Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

Chương 126: Chuyện chung thân đại sự

Lúc này, Ngô Vĩnh đã hoàn thành nhiệm vụ, từ ngoài đi vào, cung kính nói:
- Phu nhân, Phi thiếu gia đã bình an vô sự…
Cố Thải Anh gật đầu đáp:
- Chú Vĩnh, vất vả cho chú rồi…
- Đâu có gì đâu ạ.
Ngô Vĩnh cười tủm tỉm nói:
- Phu nhân, sắp đến giờ rồi. Sau khi đọc xong diễn văn, bà có thể vào hội trường tham dự tiệc rượu.
- Tôi biết.
Cố Thải Anh trả lời, sau đó, bà ta lại ung dung hỏi thăm:
- Chú Vĩnh… Lúc nãy chú ở gần Phi nhi, chú có thấy, quan hệ giữa nó và nha đầu nhà họ Tô kia không hề bình thường không?
Ngô Vĩnh híp mắt:
- Phu nhân cũng đã nhận ra rồi sao?
Cố Thải Anh quay người, nét mặt vẫn giữ nguyên thần sắc như cũ:
- Chú Vĩnh cũng nghĩ thế sao?
- Ha ha…
Dường như Ngô Vĩnh đang tìm lý do để thoái thác:
- Tôi tuổi đã cao, chuyện của tuổi trẻ, tôi cũng không hiểu lắm. Lão nhân chỉ cảm thấy, Phi thiếu gia thực sự rất thích Tô tiểu thư. Nếu không, thiếu gia cũng sẽ không tức giận như vậy, đây không phải sự tức giận mà một vệ sỹ thông thường nên có.
Cố Thải Anh gật đầu, tỏ vẻ đồng ý. Bà ta suy nghĩ trong chốc lát rồi lại hỏi:
- Vậy chú Vĩnh cảm thấy nha đầu nhà họ Tô đó như thế nào? Có xứng đáng với Phi nhi không?
- Chuyện này…
Ngô Vĩnh khiêm tốn đáp lại:
- Chuyện đại sự này, đương nhiên phải do phu nhân quyết định. Lão nhân chẳng qua chỉ là người dưới, chuyện chung thân đại sự của Phi thiếu gia, phu nhân là người thân sinh ra thiếu gia mới có tư cách nói đến.
Cố Thải Anh cười tự giễu:
- Cho dù tôi là mẹ đẻ của nó nhưng Phi nhi hận tôi đến tận xương tụy. Chắc chắn, nó sẽ không muốn tôi hỏi đến chuyện chung thân đại sự của nó.
- Chỉ có điều, chú Vĩnh nói cũng đúng. Chuyện khác tôi có thể mặc kệ nhưng chuyện hôn nhân đại sự, tôi là mẹ nhất định phải hỏi đến. Những cô gái thông thường, nhất định tôi sẽ không đồng ý, bọn họ cũng không xứng gả cho Phi nhi.
- Sớm muộn gì cũng có một ngày, tôi dùng hành động thực tế để khiến Phi nhi tha thứ cho tôi. Đến lúc đó, tôi không muốn phải đối mặt với một người con dâu không xứng bước chân vào cửa nhà tôi.
Ngô Vĩnh cười đáp:
- Thật ra Phi thiếu gia cũng đã đến tuổi nghĩ tới chuyện lập gia đình. Lập gia đình sớm một chút, phu nhân cũng sẽ sớm được ôm cháu. Phu nhân muốn tác hợp thiếu gia và Tô tiểu thư sao?
Cố Thải Anh cười đáp:
- Cái cô gái tên Tô Ánh Tuyết này, bề ngoài sắc sảo. Tuy xuất thân từ gia đình thương nhân, thân thế có đôi chút phức tạp; nhưng dù gì, huyết thống cũng có thể coi là cao quý. Dù sao mẹ của cô ta cũng là người phụ nữ kia… Chỉ là có khá nhiều tin đồn xung quanh cô ta, tôi chưa dám nói trước.
- Nếu sau tiệc rượu, cô ta muốn gặp tôi, tôi muốn xem, cô ta định dùng cách nào để cứu vãn Quốc Tế Khuynh Thành, đồng thời cũng có thể khảo nghiệm phẩm chất của cô ta. Nếu không có vấn đề gì, hai đứa lại có duyên với nhau, tôi sẽ tác hợp cho hai đứa nó.
