Vô lại kim tiên

Chương 81: Hoàng kim quý tộc



Nguyên tố lực lượng trong không gian đột nhiên ba động dữ dội, lấy U Đế làm trung tâm lan ra xung quanh như thủy triều rồi lại rất nhanh rút xuống. Hiển nhiên là cường đại biên bức đã kiềm chế nộ hỏa. Mặc dù đám người này không cảm thấy chút khí cường giả, nhưng theo con mắt U Đế mà nói, nhìn qua cũng biết đám người lai lịch bất minh này rõ ràng không phải loại tử tế gì. Chẳng cần nhìn hắn cũng biết Đại Lực Chiến Thần là gì, một vạn năm trước đây vào thời kì thượng cổ chính Đại Lực Chiến Thần tộc, tiền bối của Ngải Lâm Uy Na đã đánh đuổi hắn chạy vào Thâm Uyên đại lục.

Có phải đồ ngu hay không đều từ những thứ tưởng vi diệu này mà nhận ra. U Đế tại Thâm Uyên thế giới xưng đế, tự nhiên không thể là đồ ngu, mặc dù trong tâm nộ hỏa bừng bừng, lại không thể không đè ép nộ hỏa xuống, đem bao dung cùng nhẫn nhịn phát huy đến tối đa, nói, "Các vị khách từ Thản Tang đại lục, nếu các người cùng Phan Đa Na Lạp nói chuyện ân oán, ta phi thường nguyện ý giúp đỡ các người."

Đám người này càng không phải ăn rau mà sống, chúng nhân đều nhìn Lâm Phong xem hắn ra mặt. Lâm Phong cười nói, "Ngài đâu cần vội đâm đầu vào chuyện thị phi thế, ta tìm Phan Đa Na Lạp đúng là có vấn đề, nhưng trước đó ta cũng có chuyện riêng phải làm. Ban đầu ta định sau khi xong chuyện ở Hỏa Diễm sơn sẽ tới sào huyệt ngài thu thập ngài, không ngờ lại gặp ngài đâm đầu vào ta thế này, thực giúp ta đỡ tốn bao công sức, tiếc là con dơi như ngài thịt ít quá, mổ thịt ngài cũng không bán được bao tiền!"

Nhất thời một trận cười lớn nổi lên. Lâm Phong hướng tới Độc Hoàng Phan Đa Na Lạp đang trong hình người nói, "Tôn kính Phan Đa Na Lạp, sự tình của người ta cũng đã nghe. Dựa trên thân phận ngoại tịch phượng hoàng ta rất thông cảm với tao ngộ bất công của người, cũng không muốn làm kẻ thù của người, trước tiên xin chờ ta giải quyết con dơi này, sau đó đàm luận chút chuyện với người, được chứ?"

Phan Đa Na Lạp biến thành hình người, mặc một ma pháp sư bào màu nâu xám. Trên mặt có mạng che không lộ diện mạo, dưới ma pháp bào ẩn hiện thân thể thùy mị yêu kiều, tuyệt đối là một vị tuyệt sắc mĩ nữ. Chỉ là tu luyện độc hệ ma pháp trước tiên cũng là tự thương tổn bản thân, đối với vị Thải Hoàng mà nói thực quá độc ác. Thật khó tưởng tượng sao khi xưa Độc Hoàng lại có quyết tâm tu luyện độc hệ ma pháp vậy.

Phan Đa Na Lạp tự nhiên cảm nhận trên người Lâm Phong có khí tức quen thuộc, trầm tư một lúc, âm thanh mềm mại cất lên trong không gian, "Tôn kính tự nhiên hệ đại sư, chuyện đó đã qua hơn một vạn năm, Phan Đa Na Lạp giờ không muốn đề cập chuyện không vui đó nữa."

Lâm Phong cười mỉm, "Là ta quá lỗ mãng." Quay đầu quan sát U Đế nói, "Ta muốn hỏi ngươi, dơi trên Thản Tang đại lục cũng có, sao ta xem qua đều không phải ma thú gì cả, không biết ngươi khác chúng ở điểm gì?" Tạp Lạp Kì cười nói, "Ta nhớ, một vạn năm trước có một đám phi thiên biên bức bị Đại Lực Chiến Thần tộc đánh đuổi tới Thâm Uyên thế giới này. Trong đám phi thiên biên bức đó chỉ duy nhất một con luyện thành Khai Đính Đại Pháp, thực lực tương đương Cự long cấp sáu, không ngờ hắn thăng thêm hai cấp thành U Đế bây giờ."

Thụy Đức Lạp bĩu môi rất là khinh khỉnh, hắn là Băng Sương Cự hạc cao ngạo tự nhiên không thèm để biên bức vào mắt. Chỉ là lúc này biên bức khiến hắn có chút phiền muộn,tên dơi xấu xí đó lại tu luyện thành thần thú, nữ thần may mắn thật thiên vị a, sao loại may mắn đó không rơi vào người hắn chứ.

