Vô Củ

Chương 75: Vô độc bất trượng phu



Nguyên do bởi vì thân thể Ngô Củ vốn là có nguồn bệnh, cho nên yếu hơn người thường không ít, trúng độc mãn tính ngày thứ nhất đã có phát tác.

Ngô Củ ngày ấy ngủ chiếu trải trên đất, bởi vậy có chút đau đầu, cũng không có việc lớn gì. Ngày thường ốm vặt nóng sốt đau đầu chịu đựng một chút liền qua, bởi vì Ngô Củ thực sự sợ uống thuốc đắng. Bất quá Tề Hầu đột nhiên trở nên ôn nhu săn sóc ân cần thúc giục y quan xem rõ ngọn ngành, còn nhất định bắt uống thuốc. Ngô Củ cũng không có biện pháp nào.

Thế nhưng uống thuốc lần thứ nhất đã cảm thấy không quá thoải mái. Bệnh cảm mạo không có bị đè xuống, trái lại càng ngày càng nghiêm trọng. Nhảy mũi biến thành đau đầu, bụng cũng khó chịu, thời điểm ho còn rát cổ họng cùng đau ngực.

Y quan đến xem một lần liền phát hiện bị trúng độc. Người khác thân thể tốt, uống độc một lần căn bản không có tác dụng gì, độc chỉ là tích lại trong cơ thể. Ngô Củ thân thể tương đối suy nhược, ngược lại đã cứu mạng mình, chỉ một chút độc vào cơ thể liền lộ ra.

Độc này không phải không thể giải, y quan cũng không phải chỉ biết ăn cơm trắng. Chỉ là độc này nếu như không có thuốc giải trực tiếp, khả năng giải không sạch sẽ, nếu tích tụ quá lâu chung quy sẽ thương tổn thân thể.

Một mặt Ngô Củ lén lút phái người đi thăm dò xem rốt cuộc là ai hạ độc, làm sao hạ độc. Thế nhưng không thu hoạch được gì. Bên trong đồ ăn trà uống đều phi thường sạch sẽ, cũng không phải là những chỗ hạ độc.

Một mặt khác, bọn họ không tra được người hạ độc, dĩ nhiên là không có thuốc giải trực tiếp, phải giải độc từ từ. Tuy nói Ngô Củ đời này cũng coi như là nhặt lại được một cái mạng, thế nhưng cũng không muốn mặc cho số phận. Vì vậy Ngô Củ liền muốn tương kế tựu kế đem người hạ độc dẫn ra.

Tề Hầu nghe nói Công tử Củ bị người hạ độc, cũng tức giận không thôi. Bất quá bởi vì không tra được người hạ độc, cho nên Tề Hầu cũng chỉ đành phối hợp vở kịch do Công tử Củ đạo diễn, bắt đầu diễn kịch. Đừng nói Tề Hầu bản thân đã là một ảnh đế, diễn xuất thực thuận buồm xuôi gió.

Hơn nữa các đặc sứ đều là loại ngóng chuyện bàn luận. Trong nháy mắt sự tình truyền ra, đã phát triển vô cùng kỳ diệu, cũng coi như là đại ân giúp Ngô Củ.

Ngô Củ hai ngày này một mặt sắp xếp người lén lút đi nấu thuốc giải của y quan kê đơn. Mặt khác cũng là phái người đi chung quanh tìm kiếm, nhìn xem có cáo lộ đuôi hay không.

Liên tiếp mấy ngày đều không có gì. Bất quá cũng coi như là trời không phụ người bỏ sức, Tào Mạt đã nhìn ra rồi.

Ngày ấy Tào Mạt cũng nghe nói Công tử Củ xảy ra chuyện, nhưng không gặp được người.

Dù sao Ngô Củ là giả trang, mỗi ngày nằm ở trong phòng không thể gặp ai. Nếu như để người ngoài thấy được sắc mặt căn bản không như một người trúng độc, tuyệt đối liền bị lộ.

Đặc biệt là sau khi độc tố hầu như đã tiêu diệt sạch sẻ, chỉ còn một chút tàn dư. Y quan cũng đã thành công. Ngô Củ cảm giác không có gì không thích hợp, thân thể cùng với bình thường giống nhau. Thế nhưng Ngô Củ muốn ở trong phòng giả bộ diễn bệnh. Tề Hầu cũng tới diễn kịch. Hai người mỗi ngày liền ngồi nhìn nhau không nói gì quả thực là dày vò.

Hai người diễn kịch làm sao có thể để người khác nhìn thấy. Nếu bị nhiều người nhìn thấy, khó tránh khỏi liền lọt tin tức. Cho nên một mực không cho gặp ai, chỉ là truyền ra một ít tin tức không tốt.

Tào Mạt không gặp được Công tử Củ, liền đến tìm Tử Thanh hỏi thăm một chút.

Việc diễn kịch này Yến Nga cùng Tử Thanh không biết rõ. Dù sao bọn họ là người bên cạnh Ngô Củ, nếu biết chỉ đóng kịch liền hiện ra không cuống quít, dễ dàng bị lộ.

Cho nên khi Tào Mạt đến phòng dược liệu đã thấy Tử Thanh ngồi ở trên bậc thang nấu thuốc, còn len lén khóc. Tào Mạt chưa từng thấy Tử Thanh khóc như thế.

Tuy rằng Tào Mạt trước đây ẩn cư tại Lương Phủ Sơn, thế nhưng đối với việc cung đình vẫn biết rõ ràng. Tử Thanh là mật thám Tề Hầu phái đến giám sát Công tử Củ, hơn nữa còn là người rất có năng lực. Tử Thanh trầm ổn bình tĩnh, mưu trí cùng võ nghệ đều là nhất.

Tào Mạt cũng chưa thấy Tử Thanh khóc là bộ dạng gì. Mỗi lần Tào Mạt chủ động trêu đùa Tử Thanh, Tử Thanh chỉ là lạnh mặt, trừng mắt, quá tức giận sẽ động tay chân, chưa bao giờ khóc.

