Vô thượng sát thần

Chương 1554: Niết Bàn Châu


Trong ánh mắt tất cả mọi người kinh ngạc, Hắc Y Nhân chậm rãi từ bên trong Thất Thải Chi Hoa thu cánh tay về, lòng bàn tay hắn dắt lấy một mai Thất Thải Tinh Thạch.

Thất Thải Tinh Thạch tản ra thất thải quang mang chói mắt, sáng chói lộng lẫy, xán lạn đoạt người.

- Vạn Hoa Chi Tâm!

Có người kêu sợ hãi mà ra, ánh mắt sáng quắc nhìn Thất Thải Tinh Thạch trong tay Hắc Y Nhân, một cái liền nhận ra

Bọn hắn đều lộ ra vẻ khó tin, vừa nãy Sở Vân Phi đi đoạt Vạn Hoa Chi Tâm lại bị vô số dây leo cùng Thất Thải Chi Hoa ngăn cản.

Mà người này lại một đường thông suốt, tựa như ngắt lấy một đóa hoa dại bình thường, dây leo căn bản là không dám tới gần hắn, Thất Thải Chi Hoa cũng từ bỏ ngăn cản.

Sở Vân Phi, Mộ Dung Minh Nguyệt cùng Lăng Thanh Tịch ngốc trệ tại chỗ, ánh mắt nhìn về phía Hắc Y Nhân không giống nhau, hết sức phức tạp.

- Cáo từ!

Mộ Dung Minh Nguyệt hướng về phía Hắc Y Nhân chắp tay một cái, nghĩ cũng không nghĩ, quay người liền hướng nơi xa bay đi.

Giờ phút này không có dây leo ngăn cản, hắn rời đi thập phần nhanh, mấy hơi thở liền không thấy tăm hơi.

Sở Vân Phi nghiến răng nghiến lợi, sát khí đáng sợ trên người hắn nở rộ, không gian xung quanh đều rét lạnh, kết thành không ít băng sương.

Chỉ có Lăng Thanh Tịch lại đột nhiên nâng kiếm trong tay lên chỉ Hắc Y Nhân nói:

- Lại là ngươi? Đem Vạn Hoa Chi Tâm giao ra!

Hắc Y Nhân không có để ý tới nàng, mà nhìn về phía Sở Vân Phi, thần sắc đạm mạc nói:

- Ngươi muốn giết ta?

Sở Vân Phi nắm đấm nắm chặt, hai mắt đỏ bừng, khẽ cắn môi, hắn vẫn không xông lên, bởi vì hắn cảm giác khí tức trên người Hắc Y Nhân thập phần khủng bố.

Chỉ bằng vừa nãy Hắc Y Nhân một tay hái hoa liền không phải hắn có thể làm được.

Hít sâu một cái, Sở Vân Phi lách mình nhanh chóng thối lui, căn bản không dám cùng Hắc Y Nhân giao phong.

Lăng Thanh Tịch cũng phát hiện sự tình có chút không thích hợp, Mộ Dung Minh Nguyệt nhìn thấy Hắc Y Nhân xoay người rời đi, căn bản không có chút do dự, mà Sở Vân Phi cũng không có dũng khí cùng hắn tranh phong.

Nàng rất muốn thu hồi trường kiếm, bất quá khi ánh mắt nhìn đến Vạn Hoa Chi Tâm, con ngươi nàng lại trở nên kiên định.

- Ta có vẻ như đã nói với ngươi, ta không thích bị người dùng kiếm chỉ vào mình!

Hắc Y Nhân bỗng nhiên chuyển hướng Lăng Thanh Tịch, con ngươi băng lãnh như sương.

Vẻn vẹn một cái ánh mắt liền làm Lăng Thanh Tịch như rớt vào hầm băng, cỗ sát ý này là thật, hơn nữa nàng cảm giác bản thân căn bản không có bất kỳ sức phản kháng nào.

Chiến Thần?

Trong lòng Lăng Thanh Tịch lóe qua một cái ý niệm trong đầu, nàng rốt cục biết rõ tại sao Mộ Dung Minh Nguyệt cùng Sở Vân Phi không dám cùng hắn tranh phong, bởi vì thực lực bọn hắn còn thiếu rất nhiều.

- Chúc mừng Tiêu huynh lấy được Vạn Hoa Chi Tâm.

Lúc Hắc Y Nhân chuẩn bị động thủ, nơi xa truyền đến thanh âm Dạ Cô U, hắn mang theo Phong Thiên Khê mấy người xuất hiện ở cạnh.

