Vô Củ

Chương 47: Trà hoa cúc



Tự người đứng ở một bên yên lặng quan sát quy luật làm việc và nghỉ ngơi của Công tử Củ, rồi hướng Tề Hầu báo lại. Tự nhân phát hiện, kỳ thực Công tử Củ cùng những người khác tiếp xúc cũng không kiêng kị gì. Thế nhưng chỉ có đối với Quân thượng là giữ kín như bưng, mọi người rõ ràng trong lòng, thế nhưng cũng không ai dám nói ra.

Lúc trước Công tử Củ còn ói ra đầy người Tề Hầu, người ở bên cạnh đều biết.

Ngô Củ đang chuẩn bị tắm rửa, liền nghe phía ngoài có tiếng người nói chuyện. Tử Thanh vào báo:

"Công tử, Đại Tư Hành cầu kiến."

Ngô Củ vừa nghe, vội vã liền đem ngoại bào tròng lên, nói:

"Cho vào."

Công Tôn Thấp Bằng rất nhanh liền từ bên ngoài đi vào. Ngô Củ cười cười, nói:

"Đại Tư Hành mời ngồi."

Công Tôn Thấp Bằng ngồi xuống, chắp tay nói:

"Đêm khuya mà tới tìm, thực sự là xin lỗi."

Ngô Củ cười nói:

"Không có gì, Củ còn chưa ngủ. Đại Tư Hành đêm khuya lại đây, tất nhiên là có chuyện quan trọng, cứ nói đừng ngại."

Công Tôn Thấp Bằng có chút chần chờ, nói:

"Xác thực... xác thật là có việc... Việc này Thấp Bằng đã hỏi qua Quân thượng. Quân thượng nói Thấp Bằng tới hỏi Công tử, nói Công tử định đoạt."

Ngô Củ vừa nghe thấy có chút kỳ quái.

Tề Hầu khi nào hào phóng như vậy, để cho mình định đoạt?

Phải biết là lần này nghênh tiếp Công chúa, đặc sứ mặc dù là nhị bá Công tử Củ, thế nhưng trong đội ngũ to lớn này Tề Hầu là người quyết định. Cho nên tất cả sự việc to nhỏ cũng không đến phiên Ngô Củ làm chủ. Chuyện lớn có Tề Hầu làm chủ, việc nhỏ chính là Bảo Thúc Nha cùng Công Tôn Thấp Bằng làm chủ, trái lại Ngô Củ rất thanh nhàn.

Ngô Củ trong lòng thấy kỳ quái, trên mặt lại rất bình tĩnh, nói:

"Dám hỏi Đại Tư Hành, là chuyện gì?"

Công Tôn Thấp Bằng nói:

"Là như thế này, muốn đem Ung Vu vào đội ngũ tuỳ tùng, sung vào nhóm thiện phu. Quân thượng nói chuyện này thỉnh Công tử làm chủ. Công tử nếu đồng ý vậy liền cho Ung Vu đi cùng. Công tử nếu không đồng ý, liền không cho Ung Vu đi cùng."

Ngô Củ vừa nghe, lại càng thấy kỳ quái.

Tề Hầu sao đột nhiên để cho mình quyết định, hơn nữa còn là đi hay ở của Dịch Nha.

Mấy ngày nay Ngô Củ cùng Dịch Nha tiếp xúc cũng chính là mấy bữa cơm. Hơn nữa Ngô Củ chỉ để ý ăn, cũng chưa từng nhìn Dịch Nha. Món ăn cực kỳ ngon, Ngô Củ cảm thấy mình bị nuôi đến béo trắng.

Dù đang nghĩ gì thì Tề Hầu cũng không nên để mình làm chủ a?

Ngô Củ không biết Tề Hầu thật ra là đang muốn mình từ chối. Hắn lấy Công tử Củ làm cờ hiệu. Hắn biết Công tử Củ là người cẩn thận, tất nhiên sẽ không đáp ứng yêu cầu này, như vậy ý đồ của hắn liền thành công, có thể khiến Công Tôn Thấp Bằng biết khó mà lui.

Ngô Củ xác thực cẩn thận, thế nhưng còn nghĩ tới phương diện khác, tỷ như...

Tỷ như Tề Hầu lần đầu tiên thấy Dịch Nha liền hỏi tên người ta, hơn nữa còn nhìn ngây người.

Tỷ như mới vừa lúc xế chiều, còn từ phòng mình đoạt đi một sủng đồng.

Ngô Củ sờ cằm suy nghĩ một chút. Xác định Tề Hầu là yêu thích nam sắc là không sai.

Tề Hầu một mình ngồi ở trong phòng đột nhiên "hắt xì". Hắn nghĩ thầm chẳng lẽ là Công tử Củ lây cảm mạo cho mình?