U Đế chuyện gì còn chưa gặp qua, thấy Ám tinh linh sau lưng Lâm Phong liền hiểu rõ đầu đuôi, hung ác quyết định, "Sau này nhất định phải cho đám Ám tinh linh không biết tốt xấu đó một bài học." Chỉ là đám người này hiển nhiên không có ý tốt, Độc Hoàng Phan Đa Na Lạp lại đứng ngoài nhìn thèm thuồng. Cường giả tất nhiên phải bảo hộ tôn nghiêm nhưng tiểu mệnh lại quan trọng hơn.

U Đế là lão yêu sống hơn vạn năm, trí lực đâu phải như trẻ lên ba, sao có thể ngu ngốc liều mạng được. Liền nói, "Nhân loại thấp hèn, lần sau ta sẽ khiến ám ngục nghiệp hỏa đốt cháy linh hồn thấp kém vô sỉ của ngươi." Nói xong liền tung cánh phóng lên trời, chuẩn bị tạm thời lánh nạn."Cần gì chờ đến lần sau, giờ ta muốn thỉnh giáo ngay!" Lâm Phong vừa nói người đã biến mất, đột nhiên hiện ra trước mặt U Đế chặn đường lui hắn, ra hiệu cho Thụy Đức Lạp cùng Mã Lệ Kiều hiện hạc hình mang, chúng nhân lùi lại, rồi nhìn chòng chọc vào mắt U Đế nói "Ngươi cũng có chút thực lực, ta cũng cho ngươi cơ hội quyết đấu công bình, xuất sức mạnh ngươi ra!"

U Đế đại kinh, tốc độ phi hành hắn không dưới Độc Hoàng Phan Đa Na Lạp, vốn nghĩ nếu chạy trốn không ai truy đuổi nổi, sao tiểu hài khốn khiếp này có thể chặn được hắn, cũng không có lý do trì hoãn, một âm thanh như ma kêu quỷ khóc vang lên tiếp đó là một đạo hắc sắc hỏa bắn tới Lâm Phong. Lâm Phong khoa tay, một đạo thái thanh huyền quang hộ thân, không ngờ đạo hắc hỏa lại bám chặt vào thanh quang hộ thân thiêu đốt chân nguyên. "A, là nghiệp hỏa!" Lâm Phong kinh ngạc hô. Nghiệp hỏa nguồn gốc là từ tội ác của nhân loại, phàm là thân thể bị nghiệp hỏa đốt cháy khỏi cần nói, linh hồn liền rơi xuống U Minh giới, vĩnh viễn bị nghiệp hỏa đốt cháy không thể siêu sinh. Thật không ngờ hắn lại tu luyện được nghiệp hỏa, có lẽ cũng cùng một dạng như Phí La Đức, bán linh hồn cho U Minh thần trở thành quái vật bất tử. Lâm Phong dụng thủ nhất chỉ, Thái Cực Đồ kim quang đại thịnh đẩy lùi U Minh nghiệp hỏa. U Minh nghiệp hỏa tuy không ai chống cự nổi, nhưng không phải là vô địch, bằng không sao biên bức này không thể thu thập nổi Độc Hoàng Phan Đa Na Lạp.

Thái Cực Đồ là tiên thiên pháp bảo, vạn pháp bất xâm, U Minh nghiệp hỏa cũng không ngoại lệ. Lâm Phong quát nhẹ một tiếng giơ Thái Cực Đồ lên, từng đạo kim quang bắn tới U Đế. U Đế dù sao cũng là thần thú thực lực cường hãn nhất Thâm Uyên đại lục, tâm không khỏi đại hãi, tức thì toàn lực vung cánh, không dám quay đầu lại nhìn, càng không dám dừng lại. Chưa chạy được xa, đã thấy trong đầu vang lên âm thanh, "Tốc độ không chậm, đáng tiếc nếu ta để ngươi thoát hôm nay, sau này thực rất khó tìm!"

U Đế tức thời hồn lìa khỏi xác, lại không có chút phản ứng, chỉ cảm thấy chân bị một bàn tay chạm vào, ma lực từ đùi như sóng nước giận dữ trào lên. Thời khắc này cả người cảm giác như bị chìm vào đại dương mênh mông, không đầy nửa phút hồn phi phách tán mà chết. Lâm Phong không nghĩ nhiều, ngón tay trực tiếp thu lấy xác biên bức ném vào Không Gian Giới chỉ. Đám người kia vẫn chưa tỉnh lại, Ám tinh linh suất ca vương tử cùng Độc Hoàng Phan Đa Na Lạp vẫn còn đang trợn trừng mắt nhìn ngây ngốc, trong tim cảm giác lại rất mới mẻ. Họ đã nhìn thấy nhiều loại nhân vật trên thế giới, chỉ là lần này có chút không tưởng tượng nổi. Trời ơi! Sao lại có thể vậy? Hóa ra chỉ là biên bức thông thường, nhưng sao có thể.....

