Vì gió ở nơi ấy

Chương 9



Ngoài cửa sổ là bầu trời đêm đen như mực. Trong phòng 305, mấy người phụ nữ ngồi tán gẫu trên giường, còn mấy người đàn ông thì hút thuốc trò chuyện.

“Đúng là đồ ngu.” Cô ả tóc xoăn ngắn mỉa mai. “Nói bạn của nó đêm hôm vào phòng chúng ta chơi còn không tin”.

Đám bạn hùa theo:”Sinh viên thời này đều ngây thơ như vậy à? Ha ha!”.

Một người khác không đồng tình lắm, nhỏ giọng:”Hai cô đúng thật là, cãi lộn vài câu thì thôi, đánh người ta làm gì? Với lại tôi thấy hôm đó, bạn của cô ta tưởng đến đây đánh bài thật đấy!”.

“Đánh bài á? Cô ta là học sinh tiểu học ngây thơ chắc? Giả bộ thôi.”

Cửa phòng đột ngột bị đẩy ra, gió ngoài hành lang lùa vào,người trong đều đồng loạt quay ra nhìn.

Chu Dao đứng ngoài cửa, ánh mắt nhanh chóng quét một vòng, cuối cùng dừng lại ở đám phụ nữ.

Cô lạnh giọng hỏi:”Ai đã đánh bạn tôi?”

Nhất thời không ai lên tiếng.

Chu Dao đi vào, nhìn xuống ba người phụ nữ, lặp lại một lần nữa:”Trong mấy người, ai đã đánh bạn tôi?”.

Cô ả tóc xoăn ngắn ngẩng đầu, nhướng mày:”Là tôi đấy, sao nào?”.

Chu Dao cười khẩy, gằn từng chữ:”Phiền cô đi xin lỗi bạn tôi ngay”.

“Xin lỗi ư? Bạn cô mắng tôi, tôi không được dạy dỗ cô ta à?”

Chu Dao biết rõ tính cách Tô Lâm Lâm nhu nhược và yếu đuối, chỉ khi bị ép mới quay ra cắn người. Cô hỏi lại:”Cô ấy mắng cô cái gì?”.

“Nói tôi vô liêm sỉ.”

Chu Dao nhếch môi thản nhiên:”Cô vô liêm sỉ thật mà”.

“Cô...” Cô ả bật dậy.

Chu Dao cũng không phải dạng vừa:”Tôi cũng mắng cô đấy, cô muốn đánh tôi à?”.

“Mấy người có phải bị bệnh không?” Ả hét lên. “Ra ngoài!”.

“Cô đi xin lỗi bạn tôi ngay.” Chu Dao vẫn bình tĩnh lặp lại lần nữa.

“Đồ hoang tưởng!” Cô ta sấn đến trước mặt Chu Dao, nhạo báng:”Không phục à? Muốn tôi cho ăn đòn sao?”.

Mặt Chu Dao lập tức đỏ gay. Xưa nay cô vẫn thường ở trong tháp ngà, đã từng thấy loại đàn bà chanh chua kiểu này trên báo đài không ít, nhưng đây là lần đầu tiên được “diện kiến”. Biết rõ ả ta vô lý nhưng lại không thể vứt bỏ sĩ diện như ả. Một cảm giác phẫn nộ vọt thẳng lên tận óc.

Mắt cô tựa như màn đêm ngoài cửa sổ, không có bất cứ cảm xúc nào, cô gằn giọng đe doạ:”Cô không xin lỗi đúng không? “.

“Không - xin - lỗi!”

Chu Dao rảo bước ra ngoài, sau đó cầm một chiếc ghế quay lại phang về phía cô ta. Người trong phòng đều nín thở, có kẻ kinh hoảng đến nỗi thét lên, cô ả tóc xoăn ngắn thì ôm đầu ngồi thụp xuống đất. Nhưng chiếc ghế không hề đập xuống mà chỉ dừng lại giữa không trung, rồi được Chu Dao vững vàng quăng xuống đất.

Cô ả ngồi sững sờ trên sàn nhà còn chứ kịp hoàn hồn lại.

Chu Dao nhướng mày:”Gan thì bé tí mà cũng dám đánh người hả?”.

“Cô quậy đã đủ...” Cuối cùng, một gã đàn ông bên cạnh ra tay đẩy vai Chu Dao. Chu Dao nhanh chóng quay đầu lại nhìn bàn tay trên bả vai mình, tóm lấy ngón tay gã, thình lình bẻ ngoặt lại.

“Aaaa!!!” Gã thét lên thảm thiết, lập tức khuỵu xuống đất xoa xoa ngón tay. “Ui cha!”.