Ngô Củ nghĩ như vậy, nhất thời cảm thấy Tề Hầu để Công Tôn Thấp Bằng đến hỏi mình thật ra là bởi vì Tề Hầu coi trọng sắc đẹp của Dịch Nha. Đang ăn trong bát còn nhìn trong nồi. Đều muốn chiếm Lương Ngũ cùng Dịch Nha làm của riêng, nhưng không tiện mở miệng. Sợ mất mặt mũi, vì vậy hắn liền để Công Tôn Thấp Bằng đến hỏi ý kiến của mình.

Buổi chiều Ngô Củ đã lĩnh giáo bộ dạng "tức giận" của Tề hầu. Đột nhiên hắn liền phát rồ, liền ôm eo Ngô Củ, nắm cằm, dáng dấp kia quả thật là đáng sợ, phảng phất tựa như cầm thú...

Ngô Củ cũng không muốn bởi vì chuyện như vậy trêu chọc Tề hầu, nghĩ thông suốt, liền cười híp mắt nói:

"Ung Vu có tay nghề nấu ăn cao siêu, không ai có thể phản bác. Nếu như có thể đi cùng đội ngũ nghênh tiếp Công chúa tất nhiên là chuyện tốt, vậy thì cứ như thế đi."

Công Tôn Thấp Bằng còn tưởng rằng không có hi vọng, kết quả vừa nghe, đột nhiên ngây ngẩn cả người, nói:

"Cái gì?"

Ngô Củ lặp lại.

"Có thể mang Ung Vu theo."

Công Tôn Thấp Bằng phút chốc quả thực vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, nói:

"Chuyện này... là thật?"

Ngô Củ vừa thấy, tâm lý sinh kỳ quái.

Có thể mang Dịch Nha đi rõ ràng Tề hầu nên cao hứng mới phải, sao Công Tôn Thấp Bằng vui mừng như thế? Chẳng lẽ là vui thay cho Tề Hầu? Công Tôn Thấp Bằng này đúng là trung thần điển hình nha!

Công Tôn Thấp Bằng vốn tưởng rằng không có hi vọng. Hắn chỉ là làm một ít nỗ lực miễn cho lại hối hận, không nghĩ tới lại thành công. Vì vậy hắn lập tức bái tạ, Ngô Củ sợ hết hồn, vội vã nâng Công Tôn Thấp Bằng dậy, nói:

"Đại Tư Hành, loại đại lễ này Củ thật nhận không nổi, chớ làm Củ giảm thọ."

Ngô Củ nói, đột nhiên nhíu mày lại, tựa hồ nghĩ tới điều gì, còn nói:

"Bất quá còn có một việc."

Công Tôn Thấp Bằng lập tức nói:

"Là chuyện gì?"

Ngô Củ nghĩ tới "Dịch Nha nấu con". Theo Ngô Củ biết Dịch Nha xác thực có con trai gọi là Địch Nhi, năm nay ba tuổi, còn là đứa bé đáng yêu. Ngô Củ chỉ là xa xa thấy qua vài lần, nói chuyện cũng không có.

Thế nhưng nghĩ đến chuyện này lại lo lắng. Nếu sau này Dịch Nha được sủng, Tề Hầu thật sự liền nói mình cái gì cũng đã ăn qua, chính là chưa từng ăn thịt người, vậy đứa bé đáng yêu kia chẳng phải sẽ bị nấu sao. Ngô Củ không muốn chuyện đó xảy ra, nói:

"Tuy rằng có thể mang Ung Vu theo, thế nhưng con trai Ung Vu không thể mang đi."

Công Tôn Thấp Bằng vừa nghe, có chút sững sờ. Dù sao đứa bé kia quá nhỏ, nếu từ nhỏ đã tách khỏi người thân là một việc tàn nhẫn.

Ngô Củ thấy Công Tôn Thấp Bằng chần chờ, liền biết đến Công Tôn Thấp Bằng lo lắng.

"Đại Tư Hành thử nghĩ, chúng ta một đường đi biên cảnh Tề Lỗ. Bây giờ đường đi còn thoải mái, có thể có dinh thự ngủ lại. Thế nhưng mấy ngày sau liền phải đi vào địa phương hoang vu, như hành quân đánh trận gian khổ, một đứa bé nhỏ như vậy có thể chịu khổ sở sao? Tất nhiên không thể mang nó theo. Hơn nữa ngày sau Ung Vu vào thiện phòng trong cung càng không có chỗ cho một đứa bé dung thân. Cho nên Củ cảm thấy đứa bé không thể đi theo, vẫn là ở chỗ này tốt hơn."

Công Tôn Thấp Bằng vừa nghĩ, quả thật thấy có lý.

Hơn nữa Công tử Củ đã đáp ứng mang Dịch Nha theo, Công Tôn Thấp Bằng tâm tình cực kỳ tốt rồi, lập tức cảm tạ sau đó trở lại phục mệnh.

Bản thân Tề Hầu đã đi ngủ, không nghĩ tới Công Tôn Thấp Bằng liền trở lại. Còn tưởng rằng Công Tôn Thấp Bằng thất bại tan tác mà quay trở về, kết quả hắn nở nụ cười, nói:

"Quân thượng, Công tử Củ đã đáp ứng!"