Tuy rằng cơ hội này thực sự hiếm thấy, mà thiếu niên này nhìn không lớn, lén lút khóc vẫn làm cho người ta đau lòng. Tào Mạt vốn muốn an ủi hắn, kết quả đột nhiên thấy được đồ vật khác làm cho hắn chú ý.

Công tử Củ là người yêu sạch sẽ, điểm này mọi người đều biết. Tử Thanh cùng Yến Nga cũng phi thường chú ý điểm này. Tào Mạt lại nhìn thấy tấm vải bố lọc bả thuốc mang theo một vết tích ố vàng.

Bởi vì vật này thực sự không đáng chú ý. Dùng qua sau đó giặt liền sạch, giặt mấy lần cũng ném đổi cái mới dùng.

Tử Thanh đang lọc thuốc, không nghĩ tới Tào Mạt tới quấy rối, đem đập chén thuốc. Bả thuốc nát đầy đất, nước cũng đổ hết, còn vẩy lên áo Tử Thanh.

Tử Thanh vừa muốn nổi nóng, kết quả Tào Mạt lại đem hắn đẩy ra, ngồi chồm hỗm xuống dùng tay tìm kiếm trong những mảnh vỡ. Sau đó Tào Mạt nhặt tấm vải bố ra, hỏi:

"Tử Thanh, vải bố này ngươi là mỗi ngày mỗi giặt sao?"

Tử Thanh có chút kỳ quái, nói:

"Công tử thích sạch sẽ, tất nhiên là mỗi ngày đều phải giặt sạch."

Tào Mạt đột nhiên nở nụ cười, nói:

"Ta biết rồi."

Tử Thanh cảm thấy Tào Mạt khó hiểu. Bất quá Tào Mạt nói cho hắn biết làm sao bắt người hạ độc. Không cần bọn họ đi tìm khắp nơi, chỉ cần phái người tỉ mỉ nhìn chằm chằm phòng dược liệu là được.

Thời Đông Chu, Vương cung cùng dịch quán mức độ an toàn rất thấp. Không phải như vậy cũng sẽ không có việc Ung Lẫm dễ dàng chém chết Công Tôn Vô Tri, ủng hộ Công tử Tiểu Bạch kế vị. Đại tướng quân Nam Cung Trường Vạn đánh chết Tống Công làm Tống quốc không thể đi dự đám tang.

Hơn nữa tại thời đại này, bất kể là Thiên tử, Quốc quân hay là thần tử đều có thể đeo vũ khí. Khi gặp mặt thượng cấp không cần bỏ kiếm. Tuy rằng bảo kiếm cũng không phải là tượng trưng cho thân phận, thế nhưng có ý nghĩa như bùa bảo mệnh, cho nên khi không có bất kỳ lệnh nào cũng không cần giải kiếm.

Mà bên trong dịch quán không có tuần tra nghiêm ngặt, chỉ có ở phía trước cổng mới có binh lính canh gác. Tỷ như Lộ Tẩm cung của Thiên tử cùng chư hầu mới có người canh gác, chỗ cửa nhỏ là do người hầu hạ tự nhân canh giữ.

Bên trong dịch quán bởi vì cho các đặc sứ ở, cho nên binh lính chỉ phụ trách trông coi vòng ngoài. Nếu như trông giữ quá nghiêm, ngược lại sẽ rước lấy phiền trách của các chư hầu.

Thời Đông Chu, hạ độc vẫn là phương thức duy nhất. Người bình thường nếu không vừa ý đều cầm kiếm trực tiếp đi đánh nhau. Thời đại này tương đối thẳng thắn, thật giống như hai quân đối chọi, nói hôm nay không đánh tuyệt đối sẽ không đánh. Hơn nữa cũng chưa có chiến lược đột kích ban đêm như thời Tam Quốc.

Cho nên tuy rằng thời đại này không có thông lệ hạ độc, thế nhưng nếu như muốn hạ độc phi thường dễ dàng.

Đặc sứ các quốc gia vừa nghe Công tử Củ Tề quốc bị hạ độc, đều rất khiếp sợ, cũng cảm thấy rất kinh ngạc. Không biết là ai ác độc, thậm chí ngay cả loại hạ độc thấp hèn cũng nghĩ ra được.

Tào Mạt ngay lập tức liền thỉnh cầu gặp Tề Hầu, đem sự tình bẩm rõ ràng. Vì vậy Ngô Củ cùng Tề Hầu liền cho người canh giữ ở phòng dược liệu, một khi có người tiếp cận phòng dược liệu với hành động mờ ám, lập tức bắt lại.

Cái người hạ độc kia rất cẩn thận, cũng không phải mỗi ngày đều đi phòng dược liệu. Ngô Củ phải đợi mới chờ được người hạ độc.

Người này là tự nhân hầu hạ bên cạnh Tề Hầu. Lai lịch tự nhân này cũng không nhỏ, đây chính là người Thiên tử khâm thưởng.

Tuy rằng Thiên tử mới vừa đăng cơ, hơn nữa còn đặc biệt hòa hợp Tề Hầu, đồng thời không có chủ kiến cùng uy nghiêm. Thế nhưng Thiên tử ban thưởng người, Tề Hầu chung quy phải cho chút mặt mũi. Dù sao Tề Hầu rất rõ ràng người này cũng không phải là tự nhân hầu hạ, mà là mật thám của Thiên tử phái tới.

Nếu đem mật thám của Thiên tử giải quyết quá sạch sẽ, Thiên tử trái lại không cao hứng, cho nên Tề Hầu liền để lại. Thế nhưng nào có biết, người này còn bắt đầu lớn mật có động tác khác HunhHn786.

