Vật riêng của tổng tài máu lạnh

Chương 60



Trong phòng bệnh VIP cao cấp giống như tất cả phòng bệnh khác, tràn ngập mùi vị thuốc sát trùng, khác biệt duy nhất chính là giường bệnh nơi này rất mềm, không gian rất rộng, đồ đạc bày trí trong phòng như nhà riêng vậy, làm cho người ta có cảm giác ấm áp.

Thang Mang Lâm nằm ở cái trên giường bệnh mềm mại kia, nhắm mắt lại giả vờ ngủ say, vểnh tai nghe. Vì muốn Lăng Khắc Cốt ở lại, cô không thể không sử dụng chiêu giả bộ bất tỉnh này, bởi vì cô rõ ràng cảm thấy anh không quan tâm đến mình, nhất là khi cô cường hôn anh thì môi của anh lạnh lẽo không có một chút nhiệt độ, hoàn toàn không giống như phản ứng nhiệt tình của một người đàn ông nên có.

Cô có chút hoài nghi nếu như không phải là mình trưởng thành giống Băng Nhi, liệu anh có cưng chiều mình giống như vậy hay không? Ở vào lúc cô cường hôn anh như lúc đó liệu có vươn tay cho cô một cái tát hay không?

Cô càng không có nắm chắc, thì tâm càng hốt hoảng.

Cô nhất định không thể mất đi cái mỏ kim cương Lăng Khắc Cốt này, có thể làm người tình của anh còn tốt hơn là làm một người nghèo khổ. Cô không muốn lại trở lại quá khứ khổ sở trước kia.

Kể từ khi cô bán mình ba năm trước đây, anh trai vẫn không chịu tha thứ cho cô, ngay cả gặp ba cũng không cho cô tới gặp.

Hiện tại cô chỉ có thể nắm chặt Lăng Khắc Cốt, mất anh, cô sẽ trở thành một kẻ cái gì cũng không có.

Bác sĩ đứng ở bên giường bệnh, liếc nhìn Thang Mang Lâm còn chưa có tỉnh lại, sau đó cười nói với Lăng Khắc Cốt: "Chúc mừng Lăng tiên sinh, bạn gái ngài mang thai, đây chỉ là phản ứng của giai đoạn sơ kỳ mang thai, không có gì đáng ngại."

"Mang thai?" mắt đẹp mày rậm của Lăng Khắc Cốt không khỏi nhíu chặt lại.

Nghe được lời của bác sĩ, trên mặt Lăng Khắc Cốt cũng không có hưng phấn như bác sĩ dự đoán, ngược lại hiện đầy mây đen.

Anh hình như có chút phiền não phất tay một cái với bác sĩ, bác sĩ kia lập tức cung kính cúi chào, sau đó liền lặng lẽ lui ra ngoài.

Bộ dáng Thang Mang Lâm giống như là mới vừa tỉnh lại, mắt mê mang mở ra, ngáp một cái, sau đó nghi ngờ nhìn chung quanh: "Anh, em tại sao lại ở bệnh viện?"

"Băng Nhi!" sắc mặt Lăng Khắc Cốt có chút nặng nề, anh cầm hai tay của Thang Mang Lâm, thận trọng quan sát cặp mắt mê mang của cô, "Có chuyện này, Anh muốn nói cho em ."

"Chuyện gì mà có vẻ nghiêm trọng thế ạ?" Thang Mang Lâm lộ ra nụ cười ngây thơ, kiều mị hỏi: "Chẳng lẽ là Anh muốn kết hôn? Từ đó sẽ luôn chăm sóc Mang Lâm rồi hả ?"

Lăng Khắc Cốt cũng không có bởi vì sự đùa bỡn của Thang Mang Lâm mà buông lỏng chút nào, gương mặt tuấn tú vẫn căng thẳng: "Băng Nhi, em có biết em mang thai hay không?"

"Mang thai?" Thang Mang Lâm giống như là nghe được một chuyện vô cùng nực cười, cô không chịu tin lắc đầu, "Anh, đừng nói giỡn với Mang Lâm. Đây không phải là thật! Mang Lâm sẽ không mang thai."

Nói xong lời cuối cùng, giọng nói mang theo tiếng thút thít, tâm tình hơi không khống chế được, bàn tay cô bị Lăng Khắc Cốt giữ trong lòng bàn tay đàn run lẩy bẩy.

"Băng Nhi, đây không phải là chuyện đùa!" Lăng Khắc Cốt cố gắng an ủi Thang Mang Lâm, trong tròng mắt lãnh khốc mang theo một chút nóng nảy cùng sầu lo.

"Không! Em sẽ không mang thai! Em không có mang thai! Em sẽ không mang thai đứa bé của tên khốn kia!" Thang Mang Lâm như sắp hỏng mất tránh ra khỏi tay của Lăng Khắc Cốt, quỳ ở trên giường, gần như phát điên la ầm lên.

"Băng Nhi!" Lăng Khắc Cốt tiến lên muốn ôm chặt cô, lại bị cô đẩy ra.

"Không nên đụng tôi! Cút ra!" Thang Mang Lâm cuồng loạn khóc, cười như bị thần kinh, tay của cô đột nhiên dùng sức đấm vào bụng của mình, "Đừng! Tôi không muốn nó! Anh, em không muốn nó!"

"Bình tĩnh! Sai lầm cũng đã xảy ra rồi, chúng ta không thể tổn thương sinh mạng vô tội nữa. Băng Nhi, giữ nó lại." Lăng Khắc Cốt một phát bắt được hai tay của Thang Mang Lâm, ấn chặt cô vào trong ngực.

