Vật riêng của tổng tài máu lạnh

Chương 92



"Phòng bệnh của Thiếu gia ở bên cạnh." Thẩm Đan cũng không biết Lăng Khắc Cốt đã xuất viện, anh chỉ chỉ sang phóng sát vách, nói với Hi Nguyên.

"Các anh tại sao có thể không nói cho em?" Hi Nguyên vừa nghĩ tới một màn Lăng Khắc Cốt ngực cắm dao găm đi ra ngoài kia, tâm liền một hồi đau đớn co rút. Cô không để ý tới xỏ giày, chân trần lập tức chạy ra ngoài. Không ngờ những ngày này, Lăng Khắc Cốt nằm ở trên giường ngay phòng sát vách với cô, vận lộn với tử thần. Cô vừa chạy, nước mắt vừa điên cuồng rơi xuống.

"Bé con!" Thẩm Đan lo lắng đuổi theo ra khỏi phòng bệnh. Hi Nguyên thân thể còn chưa khỏe, chân trần, liền áo khoác cũng không mặc liền như bay chạy ra ngoài, anh thật lo lắng cô sẽ nhiễm lạnh, khiến cho thân thể vốn suy yếu của cô càng nặng thêm.

Hi Nguyên căn bản không nghe được tiếng gọi của Thẩm Đan, chỉ một lòng muốn nhìn thấy Lăng Khắc Cốt. Anh cái tên ngu ngốc này, thế nhưng lấy sinh mệnh chính mình ra để đùa giỡn! Chẳng lẽ anh cho là anh chết rồi, thì cô có thể tha thứ cho anh hay sao?

Sẽ không!

Cô mới không tha thứ anh!

Anh dám chết, cô đời này cũng không để ý anh!

Cô kích động đẩy ra cửa phòng bệnh sát vách, lại thấy giường bệnh trống rỗng. Một loại dự cảm chẳng lành đánh úp tới tim của cô, cô lo lắng xoay người, níu lấy cổ áo của Thẩm Đan đuổi theo tới, đôi môi run rẩy tái nhợt hỏi "Anh Thẩm, anh ấy ở đâu?"

Cô còn chưa kịp nhìn Lăng Khắc Cốt một cái, anh không thể cứ như vậy rời cô đi.

Hi Nguyên cảm thấy ngực giống như có tảng đá lớn đè ép, nặng trĩu đến không thở nổi, cô gấp đến độ sắp khóc lên, giọng nói khi hỏi Thẩm Đan lộ ra nghẹn ngào.

"Thiếu gia không có ở bên trong sao?" Thẩm Đan nghi ngờ nhìn Hi Nguyên. Thân thể Lăng Khắc Cốt so với Hi Nguyên không thể khỏe hơn, thậm chí suy yếu hơn. Giống như một bệnh nhân bị bệnh hiểm nghèo, anh ta nên đàng hoàng ở tại phòng bệnh mới đúng.

"Anh ấy không có ở đây! Anh ấy không thấy đâu." Hi Nguyên lo lắng rưng rưng nhìn về bốn phía, tìm kiếm bóng dáng của Lăng Khắc Cốt khắp nơi.

"Anh Thẩm, anh ấy không phải. . . . . . Không. . . . . ." Hi Nguyên lắc đầu, không ngừng đấm hai bên huyệt Thái Dương, khổ sở phủ nhận. Sợ hãi không còn được thấy Lăng Khắc Cốt chiếm cứ lòng của cô, khiến tâm trí cô hốt hoảng rối loạn.

Lúc này một y tá đi qua bên cạnh bọn họ, Hi Nguyên lập tức bắt lấy đối phương, chỉ vào cửa phòng V9, lo lắng hỏi "Bệnh nhân trong này đâu? Anh ấy đi đâu rồi?

Y tá nhìn Hi Nguyên một chút, lạnh lùng nói: "Cô hỏi Tổng giám đốc Lăng? Anh ấy sáng hôm nay đã đòi xuất viện. Tình huống cụ thể cô có thể đi hỏi viện trưởng."

"Xuất viện?" Lòng đang níu chặt của Hi Nguyên cuối cùng tỉnh táo lại, nhưng vừa nghĩ tới anh bị thương nặng như vậy, cô lại khẩn trương , "Thân thể của anh ấy đã đỡ chưa?"