Lâm Phong lúc này lại đang suy nghĩ đến vấn đề Độc Hoàng. Tạp Lạp Kì biết vậy liền nói, "Không biết nên giải quyết chuyện Độc Hoàng thế nào, lúc trước ta đã hỏi Phí Nhĩ Phổ La, Độc Hoàng tại Thâm Uyên thế giới không có thuộc hạ, chỉ sống tại Bách Điểu Triều Phượng tháp, cũng chưa ra khỏi Hỏa Diễm sơn, đám Ám tinh linh sợ thực lực cường hãn nên đưa vào danh sách cần loại bỏ." Lâm Phong nói, "Ông nghĩ thế nào?" Tạp Lạp Kì hai mắt nhỏ chuyển động nói, "Đâu phải chuyện của ta!" Lâm Phong nói, "Thực ra khi nghe tao ngộ của vị đọa lạc phượng hoàng, ta cũng rất cảm thấy vận mệnh đối xử quá bất công với cô ấy. Hà huống ta là tử đệ Lâm gia, nếu không bất đắc dĩ ta cũng không muốn làm khó cô ta, dù sao ta cũng đã nghe toàn bộ cố sự !"

Tạp Lạp Kì nói, "Ta cũng có ý đấy, tổ tiên Lâm gia ngài Lâm Chiến ta có biết. Cố sự vị kiếm thánh trẻ tuổi kiêu hùng Lâm Chiến cùng Thải Hoàng thời Chúng Thần đại chiến ta cũng biết rõ, đích thực rất cảm động. Nếu không cần thiết ngài không nên làm khó vị Độc Hoàng đáng thương này, dù sao cô ấy cũng từng là Thải Hoàng."

Lâm Phong gật đầu, cùng Tạp Lạp Kì nhìn mái tóc bảy màu trên đầu Độc Hoàng, chậm rãi nói, "Tôn kính Phan Đa Na Lạp, xin để ta với thân phận ngoại tịch phượng hoàng chân thành chúc phúc nàng vĩnh viễn được tắm gội dưới ân trạch phượng hoàng nữ thần, cùng tồn tại với phượng hoàng nữ thần!".Tạp Lạp Kì khuôn mặt co rút, nhưng rất nhanh lão biết Lâm Phong không phải đùa cợt, hắn vì tao ngộ bất công của vị Thải Hoàng này mà biểu lộ lời chân thành chúc phúc. Lão đầu hiểu rõ, Lâm Phong là tử đệ Lâm Gia, lại là gia chủ tương lai, với người hay sinh vật khác thực không thèm để vào mắt, nhưng lại không thể không biểu lộ sự tôn kính với vị Thải Hoàng này. Lâm gia ở trên vị trí cao vời vợi trong hơn vạn năm, cũng là nhờ khế ước của ông tổ Lâm Gia Lâm Chiến với Thải Hoàng. Dù Phan Đa Na Lạp giờ là Độc Hoàng, Thải Hoàng chỉ còn là quá khứ, nhưng dù sao vẫn từng là Thải Hoàng.

Trầm mặc một lúc, cuối cùng âm thanh nhẹ nhàng vang lên, "Ngài có thể nói với ta trong huyết thống ngài sao lại chứa huyết thống hỏa phượng hoàng không?" Lâm Phong nói, "Nói thực với nàng, Lâm gia chúng ta là hoàng kim gia tộc duy nhất trên Thản Tang Đại lục, mười nghìn năm trước tiên tổ Lâm Chiến cùng Thải Hoàng phát sinh tình cảm giống như nàng với vị anh hùng Khải Tư Đặc. Chỉ là tổ tiên của ta cùng vị Thải Hoàng đó vận mệnh may mắn hơn, không bị Phượng Hoàng gia tộc phản đối, Lâm gia trở thành ngoại tịch hỏa Phượng Hoàng gia tộc, được Phượng Hoàng nữ thần bảo hộ, tồn tại trong dòng chảy lịch sử từ xưa đến nay!"

Phan Đa Na Lạp âm u thở dài nói, "Vận mệnh họ thực tốt hơn ta, vậy hôm nay ngài đến tìm ta có việc gì vậy?" Lâm Phong nói, "Xin thứ cho ta đường đột, ta tới đây vì một bảo tàng được chôn giấu, năm trăm năm trước đây, hậu nhân Quang Minh hoàng thất vận chuyển một lượng lớn tài vật đến Thâm Uyên thế giới. Căn cứ theo tàng bảo đồ địa điểm tại Bách Điểu Triều Phượng tháp, bào tàng này với quốc gia rất quan trọng, vì thế hi vọng nàng bỏ qua cho sự đường đột của ta!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như loi khuyen cho con, khai thi niem phat cua lien tri dai su Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.