Nguyên đang nghiên cứu bản thiết kế trong tay, nghe được tiếng cửa mở thì ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy gương mặt giống như đã từng quen biết, cô khẽ nhăn mày.

Thấy phu nhân Thượng Hi cau mày, lòng của Tiểu Phàm bắt đầu bất an. Phu nhân Thượng Hi không hài lòng về mình sao? Hai tay của cô lo lắng xoán chặt vào nhau, sợ bởi vì sai lầm của mình mà mất đi cơ hội đi theo học tập bên cạnh Phu nhân Thượng Hi.

"Cháu chính là Tưởng Tiếu Phàm?" Hi Nguyên hòa ái nhìn Tiểu Phàm. Ban đầu, giữa một đống lớn những đồ gửi tới dự thi, cô liếc thấy trong đó tác phẩm của Tưởng Tiếu Phàm. Cô rất thưởng thức đối với cô gái trẻ đầy tài hoa này, sau khi nghe người bạn tốt là Giáo sư Lâm giới thiệu, cô lại cảm thấy đau lòng trước hoàn cảnh không may mắn của cô gái nhỏ này. Cô bé bởi vì bị gia đình bạo hành mà bị đưa tới cô nhi viện, vẫn không cúi đầu trước số phận, một đường từ năm đầu Trung học đạt được học bổng. Nghi đến con gái mình chỉ biết ăn uống, vui chơi, cô thật muốn để cho hai người đổi chỗ. Nếu như cô có thể có con gái ngoan như Tiểu Phàm vậy thì tốt biết bao nhiêu.

"Vâng" Tiểu Phàm lo lắng gật đầu một cái. Phu nhân Thượng Hi sẽ không trực tiếp kêu cô về nhà chứ?"Cháu không phải cố ý tới trễ, Phu nhân Thượng Hi, xin ngài cho cháu một cơ hội, cháu nhất định sẽ cố gắng làm việc."

"Tôi có nói sẽ không nhận cháu sao?" Hi Nguyên không khỏi cười lên. Cô nhìn vào đôi mắt đẹp như tiểu bạch thỏ sợ hãi kia của Tiểu Phàm, khẽ cười nói: "Tới đây."

Tiểu Phàm nghe tiến lại gần, cung kính không dám lộn xộn. Phu nhân Thượng Hi khác hoàn toàn so với tưởng tượng của cô, cô vẫn cho là một nhà thiết kế nổi tiếng như vậy nhất định rất ngạo mạn. Không ngờ cô ấy lại dịu dàng như thế này. Đôi con người đen láy của Tiểu Phàm không ngừng nhìn vào Hi Nguyên cao quý xinh đẹp.

Hi Nguyên đưa đồ do chính mình thiết kế tới trước mặt Tiểu Phàm: "Cháu tới vừa đúng lúc, giúp tôi nhìn xem mẫu thiết kế này có cái gì không đúng."

"Cháu không có kinh nghiệm." Tiểu Phàm cúi đầu, sợ tự mình nói sai. Cô chỉ là một con chim non, làm sao dám phô bày bản thân trước một nhà thiết kế lớn như vậy chứ.

"Không sao, cháu cứ việc nói." Hi Nguyên bình dị gần gũi lại gần Tiểu Phàm, chỉ vào một chỗ trên bản mẫu nói, "Tôi vẫn cảm thấy nơi này không đúng lắm, cháu cảm thấy nó có vấn đề gì không?"

Tiểu Phàm nghiêm túc nhìn vào: "Cháu cảm thấy được kim cương mặc dù xa hoa, tuy nhiên nó lại không cách nào đạt đến mục đích làm cho người ta kinh ngạc. Nếu như đem mấy viên kim cương này đổi thành ngọc lục bảo, có lẽ sẽ khá hơn một chút."

"Ngọc lục bảo?" Hi Nguyên lập tức lấy mẫu thiết kế tới trước mặt, bắt đầu sửa đổi.

Qua không lâu, bản thiết kế hoàn thiện đã hiện lên trên giấy. Hi Nguyên vô cùng kinh ngạc trước xúc giác bén nhạy của Tiểu Phàm, vui vẻ nói: "Quá tuyệt vời! Tưởng Tiếu Phàm, tôi thật sự không có nhìn lầm cháu."

"Là đại sư Thượng Hi thiết kế đồ tốt, Tiểu Phàm không có gì đáng để nói." Tiểu Phàm khiêm tốn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên. Cô chỉ là nói ra một đề nghị nho nhỏ, không ngờ liền được đại sư Thượng Hi tán dương.

