Vô thượng sát thần

Chương 500: Ép Hỏi


Nghe thấy Tiêu Phàm nói, con ngươi Trịnh Như Long cũng biến thành ngưng trọng.

- Mấy canh giờ trước, ta, Chu Linh, Tiếu Lập ba người ngẫu nhiên phát hiện bên trong vùng thung lũng này, lúc chúng ta vừa mới chuẩn bị tiến vào sơn cốc lại bắt gặp bọn Quân Lạc cùng Sử Vô Pháp.

Trịnh Như Long hồi ức nói.

Ba người tiến vào Cổ Địa Bí Cảnh đến nay, một mực rất điệu thấp, tận lực tránh đám người, tốn mười mấy ngày lại trùng hợp phát hiện mảnh sơn cốc này.

Chẳng qua là khi bọn hắn chuẩn bị tiến vào cốc lại nhìn thấy hai ba mươi đạo bóng người.

Là học viên Chiến Hồn Học Viện, bọn hắn tự nhiên liếc mắt liền nhận ra đám người Quân Lạc cùng Sử Vô Pháp trên Thiên Bảng.

Bởi vì những người này đại bộ phận đều từ Huyền Cung ra, ba người bản năng ôm một lòng đề phòng, cẩn thận từng li từng tí ẩn giấu khí tức, tận lực tránh cho bản thân không bị bại lộ.

Khả năng cũng là bởi vì đối phương quá sơ ý, mấy Thiên Bảng cao thủ cùng Địa Bảng cường giả tụ tập tại cùng một chỗ, coi trời bằng vung, lại không có phát ba người hiện Trịnh Như Long đang ở ngoài trăm thước.

Mặc dù cách rất xa, nhưng ba người Trịnh Như Long vẫn lờ mờ nghe được bọn hắn nói chuyện.

- Nguyên lai trước khi tiến vào Cổ Địa Bí Cảnh, Sử Vô Pháp liền cùng Nam Cung Thiên Dật hợp tác. Nam Cung Thiên Dật không biết hứa hẹn với Sử Vô Pháp thứ gì, khiến Sử Vô Pháp không cách nào cự tuyệt.

Trịnh Như Long tiếp tục nói.

- Sử Vô Pháp thân làm Phong Minh Minh Chủ, phía sau có lẽ không có thế lực gì, nhưng Phong Minh thân làm Chiến Hồn Học Viện đệ nhất Đồng Minh, thế lực hắn vẫn là không thể khinh thường.

- Chờ đã, Phong Minh Minh Chủ Sử Vô Pháp tại Thiên Bảng cũng là bài danh thứ tám, Phong Minh có tài đức gì trở thành đệ nhất thế lực Chiến Hồn Học Viện?

Tiêu Phàm đột nhiên nghĩ tới cái gì, mở miệng hỏi.

- Sử Vô Pháp xác thực chỉ là bài danh thứ tám Thiên Bảng, nhưng Sở Khinh Cuồng xếp hàng thứ hai Thiên Bảng, Sở Dịch Phong thứ năm cùng Nhược Lưu Thường thứ sáu đều là người Phong Minh.

Trịnh Như Long lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói.

Nghe nói như thế, con ngươi Tiêu Phàm co rụt lại, hắn đối với Phong Minh biết quá ít, không nghĩ tới Sở Khinh Cuồng đều là người Phong Minh.

- Đại Sư Huynh kém chút giết Sở Dịch Phong, Nhược Lưu Thường khẳng định ghi hận với ngươi. Sử Vô Pháp mặc dù mặt ngoài không có gì, nhưng đang vụng trộm, lực lượng Sở gia đang ủng hộ hắn, bằng không Sử Vô Pháp cho dù thiên phú kinh người cũng không có khả năng trở thành cường giả hạng tám Thiên Bảng.

Trịnh Như Long nhìn Tiêu Phàm thật sâu.