Tự nhân bị bắt lại, sợ sệt run lập cập, thế nhưng im miệng không nói. Ngô Củ không sợ hắn không nói. Hổ Bí Quân đem tự nhân dẫn tới mảnh đất trống của dịch quán trói lại. Rất nhanh, mặc dù là nửa đêm, thế nhưng đặc sứ những quốc gia khác đều nghe được tin tức, ngay lập tức liền chạy đến xem rõ ngọn ngành.

Một chút liền có không ít người vây xem. Kết quả thấy được Công tử Củ, mọi người đều phi thường kinh ngạc.

Không phải ngày hôm qua còn nghe nói Công tử Củ không xong, hoặc là đã chết? Làm sao hôm nay đứng đây? Hơn nữa sắc mặt hồng hào, khí sắc nhìn cũng không tồi. Giống như là người sắp chết hoặc là người trúng độc sao?

Ngô Củ một thân màu trắng cùng xanh nhạt, cả người lộ ra khí chất xuất trần, còn khoác một cái áo choàng lông màu đen bên ngoài. Tề Hầu đứng ở bên cạnh, mặt lạnh nói:

"Đánh."

Tề Hầu lời ít mà ý nhiều, Hổ Bí Quân không dám thất lễ, nhanh chóng đem roi ra.

"Vụt!!"

Một roi liền đánh xuống. Tự nhân đau kêu rên, một roi liền đổ máu. Những đặc sứ xem mà hãi hùng khiếp vía.

Ngô Củ cười híp mắt giơ tay lên một cái, binh sĩ kia liền thu roi lui về sau một bước, đứng ở bên cạnh đợi lệnh. Ngô Củ cười đi tới, di chuyển vòng quanh tự nhân bị trói một vòng. Duỗi tay nắm chặt cằm tự nhân, nâng lên để hắn nhìn mình, Ngô Củ "chậc chậc" hai tiếng, nói:

"Như thế nào, roi dễ chịu không? Nhìn ngươi thân thể nhỏ bé, e rằng không chịu được ba roi. Bổn Công tử thấy mà thương."

Tự nhân đã trúng một roi, lập tức da tróc thịt bong đổ máu, khóc như mưa, nước mắt đổ rào rào thẳng chảy xuống. Hắn khóc lóc kể lể nói:

"Công tử, Công tử... tiểu thần thật sự bị oan uổng. Tiểu thần cái gì cũng không biết. Công tử cầu ngài thả tiểu thần đi..."

Ngô Củ cười nói:

"Đừng thấy thân thể nhỏ nhắn, thế nhưng miệng vẫn rất cứng. Hai roi thử xem."

Ngô Củ nói xong lui lại hai bước. Binh sĩ lập tức tiến lên.

"Vụt... vụt..."

Hai roi lập tức đánh ở trên thân thể tự nhân. Tự nhân kêu thảm thiết hai tiếng. Da mặt trong nháy mắt sưng tấy lên, cũng đổ máu.

Tự nhân sợ cầu xin.

"Quốc quân! Công tử! Ta nói, ta nói! Van cầu đừng đánh!"

Ngô Củ cười híp mắt phất tay, binh sĩ lui lại.

"Ngươi nói đi."

Mắt tự nhân xoay chuyển một chút, nói:

"Là... Là đặc sứ Trần quốc muốn ta hạ độc!"

Bên cạnh vây xem vừa vặn có đặc sứ Trần quốc, nhất thời sợ hết hồn, vội vã xông lại.

"Ngươi... Ngươi... tặc tử này ngậm máu phun người. Công tử, Trần quốc luôn luôn cùng Tề quốc giao hảo, huống Công chúa Trần quốc mới vừa gả tới Tề quốc, còn được Tề Công tự mình chủ trì lễ cưới, làm sao có khả năng hại người Tề quốc? Công tử, tuyệt đối đừng bị hắn ly gián quan hệ hai nước chúng ta!"

Ngô Củ vừa nghe cũng cảm thấy không thể tin. Nếu tự nhân ta nói Vệ quốc hoặc là Lỗ quốc hạ độc, Ngô Củ còn có năm phần tin tưởng. Hắn nói Trần quốc, Ngô Củ thực sự nửa điểm cũng không tin.

Tề Hầu cười lạnh một tiếng, nói:

"Xem ra ngươi vẫn là mạnh miệng, đánh lại!"

Tự nhân cực sợ, cầu khẩn đừng đánh. Ngô Củ lại nói:

"Chờ một chút, đánh như vậy cũng không có ý gì."

Tề Hầu quay đầu nhìn, cười nói:

"Nhị ca có cao kiến?"

Ngô Củ cười cười, nói:

"Cao kiến thì không có, thế nhưng ý kiến nông cạn thì có."

Ngô Củ nhìn về phía tự nhân, nói:

"Đánh như vậy cũng chỉ là đau một chút, rất không phải? Không bằng đem ngón tay của hắn cắt từng mảnh, kéo từng móng tay xuống, sau đó ở phía trên vẩy chút muối. Muối dính vào vết thương. Yên tâm, sẽ đau đến không muốn sống, lại không chết được."

Tự nhân sợ đến trợn to hai mắt, nói:

"Ngươi... Ngươi thân là một Công tử... lại ác độc như vậy!"

Ngô Củ nhíu mày, nói:

"Bổn Công tử chỉ nói, còn chưa có làm đó, liền bị ngươi nói ác độc. Vậy hôm nay liền cho hắn thấy ác độc rốt cuộc thế nào, nhanh rút móng tay hắn thử xem."

Binh sĩ Hổ Bí Quân nhanh chóng đi lấy ra một bình muối. Thời đại này vẫn chưa có cái kẹp, liền dùng chủy thủ để cắt ngón tay tự nhân. Chủy thủ đang chuẩn bị hạ xuống ngón tay, tự người kêu to.

"Á..."

Mồ hôi ròng ròng. Chủy thủ còn chưa có đâm vào thịt, có lẽ là Ngô Củ nói quá sinh động, tự nhân đã sợ muốn ngất đi, liên thanh nói:

"Ta nói! Ta nói!! Ta nói thật. Van cầu Công tử, đừng! Đừng rút móng tay ta!"