Tề Hầu phút chốc không nghe rõ, mà nhìn thấy Công Tôn Thấp Bằng tươi cười thì đúng là không giả rồi. Tề Hầu thật bị tức chết rồi, nghĩ thầm Công tử Củ có phải là đang cùng mình đối nghịch hay không?

Bất quá lời Tề Hầu đã nói ra, cũng không có thể thu hồi lại, vì vậy không thể làm gì khác hơn là cho Dịch Nha theo, đem Dịch Nha sung vào nhóm thiện phu.<HunhHn786>

Ngô Củ căn bản không biết mình làm chuyện tốt đẹp gì. Tề Hầu cũng không biết, Ngô Củ đem hắn xem thành một sắc lang nhanh nhẹn...

Công Tôn Thấp Bằng giải quyết xong sự tình, từ phòng Tề Hầu đi ra. Hắn không thể chờ đợi được nữa liền đi tìm Ung Vu báo tin.

Hắn đi vào viện của Ung Vu đã là một mảnh đen như mực, bất quá trong phòng còn đốt đèn, có tia sáng lay động.

Phòng Ung Vu rất nhỏ, căn bản không có gian trong ngoài, bên trong ánh nến lay động, có thể nhìn thấy bóng Dịch Nha mơ hồ. Hắn tựa hồ đang cởi áo ngoài, áo lót bên trong hơi bó sát một ít, phác hoạ ra vóc dáng tinh tế thướt tha, phản chiếu trên cửa sổ.

Ung Vu cởi áo ngoài, liền mở vấn tóc. Tóc dài trong nháy mắt rối tung buông xuống, phảng phất như thác nước. Công Tôn Thấp Bằng phút chốc hô hấp to thêm.

Ung Vu đã muốn ngủ rồi, Công Tôn Thấp Bằng lập tức quay người phải đi, nghĩ thầm ngày hôm nay đã muộn, vẫn là ngày mai trở lại nói. Công Tôn Thấp Bằng quay người đi vài hai bước, chưa có đi ra khỏi sân, liền nghe.

"Kẹt kẹt"

Cửa phòng mở ra, Ung Vu từ bên trong đi ra. Hắn chỉ mặc áo lót, tóc tai rối tung, xõa trên vai. Tóc mai che kín gò má lại càng thêm nhu hòa đẹp đẽ. Ung Vu thấy Công Tôn Thấp Bằng, nói:

"Là tướng quân sao? Vu cho là Địch Nhi chưa ngủ, lén chạy đến đây."

Công Tôn Thấp Bằng thật không tiện, nói:

"Ta thật ra là đến nói cho ngươi kết quả việc ngươi đã nhờ. Bất quá thấy ngươi phải ngủ, vẫn là ngày mai lại nói thôi."

Ung Vu liền vội vàng nói:

"Tướng quân nếu đã đến sao có thể để tướng quân một chuyến không công trở về? Mời vào thôi, thứ cho Vu thất lễ."

Công Tôn Thấp Bằng không thể làm gì khác hơn là cùng Ung Vu vào phòng. Xiêm y màu đỏ được cởi ra để ở một bên, phảng phất là một đóa hoa lửa. Công Tôn Thấp Bằng rất thích hắn mặc xiêm y màu đỏ sẫm, thoạt nhìn vừa rực rỡ vừa ôn nhu.

Công Tôn Thấp Bằng ho khan một tiếng, nói:

"Kỳ thực Thấp Bằng đến là báo tin vui. Quân thượng đã đáp ứng cho ngươi gia nhập nhóm thiện phu, đi cùng đội ngũ."

Ung Vu kinh ngạc một chút, lập tức cười nói:

"Thật chứ? Tướng quân thực sự là ân nhân của Vu, lại nhiều lần cứu Vu lúc nước sôi lửa bỏng."

Hắn nói, nhanh chóng cúi xuống. Tóc dài từ bả vai trượt xuống, cùng với áo lót màu trắng như tuyết hình thành sự chênh lệch rõ ràng. Còn lộ ra phần cổ trắng nõn nhẵn nhụi cổ.

Công Tôn Thấp Bằng không dám đụng vào hắn, ho khan một tiếng, nói:

"Không cần cám ơn ta. Kỳ thực còn có một việc, Thấp Bằng muốn nói rõ với ngươi."

Dịch Nha nói:

"Tướng quân mời nói."

Công Tôn Thấp Bằng nói:

"Tuy rằng Quân thượng đáp ứng cho ngươi vào nhóm thiện phu, thế nhưng con trai ngươi không thể đi cùng đội ngũ. Ngày sau ngươi tiến vào ngự thiện phòng, con ngươi cũng không thể ở lại trong cung."