"Nếu như tốt rồi, anh ta còn phải cưỡng chế đòi xuất viện? Viện trưởng không áp chế được anh ta, chỉ có thể tùy theo ý anh ta thôi." Y tá nói xong, liền vượt qua bọn họ đi làm việc.

"Anh Thẩm, mang em đi tìm anh ấy."

Nước mắt đã sớm khiến cho hai mắt Hi Nguyên nhạt nhòa, cô mở lớn đôi mi ướt nhẹp nước mắt, nói yêu cầu với Thẩm Đan.

Anh tại sao có thể không để ý khuyên can của chú Ngân Báo cương quyết xuất viện?

Thẩm Đan dùng ngón cái giúp Hi Nguyên lau nước mắt, dịu dàng trấn an cô: "Bé con, đừng có gấp."

Anh ôm lấy Hi Nguyên gầy yếu trở lại phòng bệnh, săn sóc giúp cô mặc tốt y phục: "Bên ngoài rất lạnh, đừng để nhiễm lạnh."

Mặc xong bốt da, Hi Nguyên lập tức lôi kéo Thẩm Đan chạy ra ngoài.

"Chậm một chút." Thẩm Đan lo lắng kêu Hi Nguyên.

"Không thể từ tử được!" Hi Nguyên cũng không quay đầu lại nói, "Em muốn lập tức nhìn thấy anh ấy."

. . . . . .

Zu Cuella nhìn tài liệu Bá Nạp Đặc đưa cho anh, mắt màu xanh dương tinh xảo bỗng chốc nheo lại: "Rio tới?"

"Dạ!" Bá Nạp Đặc đứng chính quy theo kiểu nhà binh ở bên cạnh Zu Cuella, cung kính trả lời, "Điện hạ Rio biết ngài đã tìm được tiểu thư Thượng Hi, cho nên lập tức dùng máy bay tư nhân từ Hawai chạy tới."

"Không để cho anh ta phát hiện thân phận của Thượng Hi." Zu Cuella cười lạnh nói, "Anh nên biết làm thế nào."

"Thuộc hạ biết." Bá Nạp Đặc gật đầu một cái, "Nhưng là, báo buổi sáng rất bất lợi với tiểu thư Thượng Hi."

"Không phải Lăng Khắc Cốt đã phái người tiêu hủy toàn bộ rồi sao? Chẳng lẽ còn có thứ gì lọt ra bên ngoài hay sao?" Zu Cuella nhăn mày lại, mắt màu xanh dương sắc bén bắn về phía Bá Nạp Đặc.

"Ngài cũng biết hiệu suất của Lăng Khắc Cốt. Thuộc hạ chỉ là có chút lo lắng, tính tình Điện hạ Rio không từ thủ đoạn như vậy, có lẽ sẽ tìm cách đào ra chuyện ngài cùng tiểu thư Thượng Hi lui tới."

Bá Nạp Đặc có chút âm thầm buồn bực, mặc dù Điện hạ Rio cùng Điện hạ Zu là anh em, nhưng tính tình lại hoàn toàn khác biệt, Điện hạ Zu có phong thái vương giả dược thần dân kính yêu, mà Điện hạ Rio thì ẩn bên trong là âm hiểm xảo trá, thủ đoạn tà ác đến khiến không ai yêu mến nổi.

"Cho nên anh mới cần động não nơi này." Zu Cuella gõ gõ đầu, nói với Bá Nạp Đặc, "Đối phó Rio không thể dùng suy nghĩ bình thường, tìm đường khó mà đi. Hắn nghĩ tra ra thân phận của Thượng Hi, thì chúng ta cho hắn đáp án, nếu không, hắn sẽ không bỏ qua."

"Ngài muốn nói cho hắn biết chân tướng?" Bá Nạp Đặc kinh ngạc trợn to hai mắt, nếu quả thật nói cho Điện hạ Rio, trận tuyến tranh giành vương vị sẽ càng mở rộng.

"Anh không biết là chân tướng cũng có thể làm giả." Zu Cuella buồn cười nhìn Bá Nạp Đặc. Anh ta đi theo bên cạnh mình nhiều năm như vậy, làm sao lại không có học được khởi nguồn mọi việc, có thể từ một cái góc độ khác để giải quyết vấn đề?