Chu Dao vẫn không buông ra, đưa lời khuyên nhủ:”Anh này, mời anh tráng sang một bên, đừng nhúng tay vào chuyện của phụ nữ chúng tôi. Sao hả, có bắt nạt được tôi anh cũng đâu vẻ vang gì, đúng không?”.

Gã kia đỏ bừng mặt, không lên tiếng.

Thật ra Chu Dao cũng rất hoang mang, cô ra chiêu này vì bị ép mà thôi, lúc này chỉ có thể cắn răng gắng gượng xem ai doạ được ai. Cô trừng mắt nhìn chằm chằm gã, cuối cùng gã đành gật đầu.

Chu Dao buông tay gã ra, nhìn về phía ả tóc xoăn ngắn:”Giờ có xin lỗi không?”.

Ả hằn học nhìn cô, người xunh quanh lo lắng khuyên nhủ:”Thôi, xin lỗi đi!”.

Không ngờ ả ta gạt phăng mọi ngườ ra, nằm sõng soài dưới đất nhướng mày:”Có gan thì bước qua xác tao đi!”

Đường Đoá chạy đến hét lớn:”Dao Dao!”.

Lạc Dịch và Tô Lâm Lâm cũng theo sát phía sau. Thấy Lạc Dịch, cô sửng sốt vô cùng, sắc mặt lập tức biến đổi.

Sau khi Lạc Dịch hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện, liền bảo cô ả kia xin lỗi Tô Lâm Lâm, xem như chấm dứt chuyện này. Hai bên đều không ai lên tiếng, ả tóc xoăn hoàn toàn khô g muốn xuống nước. Còn bên này, Tô Lâm Lâm không phải được xin lỗi là có thể hết giận.

Chu Dao nghiến răng:”Nói xin lỗi thì lợi cho ả quá rồi”.

Lạc Dịch liếc nhìn cô:”Sao, cô muốn đánh lại à?”.

Chu Dao không lên tiếng, mặt lạnh như băng.

Đồng bọn khẽ lay ả, ra hiệu mau tranh thủ lúc ông chủ giúp họ xuống nước thì xin lỗi đi. Tròng mắt ả tóc xoăn xoay tròn, chậm rãi liếc nhìn Tô Lâm Lâm rồi nói:”Xin lỗi nha~~~”.

Giọng điệu ả đầy sự mỉa mai và khiêu khích. Đường Đoá im lặng. Chu Dao trầm mặc. Tô Lâm Lâm cũng nín thinh, cắn chặt môi, những giọt nước mắt yếu đuối lại dâng lên, ngân ngấn nơi hốc mắt.

Lạc Dịch lạnh lùng nhìn ả tóc xoăn, sau thoáng im lặng, cuối cùng anh vẫn kiềm chế quay sang phía Chu Dao:”Đã được chưa?”.

Chu Dao không liếc anh, chỉ nhìn chòng chọc vào đôi mắt đầy giễu cợt của ả.

“Tô Lâm Lâm!” Chu Dao gọi một tiếng, Tô Lâm Lâm trong góc ngẩng đầu nhìn sang.

Lạc Dịch giật mình, tiến đến định tóm cô lại nhưng Chu Dao đã nhanh chóng lao đi, vung một cái tát vào mặt ả ta.

Lạc Dịch kéo cô lại, Chu Dao hất cằm với ả, cười khiêu khích:”Xin lỗi nha~~~”.

Anh giật mạnh cô, tức giận quát:”Chu Dao!”.

Lần đâu tiên anh gọi thẳng tên cô lại là trong tình cảnh này.

Ả tóc xoăn ôm mặt, kinh hoàng gào lên, nhào đến định đánh cô. Lạc Dịch không màng so đo với Chu Dao, nhanh chóng kéo cô ra sau bảo vệ. Mấy người bạn của ả kia cũng kéo ả lại. Bỗng chốc căn phòng trở lên hỗn loạn.

Lạc Dịch giữ chặt Chu Dao, lạnh lùng trách:”Cô đứng yên đó cho tôi”.

Đầu óc Chu Dao đã bị cơn giận kiểm soát, muốn giãy khỏi tay anh.

Lạc Dịch lanh giọng:”Cô có được học hành tử tế không vây?”.

Bị ra đòn cảnh cáo, Chu Dao thoáng bình tĩnh lại, khó tin nhìn chằm chằm vào Lạc Dịch. Trong giây phút ấy, cô chỉ cảm thấy lòng nhói đau, tức nghẹn cả bụng, quát trả anh:”Là ả gây sự trước...”.

“Cô ta là loại vô học,chẳng lẽ cô cũng vậy sao?”.

Căn phòng lạnh ngắt như tờ. Chu Dao oán hận nhìn anh,đôi môi run run. Trong thoáng chốc, không ai lên tiếng.