Ung Vu vừa nghe, trên mặt lộ ra vẻ khó xử, mím mím môi, nói:

"Tướng quân có chỗ không biết. Vu chỉ là mẫu thân xuất thân không tốt, phụ thân vẫn là con dòng chính Ung thị. Vu chính là thứ tử, thân phận hôm nay đã mất đến nông nỗi. Mà Địch Nhi... Vu là hạng người vô năng, không cho được Địch Nhi thân phận. Mẫu thân của nó càng không danh không phận, lại mất quá sớm. Không thể khiến Ung thị thừa nhận nó, Địch Nhi càng vạn phần bất kham. Nó bây giờ tuổi còn nhỏ, hoàn toàn không hiểu người khác ức hiếp. Nếu Vu thật sự rời đi, e sợ Địch Nhi không ai trông coi, thực sự không đành lòng..."

Công Tôn Thấp Bằng cũng nghĩ đến cái này, dù sao phụ thân Ung Vu có địa vị dòng chính, chỉ là bởi vì mẫu thân của hắn là thiếp, vì vậy Ung Vu chính là thứ tử. Thứ tử còn bị người bắt nạt, chớ nói chi con của thứ tử.

Nhưng mà Công tử Củ nói cũng đúng, hành quân cực khổ, hơn nữa tiến cung, đứa bé cũng không thể theo.

Công Tôn Thấp Bằng thấy Ung Vu sắc mặt khó coi, ho khan một tiếng, nói:

"Như vậy đi... Nếu ngươi không chê, Thấp Bằng sáng sớm ngày mai liền viết một phong thư, nhờ người đến đem Địch Nhi về phủ của Thấp Bằng chăm sóc. Như vậy ngươi có thể rời khỏi Ung gia. Địch Nhi cũng không bị người khinh thường, thế nào?"

Ung Vu nhất thời mặt lộ vẻ kinh hỉ, liền cúi xuống một chút, nói:

"Tướng quân đã ba lần có ân với Vu, đại ân đại đức không thể báo lại."

Công Tôn Thấp Bằng đỡ hắn dậy, nói:

"Chỉ là dễ như ăn cháo. Địch Nhi là đứa bé đáng yêu, Thấp Bằng cũng không nỡ thấy nó bị người ta bắt nạt."

Công Tôn Thấp Bằng nói xong, còn nói:

"Hôm nay đã muộn rồi, ngươi cũng mau mau nghỉ ngơi, ta đi về trước. Sáng sớm ngày mai liền sai người báo tin về Lâm Truy, cố gắng càng nhanh càng tốt. Tất nhiên có thể trước khi đội ngũ rời khỏi Lương Khâu, liền đem Địch Nhi đón đi."

Hắn nói rồi đứng lên phải đi. Lúc sắp ra cửa, đột nhiên tay hắn bị người nắm lấy. Quay đầu nhìn lại, Công Tôn Thấp Bằng thấy Dịch Nha nhẹ tay kéo tay mình, cúi thấp đầu, thấp giọng nói:

"Tướng quân không chê, đêm đã muộn, có thể ở lại chỗ Vu qua đêm."

Tuy rằng nói uyển chuyển, thế nhưng Công Tôn Thấp Bằng lập tức nghe rõ. Tim "thình thịch". Nhìn thấy Ung Vu chỉ một thân áo lót màu trắng, vóc người lộ ra, tóc dài nhu thuận, Công Tôn Thấp Bằng lập tức cảm thấy miệng khô lưỡi khô.

"Khụ"

Ho khan một tiếng, Công Tôn Thấp Bằng liền vội vàng buông tay ra, nói:

"Không được, không quấy rầy ngươi nghỉ ngơi, ta đi trước."

Hắn nói rồi nhanh chóng đi ra, rất nhanh biến mất ở cửa viện.

Đi ra sân, bị gió thu gió lạnh, Công Tôn Thấp Bằng mới phát giác mình hối hận. Hắn phải thừa nhận, Ung Vu luôn có bản lĩnh làm cho hắn nôn nóng, hận không thể đem cái người kia ăn vào bụng.

Công Tôn Thấp Bằng liền hối hận, lại muốn làm quân tử, khinh thường loại người thừa dịp người gặp nguy. Chính mình xoắn xuýt trở về phòng.

Ngô Củ ngủ. Tử Thanh gác đêm. Tự nhân liền lui ra, vội vàng đi về chỗ Tề Hầu báo cáo.

Bởi vì chuyện Dịch Nha, Tề Hầu bản thân tâm tình không tốt. Công thêm tự nhân báo cáo lại thêm mắm dặm muối. Nói Công tử Củ không kiêng kị những người khác đụng vào, cũng không có biểu hiện gì kỳ quái, Tử Thanh đút Công tử Củ quýt, hai người có thái độ vô cùng thân mật, vân vân....

Tề Hầu sau khi nghe xong, tức giận đến một đêm không ngủ.