"Ý Ngài là, cho hắn một Thượng Hi giả?" Bá Nạp Đặc bừng tỉnh hiểu ra.

"Vẫn không tính là quá đần." Zu Cuella cười nhạo báng Bá Nạp Đặc, "Anh đi tìm diễn viên giúp tôi diễn tuồng vui này, Thượng Hi trước cứ giao cho Lăng Khắc Cốt bảo quản một thời gian nữa, chờ tôi giải quyết xong Rio, lại đi đoạt lại cô ấy."

"Thuộc hạ hiểu." Bá Nạp Đặc hiểu ý cười lên.

Thượng Hi giả mạo, Rio coi như cướp cô ấy đi, cũng không có được vương vị.

Ở phi trường airport departure terminal của thành Long đi ra một thanh niên có đôi mắt màu xanh dương, anh ta kéo cao cổ áo khoác, nhỏ giọng nguyền rủa cái thời tiết ác liệt này, sao có thể lạnh đến vậy.

"Điện hạ Rio." người phụ trách nhận điện thoại lập tức hướng phía trước cung kính chào hỏi, cũng nhận lấy rương hành lý của anh ta.

"Tra ra vị trí Thượng Hi chưa?" Rio Cuella ngồi vào trong Lincoln phiên bản dài, vừa hà hơi, vừa hỏi người đàn ông bên cạnh.

"Chỉ biết là một cô gái mười lăm mười sáu tuổi." Người nọ nơm nớp lo sợ trả lời.

"Tôi phái các người nhiều người như vậy theo dõi Zu, chỉ tra ra được một chút tin tức như vậy?" Rio Cuella bất mãn nhíu mày, mắt màu xanh dương tà ác nguy hiểm nheo lại.

"Những ngày qua Điện hạ Zu căn bản không liên lạc với tiểu thưThượng Hi, chỉ là từ trong một tin tức buổi sáng của một tờ báo, mới phát hiện tin tức cô gái kia." Người đàn ông lấy ra một phần tờ báo đưa cho Rio.

Hình Hi Nguyên có được rất mơ hồ, chỉ có thể nhìn đại khái, biết là một cô gái. Tất cả tin tức khác cũng đều không có.

"Đào sâu ba thước cũng phải moi cho được cô ta ra, nếu không các người đưa đầu tới gặp tôi!" Rio Cuella âm ngoan cười lạnh, khuôn mặt tà ác tươi cười thế nhưng cùng với Zu Cuella lại giống nhau như đúc, trừ trong tròng mắt màu xanh dương lóe ra ánh sáng tà khí, những thứ khác căn bản không phân biệt được sự khác nhau giữa Rio và Zu.

"Zu yêu quý, lúc này tôi nhất định có thể thắng hắn rồi!" Rio Cuella cuồng nịnh mà cười nói. Từ nhỏ, ánh mắt của mọi người cũng chỉ rơi vào trên người của Zu, căn bản nhìn cũng không nhìn hắn. Đều là hoàng tử Đan Mạch cao quý, người anh trai Zu Cuella này lại có thể lấy được tất cả tôn kính của mọi người, còn lại hắn lại chỉ vĩnh viễn sống dưới cái bóng của Zu.

Hắn không phục!

Lần này, quyết định của bà nội cũng coi như giúp hắn, hắn nhất định sẽ lấy được Thượng Hi, vì vương vị hắn sẽ tranh thủ không chừa thủ đoạn nào.

. . . . . .

Lăng Khắc Cốt ngồi trong phòng làm việc ở lầu cao nhất kia, vừa ho khan vừa ký tài liệu. Những ngày này anh nằm viện, một đống tài liệu lớn chất đấy. Anh ký tên từng món một, đánh dấu không ngừng tay, cuối cùng mới phê chuẩn xong.

Ngực lại đang đau, Lăng Khắc Cốt che lấy tim, từ trong hộp thuốc lấy ra mấy viên dược hoàn ăn vào.

Dược hiệu chậm rãi thấm dần, chân mày nhíu chặt của anh nhẹ nhàng buông ra, môi lạnh bạc mím chặt thành một vệt đỏ.