Hắn cũng cực kỳ bội phục dũng khí Tiêu Phàm, đến Sở Dịch Phong đều kém chút bị Tiêu Phàm giết chết, cũng may cuối cùng là Sở Khinh Cuồng xuất thủ.

- Thì ra là thế, khó trách Sử Vô Pháp sẽ tính toán với ta. Người này tâm cơ thực sự là đáng sợ, thời điểm nhìn thấy ta rõ ràng muốn cho ta vào chỗ chết, mặt ngoài lại một bộ vân đạm phong khinh.

Trong lòng Tiêu Phàm sáng tỏ thông suốt, minh bạch nhiều vấn đề.

Nếu như nói người sau lưng Sử Vô Pháp là Sở gia, vậy hắn muốn giết mình cũng ngay hợp tình hợp lý. Dù sao, theo người khác, Sở Dịch Phong mặc dù không phải là bị hắn tự tay giết chết, nhưng cũng là bởi vì hắn mà chết.

Nam Cung Thiên Dật cùng Sử Vô Pháp hợp tác kỳ thật cũng chỉ là thuận nước đẩy thuyền mà thôi, Sử Vô Pháp nếu như có thể giết chết hắn, vậy dĩ nhiên không thể tốt hơn.

Nếu như giết không chết hắn, vậy cũng không quan trọng, dù sao cũng có thể cho bản thân trêu chọc đối thủ Sở gia này.

- Đúng rồi, Đại Sư Huynh, ngươi nhất định phải cẩn thận Sử Vô Pháp cùng Nam Cung Thiên Dật. Bọn hắn có thể sẽ bố trí hãm hại ngươi, còn có Nam Cung Tiêu Tiêu và Sở Khinh Cuồng.

Trịnh Như Long đột nhiên trịnh trọng nói.

- Ngươi biết gì rồi?

Thần sắc Tiêu Phàm cứng lại, hắn cũng không phải lo lắng mình và Sở Khinh Cuồng, mà là lo lắng Bàn Tử.

- Cụ thể ta cũng không được rõ ràng, lúc ấy thanh âm bọn hắn rất nhỏ, chúng ta lại sợ bị phát hiện, cho nên nghe được không được rõ ràng, sớm biết rõ...

Trịnh Như Long đắng chát lắc lắc đầu nói, trong mắt lóe lên một tia tự trách.

- Việc này không thể trách ngươi.

Tiêu Phàm vỗ bả vai Trịnh Như Long, đổi lại là hắn, thực lực chỉ là Chiến Vương đỉnh phong cũng không dám xuất đầu.

Dù sao đám người Sử Vô Pháp, Quân Lạc là thiên tài cường giả Chiến Hoàng cảnh trên Thiên Bảng, cho dù Tiêu Phàm hắn chỉ là Chiến Vương cảnh cũng không có khả năng là đối thủ của bọn họ.

- Đúng rồi, các ngươi làm thế nào tiến vào Cổ Địa Bí Cảnh?

Tiêu Phàm đột nhiên nhìn về phía Trịnh Như Long nói, cũng không phải hắn xem thường Trịnh Như Long.

Dù sao, Trịnh Như Long không phải quý tộc, thiên phú tại Chiến Hồn Học Viện lại tính không cao hơn đám người này, làm sao có thể có được hai mươi mấy cái danh ngạch còn lại.

- Là Đại Trưởng Lão thay chúng ta làm ra danh ngạch.

Trịnh Như Long cười khổ một tiếng.

Tiêu Phàm mới minh bạch, mặc dù bản thân xem như học viên Linh Điện nhưng phần lớn thời gian không ở Linh Điện, cũng tương đương với Linh Điện một chỗ đều không có.

Đây cũng quá băn khoăn, Hướng Vinh cũng là để mặt mũi cho đám người, đoán chừng nghĩ rất nhiều biện pháp mới lấy được danh ngạch này, cuối cùng cho Trịnh Như Long bọn hắn ba cái.

