Vô tận đan điền

Chương 3500: Nửa năm sau

Hô!

Tinh thần khẽ động, thu Bích Lạc tiên tử vào thế giới nạp vật, thân thể Nhiếp Vân nhoáng một cái, theo Viêm Hoàng điện cảm ứng thẳng tắp bay đi.

Thời gian không dài, một đại điện xuất hiện ở trước mắt.

- Đây chính là địa phương hấp dẫn Viêm Hoàng điện?

Đi tới đại điện.

Trong điện chỉ có một lô đỉnh to lớn, không có vật gì khác nữa.

- Đây là Thần Nông đỉnh của Thần Nông Đại Đế! Xem ra hắn thực sự tới nơi này qua...

Thấy rõ ràng bộ dáng lô đỉnh, con ngươi của Nhiếp Vân co rụt lại, nhận ra được.

Thần Nông đỉnh!

Pháp bảo Thần Nông Đại Đế luyện chế dược liệu.

Mặc dù Thần Nông đỉnh này không phải Thần binh Đế Cảnh, nhưng cũng không kém nhiều, ở thời kỳ Thượng Cổ cũng tiếng tăm lừng lẫy, ban đầu ở Viêm Hoàng điện tìm một vòng, nhưng không tìm được, Nhiếp Vân biết bị mang đi, không nghĩ tới lại ở chỗ này.

Xem ra Viêm Hoàng điện cùng Thần Nông Bách Thảo Kinh cảm ứng đồ vật chính là cái này!

- Thần Nông Đại Đế tới Thánh Sơn, từng đến nơi này...

Nhiếp Vân càng thêm kỳ quái.

Căn cứ huyết dịch trước đó, cùng những Thần thú không biết tên bên ngoài kia, hắn suy đoán ra toà Thánh Sơn này, tuyệt đối là đồ vật vượt qua thượng cổ, nói cách khác, thời điểm có toà Thánh Sơn này, Thần Nông Đại Đế khả năng cũng không tồn tại.

Đã như vậy, Thần Nông Đại Đế đến đây lúc nào? Hơn nữa, là ở trước khi hắn lưu lại Viêm Hoàng điện, hay sau khi lưu lại Viêm Hoàng điện?

Tất cả như là bí ẩn.

- Quy Linh, đi ra!

Nghĩ nửa ngày cũng nghĩ không thông, Nhiếp Vân không nghĩ nữa, tinh thần khẽ động, câu thông Viêm Hoàng điện.

Hô!

Khí Linh của Viêm Hoàng điện xuất hiện.

- Đây là... Thần Nông đỉnh?

Quy Linh đang muốn hỏi đây là địa phương nào, liền thấy lô đỉnh trước mắt, con mắt một chút trợn tròn.

- Thần Nông đỉnh không phải là bị lão chủ nhân mang đi sao? Tại sao lại ở chỗ này?

Quy Linh đi tới trước mặt lô đỉnh, thần tình kích động, hốc mắt ửng đỏ.

Nhìn thấy đồ vật này, phảng phất như thấy được lão chủ nhân.

- Xem ra Thần Nông Đại Đế lưu lại Viêm Hoàng điện, mang theo Thần Nông đỉnh rời đi!

Thấy bộ dáng này của nó, Nhiếp Vân coi như không hỏi, cũng đoán ra được.

- Năm đó Thần Nông Đại Đế lưu lại Viêm Hoàng điện, muốn đi một chỗ, đến cùng muốn đi làm gì?

Nhiếp Vân nhịn không được hỏi.

Người đứng bên cạnh hắn, muốn nói ai biết bí mật thời kỳ Thượng Cổ, chỉ sợ chỉ có Khí Linh trước mắt này, nhưng gia hỏa này thủy chung không nói, để cho mình tràn ngập tò mò.

- Cụ thể làm chuyện gì, chỉ có ngươi thành Đại Đế mới có tư cách biết được! Về phần đi nơi nào, ta thật không biết, bất quá nhìn thấy Thần Nông đỉnh, hẳn là tới nơi này...

Ánh mắt của Quy Linh phức tạp:

- Cái này... Là nơi nào?

- Ách?

Không nghĩ tới Quy Linh sẽ hỏi đây là địa phương nào, Nhiếp Vân có chút bất đắc dĩ, đành phải thành thật trả lời:

- Vô Biên Thâm Uyên, bộ phận trong Thánh Sơn!

- Thánh Sơn?

Trong thần sắc Quy Linh mang theo mê mang.

- Ngươi thật không biết?

Thấy bộ dáng của nó không giống giả mạo, Nhiếp Vân sửng sốt.

Nếu đối phương biết năm đó Thần Nông Đại Đế muốn đi làm gì, làm sao lại không biết hắn đi nơi nào?

Coi như không biết, Thánh Sơn ở Vô Biên Thâm Uyên, loại lão quái vật sống không biết bao nhiêu năm này cũng không biết, làm sao có thể!