Không biết Hi Nguyên ra sao? Có ăn cơm hay không? Vết thương sau lưng còn đau không?

Vừa nghĩ tới Hi Nguyên, ngực Lăng Khắc Cốt lại bắt đầu đau đớn kịch liệt, lần này ăn nhiều thuốc hơn nữa cũng không giảm bớt, bởi vì đau đớn này xuất phát từ đáy lòng.

Cô hận anh. Cô nói anh là ác ma. Cô nói anh là một tên đao phủ. Cô còn nói đời này cũng không cần gặp lại anh!

Đau lòng đến co rút, Lăng Khắc Cốt phiền não móc xì gà ra, tay run rẩy muốn châm thuốc, cố gắng dùng khói mù bay lên làm chậm lại kích thích đau đớn trong lòng.

Khi Ngân Báo đẩy ra cửa phòng làm việc của tổng giám đốc thì lập tức bị một không gian ngập đầy khói thuốc làm cho sặc. Anh vừa ho khan vừa vọt tới bên cạnh Lăng Khắc Cốt, đoạt lấy xì gà trên tay Lăng Khắc Cốt, trực tiếp dập tắt ném vào thùng rác.

"Cậu có muốn mạng nữa hay không?" Ngân Báo bất mãn nhìn Lăng Khắc Cốt, cũng đã bệnh thành ra như vậy, lại vẫn dám hút thuốc. "Cậu muốn cho phổi của cậu cũng trúng độc, lại muốn quay lại bệnh viện một lần nữa phải không?"

Lăng Khắc Cốt dùng mắt phượng lãnh khốc liếc Ngân Báo một cái, liền lại móc xì gà ra, tự mình châm.

Thấy Lăng Khắc Cốt chẳng những không nghe lời của anh, còn tiếp tục hút thuốc, Ngân Báo giận đến nghĩ kêu to gào khóc: "Cậu có thể có chút tự giác bệnh nhân hay không? Đưa tất cả xì gà đây cho tôi!"

Nói xong, Ngân Báo vòng qua bàn làm việc, mạnh mẽ móc hộp xì gà Lăng Khắc Cốt mang ở trên người ra, đem toàn bộ xì gà đều vứt đến trên đất nghiền nát, sau đó lại đoạt lấy cái kia trong tay Lăng Khắc Cốt, cũng hủy không còn dấu tích.

"Cậu nếu còn không nghe lời bác sĩ là tôi đây, tôi lập tức phái người trói cậu trở về bệnh viện, để cho cậu ở trong đó cả đời!" Ngân Báo giận đến ngực sắp nổ tung. Lão đại bị thương căn bản không nhẹ, vốn không đủ sức khỏe để xuất viện, tự mình còn không biết yêu quý thân thể mình, điều này khiến cho người an hem là anh đây nhìn mà thật đau lòng, cậu ta rốt cuộc có biết hay không?

"Tôi tối hôm qua có qua nhìn cô ấy." Lăng Khắc Cốt đứng lên, đưa lưng về phía Ngân Báo, mắt nhìn xuống bên ngoài tấm kính cửa trong suốt kia từng dáy nhà cao tầng tạo thành từ bê tông cốt thép vô hồn kia, trong âm thanh có sự bi thương không nói ra được.

"Bé con?" Ngân Báo lập tức tỉnh táo lại, chẳng lẽ nguyên nhân để cho lão đại thất thường như vậy là bé con?

"Cô ấy nói này đời cũng không cần gặp lại tôi." Một tiếng than nhẹ không dễ dàng phát giác từ trong cánh môi mỏng của Lăng Khắc Cốt tràn ra, giống như một tiếng Violin trầm thấp lạc điệu, ở trên không trung tạo thành một đường cong bất quy tắc xong, rơi xuống. "Cô ấy thì ở ngay cách vách, tôi sợ không nhịn được."

Giọng nói của Lăng Khắc Cốt đầy đau khổ không đè nén được.