"Không nên gọi tôi là đại sư." Hi Nguyên cố ý nhăn nhó mặt: "Tôi còn chưa có già như vậy."

Tiểu Phàm cho là Phu nhân Thượng Hi sẽ nói ra lời nói rất nghiêm nghị, không ngờ lại là "Chưa có già như vậy", cô không khỏi lộ ra nụ cười thuần mỹ: "Phu nhân Thượng Hi thoạt nhìn rất trẻ tuổi."

"Chúng ta có phải từng gặp qua ở đâu rồi hay không?" Thấy nụ cười của Tiểu Phàm, Hi Nguyên lại một lần nữa sửng sốt. Cô cứ có cảm giác mình cùng Tưởng Tiếu Phàm dường như đã gặp gỡ qua ở đâu đó, có một loại cảm giác quen thuộc khác thường khiến cho cô muốn gần gũi với Tiểu Phàm.

"Có lẽ ở kiếp trước từng gặp qua." Tiểu Phàm nghịch ngợm nở nụ cười.

Cô dám khẳng định mình chưa từng gặp qua Phu nhân Thượng Hi, nhưng cô cũng cảm thấy kỳ quái, cô đối với phu nhận quả thật “nhất kiến như cố” (vừa gặp đã như quen biết lâu rồi).

"Nịnh hót!" Lăng Thượng Phi xem thường liếc nhìn Tiểu Phàm, kéo cánh tay Hàn Tuấn Vũ đi vào phòng làm việc.

Tiểu Phàm bị tổn thương cắn môi, nụ cười trên mặt dần dần biến mất, biến thành lúng túng cùng uất ức. Cô cũng không muốn có được cái gì tốt từ trên người Phu nhân Thượng Hi, đâu cần thiết a dua lấy lòng.

"Mẹ, con nha đầu xấu xí này tại sao lại ở đây?"

"Cô bé là phụ tá của mẹ." khuôn mặt vốn là tươi cười của Hi Nguyên lúc nhìn thấy con gái liền biến thành không vui, "Tiểu Phi, con tới làm gì?"

“Con tới tìm mẹ cùng nhau đi ăn cơm." Thấy Hi Nguyên giận tái mặt, Lăng Thượng Phi lập tức thay đổi thành khuôn mặt tươi cười lấy lòng. Cô ngày hôm qua uống rượu say tới đêm mới về, chọc mẹ rất không vui. Sợ ba trách cứ, cô chỉ đành kéo Hàn Tuấn Vũ vội tới nói giúp mình vài lời hữu ích.

"Mẹ còn có việc cần làm." Hi Nguyên lạnh lùng nói. Cô thật không biết mình sao có thể sinh ra một đứa con gái như vậy, không hề giống mình dù chỉ một chút. Ngày hôm qua Tiểu Phi uống rượu say về cãi lộn ở trong lâu đài Tinh Nguyệt, làm cho cô rất không vui.

"Mẹ. . . . . ." Lăng Thượng Phi đáng thương lắc lắc cánh tay Hi Nguyên, làm bộ dáng như nhu nhược nói, "Tiểu Phi biết rõ sai rồi, ngài liền tha thứ cho con một lần này đi."

"Mẹ tha thứ cho con rồi thì con có thể thôi say rượu làm náo loạn hay sao? Tiểu Phi, con nhìn Tiểu Phàm một chút đi, con bé cùng lứa với con, so với con lại hiệu chuyện hơn không biết bao nhiêu lần. Con khi nào có thể ngoan được như Tiểu Phàm, lúc đó mẹ sẽ tha thứ cho con." Hi Nguyên hất tay Lăng Thượng Phi ra, vô tình nói.

Cô đã tha thứ Tiểu Phi không biết bao nhiêu lần, mỗi lần nó ra sức lấy lòng cô, cô lại mềm lòng quên lỗi lầm nó phạm phải. Nhưng cô vừa mới tha thứ Tiểu Phi, thì con bé lại chứng nào tật nấy, lỗi mắc phải lại càng tệ hại hơn. Lần này, cô quyết định không tha thứ cho Tiểu Phi nữa, cô không thể làm một người mẹ hiền mà thành ra hại con gái mình được.

"Mẹ!" Lăng Thượng Phi tức giận trợn mắt nhìn Tiểu Phàm đứng ở một bên. Mẹ vậy mà lại đi so sánh mình với cái con nha đầu xấu xí kia, quá ghê tởm!