Sáng ngày thứ hai, Tề Hầu mang một đôi vành mắt đen, sắc mặt cũng đen như than cốc. Lương Ngũ lại vào hầu hạ hắn rửa mặt, tay chân vụng về, làm Tề Hầu bộc phát một trận, lại đuổi Lương Ngũ ra.

Người Ung thị sáng sớm liền nghe nói Tề Hầu buồn bực. Cũng không biết bởi vì sao cớ sự, rất tức giận, tâm tình không phải tốt. Vì vậy người Ung thị liền muốn cải thiện, nghĩ ra cách thỉnh Tề Hầu đi du ngoạn bằng thuyền.

Lương Khâu ấp cũng không có thắng cảnh gì. Các đời Tề Hầu cũng không đến Lương Khâu du ngoạn. Bất quá nơi này có một hồ nước không nhỏ. Khi biết Tề Hầu sẽ đi qua Lương Khâu ấp, quan viên địa phương cố ý cải tạo nơi này, ở bên hồ trồng một ít hoa cỏ, chuẩn bị nghênh tiếp Tề Hầu đại giá.

Hôm nay Tề Hầu tâm tình không tốt, người Ung thị liền mời Tề Hầu đi đến hồ ngắm hoa. Đang là mùa thu, khí trời trong xanh mát mẻ, vô cùng thích hợp du lãm giải sầu.

Tề Hầu nghe, cũng không muốn đi làm gì, bởi vì hắn là vịt lên cạn. Tề quốc tuy rằng có một mặt giáp biển, thế nhưng Tề Hầu không biết bơi lội, là đúng chuẩn vịt ở trên cạn. Hắn khi còn bé bởi vì không có mẫu thân, bị người bắt nạt. Đại ca ỷ là trưởng tử, cũng bởi vì là Thái tử nên hung hăng dị thường.

Có một lần Chư Nhi đem hắn ném vào trong hồ nước, còn không cho tự nhân và cung nữ đi cứu. Tề Hầu lúc đó nghĩ chết chắc rồi, bất quá may là cuối cùng Chư Nhi sợ Công trách cứ, vẫn để cho người cứu Tề Hầu lên.

Tề Hầu liền như vịt lên cạn. Lúc đó tuổi còn nhỏ, trải qua đại nạn này đối với những chỗ có nước càng kiêng kỵ.

Ung thị tất nhiên không biết Tề Hầu như vậy, không nghĩ tới nịnh hót vuốt mông ngựa thành vỗ tới trên đùi.

Sắc mặt Tề Hầu vẫn cứ không thấy tốt hơn, cũng không muốn đi giải sầu. Thế nhưng nghĩ nghĩ, lại nhìn Lương Ngũ nên cạnh sắc mặt Tề Hầu liền tốt lên, không biết đang suy nghĩ gì sự tình, liền nhàn nhạt nói:

"Nếu các ngươi đã phí tâm tư, Cô cũng không tiện bỏ tâm ý của các ngươi, vậy liền đi thôi."

Lương Ngũ thấy Tề Hầu nhìn mình, nhất thời làm ra vẻ e thẹn, lén lút liếc mắt đưa tình.

Tề Hầu đã miễn dịch loại mị nhãn này, bởi vì một ngày phải tiếp đến bốn mươi, năm mươi lần, cảm giác cũng không có gì.

Tề Hầu thật không thể tưởng tượng, người thô tục như vậy làm sao có thể chiếm được sự yêu thích của Công tử Củ. Lẽ nào Công tử Củ chính là coi trọng sự lẳng lơ của Lương Ngũ, cũng quá dung tục đi.

Tề Hầu cũng không phải là bởi vì muốn giải sầu mới đáp ứng đi ra ngoài. Quả nhiên cười híp mắt còn nói.

"Vậy... cũng mời Nhị ca cùng du ngoạn đi."

Ung thị vừa nghe đã kinh ngạc.

Còn muốn mời Công tử Củ?

Mọi người đều nghe nói Tề Hầu cùng Công tử Củ tranh vị nên không hợp. Nhưng trăm nghe không bằng một thấy. Không phải Tề Hầu rất thích Công tử Củ sao? Thật khó mà tin nổi lời đồn.

Ngô Củ rời giường, đang dùng bữa sáng. Không thể không nói, tay nghề Dịch Nha thực sự hơn người. Hôm nay đồ ăn sáng vẫn là cháo dễ tiêu hóa, cùng bánh mềm.

Ngô Củ cắn một cái bánh, liền thấy vừa mềm vừa béo, còn có mùi sữa, bên trong còn có mứt cam ngọt ngào. Mùi vị bánh khi trong miệng có chút giống sữa tươi, bột bánh non mềm sướng miệng.

Thời đại này mặc dù đã có thể làm điểm tâm, thế nhưng nguyên vật liệu nấu nướng vẫn còn khiếm khuyết. Cho nên Ngô Củ chưa từng thấy loại điểm tâm mềm này. Trước đây khi Ngô Củ dùng hoa làm bánh dâng Tề Hầu đều bị các thiện phu Tề cung rất là than thở. Có thể thấy được điểm tâm mềm là quý giá bao nhiêu.