- Không biết!

Quy Linh lắc đầu:

- Năm đó lão chủ nhân nói muốn rời đi, lưu lại Viêm Hoàng điện, sau đó thì không có trở về, ta sao có thể biết hắn đi chỗ nào! Bất quá, hôm nay nhìn thấy Thần Nông đỉnh, ta biết hắn khẳng định từng tới nơi này!

- A!

Lại hỏi vài câu, phát hiện Quy Linh đối với Thánh Sơn này hoàn toàn chính xác không biết gì cả. Nhiếp Vân đành phải từ bỏ truy vấn, thu Thần Nông đỉnh vào thế giới nạp vật.

- Ta ẩn ẩn có loại cảm ứng, Thánh Sơn này cùng ta có quan hệ!

Lấy đi Thần Nông đỉnh, Nhiếp Vân cũng không sốt ruột tiến lên, mà khoanh chân ngồi dưới đất, an tĩnh chờ đợi một lát, triệt để bình tĩnh tâm linh.

Sau khi tĩnh tâm, hắn ẩn ẩn cảm giác toà Thánh Sơn này có loại quan hệ cùng hắn không nói rõ được, loại quan hệ này cụ thể là cái gì, hắn cũng không biết.

- Tiếp tục tiến lên!

Cảm ứng ra loại cảm giác này, Nhiếp Vân không do dự nữa, tiếp tục phi hành.

Bộ phận trong Thánh Sơn vô cùng bao la, giống như một thế giới độc lập, phi hành bảy ngày, Nhiếp Vân ngừng lại.

Hắn đã cảm ứng được, một chỗ ở phía trước, đối với hắn có hấp dẫn trí mạng.

Dựa theo đạo lý, thông qua ba cửa ải, phóng thích xong Thánh Quang, Thánh Sơn sẽ đuổi người ra ngoài, nhưng mình ở chỗ này đợi bảy tám ngày cũng không có động tĩnh, càng thêm tin chắc nội tâm suy đoán.

- Là phúc thì không phải họa. Là họa thì tránh không khỏi!

Cảm nhận được hấp dẫn mãnh liệt, Nhiếp Vân cắn răng một cái bay đi.

Mặc kệ là phúc hay họa, đã tới, không biết rõ ràng chuyện gì xảy ra, là tuyệt không rời đi!

Hô!

Thời gian không dài, đi vào địa phương đối với hắn sinh ra hấp dẫn trí mạng, bốn phía trống rỗng, chỉ có một viên cầu nhẹ nhàng trôi nổi ở trung tâm.

Viên cầu phóng ra hào quang khiến người ta say mê, nhìn lên một cái liền triệt để mê ly.

- Chủ đan điền chi khí?

Nhiếp Vân không có mê ly, mà con ngươi co rụt lại.

Viên cầu chẳng những phóng thích quang mang, còn chậm chạp tản ra một loại lực lượng đặc thù!

Thánh Quang!

Chủ đan điền chi khí pha loãng!

Tới gần viên cầu, Nhiếp Vân lập tức nhìn thấy vô số dịch tích đỏ tươi ở trong đó xoay quanh bay múa. Chủ đan điền chi khí pha loãng, chính là những dịch tích này hội tụ thành.

- Những dịch tích này là cái gì? Vì sao có thể phóng thích chủ đan điền chi khí?

Nhiếp Vân kỳ quái, nhịn không được đi về phía trước, bàn tay không kiềm hãm được đụng viên cầu.

Ầm ầm!

Bàn tay tiếp xúc viên cầu, một ý niệm khổng lồ bỗng nhiên tràn vào trong đầu, để linh hồn của hắn xém chút xé rách.

- Tiếp nhận áp lực, luyện hóa Thánh Sơn!

Trong ý niệm ẩn chứa tám chữ lớn, để hắn có chút ngạt thở.

- Tiếp nhận áp lực, luyện hóa Thánh Sơn?

Nghe tám chữ này, Nhiếp Vân vốn muốn rút tay về, liền ngừng lại.

Thánh Sơn cường đại, từ bên ngoài hắn liền biết, tuyệt đối là một bảo vật vượt qua Thần binh Đế Cảnh, nếu như có thể luyện hóa loại bảo vật này, thực lực của hắn sẽ bay vọt về chất!

Dù đối đầu Đại Đế, cũng có thể chiến một trận!

Thậm chí là những Đại Đế đỉnh tiêm kia, cũng có thể chiến một trận!

Kỳ ngộ như thế, làm sao có thể từ bỏ?

- Kiên trì, kiên trì!

Trong lòng sinh ra một cỗ hào khí.

Xì xì xì xì...

Ngay sau đó một cỗ lực lượng cường đại tới cực điểm lao qua, xông vào thân thể của hắn, làm toàn thân hắn vỡ ra.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.4 /10 từ 12 lượt.

Powered by trâm.vn

loading...
DMCA.com Protection Status