"Bác gái, đã rất lâu cháu không có cùng ăn cơm với bác rồi, cháu nghe nói khu Chiêu Vũ mới mở một nhà hàng theo phong cách Tây, xin phép cho cháu được mời, bác tới thưởng thức một chút xem sao." Hàn Tuấn Vũ thấy mẹ con Hi Nguyên lâm vào cục diện bế tắc, lập tức cười tiến lên trước.

"Tiểu Vũ." Hi Nguyên nhìn Hàn Tuấn Vũ, "Không phải bác gái khó tính, mà là Tiểu Phi cần được dạy dỗ."

"Để cháu giúp bác dạy dỗ cô ấy." Hàn Tuấn Vũ bướng bỉnh khoác cánh tay Hi Nguyên, làm nũng nói, "Bác gái, cháu chợt phát hiện ra là ngài càng ngày càng xinh đẹp"

Tiểu Phàm nhìn dáng vẻ lấy lòng của Hàn Tuấn Vũ, nhỏ giọng nói: "Miệng lưỡi trơn tru!"

Bạn trai Lăng Thượng Phi cũng chả có gì đặc biệt? Một bộ dạng côn đồ, gương mặt tuấn tú trắng bóc.

Câu nói của cô mặc dù nhỏ, nhưng vẫn bị Hàn Tuấn Vũ nghe được, con mắt tuấn tú tà mị của anh ta nheo lại, nhìn về phía Tiểu Phàm, "Bác gái, kêu trợ lý của bác đi cùng đi ạ."

"Anh Tuấn Vũ!" Lăng Thượng Phi bất mãn nhìn Hàn Tuấn Vũ.

Anh làm sao lại nghĩ đến muốn mời Tưởng Tiếu Phàm? Chẳng lẽ anh ấy nhìn trúng cô ta rồi sao?

Hi Nguyên nhìn Tiểu Phàm, hòa ái hỏi: "Tiểu Phàm, thích đồ ăn Pháp không?"

Tiểu Phàm lo lắng cúi đầu, trong lòng cô đang tự đấu tranh với một suy nghĩ không hiểu vì sao lại muốn được hòa nhập với cái gia đình này: "Tiểu Phàm buổi trưa tùy tiện ăn một suất cơm hộp là được rồi ạ, phu nhân không cần nghĩ đến cháu đâu ạ."

"Cơm hộp sao đủ dinh dưỡng được?" Hi Nguyên đau lòng kéo cánh tay gầy nhỏ của Tiểu Phàm, "Cùng đi đi, đồ ăn Pháp là sở thích của tôi, tin tưởng cháu cũng sẽ thích."

Tiểu Phàm thấy ánh mắt ác độc của Lăng Thượng Phi bắn tới, có chút do dự mà nghĩ rút tay về: "Phu nhân, cháu. . . . . ."

"Không cho cự tuyệt!" Hi Nguyên làm bộ nhăn nhó, cố ý giả giọng hung ác, "Lời của tôi chính là lệnh."

"Dạ." Tiểu Phàm không thể làm gì khác hơn là gật gật đầu nghe lời.

Lăng Thượng Phi tức giận đi qua bên cạnh Tiểu Phàm, cố ý hung hăng đụng vào cô một cái. Bởi vì đang bị thương, Tiểu Phàm không có đứng vững, lập tức ngã ngồi trên đất, vết thương chỗ đầu gối lại nứt ra, máu nhanh chóng nhiễm thấu ra ống quần jean.

Nhớ tới Tiểu Phàm đang bị thương, lông mày Hàn Tuấn Vũ nhíu lại: "Bác gái, ở đây bác có bông băng và thuốc sát trùng không ạ?"

"Có. Ở trong ngăn kéo bên kia." Hi Nguyên khẩn trương tiến lên đỡ Tiểu Phàm dậy, dìu cô đến ghế sa lon, "Thế nào lại bị thương nặng như vậy? Đau lắm hả?"

Tiểu Phàm kiên cường lắc đầu, thấy Phu nhân Thượng Hi quan tâm mình như vậy, hốc mắt cô không khỏi hồng. Chưa từng có một người quan tâm qua cô như vậy, những thứ cô đã thấy cũng chỉ có sự xem thường và cười nhạo.

"Mới vừa rồi ở dưới lầu, Tiểu Phi giành tay lái với cháu, kết quả đụng bị thương tiểu thư Tưởng." Hàn Tuấn Vũ thu hồi nụ cười bất cần đời, tràn đầy áy náy nói. Anh nhìn Tiểu Phàm một cái, nâng tay cuộn gấu quần của cô lên: "Sẽ có chút đau, kiên nhẫn một chút."

Khi thuốc sát trùng dính vào vết thương thì Tiểu Phàm đau đến rùng mình một cái. Sau lại đau đến như vậy? Anh ta không thể nhẹ tay một chút được hay sao?