"Vậy nên cậu liền lấy thân thể của mình ra làm trò đùa?" Ngân Báo phiền não vò vò mái tóc. Không trách được lão đại nhất định đòi xuất viện, thì ra là cậu ta sợ mình không nhịn được nhớ nhung, chạy đến phòng sát vách dò xem bé con. Ngân Báo thật không biết là nên dáng cho Lăng Khắc Cốt một quả đấm, hay là nên an ủi cậu ta.

Lão đại cương quyết đòi xuất viện, hại viện trưởng là anh không tầm trung được vào công việc, gắc lại một cuộc giải phẫu để mà chạy đến nhìn cậu ta một cái.

"Tôi không chết được!" Lăng Khắc Cốt quay đầu lại, lạnh lùng liếc mắt nhìn Ngân Báo.

"Là không chết được, chỉ còn nửa cái mạng xem thời điểm đó cậu còn làm thế nào :tính phúc” cho bé con?" Ngân Báo thật không có cách nào với Lăng Khắc Cốt. Cái tên kia sao mà cố chấp, chủ ý quyết định muốn làm cái gì, chưa bao giờ sẽ bởi người khác ngăn trở mà nửa đường thay đổi. Cho nên cậu ta muốn xuất viện, bọn họ ai cũng khuyên không được, không thể làm gì khác hơn là theo ý cậu ta. Cậu ta làm việc, anh chỉ có thể lo lắng đi qua đi lại bên ngoài cửa phòng, không dám tới quấy rầy cậu ta.

"Anh quá rãnh rỗi sao?" Lăng Khắc Cốt không vui nhìn chằm chằm Ngân Báo, trong giọng nói khàn khàn lộ ra uy hiếp khiến cho người ta không dám sơ sót.

Ngân Báo ra vẻ lau cái trán một cái, sau đó vẩy vẩy, giống như đang lau đi mồ hôi lạnh do Lăng Khắc Cốt hù dọa mà toát ra: "Trái tim nhỏ của tôi rất mềm yếu, lão đại không cần làm tôi sợ."

Lúc này, điện thoại trên bàn Lăng Khắc Cốt đột nhiên vang lên. Lăng Khắc Cốt đứng ở bên cạnh bàn, lạnh lùng cầm ống nói lên, bình tĩnh mở miệng: "Alô?"

"Cái gì? Bé con lén chạy khỏi bệnh viện?" Nghe được giọng nói bên kia điện thoại xong, Lăng Khắc Cốt lập tức khẩn trương.

"Bé con thế nào?" Ngân Báo cũng vội vàng áp vào gần bên điện thoại, nghe đầu kia giải thích.

Sau khi biết Hi Nguyên lén chạy khỏi bệnh viện, tung tích không rõ, Lăng Khắc Cốt và Ngân Báo cũng thực vội. Lăng Khắc Cốt nắm áo bông vải trên giá treo lên, nói với Ngân Báo: "Tôi đi tìm bé con."

"Tôi cũng đi!" Ngân Báo không yên tâm đuổi theo. Một Lăng Khắc Cốt đã đủ làm cho người ta lo lắng, hiện tại lại tăng thêm một bé con, hai bệnh nhân này cũng không để cho người ta ngừng nghỉ một lát.

. . . . . .

Hi Nguyên chạy về lâu đài Tinh Nguyệt, lại tìm khắp nơi không thấy Lăng Khắc Cốt, cô nóng lòng túm lấy từng người giúp việc đi ngang qua hỏi tới: "Ba tôi về nhà chưa?"

"Không có thấy thiếu gia." Từng người giúp việc cũng lắc đầu trả lời.

"Anh ấy không trở về nhà thì đi đâu?" Hi Nguyên lo lắng nhìn Thẩm Đan, thân thể Lăng Khắc Cốt kém như vậy, tại sao không trở về nhà nghỉ ngơi?

"Đừng lo lắng, có lẽ buổi tối anh ấy sẽ trở lại. Em trước nghỉ ngơi một chút đã”. Thẩm Đan lo lắng nhìn Hi Nguyên sắc mặt tái nhợt, không yên tâm dặn dò.

"Không được! Em nhất định muốn gặp anh ấy, bây giờ, ngay lập tức!" Hi Nguyên nén lệ, vội vàng nói.

"Theo tính tình thiếu gia, hiện tại rất có thể ở công ty." Thẩm Đan tỉnh táo phân tích cho Hi Nguyên nghe.