Hiển nhiên, Hắc Y Nhân không phải ai khác, chính là Tiêu Phàm đột phá Tam Biến Chiến Thần xong, chạy tới nơi này.

Cảm nhận được khí tức trên người Tiêu Phàm, Dạ Cô U cùng Phong Thiên Khê nhìn nhau, trong lòng đều là vẻ kinh ngạc.

- Dạ Cô U, ngươi biết hắn?

Lăng Thanh Tịch cau mày một cái, con ngươi vẫn nhìn chằm chằm Vạn Hoa Chi Tâm trong tay Tiêu Phàm.

- Đây là Điện Chủ Tu La Điện Tiêu Phàm, Lăng cô nương không phải không biết chứ?

Dạ Cô U ra vẻ kinh ngạc nói.

- Tiêu Phàm?

Hai mắt Lăng Thanh Tịch chờ đợi nhìn Tiêu Phàm, một mặt không thể tin, sau đó cực kỳ sùng bái nói ra:

- Ngươi chính là Sát Thần Tiêu Phàm?

- Sát Thần?

Tiêu Phàm hơi kinh ngạc, nguyên bản hắn đã động sát tâm, có thể nhìn đến ánh mắt Lăng Thanh Tịch sùng bái kia, sát ý trong lòng Tiêu Phàm trong nháy mắt tan thành mây khói.

Bất quá hắn rất hiếu kỳ, bản thân lúc nào nắm giữ cái danh tự cổ quái này.

- Thật trăm phần trăm.

Dạ Cô U cười cười, sau đó nhìn về phía Tiêu Phàm nói:

- Tiêu huynh, nếu không chúng ta cùng nhau tiến về tầng thứ ba?

- Không cần.

Tiêu Phàm khoát khoát tay, hắn thực nghĩ không ra Dạ Cô U dù sao cũng là Chiến Thần Điện, cũng dám trắng trợn cùng bản thân đi gần như vậy.

Chẳng lẽ hắn sẽ không sợ người Chiến Thần Điện truy cứu sao?

Tiêu Phàm cho bản thân xách một cái cảnh tỉnh, vô luận như thế nào cùng Chiến Hoàng Thiên cùng người khác giữ một khoảng cách, tuyệt đối không phải lựa chọn sai lầm.

Tiếng nói rơi xuống, Tiêu Phàm lại nhìn về phía Thất Thải Chi Hoa to lớn, Tiêu Phàm bóp tay đánh ra từng đạo từng đạo thủ quyết, Thất Thải Chi Hoa đột nhiên nhanh chóng thu nhỏ.

Lúc này, Thất Thải Chi Hoa liền biến thành một đóa hoa lớn cỡ bàn tay rơi vào lòng bàn tay hắn, Tiêu Phàm lại đem Vạn Hoa Chi Tâm đặt ở phía trên đóa hoa.

Làm xong tất cả những thứ này, Tiêu Phàm quay người liền chuẩn bị rời đi, lúc này Lăng Thanh Tịch lại ngăn lại đường đi Tiêu Phàm.

- Làm sao, ngươi còn muốn động thủ hay sao?

Tiêu Phàm cau mày một cái, nếu đổi lại một người khác, nhìn thấy Lăng Thanh Tịch tuyệt thế mỹ nhân dạng này, đoán chừng đã sớm quên hết tất cả.

- Có thể đem Vạn Hoa Chi Tâm cho ta hay không?

Lăng Thanh Tịch một bộ điềm đạm đáng yêu, sợ Tiêu Phàm cự tuyệt, nàng lại vội vàng nói:

- Ngươi yên tâm, ta sẽ dùng đồ vật cùng giá trị cùng ngươi trao đổi, tuyệt đối sẽ không chiếm tiện nghi của ngươi.

Nghe nói như thế, Tiêu Phàm ngược lại là hơi sững sờ, Lăng Thanh Tịch có vẻ như cũng không có chán ghét như vậy nha.

Đáng tiếc Tiêu Phàm không phải củ cải lớn, bằng không nhất định sẽ nói một câu: Ngươi muốn chiếm tiện nghi của ta là chiếm được sao.

- Ngươi muốn dùng cái gì để đổi.

Tiêu Phàm hỏi, hắn hiện tại cơ bản không thiếu cái gì, nếu như đồ vật đối với hắn có giá trị mà nói, Tiêu Phàm ngược lại không ngại.