Tiểu Phàm u oán nhìn cái đầu của Hàn Tuấn Vũ đang cúi thấp trước mặt cô.

"Tiểu Phi, lại là con gây họa? !" Hi Nguyên bất mãn nhìn con gái của chính mình.

"Mẹ, không liên quan tới con. Là nha đầu chết tiệt kia không nhìn đường, chạy qua trước mũi xe." Lăng Thượng Phi không cam lòng chỉ vào Tiểu Phàm.

"Con còn già mồm? !" Hi Nguyên giận đến thật muốn cho con gái một cái bạt tai. Tiểu Phi làm việc gì sai vẫn luôn không chịu nhận, đây đúng là thất bại của người làm mẹ như cô, cô đã không giáo dục tốt con gái của mình.

Hàn Tuấn Vũ lưu loát đem băng gạc băng lại vết thương, giống như là chuyện vẫn thường làm vậy. Xong xuôi, anh mị hoặc nghiêng người, nói nhỏ bên tai Tiếu Phàm: "Chỉ vết thương nho nhỏ như vậy đã rơi nước mắt, Tưởng Tiếu Phàm, em cũng không kiên cường giống trong tưởng tượng của tôi."

Nghe giọng nói có mang theo hàm ý mỉa mai của Hàn Tuấn Vũ, Tiểu Phàm lập tức phòng bị nâng tay lên lau nước mắt. Nước mắt cùng với sự yếu ớt của cô không muốn bày ra trước mắt Lăng Thượng Phi và bạn trai cô ta.

"Anh Tuấn Vũ, vậy là anh không biết rồi, nước mắt của phụ nữ chính là vũ khí nguy hiểm giết chết người đàn ông." Lăng Thượng Phi âm độc nhìn chằm chằm Tiểu Phàm.

Nha đầu đáng chết này! Cô ta sao có thể chỉ cần khóc thút thít cũng đẹp đến động lòng người như vậy?

Cô đi lên trước, đá Tiểu Phàm một cước: "Tránh ra! nha đầu xấu xí, đừng nghĩ quyến rũ anh Tuấn Vũ, nước mắt của cô vô dụng đối với anh ấy thôi."

Tiểu Phàm bị cô đá một cước này, đau đến cúi gập người xuống, lấy tay xoa mắt cá chân bị thương. Cô liều mạng tự nói với mình: "Tưởng Tiếu Phàm, mày không được khóc."

Nhìn bộ dáng ẩn nhẫn của cô, con ngươi Hàn Tuấn Vũ tuấn không khỏi ngưng tụ lại: "Tiểu Phi, nói xin lỗi!"

"Anh Tuấn Vũ, ngay cả anh cũng che chở cho cô ta?" Lăng Thượng Phi bị thương chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, dùng một loại vẻ mặt nhu nhược nhìn Hàn Tuấn Vũ, lệ quang mơ hồ giống như chỉ chốc lát nữa thôi sẽ ngưng tụ thành sông, rào rào rơi xuống, "Các người đều không quan tâm tới Tiểu Phi! Tiểu Phi là một đứa bé không ai muốn! Các người cứ đi mà thương cái con nha đầu xấu xí Tưởng Tiếu Phàm này đi!"

Nói xong, Lăng Thượng Phi ủy khuất chạy ra phòng làm việc của Hi Nguyên.

"Tiểu Phi!" Hi Nguyên lo âu gọi tên con gái. Đứa nhỏ này, thế nào càng ngày càng trở nên không thể nói lý? Cô thật hoài nghi đến cùng nó có phải do cô sinh ra hay không? Tính tình này rốt cuộc di truyền từ người nào?

"Để cháu đi tìm cô ấy." Hàn Tuấn Vũ lập tức chạy đuổi theo ra ngoài.

"Phu nhân Thượng Hi, Tiểu Phàm làm ngài khó xử rồi." Tiểu Phàm cúi người xuống xin lỗi, nói với Hi Nguyên.

Nếu như biết rõ Phu nhân Thượng Hi là mẹ của Lăng Thượng Phi, có lẽ cô sẽ suy nghĩ kỹ lưỡng một chút về công việc này. Nếu như hôm nay cô không có xuất hiện, Phu nhân Thượng Hi cũng sẽ không bị làm khó. Tiểu Phàm có chút oán giận chính mình.

Hi Nguyên vỗ vỗ tay Tiểu Phàm, mỉm cười trấn an cô: "Chuyện này không liên quan tới cháu."