- Nếu Phi thiếu gia biết phu nhân lo lắng cho cậu ấy như vậy, chắc chắn cậu ấy sẽ cảm động và dần dần tiếp nhận bà.
Ngô Vĩnh thở dài.
Cố Thải Anh gật đầu cười. Trong lòng bà đã bắt đầu mong chờ. Bà mong Tô Ánh Tuyết sẽ dần dần mở ra cánh cửa ngăn cách giữa bà và Lâm Phi.
Đàn ông luôn dễ dàng nghe lời khuyên bảo từ người phụ nữ mình yêu.
Tiệc rượu vẫn diễn ra.
Tô Ánh Tuyết đã từ bỏ nói chuyện về việc làm ăn. Còn lại cũng chỉ có mấy người quen nói chuyện xã giao.
Tuy nhiên, người cô chủ động tìm là Phương Nhã Nhu – người trước đây đã từng nói chuyện thân mật với Lâm Phi. Cô muốn hiểu rõ lai lịch của cô gái này.
Hai người xem như lần đầu tiên chính thức biết nhau. Tô Ánh Tuyết biết Phương Nhã Nhu là bác sỹ bệnh viên Lâm Đại Nguyên ở. Cũng không có ý hỏi nhiều. Chỉ là cô không biết, Lâm Phi và Phương Nhã Nhu không quen nhau ở bệnh viện.
Lâm Phi lén nháy mắt ra hiệu với Phương Nhã Nhu. Gương mặt hắn đắc ý, giống như đang nói với cô, đừng quên chuyện đánh cuộc giữa hai người. Quả thật hắn không hề động “tay”.
Phương Nhã Nhu vừa nói chuyện với Tô Ánh Tuyết, vừa thầm oán Lâm Phi. Người đàn ông này đúng là không biết xấu hổ, đã dùng chữ cái để gài bẫy cô, bây giờ con ngang nhiên đánh cược với cô dù cô không đồng ý. Hắn tự cho là mình thắng.
Trang Diệc Phàm ở bên cạnh cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Vì anh ta cho rằng, bên người Lâm Phi đã có một cô gái xinh đẹp như Tô Ánh Tuyết, chắc chắn hắn sẽ không thể nào để ý đến Phương Nhã Nhu. Trước đây hắn nói thích Phương Nhã Nhu hay cái gì gì đó chắc chỉ là nói đùa.
Chỉ có điều, tuy biết dung mạo, vóc dáng của Tô Ánh Tuyết đều tuyệt vời hơn rất nhiều nhưng anh ta lại không buồn để ý. Mọi chú ý của anh ta đã tập trung trên người Phương Nhã Nhu.
Lâm Phi phát hiện ra điều này lại càng thêm coi trọng Trang Diệc Phàm. Người này không biết những điểm khác thế nào, nhưng anh ta thật sự thích Phương Nhã Nhu, nhiều năm theo đuổi cô không thể là giả.
Chỉ đáng tiếc một điều, Phương Nhã Nhu không hề có phản ứng gì với anh ta, thuần túy chỉ là thứ tình cảm cảm kích, tôn trọng với học trưởng.
Bóng đêm càng ngày càng sâu, tiệc rượu sắp bước vào màn hai. Các vị khách lũ lượt kéo nhàu vào sảnh lớn ở bên trong tiệc rượu.
Có thương nhân đã bắt đầu bàn bạc với đối tượng định hợp tác. Có người thì đang cố gắng chào hàng. Dĩ nhiên cũng có người chỉ tham dự với mục đích giải trí.
Phương Nhã Nhu với tư cách là bạn gái của Trang Diệc Phàm, hai người đi vào trước. Lâm Phi cũng muốn vào uống vài chén. Champagne và Cocktail bên ngoài chả có vị gì cả. Thế nhưng dường như Tô Ánh Tuyết không định vào.
Những người ở bên cạnh đài phun nước càng ngày càng ít. Tô Ánh Tuyết và Lâm Phi đứng một mình bên hồ nước, có vẻ hơi đột ngột.
- Ánh Tuyết, đi thôi, mọi người đều vào hết rồi.
Lâm Phi hét lên.
- Chúng ta về đi.
Tô Ánh Tuyết suy nghĩ trong giây lát rồi nói.