Lăng Khắc Cốt là một người cuồng công việc, lúc làm việc chưa bao giờ nhìn thời gian, có lúc bận rộn thậm chí quên ăn cơm, buổi tối 12 giờ đêm vẫn còn ở công ty làm thêm giờ. Cho nên anh ta xuất viện nếu như không về nhà, nhất định sẽ ở công ty.

"Đưa em đi tìm anh ấy." Hi Nguyên cầu khẩn Thẩm Đan. Không thấy Lăng Khắc Cốt, cô sắp điên rồi.

Thẩm Đan không nói gì kéo Hi Nguyên, cùng nhau chạy ra khỏi lâu đài Tinh Nguyệt.

Là lòng riêng của ông nội hại Hi Nguyên, cho nên anh nhất định phải đem hạnh phúc trả cho cô ấy. Cô chịu quá nhiều đau khổ cùng hành hạ, anh không bỏ được lại phải nhìn cô rơi dù chỉ một giọt nước mắt như thủy tinh lạnh lẽo kia vương vào trong lòng anh, sẽ làm anh đau đớn đến khiếp đảm.

Bọn họ đi vào toà lầu lớn của Ưng tập đoàn, lập tức đi thang máy lên thẳng lầu cuối.

Một thang máy khác dành cho Tổng giám đốc lúc này vừa vặn mở ra, Lăng Khắc Cốt cùng Ngân Báo vội vàng vọt ra khỏi tòa nhà, chui vào trong chiếc BMW kia của Lăng Khắc Cốt, vọt về phía nơi xa.

Lăng Khắc Cốt cũng bỏ lỡ, tựa như xe điện ngầm lần lượt xẹt qua, ai cũng không có thấy đối phương.

Đứng ở bên ngoài cửa phòng làm việc chủ tịch Ưng tập đoàn, Hi Nguyên bất lực ôm lấy bả vai. Thư ký nói Lăng Khắc Cốt vừa mới rời đi, cũng chỉ chậm thêm vài phút, là cô có thể nhìn thấy anh, nhưng số mạng cố tình để cho bọn họ vụt qua.

Nhìn nước mắt đang từ lông mi của Hi Nguyên nhỏ xuống, Thẩm Đan đau lòng ôm chặt cô: "Đừng nóng vội, chúng ta lại đi tìm."

Có Thẩm Đan cùng đồng hành, bọn họ đi tìm rất nhiều nơi, bao gồm công ty Bảo an Bách Hổ, truyền thông Long Dực, Bất động sản Liệp Ưng, khách sạn Thanh Vân... Tất cả sản nghiệp của Ưng tập đoàn ở thành Long, cơ hồ cũng bị bọn họ đặt chân qua, mỗi một lần đều cùng với Lăng Khắc Cốt lướt qua nhau.

"Có phải ông trời không muốn làm cho em gặp được anh ấy hay không?" Hi Nguyên tay không đi ra khỏi "Nhân Gian Tiên Cảnh", bọn họ tìm nhiều nơi như vậy, cũng không nhìn thấy Lăng Khắc Cốt, cô thậm chí không có thấy mấy vị chú kia, thật là kỳ quái. Hôm nay cả Ưng tập đoàn hình như cũng đang diễn kế Vườn không nhà trống, người phụ trách không hề ở văn phòng.

Thẩm Đan nhìn một chút màn đêm đang kéo xuống, nhìn lại Hi Nguyên tựa như đã mất đi hơi sức một chút, ông lấy bả vai của cô an ủi: "Bé con, quá muộn rồi, chúng ta ngày mai lại đi công ty tìm anh ấy. Anh đưa em trở về bệnh viện."

"Không! Em không đi bệnh viện. Trong bệnh viện không thể thấy được anh ấy." Hi Nguyên nén lệ lắc đầu.

"Vậy chúng ta về lâu đài Tinh Nguyệt nghỉ ngơi một chút trước, đi một ngày, chân của anh cũng sắp phồng rộp rồi." Thẩm Đan cố ý làm bộ dạng như đau chân, chỉ chỉ chân nói.

"Được rồi." Hi Nguyên mất mác gật đầu.