"Phu nhân Thượng Hi, ngài thật tốt." Tiểu Phàm cảm động vành mắt hồng lên. Nếu như cô có người mẹ như vậy thì thật tốt biết bao nhiêu. Mặc dù cô đã không nhớ rõ mặt của mẹ, nhưng vẫn còn nhớ rõ chuyện bị đánh đến thương tích khắp người, được người ta đưa vào bệnh viện. Trong trí nhơ mơ hồ của cô, mẹ chỉ là một danh từ đáng sợ.

"Nếu như con gái của tôi có thể ngoan ngoãn như thế này thì tốt biết bao nhiêu." Hi Nguyên nhìn Tiểu Phàm, cảm khái vô hạn nói.

Đối với Tiểu Phi, cô sắp hết cách rồi. Mềm có rắn có đều đã dùng qua, vẫn là không cách nào cải chính được tính tình quái đản của Tiểu Phi. Vẫn còn may có đứa nhỏ Hàn Tuấn Vũ kia giúp cô trông nom Tiểu Phi, nếu không thật không biết Tiểu Phi sẽ làm ra bao nhiêu chuyện quá quắt. Nghĩ đến Tuấn Vũ, trong mắt của Hi Nguyên tràn đầy nụ cười từ ái.

"Thân là con gái nhà họ Lăng, tiểu thư Lăng từ khi ra đời đã có loại cảm giác ưu việt."

"Chính là phần cảm giác ưu việt đó đã phá hủy con bé." Hi Nguyên đồng ý gật gật đầu

Hi Nguyên và Tiểu Phàm nhìn vào mắt nhau, trong mơ hồ dường như cảm thấy có loại tình cảm tương thân tương ái. Hi Nguyên cảm giác mình càng nhìn Tiểu Phàm, lại càng thính cô bé.

Đúng lúc này, Lăng Thượng Phi bị Hàn Tuấn Vũ kéo vào phòng làm việc. Hàn Tuấn Vũ vẻ mặt lo lắng ra lệnh cho Lăng Thượng Phi: "Đi nói xin lỗi!"

"Không đi!" Lăng Thượng Phi không cam lòng quay đầu ra, ngạo mạn kháng nghị.

"Vậy em về sau cũng đừng đến tìm tôi nữa." tròng mắt đen tà mị của Hàn Tuấn Vũ nheo lại, nói ra lời nói tuyệt tình.

Nếu như không phải là nể mặt bác gái, anh mới khinh thường đi để ý tới Thượng Phi tùy tiện điêu ngoa này.

Lăng Thượng Phi cắn cắn môi, hung hăng trừng mắt nhìn về phía Tiểu Phàm, từ trong kẽ răng nặn ra ba chữ: "Thật xin lỗi."

"Không có việc gì. Cũng không phải quá đau." Nể mặt Phu nhân Thượng Hi, Tiểu Phàm cười lắc đầu. Ân oán giữa cô và Lăng Thượng Phi không nên để phu nhân Thượng Hi cũng bị kéo vào tầm ảnh hưởng.

"Tiểu Phi, về sau nhìn theo Tiểu Phàm mà học hỏi thêm nhiều một chút." Hi Nguyên dùng ngón tay điểm vào đầu con gái, dùng một loại giọng nói vừa giận vừa yêu để dạy dỗ.

"Mẹ!" Lăng Thượng Phi bất mãn muốn kháng nghị, sau khi tiếp xúc với ánh mắt mị hoặc mà lạnh lùng của Hàn Tuấn Vũ, bị sợ liền im bặt. Cô có thể ai cũng không để ý tới, nhưng rất sợ bị Hàn Tuấn Vũ bỏ rơi.

"Bác gái, cháu đã đặt phòng ăn trước rồi, bác và phụ tá cùng đi thôi ạ." Ánh mắt Hàn Tuấn Vũ cố ý dừng lại mấy giây ở trên người Tiểu Phàm.

"Cháu không đi đâu ạ." Thấy ánh mắt như muốn giết người của Lăng Thượng Phi bắn tới, Tiểu Phàm vội vàng khoát khoát tay. Có thể không trêu chọc Lăng Thượng Phi, cô tốt nhất liền không trêu vào. Đạo lý bo bo giữ mình cô vẫn còn hiểu được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.6 /10 từ 5 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Blog cá nhân của Ngọc cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Ngọc's Blog chẳng hạn như bai tap excel nang cao 06 tinh gia tri nhap xuat ton kho ke toan, giot nuoc roi tap 30 cuoi noi tinh yeu ket thuc giua chi pu va hong dang rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại ngọc.vn.

loading...
DMCA.com Protection Status