Ngô Củ vung tay một chút, binh sĩ lui lại một ít, lành lạnh nói:

"Đây là cơ hội cuối cùng. Nếu ngươi không nói thật, hoặc là ta cảm thấy ngươi nói không phải lời nói thật, thì mười ngón tay, móng tay đều sẽ bị nhổ ra."

Tự nhân run rẩy, giống run cầm cập, suýt nữa tiểu ra quần, nói:

"Ta ta ta ta... Ta nói..... Là Diêu cơ muốn ta hạ độc!"

"Diêu cơ?"

Tề Hầu vừa nghe nhất thời sắc mặt liền mù mịt, cả người hiện ra lãnh khốc dị thường, dường như có thể khiến tuyết rơi. Hắn híp mắt.

Tự nhân cho là bọn họ không tin, nhanh chóng nói:

"Là thật! Chính xác! Tiểu thần có thể nhìn trời tuyên thề! Nếu có nửa câu nói xạo, bị thiên lôi đánh, bị thiên lôi đánh a! Diêu cơ oán hận Công tử Củ, đã cùng tiểu thần nói Công tử Củ không cho mặt mũi, không giúp con mình leo lên Vương vị. Cho nên... Cho nên oán hận Công tử Củ. Ngày ấy Diêu cơ bị đuổi về Vương cung thật xấu hổ. Cho nên... Cho nên muốn... muốn độc chết Công tử Củ, giải mối hận trong lòng!"

Ngô Củ vừa nghe, híp mắt. Tề Hầu cười lạnh một tiếng, nói:

"Hay lắm, hiện tại liền tiến cung gặp mặt Thiên tử, cho ngươi cùng Diêu cơ đối chất nhau."

Tự nhân tuy rằng sợ sệt, thế nhưng tựa hồ thực sự nói thật. Nghe nói đối chất không phải rơi ngón tay, hắn còn thở phào nhẹ nhõm.

Tề Hầu để Hổ Bí Quân đem tự nhân dẫn đi, sau đó quay đầu nói với Ngô Củ.

"Nhị ca, hôm nay đêm đã khuya, ngươi sớm trở lại phòng nghỉ ngơi. Cô đi một chuyến vào Vương cung."

Hắn nói quay người liền muốn đi, Ngô Củ vội vã ngăn cản.

"Quân thượng, Củ cũng cùng đi."

Tề Hầu có chút không tán thành. Tuy rằng người khác đều cảm thấy Công tử Củ khí sắc không tệ, thế nhưng kỳ thực còn có dư độc chưa tan. Hơn nữa thân thể Công tử Củ không quá tốt, Tề Hầu không muốn để đêm khuya tiến cung, sớm nghỉ ngơi mới tốt.

Thế nhưng Tề Hầu cuối cùng vẫn gật đầu một cái, nói:

"Vậy liền theo Cô thôi."

Mọi người nhanh chóng vây quanh Tề Hầu cùng Công tử Củ đi ra khỏi trạm dịch. Xe ngựa được chuẩn bị nhanh chóng, rất nhanh liền dẫn tự nhân tiến cung.

Cửa cung đã sớm đóng, Thiên tử cũng đã đi ngủ. Thế nhưng Tề Hầu tự mình đến đây, lại nói là có sự tình hết sức khẩn cấp cần gặp mặt Thiên tử. Binh lính cũng không dám trễ nải, lập tức phái người đi bẩm báo Thiên tử.

Thiên tử có năm tẩm cung, cũng không biết Thiên tử hôm nay ở nơi nào nghỉ ngơi. Binh lính tìm thật lâu mới phát hiện Thiên tử cũng không ở trong tẩm cung, mà là ở chỗ Diêu cơ.

Diêu cơ vốn là ái thiếp của tiên Vương. Trước kia tiên Vương có ý định khi băng hà sẽ cho Diêu cơ chôn cùng. Thời đại này thê thiếp thậm chí là sủng thần chôn cùng đều rất bình thường. Nhưng Diêu cơ e sợ mình bị chôn cùng, cho nên từ lâu vẫn luôn dụ dỗ Hồ Tề. Có thể là bởi vì tiên Vương lúc đó còn sống, Hồ Tề là Thái tử, nên không dám nhận Diêu cơ.

Cuối cùng tiên Vương băng hà rất đột ngột, là bị tức chết, cho nên cũng không có lệnh Diêu cơ chôn cùng. Diêu cơ tránh được một kiếp. Bất quá nàng mất đi chỗ dựa, con trai cũng không phải tân Vương, cho nên muốn tìm chỗ dựa mới, liền đi câu dẫn Hồ Tề.

Hồ Tề lần này liền vui vẻ mắc câu. Tiên Vương còn chưa phát tang, Hồ Tề ngày nào cũng ngủ cùng Diêu cơ.

Binh lính không tìm được Thiên tử, hỏi tự nhân hầu hạ mới biết Thiên tử ở đâu, vội vã đến chỗ Diêu cơ tìm.

Hồ Tề cùng Diêu cơ vừa hành sự xong, mới định ngủ, liền bị gọi. Hồ Tề lòng tràn đầy không cao hứng, nói:

"Chuyện gì?"

Tự nhân canh bên ngoài nói:

"Hồi bẩm Thiên tử, là Tề Công tiến cung, muốn gặp mặt Thiên tử, nói về chuyện Công tử Tề quốc bị hạ độc."

Diêu cơ vừa nghe, sợ đến có chút sắc mặt kinh hoảng, thế nhưng cố gắng tự trấn định.

Hồ Tề vừa nghe là Tề Hầu, trong lòng mặc dù không muốn, thế nhưng cũng hết cách rồi, không thể làm gì khác hơn là kêu người mặc quần áo cho hắn. Liền nghe tự nhân nói:

"Tề Công còn nói... Nói cũng muốn gặp Diêu cơ."