Thẩm Đan đỡ cô ngồi vào trong ôtô, khởi động động cơ hướng về phía lâu đài Tinh Nguyệt lao đi.

Ở cửa chính lâu đài Tinh Nguyệt, có hai chiếc xe từ hai hướng ngược nhau cùng lao tới, gần như đồng thời cùng dừng ở cửa.

Lăng Khắc Cốt không đợi tài xế giúp anh mở cửa xe, liền vội vã tự mình chui ra khỏi xe. Anh kinh ngạc nhìn từ trong ôtô đối diện Hi Nguyên bước xuống. Anh cơ hồ tìm khắp tất cả các nơi bé con có thể sẽ đi, thậm chí ngay cả nhà họ Doãn cũng đến chào hỏi qua, nhưng không ngờ ở ngưỡng cửa nhà mình lại gặp được cô. Anh gần như tham lam nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Hi Nguyên, ánh mắt ở trên người cô lưu luyến.

Hi Nguyên lảo đảo chạy đến trước mặt Lăng Khắc Cốt, trong mắt to sáng rỡ ẩn hàm ánh sao. Tầm mắt của cô vội vàng nhìn gương mặt tuấn tú của anh. Ấn tượng đầu tiên của cô, đúng là, Lăng Khắc Cốt gầy, ngoại hình anh vốn là tuấn lãng bây giờ xem lại có chút nhếch nhác, hoảng hốt, môi mỏng tái nhợt đang khe khẽ run rẩy.

Hi Nguyên đột nhiên vội vàng cởi nút áo ngực Lăng Khắc Cốt ra, để ngực anh lộ ra. Nhìn thấy vết thương quấn băng gạc rỉ máu kia thì trong hốc mắt Hi Nguyên lập tức như lũ lớn bất ngờ trào ra, cô run rẩy đưa tay sờ sờ vết thương kia, cẩn thận vuốt ve từng li từng tí.

"Bé con. . . . . ." Giọng nói Lăng Khắc Cốt có chút khàn khàn, anh nâng tay có chút run rẩy lên, vì Hi Nguyên lau đi dòng nước mắt như mưa trên mặt cô.

Hi Nguyên đột nhiên phát bệnh thần kinh đấm lồng ngực Lăng Khắc Cốt, điên cuồng rống to với anh: "Lăng Khắc Cốt, cái tên khốn kiếp này! Anh giả bộ khốc cái gì? Anh cho rằng anh chết đi rồi tôi sẽ vì anh mà khóc sao? Sẽ không! Tôi một giọt lệ cũng sẽ không chảy! Tôi hận anh! Tôi hận anh!"

Lăng Khắc Cốt đột nhiên đưa hai cánh tay mạnh mẽ ra, ôm Hi Nguyên vào lòng, anh ngẩng đầu lên, nén lại nước mắt đang muốn trào ra nơi khóe mắt, sau đó chống đỡ lên bả vai gầy yếu của Hi Nguyên, giọng nói trầm thấp khàn đục lẩm bẩm: "Vậy thì không cần chảy."

"Tôi muốn hận anh cả đời!" Hi Nguyên cắn môi dưới, chảy nước mắt hung hăng nói. Quả đấm nhỏ của cô không chút lưu tình đấm lồng ngực Lăng Khắc Cốt, nhưng không có chú ý tới sắc mặt tái nhợt của anh.

"Tôi để cho em. . . . . . Hận. . . . . ." Lăng Khắc Cốt ôm Hi Nguyên đột nhiên toàn thân mất khống chế tê liệt ngã xuống ở trên người Hi Nguyên.

"Lão đại!"

"Thiếu gia!"

"Lăng Khắc Cốt!"

Ở một khắc Lăng Khắc Cốt té xỉu kia, ba người cũng bị anh làm cho sợ đến luống cuống tay chân, lớn tiếng kêu tên của anh.

Hi Nguyên đột nhiên cảm thấy tâm bắt đầu quặn đau, ở thời điểm Ngân Báo ôm lấy Lăng Khắc Cốt thì cô cũng té xỉu ở trong ngực Thẩm Đan.

"Đúng là một đôi oan gia!" Ngân Báo thật sâu than thở.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 4 lượt.

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhất chẳng hạn như cuon tu dien phong the, biet danh hay cho con trai rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status