Ngô Củ đắc ý ăn một cái, cảm giác không tệ, liền cầm lấy một cái nữa đắc ý ăn. Ăn được đến cái thứ ba cảm giác đã no. Tuy rằng Ngô Củ thoạt nhìn vóc người tinh tế, bất quá dù sao cũng là nam tử, sức ăn tuyệt đối không nhỏ, nhưng bánh cũng khá lớn ăn ba cái, no đến mức không chịu nổi. Nhìn trong đĩa còn cái cuối cùng, thực sự không muốn bỏ phí.

Tử Thanh mí mắt giật giật, nhìn Công tử Củ cùng mấy cái bánh mềm tranh đấu, không thể làm gì khác hơn là nói:

"Công tử, hay là Tử Thanh giúp ngài giữ lại, buổi chiều ăn tiếp? Ngài bệnh nặng mới khỏi, cũng đừng để bụng khó chịu."

Ngô Củ cũng không bỏ lắc đầu, nói:

"Tử Thanh không biết, bánh này mặc dù ăn ngon, thế nhưng kỳ thực vẫn là dày một chút, nếu để tới buổi chiều, chỉ sợ cũng không còn ngon miệng."

Tử Thanh:

"..."

Công tử thích ăn như vậy, nói trắng ra là muốn ăn hết!

Tử Thanh cũng không lời để nói.

Đột nhiên ánh mắt Ngô Củ sáng lên, nói:

"Như vậy đi, ta ăn một nửa, ngươi ăn một nửa, như vậy cũng không lãng phí, cũng sẽ không căng bụng."

Tử Thanh nghe sợ hết hồn. Vì tự nhân hầu cận Tề Hầu còn đứng ở một bên, tất nhiên cũng nghe thấy hết. Hắn sẽ yên lặng ghi nhớ ở trong lòng, rồi sẽ bẩm báo với Tề Hầu. Tử Thanh dĩ nhiên không biết được Công tử rốt cuộc là có ý gì. Nếu Tề Hầu biết Tử Thanh cùng Công tử Củ thân mật, có thể chia đôi thức ăn. Cũng không biết là nên cao hứng vì Tử Thanh rất được tín nhiệm, hay là nên hoài nghi Tử Thanh có phải đã bị mua chuộc rồi hay không.

Tử Thanh âm thầm kêu khổ, nói:

"Hay là Công tử ăn thôi. Tử Thanh... Tử Thanh lấy chút nước nóng cho ngài."

Tử Thanh chịu áp lực, yên lặng quay đầu mở cửa, chuẩn bị đi lấy chút nước nóng đến.

Thời đại này cũng chưa có dùng lá trà. Nước của Lương Khâu ấp thật không dễ uống, có mùi bùn đất còn có vị đắng chát. Trước kia Ngô Củ bị bệnh mất vị giác, cảm thấy cái gì cũng đắn, tự nhiên cũng không để ý.

Hiện tại đã khá hơn một chút, vị giác đã trở về, tất nhiên cảm thấy được nước này khó có thể nuốt xuống. Vì vậy liền nghĩ ra một biện pháp, nói Tử Thanh đến phòng bếp lấy chút táo khô, sau đó lại cho Tử Thanh hái hoa cúc phơi khô.

Mùa thu đúng lúc là mùa hoa cúc nở rộ. Bên trong dinh thự Ung thị đâu đâu cũng có hoa cúc, Tử Thanh nghe nói Công tử muốn hái hoa, đặc biệt khổ não. Hơn nữa còn là hắn đi hái. Tử Thanh liền hái mấy đóa hoa cúc không biết tên.

Sau đó hắn mới biết, kỳ thực Công tử là muốn làm nước uống. Tử Thanh lấy nóng nước, đem quả táo khô cùng hoa cúc đã phơi nắng đặt ở trong chén, rót nước vào làm trà hoa quả.

Tên món này thật kỳ quái, thế nhưng mấy thứ ngâm vào nước sôi mùi hương lan tỏa khắp nơi. Mùi táo ngọt ngào, mùi hoa cúc thanh nhã, hơn nữa thêm vài giọt mật, mùi vị cơ hồ rất tuyệt.

Hoa cúc giải nhiệt, quả táo bổ sung khí huyết, mật ong bổ dưỡng, tất cả đều là đồ tốt, mùi vị tự nhiên. Người chưa uống cũng bị mùi thơm hấp dẫn.

Công tử yêu thích làm thứ cổ quái kỳ lạ. Tử Thanh đã chuẩn bị mấy cái bình nhỏ, bỏ hoa quả theo một tỉ lệ, coi như là bình trà. Thời điểm muốn uống trực tiếp lấy ra cho nước nóng vào là có thể dùng.

Tử Thanh thừa cơ hội đi chuẩn bị nước nóng mang đến, để tránh ánh mắt tự nhân kia.