Lâm Phi ngạc nhiên:
- Sao phải về, tiệc rượu còn hơn 2, 3 tiếng nữa. Không phải cô còn chưa tìm thấy nhà máy muốn hợp tác hay sao?
Tô Ánh Tuyết cười:
- Thật ra trước khi đến đây, tôi đã biết, cơ hội tìm được đối tượng hợp tác là rất nhỏ. Hiện nay, mọi chuyện đã rõ ràng, ở lại thêm cũng chả có ý nghĩa gì. Không bằng trở về nghỉ ngơi, chuẩn bị cho công việc sắp tới.
- Cô đã nghĩ đến biện pháp khác rồi sao?
Lâm Phi hỏi.
- Không biết, đã có ý định nhưng chưa thể chắc chắn được có thành công hay không.
Tô Ánh Tuyết thật lòng nói. Quả thật cô đã chuẩn bị nhưng có thành hay không, phải xem Cố Thải Anh cân nhắc như thế nào.
Lâm Phi nhíu mày:
- Cô chưa có sách lược vẹn toàn thì đừng bỏ qua thời gian còn lại. Tiếp xúc nhiều với mấy người nước ngoài, có khi lại thành công thì sao?
Tô Ánh Tuyết vô lực trừng mắt:
- Anh cho rằng chúng ta đang mua xổ số hay sao? Đây không phải là việc có xác suất. Mấy công ty có cơ hội đều đã từ chối, những công ty khác thì, chúng ta một là không có người giới thiệu, hai là không có vốn, bọn họ sẽ không dám đàm phán với chúng ta.
- Không có người giới thiệu thì tự mình đi làm quen với họ. Tiệc rượu chính là tiệc làm quen, ai cũng từ không biết trở thành biết. Còn vốn, nhất định có thể tìm được, rất đơn giản.
Lâm Phi cười hắc hắc.
Tô Ánh Tuyết không thèm để ý đến hắn, quay người đi.
Nhưng Lâm Phi bắt lấy tay cô.
- Anh làm gì thế hả! Tôi không có tâm tình nói chuyện linh tinh với anh đâu.
Tô Ánh Tuyết tức giận quay người đi. Tâm trạng của cô vốn đã không tốt. Lúc này Lâm Phi lại còn giằng co với cô khiến cô tức giận đến phát khóc.
Lâm Phi thấy mắt cô đã đỏ, ngân ngấn nước, hắn biết rõ, vừa rồi cô chỉ miễn cưỡng vui mà thôi. Vì vậy, hắn thở dài, mỉm cười nói:
- Cô không phải kiểu người sẽ dễ dàng từ bỏ mọi việc. Tôi biết, lúc này cô rất khó chịu, nhưng không phải còn có tôi đây sao? Tin tôi một lần đi, vào tìm đối tác thương lượng, đàm phán với họ. Chúng ta có thể làm được
Tô Ánh Tuyết cảm thấy ánh mắt của người đàn ông này có sự chắc chắn, có sự tín nhiệm, có sự thương tiếc.
Cô bỗng nhớ tới, lần đầu tiên gặp mặt, lời nói ngắn gọn đáng tin của người đàn ông:
- Không sao, có tôi ở đây…
Một sự tin tưởng và cảm giác an toàn trỗi dậy khiến Tô Ánh Tuyết thả lỏng cơ thể. Cô thoải mái cười. Thôi được rồi, mặc kệ thành bại, mình vẫn nên tin tưởng anh ta thì hơn.
Mắt Tô Ánh Tuyết hiện lên sự ranh mãnh, cô mấp máy đôi môi đỏ mọng, ngẩng đầu lên nói:
- Vậy anh nói cho tôi biết một chuyện trước đã, sau đó chúng ta sẽ vào.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.3 /10 từ 3 lượt.

Quản trị tài chính giúp tối đa hóa lợi nhuận của doanh nghiệp từ việc quản trị nguồn vốn có hiệu quả, là một trong những chức năng cơ bản nhưng rất quan trọng với sự phát triển của doanh nghiệp trong tương lai. Nếu bạn đang quản trị doanh nghiệp hay đơn thuần quản lý tài chính cá nhân của bạn thì cũng không thể bỏ qua những kinh nghiệm quản trị trên trang kỹ năng quản trị chẳng hạn như to chuc la gi, dau tu những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status