Hồ Tề vừa nghe, kỳ quái nói:

"Gặp Diêu cơ?"

Diêu cơ sợ đến sắc mặt tái nhợt, biết sự tình bại lộ, nói:

"Gặp... gặp thiếp làm cái gì? Thiếp trước kia là thiếp của tiên Vương, hôm nay là thiếp của Thiên tử. Không... Không tiện...."

Hồ Tề nói:

"Đúng vậy, chính là đạo lý này."

Tự nhân nói:

"Chuyện này... tiểu thần không biết. Tề Công chỉ nói là có việc muốn cùng Diêu cơ đối chứng."

Hồ Tề thấy kỳ quái, hoàn toàn không biết chuyện hạ độc là Diêu cơ gây nên. Mà Diêu cơ dĩ nhiên sợ đến mặt tái mét, căn bản không biết như thế nào cho phải. Nhưng là vừa không thể cự tuyệt, không thể làm gì khác hơn là bị Hồ Tề mang đi ra.

Tề Hầu cùng Ngô Củ được mời đến Lộ Tẩm cung, đợi chừng nửa canh giờ, Hồ Tề mới mang theo Diêu cơ lại đây. Ngô Củ suýt nữa ngủ gụt.

Hồ Tề đi tới, tuy rằng lòng tràn đầy không cao hứng, thế nhưng đổi lại một mặt ý cười, nói:

"Tề Công đêm khuya đến đây, quả nhiên là cực khổ rồi. Không biết có chuyện gì?"

Tề Hầu cười lạnh một tiếng, thái độ vô cùng không khách khí. Liếc mắt một cái liền thấy được Diêu cơ phía sau Hồ Tề, hắn lạnh lùng nói:

"Tất nhiên là vì chuyện hạ độc."

Hồ Tề vừa nghe, nói:

"Người hạ độc Công tử đã tìm được? Vậy quá tốt rồi, là ai, ngàn đao bầm thây! Nhất định phải đem ngũ xa phanh thây!"

Diêu cơ nghe Hồ Tề làm bộ làm tịch quả thực sợ đến một thân mồ hôi lạnh.

Ngũ xa phanh thây?!

Tề Hầu nhàn nhạt nói:

"Thiên tử có ý như vậy Cô liền yên tâm. Vậy liền gọi tặc tử hạ độc đến thôi."

Rất nhanh có người mang theo tự nhân bị trói gô vào đại điện. Hồ Tề vừa nhìn, kinh ngạc nói:

"Làm sao... Tại sao là ngươi!?"

Tự nhân này trước đây đã từng hầu hạ Hồ Tề, còn được Hồ Tề sủng tín. Nói hắn dung mạo xinh đẹp, ôn nhu đáng yêu, vừa vặn đem hắn đưa cho Tề Hầu. Thế nhưng Hồ Tề không nghĩ tới tự nhân lại hạ độc.

Hồ Tề liền vội vàng nói:

"Tề Công, Quả nhân thấy trong này có phải là có hiểu lầm gì đó?"

Tề Hầu cười lạnh, nói:

"Hiểu lầm? Tự nhân đã chính mồm thừa nhận, người tang vật cũng lấy được, còn có thể là hiểu lầm gì đó sao?"

Hồ Tề vừa nghe, vội vã quăng sạch sẽ quan hệ, nói:

"Chuyện này... tự nhân lớn mật, dám mưu hại Công tử, thật đáng chết."

Tề Hầu nhàn nhạt nói:

"Xác thực đáng chết, thế nhưng cũng phải đem người sau lưng ra mới được."

Hồ Tề kinh ngạc nói:

"Còn có người sau lưng?"

Diêu cơ đã sợ sệt không chịu được, muốn lén lút trốn. Ánh mắt Tề Hầu lại phi thường nhanh nhạy. Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Diêu cơ, khóe miệng xẹt qua một nụ cười gằn ý, nói:

"Là ai sai khiến ngươi hạ độc, đem những gì ngươi đã nói lặp lại lần nữa cho Thiên tử nghe."

Tự người nào dám không nói, lập tức nói:

"Là... Là Diêu cơ!"

Hồ Tề sợ hết hồn. Diêu cơ là hét lên một tiếng, không có chạy thành, liền vội vàng nói:

"Làm sao... Thế nào lại là ta chứ? Thiên tử, ngài phải cho làm chủ cho thiếp. Tự nhân kia, hắn... hắn ngậm máu phun người! Thiếp căn bản không biết hắn!"

Hồ Tề thấy Diêu cơ run lẩy bẩy, liền vội vàng đem nàng ôm vào trong ngực, thương tiếc nói:

"Đúng đấy, Tề Công, trong này tất có hiểu lầm gì đó, hoặc là tặc tử này căn bản ngậm máu phun người."

Không đến phiên Ngô Củ cùng Tề hầu nói cái gì, tự nhân đã vội vàng nói:

"Thiên tử! Là thật! Tiểu thần không có ngậm máu phun người! Tiểu thần nói là thật! Diêu cơ tìm tới tiểu thần, còn... còn dụ dỗ tiểu thần... đưa cho tiểu thần... một ít thuốc. Còn dụ dỗ tiểu thần cùng nàng... muốn tiểu thần bỏ độc vào chén thuốc của Công tử Tề quốc. Nói là... nói là bởi vì Công tử Tề quốc không cho mặt mũi, làm cho nàng khó coi, không giúp con nàng là Vương tử Đồi đăng cơ. Cho nên... Cho nên muốn giết Công tử Củ Tề quốc giải mối hận trong lòng."

Tự nhân nói ra tin tức hơi nhiều, thật là làm cho Ngô Củ líu lưỡi.

Hồ Tề vừa nghe, cũng bối rối. Một phần bối rối là Diêu cơ thậm chí ngay cả tự nhân cũng dụ dỗ. Phần khác bối rối là Diêu cơ nói cái gì mà để Vương tử Đồi đăng cơ.