Dù sao Vạn Hoa Chi Tâm đối với hắn mà nói chỉ là Sinh Cơ Chi Lực nồng đậm một chút mà thôi, cũng không thể để cho hắn đột phá Tứ Biến Chiến Thần.

Lăng Thanh Tịch khẽ cắn môi, tựa như đang xoắn xuýt lấy một cái quyết định, thật lâu, nàng đột nhiên mở bàn tay, lòng bàn tay mảnh mai đột nhiên xuất hiện một mai hỏa hồng sắc hạt châu lớn cỡ nắm tay.

Trong hạt châu như có một đầu Phượng Hoàng nhỏ bé màu đỏ giương cánh bay lượn, một cỗ khí tức cực nóng tản ra, không gian xung quanh trong nháy mắt biến noãn không ít.

- Niết Bàn Châu?

Phong Thiên Khê cả kinh kêu lên.

- Bảo bối, đáng tiếc, quân tử không được đoạt người chỗ tốt, bằng không vô luận tốn hao nhiều đại giới, ta cũng nhất định đổi lấy Niết Bàn Châu.

Dạ Cô U hít sâu một cái nói.

Nguyên bản trong mắt lóe lên vẻ tham lam, bất quá khi nhìn thấy Tiêu Phàm, hắn đem cỗ dục vọng thể nội bản thân áp chế một cách cưỡng ép xuống.

Tiêu Phàm trong mắt cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, nhìn về phía Lăng Thanh Tịch nói:

- Niết Bàn Châu, ẩn chứa Phượng Hoàng Chân Hỏa Áo Nghĩa, so với Thần Lực Chi Tinh càng thêm trân quý, luyện hóa nó có một loại hoàn chỉnh Áo Nghĩa chi lực, giá trị không thể đo lường! Thứ quý giá như thế, ngươi nguyện ý dùng để đổi Vạn Hoa Chi Tâm?

Lăng Thanh Tịch đầu tiên là do dự, sau đó kiên định gật gật đầu nói:

- Đối với ta mà nói, Vạn Hoa Chi Tâm tác dụng càng lớn hơn.

Tiêu Phàm mị mị hai mắt, cười nói:- Vạn Hoa Chi Tâm là chưa thành thục, ngươi đạt được nó cuối cùng còn phải dựa vào bản thân lĩnh ngộ Áo Nghĩa, dạng này ngươi cũng nguyện ý đổi?

- Nguyện ý!

Lăng Thanh Tịch không chút do dự gật đầu nói.

- Niết Bàn Châu tanhận.

Tiêu Phàm gật đầu, sau đó một chỉ điểm bên trên Thất Thải Chi Hoa, sau một khắc, sự tình quỷ dị phát sinh.

Chỉ thấy cánh hoa Thất Thải Chi Hoa đột nhiên bắt đầu tiêu tán, hóa thành từng đạo từng đạo quang vũ dung nhập bên trong Vạn Hoa Chi Tâm, Vạn Hoa Chi Tâm quang mang hừng hực, từng chùm Thất Thải Hà Mang chói mắt bắn ra.

- Thành thục?

Phong Thiên Khê kinh ngạc kêu lên, chiêu này của Tiêu Phàm cũng triệt để chấn kinh nàng.

Nguyên bản Vạn Hoa Chi Tâm nhanh chóng khô héo, cơ hồ không có khả năng nở rộ, nhưng mà Tiêu Phàm nhẹ nhàng điểm một cái liền để nó lần nữa nở rộ, năng lực này quá nghịch thiên.

- Sinh Mệnh Áo Nghĩa! Hơn nữa ít nhất là Tam Biến Chiến Thần mới có thể làm được.

Trong lòng Dạ Cô U kinh ngạc nói, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Phàm biến rồi lại biến, bọn hắn liền Chiến Thần cảnh đều không đột phá, mà Tiêu Phàm tại Chiến Thần cảnh vậy mà đã đi xa như vậy.

- Đa tạ.

Lăng Thanh Tịch vui vẻ ra mặt đem Niết Bàn Châu đưa cho Tiêu Phàm, sau đó từ trong tay Tiêu Phàm lấy ra Vạn Hoa Chi Tâm.

- Sau này còn gặp lại.

Tiêu Phàm chắp tay một cái, thu hồi Niết Bàn Châu liền biến mất tại chỗ, chớp mắt liền không thấy tăm hơi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 8 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về khai niem va dac trung cua thue o viet nam, nhung rui ro thuong gap trong kiem toan phan hanh xay dung co ban do dang chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.