Không nghĩ tới Tử Thanh vừa kéo cửa ra, có người đã đứng ở bên ngoài. Là một tự nhân đến truyền lời.

Tự nhân kia nói:

"Công tử, Quân thượng mời ngài đi du ngoạn."

Ngô Củ còn chưa ăn xong. Nửa cái bánh mềm "lạch bạch" rơi trên bàn.

Ngô Củ cúi đầu nhìn.

Hay rồi. Va chạm này làm da thịt chia lìa, vỡ thành mảnh vụn, một bãi vụng trên bàn. Bánh đã bị "ngũ mã phân thây".

Ngô Củ đầy mặt tiếc hận.

Mí mắt Tử Thanh liền giật một cái.

Tự nhân bên cạnh cũng là mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, cúi đầu không nói lời nào. Mấy ngày nay ở cùng Công tử Củ, tự nhân luôn cảm thấy ngất ngất ngây ngây. Khi thì cảm thấy Công tử Củ tính tình trẻ con chưa tiêu tan. Khi thì cảm thấy Công tử Củ không thành tài được. Khi thì lại cảm thấy Công tử Củ sâu không lường được. Làm cho người ta căn bản không biết khi nào mới là Công tử Củ thật.<HunhHn786>

Người truyền lời thấy Công tử Củ nhìn chằm chằm mặt bàn ngẩn người, kiên trì nói:

"Công tử... Công tử?"

Ngô Củ lúc này mới ngẩng đầu lên, nói:

"Du ngoạn? Ta biết rồi, ngươi đi trước, Củ thay đổi xiêm y liền đến."

Tự nhân thở phào nhẹ nhõm, liền lui xuống.

Miếng bánh cuối cùng cũng bị phá nát, lúc này không có thể xoắn xuýt, Ngô Củ liền đứng thẳng người, phủi một ít bánh dính trên người rơi xuống, nói:

"Tử Thanh, thay y phục."

Tử Thanh vội vã chào đón, nói:

"Dạ."

Tử Thanh lấy cho Ngô Củ một bộ xiêm y mới. Thay xong, mọi người liền ra ngoài. Trước tiên đi tới phòng Tề Hầu.

Tề Hầu đang chờ Công tử Củ đến. Bản thân hắn không muốn đi du ngoạn, đặc biệt là nghe nói đi thuyền, thì càng không vui. Thế nhưng nghĩ lại, nếu Công tử Củ yêu thích sủng đồng Lương Ngũ như vậy, đương nhiên hắn phải thừa dịp này tỏ thị uy mới được.

Vì chuyện đó, khi Ngô Củ vừa tiến đến, liền nghe thấy Lương Ngũ cười "khanh khách", duyên dáng nói:

"Quân thượng, nên thay y phục."

Ngô Củ bước vào gian phòng cũng dừng một chút. Trong lòng đã định cho Tề Hầu một danh hiệu sắc lăng đâm đãng, giờ nghĩ thầm hay là chờ một chút lại tiến vào, e sợ thấy được tình cảnh kỳ quái.

Ngô Củ trước hết để cho tự nhân đi vào thông báo. Tự nhân rất nhanh trở lại, thỉnh Ngô Củ đi vào. Ngô Củ sau khi đi vào liền nhìn thấy Tề Hầu bán nằm, dáng dấp nhàn nhã. Lương Ngũ bưng ly nước, chính là đang đút Tề Hầu uống nước.

Ngô Củ cúi đầu, cũng không nhìn một màn này, chỉ là cung kính hành lễ Tề Hầu.

Tề Hầu còn tưởng rằng Công tử Củ lộ ra ánh mắt chua xót. Dù sao nghe đồn Công tử Củ rất yêu thích sủng đồng này. Thế nhưng Công tử Củ sững sờ nhìn cũng không nhìn, Tề Hầu không tìm được khoái cảm, chỉ có thể nói:

"Cô nghe nói Nhị ca thân thể đã khỏe nhiều rồi. Vừa vặn Ung thị thỉnh Cô đi du ngoạn bằng thuyền trên hồ, Cô liền nhớ tới Nhị ca, Nhị ca cũng đi cùng Cô."

Ngô Củ cung kính nói:

"Tạ ơn Quân thượng ân điển."

Tề Hầu cười cười, nói:

"Đi thôi."

Mọi người từ dinh thự Ung thị đi ra, ở cửa đã có xe ngựa chờ sẵn, tổng cộng có hai chiếc xe. Người Ung thị cũng không biết Tề Hầu muốn ngồi cùng Công tử Củ hay không, cho nên cố ý chuẩn bị hai chiếc xe. Dù sao quân thần có khác biệt, quốc quân làm sao có khả năng ngồi cùng xe thần tử chứ?