Một người đàn ông phía đối phương có vẻ cũng biết điều lên tiếng:”Chuyện này coi như chấm dứt ở đây,được không?”.

Đường Đoá vội đáp:”Được!” sau đó kéo Chu Dao bỏ đi nhưng cô vẫn không động đậy.

Lạc Dịch lạnh lùng cất lời:”Chờ một chút!”.

Mọi người đồng loạt nhìn về phia anh.

“Các người kết thù với nhau rồi, ba ngày còn lại định thế nào đây? Mặt Lạc Dịch không chút biểu cảm, đôi mắt lạnh lùng. “Tiếp tục rảnh rỗi kiếm chuyện cho tôi rảnh rỗi à? Mẹ kiếp, tôi không phải tay chuyên thu dọn bãi chiến trường cho các người, còn gây ra chuyện tương tự nữa thì toàn bộ thu dọn hành lý cút hết cho tôi”.

Rời căn phòng đó, không khí bỗng trở lên nặng nề. Sắc mặt Chu Dao khó coi mà sắc mặt Lạc Dịch còn khó coi hơn.

Lạc Dịch đi đằng trước, nhóm Chu Dao theo phía sau. Bất chợt người đàn ông đi trước dừng lại, Tô Lâm Lâm và Đường Đoá đi sau cùng lập tức kéo Chu Dao dừng bước. Mặt Chu Dao xanh mét, không nhìn Lạc Dịch. Trái lại Lạc Dịch nhìn Tô Lâm Lâm và Đường Đoá bằng đôi mắt lạnh lẽo, khiến hai người họ sợ hãi rụt đầu bỏ chạy. Lâm Cẩm Viêm mới chạy tới không hiểu chuyện gì cũng bị Đường Đoá lôi đi.

Thấy vậy, Chu Dao cũng quay người định về phòng, Lạc Dịch trầm giọng:”Cô đứng lại cho tôi”.

Chu Dao không buồn ngoảnh lại, Lạc Dịch bước nhanh đến giữ chặt cánh tay cô:”Bảo cô đứng lại, cô có nghe thấy không hả?”.

Chu Dao bị anh siết chặt, vùng vẫy thoát không nổi bèn quát lên:”Anh buông ra!”.

“Mẹ kiếp, cô cố ý đến đây kiếm chuyện cho tôi làm à? Từ lúc bước chân vào đây đã không có một ngày yên bình rồi.”

“Anh biết rõ là bọn họ gây chuyện mà!” Cô lớn tiếng ấm ức.

“Tôi bảo này, cô không có...” Lạc Dịch vừa cất lời liền khựng lại. Cô ngước lên nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt lóng lánh.

Anh sửng sôt, sau giây lát, đầu óc trống rỗng đã bình tĩnh lại đành nói tiếp câu dang dở:”... đầu óc gì à? Tôi chưa nói cô...”.

Cô run run hít vào một hơi, ngẩng đầu nhìn trời ra sức chớp mắt rồi lại nhanh chóng quay sang phía anh:”Tại sao anh quát tôi trước mặt nhiều người như vậy? Nói ai không được học hành tử tế chứ? Ba mẹ tôi giáo dục tôi rất tốt đây!”.

Vẻ khoan dung trên khuôn mặt Lạc Dịch vụt tắt, trở nên nghiêm túc:”Cô vẫn cảm thấy mình làm đúng lắm phải không? Ba mẹ cô từng dạy coi đánh người à? Cô thật sự muốn cùng một loại với cô ả kìa hả? Cô ta vô cớ đánh người, cô cũng làm theo sao? Cái tốt không học, ngược lại cái xấu thì học rất nhanh. Làm hệt những gì cô ta đã làm thì tức là cô thắng rồi chắc? Này, nói chuyện đi! Vừa nãy còn nói hay lắm mà”.

Tuy Chu Dao ghét cách anh nói chuyện cay nghiệt nhưng cũng biết việc mình làm không vẻ vang gì. Cô quay đầu đi, nghèn nghẹn nói:”Anh phiền chết đi được!” Cô vừa thẹn vừa tức, nói xong liền định bỏ chạy nhưng bị Lạc Dịch kéo lại, giọng anh trầm lắng:”Cô đứng yên đấy cho tôi!”

Chu Dao bất động, cúi đầu như bị phạt.

“Vẫn còn là sinh viên cơ đấy! Cô nói xem dáng vẻ vừa rồi có giống mấy đứa lưu manh không?”

Cô im lìm siết chặt tay, không mạnh miêngh cãi cố như Lạc Dịch đã dự liệu. Cô cũng biết xấu hổ,đối phương là ả đàn bà đanh đá, cô nổi điên so đo với ả chanh chua thì có đẹp mặt gì đâu.