"Anh, cuộc sống của em cũng bị tên khốn kia làm hỏng! Anh có phải cũng cảm thấy em rất bẩn hay không? Em không sạch sẽ rồi! Bây giờ còn mang thai một nghiệt chủng." Thang Mang Lâm khóc không thành tiếng, khàn khàn nói.

"Không cần nghĩ như vậy, em ở trong lòng anh vĩnh viễn là thuần khiết!" trong đầu Lăng Khắc Cốt hiện ra hình ảnh em gái của mình bị Dã Lang cưỡng bức, ánh mắt không khỏi trở nên u lãnh, tối tăm.

Khi Sơn Miêu đi vào, nhìn thấy Lăng Khắc Cốt một bộ che chở Thang Mang Lâm đang ôm đầu như mất hồn, nụ cười hài hước luôn thường trực trên môi lập tức biến mất, khẩn trương tiến lên: "Lão đại, Mang Lâm thế nào?"

"Chỉ là mang thai." Lăng Khắc Cốt ngẩng đầu lên, liếc nhìn Sơn Miêu. Thấy trong mắt Sơn Miêu lo lắng thì trong ánh mắt của anh thoáng qua một tia mê hoặc.

"Mang thai?" Trong giọng nói của Sơn Miêu có loại tư vị Lăng Khắc Cốt nghe không hiểu, không giống kinh ngạc, cũng không giống nghi ngờ. Giống như Thang Mang Lâm mang thai là chuyện rất bình thường, anh ta một chút cảm giác khiếp sợ cũng không có.

Phản ứng của anh ta khiến Lăng Khắc Cốt không khỏi ngưng lông mày, thận trọng quan sát anh ta.

"Em không có mang thai! Anh, em thật sự không có!" Thang Mang Lâm đột nhiên từ trong ngực Lăng Khắc Cốt bò dậy, run rẩy hướng Lăng Khắc Cốt chứng thực, "Là bác sĩ nói sai rồi!"

"Băng Nhi! Trấn tĩnh!" Lăng Khắc Cốt có chút không vui, đầu anh đau đến nắm chặt bả vai Thang Mang Lâm.

Thang Mang Lâm giống như nổi điên né đầu, khóc nói: "Tôi đã bị hủy! Còn ai muốn tôi nữa? Tôi không muốn sống!"

Nói xong, cô đẩy Lăng Khắc Cốt ra, nhảy xuống giường lao về phía vánh tường màu xanh nhạt bên cạnh giường bệnh.

Sơn Miêu đứng gần liền ngăn cô lại, sau đó nghiêm nghị nói: "Tôi cưới em!"

"Anh lấy tôi? Anh tại sao lấy tôi? Là anh khiến cho tôi mang thai đứa bé? Nên anh cảm thấy hổ thẹn với tôi sao?" Thang Mang Lâm gây sự chất vấn khiến ngón tay Sơn Miêu trắng bệch.

"Đây thật là chuyện cười! Thang Mang Lâm tôi mang thai mắc mớ gì tới anh?" Thang Mang Lâm giễu cợt cười to.

"Sơn Miêu, chuyện này không liên quan tới anh. Không thể để cho anh phải hy sinh!" Lăng Khắc Cốt đi tới bên cạnh Thang Mang Lâm, đem cô đã như mất trí ôm vào trong ngực, sau đó nói với Sơn Miêu.

"Lão đại . . . . ." Sơn Miêu nghĩ giải thích cái gì đó, nhưng không cách nào nói ra khỏi miệng, chỉ có chút gấp gáp.

"Băng Nhi, Anh cưới em." Lăng Khắc Cốt giống như quyết định một chuyện rất quan trọng, sau khi trầm ngâm một lát, trịnh trọng nói.

Những lời này vừa ra khỏi miệng, lập tức khiến hai người tại chỗ cũng khiếp sợ.

Sơn Miêu không thể tin nổi đôi mắt hoa đào trợn to, ngón tay chỉ qua chỉ lại trên người Lăng Khắc Cốt và Thang Mang Lâm: "Lão đại, anh. . . . .anh thật muốn. . . . . . Cưới. . . . . . Cưới cô ấy?"

Mà Thang Mang Lâm sau khi khiếp sợ, thật hưng phấn nhảy lên người Lăng Khắc Cốt, dùng hai chân cuốn lấy hông của anh: "Anh, em yêu anh! Em thật yêu anh!"

Lăng Khắc Cốt ở trước thời điểm cô hôn mình kịp thời đẩy cô ra, sau đó lạnh lùng mà nói: "Không cho thương tổn tới bản thân, tôi sẽ bảo vệ tốt em cùng đứa bé."

Ngược lại vẻ hưng phấn của Thang Mang Lâm, Sơn Miêu có chút lo lắng gãi đầu: "Lão đại, anh cưới Mang Lâm, vậy còn bé con thì sao? ! Anh không phải yêu cô ấy rồi sao?"

Sơn Miêu lời nói lập tức khiến vẻ mặt lãnh khốc trở của Lăng Khắc Cốt trở nên lo lắng, ánh mắt anh bén nhọn giống như hai đi mũi tên nhọn lạnh buốt bắn về phía Sơn Miêu: "Ai nói tôi yêu con bé? Con bé chỉ là một con rối!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 4 lượt.

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về dinh nghia ke toan la gi, cach tim kiem ki thong tin ve hanh vi khac hang chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.

loading...
DMCA.com Protection Status