Hồ Tề tuy rằng yêu thích sắc đẹp, thế nhưng hắn mới vừa đăng cơ, sắc đẹp so Vương vị cũng đều là phù vân, không đáng nhắc tới.

Vương tử Đồi vốn là chướng ngại vật, bởi vì tuổi còn nhỏ, Diêu cơ còn luôn bên gối to nhỏ, cho nên Hồ Tề không có để ở trong lòng. Nào có biết hôm nay bị nhắc lại, hơn nữa Diêu cơ cùng Vương tử Đồi lòng mang ý đồ xấu, Hồ Tề nhất thời đem Diêu cơ đẩy ra ngoài.

"Bịch!"

Đẩy ngã người trên đất, hắn tức giận trừng hai mắt nói:

"Có việc này!?"

Diêu cơ lau nước mắt khóc lóc kể lể nói:

"Không có, không có, Thiên tử, là bọn hắn hãm hại Diêu cơ. Diêu cơ làm sao có khả năng làm chuyện như vậy?"

Nàng nói, nhanh chóng bò qua ôm chân Hồ Tề, một mặt tìm tòi, một mặt khóc lóc kể lể.

Tự người sợ Hồ Tề tin Diêu cơ nói, liền vội vàng nói:

"Thiên tử, tiểu thần nói là thật. Trong phòng tiểu thần còn có thuốc kia. Nếu Thiên tử không tin, có thể phái người đi lấy tới xem. Thuốc kia là đồ vật hậu cung, tiểu thần không thể có được. Quả thật là Diêu cơ đưa cho tiểu thần."

Hồ Tề sắc mặt khó coi cực điểm, cơ thịt đều co quắp.

"Hừ"

Hắn đá văng Diêu cơ.

"A nha"

Diêu cơ ngã xuống đất, vội vã khóc lóc kể lể.

"Thiên tử! Thiên tử!"

Hồ Tề vô cùng tức giận. Bởi vì có Tề Hầu cùng Công tử Củ ở đây, cảm giác mình bị đội nón xanh (cho cắm sừng), Diêu cơ còn cùng tự nhân tư thông, trên mặt Hồ Tề tối tăm, liền nói:

"Diêu cơ! Ngươi gan to bằng trời, chứng cứ xác thực, còn muốn chống chế à!"

Diêu cơ nhất thời không tìm được từ đến khóc lóc kể lể, chỉ là bò qua, khóc nỉ non nói:

"Thiên tử, Thiên tử tha mạng a, Thiên tử tha Diêu một lần, tạm tha Diêu lần này đi!"

Tề Hầu nhàn nhạt nói:

"Thiên tử nhất ngôn cửu đỉnh, phải đem Diêu cơ... ngũ xa phanh thây."

Diêu cơ sợ hết hồn. Hồ Tề nhìn Diêu cơ xinh đẹp phải ngũ xa phanh thây cũng thật không nỡ. Thế nhưng vừa nghĩ tới Diêu cơ cùng tự nhân tư thông, lại nghĩ đến con nàng muốn thay thế mình, Hồ Tề liền cảm thấy không thể tha thứ. Hồ Tề lạnh lùng nói:

"Quả nhân tất nhiên có tính toán. Người đâu dẫn Diêu cơ đi. Mưu hại Công tử Tề quốc ban nàng ngũ xa phanh thây!"

Diêu cơ sợ đến kêu lên sợ hãi, gắt gao ôm lấy chân Hồ Tề, nói:

"Không không không! Thiên tử tha mạng a! Ta cũng là bị bức ép. Ta cũng là bị bức ép! Cầu Thiên tử thương cảm tấm lòng thành của người mẫu thân như Diêu. Diêu cũng vì... tin Vương tử Đồi mới... mới nhất thời hồ đồ."

Ngô Củ nhíu mày.

Hay cho một đôi mẹ hiền con hiếu. Chết đến nơi rồi, Diêu cơ còn đem chính con mình bán đứng.

Diêu cơ khóc lóc kể lể nói:

"Thiên tử, Diêu đều là bị bức ép, là Vương tử Đồi vẫn luôn giựt giây Diêu, bức bách Diêu tìm người hạ độc mưu hại Công tử Tề quốc. Đều là Vương tử Đồi ra chủ ý. Bản thân Diêu không dám. Vương tử Đồi oán hận Công tử Tề quốc quản việc không đâu, còn đem Thạch Tốc mang ra khỏi cung. Cho nên... Cho nên muốn giết Công tử Tề quốc. Diêu... Diêu cũng là bị bức ép bất đắc dĩ. Thỉnh Thiên tử vì Diêu bị bức ép bất đắc dĩ, tha Diêu một mạng đi!"

Hồ Tề vừa nghe việc này còn là chủ ý của Vương tử Đồi, vừa vặn không tìm được nhược điểm của Vương tử Đồi để nhổ cỏ tận gốc, lúc này tức giận nói:

"Người đâu!! Đem Vương tử Đồi giải đến cho Quả nhân!"

Ngô Củ không nghĩ tới trận này trò hay cư nhiên còn có thu hoạch ngoài ý muốn. Hồ Tề lệnh người nửa đêm đi áp giải Vương tử Đồi.

Rất nhanh Vương tử Đồi bị áp giải tới đây. Vương tử Đồi còn mặc áo lót, chỉ sợ là đang ngủ. Vừa lên điện liền trợn tròn mắt, Diêu cơ khóc như mưa, còn có tự nhân kia cũng bị đánh đầy mặt đều là dấu roi, Vương tử Đồi vừa thấy liền biết sự tình bại lộ.

Hồ Tề giận không nhịn nổi nhìn chằm chằm Vương tử Đồi, tàn bạo nói:

"Quả nhân tự hỏi không xử tệ bạc với ngươi. Sau khi tiên Vương băng hà cũng không có khắt khe mẹ con các ngươi. Ngươi cư nhiên... quá ác độc, còn muốn giết Công tử Tề quốc, đối với Quả nhân bất lợi! Nếu không phải Công tử Tề quốc cương trực công chính, suýt nữa đã bị kẻ thâm độc tiểu nhân hại! Ngươi còn nhỏ tuổi, sao độc ác như vậy?!"