Sau vài giây im lặng, Lạc Dịch cho tay vào túi,hơi khom người xuống, nghiêng đầu nhìn kĩ khuôn mặt cô:”Khóc à?”.

“Ai khóc chứ?” Chu Dao lập tức ngẩng đầu lên chứng minh như con gà trống hiếu chiến. Đôi mắt cô hoen đỏ,nhưng đúng là không hề có giọt lệ nào rơi xuống thật.

“Được rồi.” Lạc Dịch đứng thẳng người, khẽ dịu giọng:”Tôi có hơi nặng lời”.

Chu Dao lại đỏ mắt,tức giận:”Anh dạy bảo xong chưa? Xong rồi thì tôi về phòng đây”.

Anh không lên tiếng bảo cô đi, cô vẫn đứng yên tại chỗ.

Lạc Dịch cúi mắt nhìn cô, im lặng một láy đành xuống nước:”Đừng khó chịu nữa mà”.

Không an ủi còn đỡ, anh vừa nói cô bỗng thấy lòng thêm chua xót. Cô nhanh chóng quay người đi, ngẩng đầu nhìn bầu trời. Bả vai run run, cô hít một hơi thật sâu.

Lạc Dịch bất chợt lặng thinh. Anh nhìn bóng lưng bướng bỉnh của cô, khẽ giơ tay nhưng lại dừng giữa chừng chốc lát rồi rụt lại. Anh đút tay vào túi, lấy ra một điếu thuốc đưa lên miệng, quay người nhìn ra ngoài cửa sổ.

Luồng khói cuồn cuộn vài vòng bên môi, anh lại ngoảnh đầu nhìn cô, không biết làm sao cho phải. Không hiểu sao nhà nghỉ lại chứa chấp một tiểu tai hoạ hơi tí lại sảy ra chuyện thế này.

“Rầm! Rầm! Rầm! Tiếng đập cửa vang lên. Đám nam nữ trong phòng 305 trao đổi ánh mắt:”Ai thế?”.

“Ông chủ.”

Cửa mở ra, Lạc Dịch bước vào.

Sắc mặt đán người bên trong đều rất khó coi:”Ông chủ Lạc, còn có việc gì không?”.

Khói thuốc lượn lờ giữa ngón tay Lạc Dịch, anh đi thẳng vào vấn đề:”Tôi thấy các người cứ chốc chốc lại gây chuyện, e là có người vẫn muốn tìm đám sinh viên kia gây phiền phức có đúng không?”.

Không ai lên tiếng. Cuộc sống bên ngoài là vậy, luôn tính toán chi li, chỉ va chạm nhỏ thôi cũng dễ dàng bé xé ra to.

“Ông chủ Lạc đến đây để đuổi chúng tôi đi à?” Ả tóc xoăn hừ mũi:”Ba ngày tới, chúng tôi kiên quyết không đổi nhà nghỉ, cứ ở đây đấy!”.

Lạc Dịch cười xoà, nói:”Có đuổi cũng là đuổi kiểu khách cứ ở lì không chịu đi kia”.

Vẻ mặt ả xám xịt, anh ta đang chửi bọn họ mặt dày mày dạn sao?

Đôi mắt đen sâu thẳm của Lạc Dịch sáng quắc:”Ở đây thì cũng được thôi nhưng phải giữ nội quy. Tôi mặc kệ mấy người muốn chơi thế nào thì chơi, miễn là đừng chọc phải khách khác là được”.

Ả tóc xoăn không phục:”Sao anh không nói mấy con bé kia đi?”.

Lạc Dịch phả ea một làn khói, tỏ ra khó xử:”Tôi nói mà cô ta không nghe, tôi cũng đâu có cách nào”.

“Vậy sao chúng tôi phải nghe anh?”

Lạc Dịch cười nhạt, nhưng trong mắt không hề có ý cười:”Tôi có ghi lại thông tin cá nhân của mấy người, tuổi tác đều không phải nhỏ, chắc là có mấy người đã kết hôn rồi nhỉ”.

Có vài khuôn mặt bỗng biến sắc.

Lạc Dịch nói:”Phòng đặt qua điện thoại nhưng người đến ở lại không khớp với tên người đã đặt. Nửa kia đặt phòng cho, đúng không?”.

Tình thế chuyển biến đột ngột.

“Mấy người còn lại, mấy người cứ chơi vui vẻ, sống cho yên ổn,sau này tôi không đón tiếp nữa.”

Anh đi đến cửa, ngón tay kẹp điếu thuốc giơ lên không trung gõ một cái rồi quay đầu lại:”Chân thành khuyên mấy người, ra ngoài chơi đừng tự chuốc bực vào người”.

Hết chương 9

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như bát nhã tâm kinh, hoc cach tu bo de song an vui Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.