Lương Ngũ mềm mại đỡ Tề Hầu lên xe. Hắn cho là hôm nay Tề Hầu tâm tình phi thường tốt, nếu không cũng sẽ không đối với mình ôn nhu như vậy. Tề Hầu còn ôn nhu cười nói:

"Lương Ngũ, cùng Cô đi chung không?"

Lương Ngũ tất nhiên vui mừng khôn xiết, cười duyên nói:

"Tạ ơn Quân thượng, Ngũ Nhi nguyện ý."

Nói xong nhanh chóng lên xe.

"Rầm!"

Màn xe thả xuống, ngăn cách hai người bên trong.

Tề Hầu vốn là muốn thử Công tử Củ, thế nhưng không nghĩ tới, Công tử Củ căn bản không phản ứng gì.

Dù sao Ngô Củ cũng không thích Lương Ngũ. Tuy rằng Lương Ngũ dễ nhìn, thế nhưng Ngô Củ chưa từng hoài nghi xu hướng tình dục của mình, cũng không cảm thấy mình chính là song tính.

Trước đây Ngô Củ cố ý thu nhận Lương Ngũ là chuẩn bị nhìn xem Lương Ngũ đến cùng có ý đồ gì. Nào có biết Tề Hầu đột nhiên lao ra, cũng không quản Lương Ngũ có phải là mật thám hay không, liền đem Lương Ngũ đón đi.

Ngô Củ đương nhiên không thể nói cái gì, cũng sẽ không nói cái gì.

Tử Thanh đỡ Ngô Củ lên xe. Vì Ngô Củ chỉ ngồi một mình, cho nên cũng kêu Tử Thanh lên xe đồng hành.

Tề Hầu không chọc tức được Công tử Củ, trái lại nghe nói Tử Thanh đi cùng xe Công tử Củ, đã tức giận lên.

Xe đi nửa canh giờ, tốc độ cũng không nhanh, dù sao cũng là đi du ngoạn nên chú ý chính là vững vàng. Tề Hầu ngồi vào xe xong, sắc mặt liền thối, không nói câu nào. Lương Ngũ cũng không dám trêu chọc hắn.

Rất nhanh đã đến nơi. Tề Hầu xuống dưới xong, quay đầu nhìn lại, liền thấy Công tử Củ cũng xuống dưới. Áo bào màu trắng vì ngồi nên có chút nhăn nheo. Tử Thanh quỳ xuống chỉnh lý góc áo. Mà Công tử Củ thì lại cười híp mắt hơi khom người xuống, không biết đang cùng Tử Thanh nói cái gì. Khuôn mặt tươi cười phảng phất như gió xuân, ôn nhu đọng lòng người.

Tề Hầu thấy ngực bị đè ép, thiếu chút phổi nổ tung, nhưng chỉ là lạnh lùng nói:

"Đi."

Người Ung thị dẫn Tề Hầu đi vào lâm viên. Nơi đây có một mảnh rừng dùng săn thú, một mặt khác có hồ nước không nhỏ. Trên bờ hồ trồng rất nhiều hoa, phảng phất như vào ngày mùa hè rực rỡ, nhiều sắc màu tràn đầy mùi thơm. Quan viên Lương Khâu ấp thực sự là bỏ ra vốn lớn.

Ngô Củ đi theo sau Tề Hầu. Người Ung thị giới thiệu quan cảnh. Mọi người lần này xuất hành, không có ý định săn bắn, hơn nữa địa phương này săn bắn cũng là có kiêng kỵ.

Dù sao Công Tôn Vô Tri quốc quân đời trước thừa dịp soán vị quốc quân, chính là ở trong rừng này săn bắn, bị Ung Lẫm chém rơi đầu.

Cho nên mảnh rừng này cũng không có săn bắn nữa. Dù sao cũng không còn ai dám mời quốc quân đến chỗ này săn bắn. Không phải thay đổi biện pháp mắng quốc quân sao? Có mấy cái đầu cũng không đủ chém.

Vì vậy, bọn họ liền chuyển sang tạo màu sắc xán lạn bên hồ. Ngô Củ nhìn thấy bên hồ có các loại hoa cỏ, nhất thời đôi mắt sáng lên. Tử Thanh nhìn thấy Ngô Củ có đôi mắt sáng như vậy cảm thấy không quá tốt.

Mà Tề Hầu thấy Công tử Củ đột nhiên cao hứng, còn tưởng rằng là Công tử Củ yêu thích màu sắc này. Nụ cười kia rất có sức cuốn hút, cười rộ lên như quân tử đón gió xuân, hiền hoà ôn nhu, có một loại cảm giác khiến tim người đập loạn.

Hơn nữa cuối thu không khí trong lành, hoa lá xanh tốt, Ngô Củ vốn có chút tái nhợt, hai má giờ này đều nhiễm hồng xán lạn, cơ hồ khiến người ta không dời mắt nổi.

Tề Hầu phút chốc sửng sốt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như phan tich dien bien tam trang mi lien he canh doi tau chi em lien, giai thich cau bai la thanh cong bai viet 6 lop 7 sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.