Vương tử Đồi vừa nghe hắn nói như vậy, cười lạnh một tiếng, tựa hồ bất chấp tất cả nói:

"Ác độc? Thiên hạ này vốn nên là của ta. Vương phụ trước khi băng hà rõ ràng đã khẩu dụ Đồi là Thái tử! Ngươi mới không hợp lễ pháp, giả Thiên tử! Ngươi mưu đoạt vương vị, ngươi có tư cách gì cùng ta nói? Ngươi không có bất kỳ bản lĩnh chiến tích gì, chỉ biết cùng nữ nhân tự nhân pha trộn. Mỗi ngày bị Diêu cơ làm thần hồn điên đảo, còn không mạnh bằng kẻ lòng dạ độc ác như ta!"

Ngô Củ chớp mắt một cái, nhìn bên kia bắt đầu loạn.

Hồ Tề vừa nghe Vương tử Đồi vạch mặt mình ở trước mặt mọi người, cũng đem chuyện mình cùng Diêu cơ tư thông nói thẳng ra. Bị Tề Hầu cùng Công tử Củ nghe được, thật không còn mặt mũi, hắn nhất thời tức giận đến hô to:

"Phản! Phản!! Được rồi, Quả nhân liền ban cho ngươi cái chết, cùng nhau ngũ xa phanh thây đi. Để xem ngươi còn cách gì lòng dạ độc ác!"

Binh lính lập tức lôi Diêu cơ cùng Vương tử Đồi. Diêu cơ sợ đến hô to. Vương tử Đồi lại cười lạnh nói:

"Ngươi hôm nay nếu như đem ta ngũ xa phanh thây, khắp thiên hạ đều biết đến tân Vương là bạo quân. Tiên Vương còn chưa mồ yên mả đẹp, ngươi đã tàn sát thân nhân. Ta xem ngươi thống trị thiên hạ thế nào!"

Ngô Củ vừa nghe, thì ra Vương tử Đồi sảng khoái chửi đổng không có sợ hãi là có lý do. Hắn nghĩ đến bây giờ tiên Vương mới vừa băng hà, tuyệt đối không thể có nhiễu loạn. Như vậy đối với danh tiếng Hồ Tề tất nhiên không tốt, cho nên liền trắng trợn không kiêng dè.

Hồ Tề bị tức giận đến xanh mặt, dĩ nhiên không có biện pháp. Tề Hầu vào lúc này cười nhạt, chắp tay nói:

"Quả thật cái lý này không sai. Tiên Vương mới vừa băng hà, vẫn chưa có mồ yên mả đẹp, Thiên tử đại xá thiên hạ lẽ ra không thể thấy máu, càng không thể tàn sát người thân."

Vương tử Đồi cười ha ha một tiếng, nghểnh cái cổ, hung hăng lợi hại.

Bất quá Tề Hầu chuyển đề tài, sắc mặt lạnh lùng nói:

"Thế nhưng... Vương tử Đồi ý đồ mưu phản soán vị, nếu không bình loạn này, uy nghiêm Thiên tử ở đâu, làm sao lập uy? Cô ngược lại có biện pháp, thỉnh Thiên tử nghe."

Hồ Tề cùng Diêu cơ tư thông, sự tình bị Tề Hầu biết. Bị Tề Hầu nắm chuôi kiếm trong tay, Tề Hầu vừa nói như thế, Hồ Tề nào dám không nghe, liền vội vàng nói:

"Tề Công mời nói."

Tề Hầu nở nụ cười, âm thanh lạnh lẽo, nói:

"Nếu sắp tới phát tang tiên Vương không thể thấy máu, mà Vương tử Đồi tuổi nhỏ chỉ có thể tha tội chết cho hắn. Thế nhưng tội sống không thể tha thứ, liền ban cho Vương tử Đồi cung hình. Thiên tử nghĩ như thế nào?"

Tề Hầu vừa nói như thế, Ngô Củ lập tức rùng mình một cái, phía sau lưng lạnh lẽo nổi da gà. Cung hình là tịnh thân như thái giám.

Sao có chủ ý như thế, chỉ có hắn có thể nghĩ ra được!

Hồ Tề lập tức nở nụ cười.

Cung hình rất hay. Nếu thi hành cung hình thì Vương tử Đồi không còn cơ hội vươn mình. Hơn nữa cung hình ở niên đại này trừ tử hình ra là hình phạt nặng nhất. Rất nhiều phạm nhân cũng thỉnh cầu cung hình để tiếp tục sống sót.

Vương tử Đồi vừa nghe, lập tức tức giận hô to:

"Ngươi! Các ngươi!! Các ngươi dám! Ta là Thái tử của tiên Vương! Các ngươi lại dám đối với ta vô lễ!"

Hồ Tề mặt lạnh nói:

"Tốt, Tề Công nói rất có lý, liền như vậy làm thôi. Người đâu, hiện tại liền kéo xuống hành hình!"

Hắn nói, quay đầu nhìn về phía Diêu cơ cùng tự nhân đã choáng váng.

Trong lòng bất chấp, chuyện hôm nay không thể truyền ra. Tề Hầu cùng Công tử Củ không thể giải quyết được. Nhất định phải giải quyết hai người kia, bằng không việc bị Vương tử Đồi chửi bới, còn chuyện tư thông, nếu truyền ra bộ mặt Thiên tử còn đâu?

Vì vậy không cần Ngô Củ cùng Tề Hầu mượn tay người khác, Hồ Tề đã hạ lệnh.

"Người đâu, đem kẻ mưu hại Công tử Tề quốc, độc phụ ngũ xa phanh thây, tự nhân hạ độc dùng trượng đánh chết."

Diêu cơ kêu rên liền muốn ngất đi. Tề Hầu lạnh lùng nói:

"Thiên tử có chỗ không biết, độc kia còn cần thuốc giải, e rằng vẫn chưa thể ngũ xa phanh thây Diêu cơ."

Hồ Tề vừa nghe, nói:

"Chuyện này có khó khăn gì, trước hết để cho binh lính áp giải Diêu cơ đi lấy thuốc giải, sau đó ngũ xa phanh thây."

Tề Hầu nở nụ cười, nói:

"Thiên tử anh minh."

Rất nhanh Diêu cơ, tự nhân và Vương tử Đồi bị mang ra khỏi đại điện.

Hồ Tề hôm nay xem như mặt mũi bị vứt sạch, hơn nữa còn bị Công tử Củ cùng Tề Hầu xem rõ ràng.

Thế nhưng Hồ Tề không thể làm gì Tề quốc, không thể làm gì khác hơn là cười nói:

"Để hai vị cười chê rồi, cười chê rồi."

Tề Hầu nhàn nhạt nói:

"Thiên tử quả thật khổ cực, bên người có tiểu nhân như thế. Bất quá cũng chúc mừng Thiên tử có thể nhổ bỏ tiểu nhân, cũng là một chuyện may lớn."

Hồ Tề liền vội vàng nói:

"Phải phải, chính là như vậy. Tề Công nói quá đúng rồi!"

Hắn nói, quay đầu liền nói với Ngô Củ.

"Tề Công tử thật chịu ủy khuất. Như vậy đi, một chốc Quả nhân sai người đưa một ít dược liệu quý cùng đồ bổ sang để Tề Công tử dưỡng thân thể. Nếu không, Quả nhân thật không đành lòng, băn khoăn a."

Ngô Củ chắp tay nói:

"Thiên tử ban ân, Củ cảm kích khôn cùng."

Tề Hầu cười nhạt nói:

"Tạ ơn Thiên tử."

Hồ Tề vội vã nâng Tề Hầu, ân cần nói:

"Cám ơn cái gì? Khi Quả nhân làm Thái tử, ngươi làm Công tử, chúng ta chính là bằng hữu. Bây giờ nói tạ ơn thực sự quá khách khí. Chuyện hôm nay đã để Tề Công chê cười. Sau này Tề quốc có chuyện gì, cứ tìm đến Quả nhân."

Hồ Tề đồng ý hứa hẹn, Tề Hầu đối với kết quả hôm nay rất hài lòng. Đây xem như nhận khẩu dụ, tất nhiên tâm tình sẽ tốt rồi.

Khi bọn họ nói mấy câu khách sáo, có người đã mang thuốc giải đến. Tốc độ cực kỳ nhanh. Hồ Tề tự mình đem thuốc giải đưa đến tay Tề Hầu.

"Sắc trời đã tối, Quả nhân không lưu hai vị. Thân thể Công tử yếu đuối, nhanh đi về nghỉ ngơi mới phải. Đem thuốc giải dùng, dưỡng thân thể nhiều, cần dược liệu gì cho người đến nói cùng Quả nhân."

Tề Hầu cùng Ngô Củ cảm ơn Thiên tử, liền thối lui ra khỏi đại điện. Hai người ngồi truy xe trở về dịch quán.

Tề Hầu lấy được thuốc giải, tâm lý thanh tĩnh lại, cười híp mắt nhìn ai đó đang ngủ gật, nhàn nhạt nói:

"Nhị ca không có tinh thần gì. Là độc dược hại thân thể, hay là đau lòng Diêu Nhi?"

Ngô Củ bản thân buồn ngủ rũ rượi. Mắt thấy muốn sáng, một buổi tối không ngủ, có thể không buồn ngủ sao. Vừa lên xe là muốn ngủ, kết quả thình lình nghe Tề Hầu nói chuyện. Nửa câu trước không có nghe rõ ràng, nửa câu sau nghe rõ rõ ràng ràng HunhHn786.

Diêu Nhi?

Ngô Củ tỉ mỉ nghĩ lại, nhớ ra là nói Diêu cơ.

Ngô Củ suýt nữa quên mất Diêu cơ vốn là "người không thể quên" của Công tử Củ. Hai người còn có một đoạn tình cảm xúc động lòng người.

Nghe Tề Hầu nói Công tử Củ thật lâu không thể quên một nữ nhân, có thể nói là si tình. Ngô Củ nhất thời có chút đau đầu.

Mình thật sự là mệt chết rồi. Kết quả Tề Hầu còn hiểu lầm, còn tưởng rằng mình thất hồn thương tâm!

Thật có chút bất đắc dĩ, Ngô Củ nói:

"Quân thượng nói đùa. Diêu cơ chết chưa hết tội, cùng Củ có liên quan gì?"

Tề Hầu nghe, vui sướng hơn một chút, bất quá cười nhạt, khẩu khí chua lòm.

"Đúng không? Nhị ca còn là người nhẫn tâm vậy sao? Nhị ca không nhớ rõ lúc đó cùng Diêu cơ thề non hẹn biển?"

Ngô Củ lén lút lườm một cái, bất quá ngoài miệng lại nhàn nhạt nói:

"Tiểu lượng phi quân tử, vô độc bất trượng phu. Quân thượng quá khen, Củ thực không dám nhận. Nói đến thì Quân thượng mới là đại trượng phu. Một câu nói liền cung hình Vương tử Đồi, Củ bội phục cực kỳ."

(Tiểu lượng phi quân tử, vô độc bất trượng phu: Tính toán nhỏ không phải là quân tử, không độc ác chẳng phải là trượng phu)

Tề Hầu nghe Ngô Củ nói xéo mình, bất quá vẫn thấy thật xuôi tai. Tề Hầu cũng cười híp mắt nói:

"Vô độc bất trượng phu là nói Nhị ca."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như tranh to mau hello kitty, cach doi ten facebook 1 chu chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.