Chẳng ai ngờ rằng sự tình có thể như vậy, Tiếu Lập lại chết ở chỗ này.

- Lúc ấy Sử Vô Pháp rời đi, chúng ta cũng chuẩn bị rời đi, thế nhưng cuối cùng vẫn bị Thạch Hàn Kiếm phát hiện, liền giết chết Tiếu Lập tại chỗ. Ta và Chu Linh trốn vào trong cổ lâm, cuối cùng ta ở đây, để Chu Linh chạy trốn, hiện tại xem ra Chu Linh hẳn đã chạy trốn thành công.

Trịnh Như Long hít sâu một hơi, có chút ảo não cũng có chút hối hận.

- Yên tâm, Chu Linh hẳn sẽ không có việc gì, thù Tiếu Lập ta sẽ thay hắn báo.

Tiêu Phàm an ủi Trịnh Như Long nói.

Sử Vô Pháp sớm đã là đối tượng tất sát của hắn, chỉ là bây giờ lại nhiều thêm một địch nhân Thạch Hàn Kiếm mà thôi.

Nhớ tới Sử Vô Pháp, Tiêu Phàm liền nghĩ đến Quan Tiểu Thất, đột nhiên chậm rãi đứng dậy, một cước giẫm ở trên đầu Quân Lạc, như trước đó Quân Lạc giẫm ở trên đầu Trịnh Như Long.

Trịnh Như Long cảm giác thập phần hả giận, lệ khí trong lòng tựa như trong nháy mắt được phóng thích.

- Ngươi trước đó nói, huynh đệ của ta đều sẽ chết, nghĩ đến ngươi chắc biết rõ Quan Tiểu Thất bọn hắn đang ở nơi nào.

Âm thanh Tiêu Phàm lạnh lùng nói.

Quan Tiểu Thất, Phong Lang cùng Tiểu Kim truy sát Sử Vô Pháp, bây giờ lại không thấy tăm hơi, lấy thực lực ba người khả năng không lớn xảy ra vấn đề, nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.

- Cho dù biết ta cũng sẽ không nói cho ngươi!

Quân Lạc cười gằn nói, miệng thở phì phò.

- Xem ra vừa rồi tra tấn còn chưa đủ, vậy tiếp tục đi.

Thần sắc Tiêu Phàm băng lãnh, tâm thần khẽ động, kim sắc trùng kén lại bắt đầu tiếp tục gặm nuốt.

Tiếng kêu thảm thiết như giết heo vang ở trong rừng. Lúc này chính là ban đêm, là giờ cao điểm Hồn Thú hoạt động, rất nhiều Hồn Thú cường đại đang hướng tới gần bọn hắn.

Quân Lạc bị Tiêu Phàm phong ấn tu vi, cho dù hắn muốn tự sát cũng đều không thể.

- Chờ một lát khi những Hồn Thú đó tới gần, ta tin bọn chúng sẽ đem ngươi gặm ngay cả cặn cũng không còn.

Tiêu Phàm lạnh lùng nói, chân phải lần nữa dùng sức, lạnh giọng quát:

- Nói!

- Ngươi là Ma Quỷ, Ác Ma!

Toàn thân Quân Lạc phát run, thanh âm càng ngày càng suy yếu, loại đau nhức này thực sự không phải con người có thể chịu đựng.

Trịnh Như Long cũng không khỏi run run, hắn không biết Tiêu Phàm đang tra tấn Quân Lạc như thế nào, nhưng toàn thân Quân Lạc co rút, bộ dáng đau đớn, tuyệt đối không phải làm bộ.

Hắn cũng biết một mặt hung ác của Tiêu Phàm, trong lòng âm thầm may mắn bản thân không đối địch với Tiêu Phàm, bằng không làm sao chết đều không biết.

- Ác Ma, Ma Quỷ? Không sai.

Tiêu Phàm căn bản không quan tâm.

- Có gan giết ta, giết ta điii!

Quân Lạc cơ hồ dùng hết khí lực toàn thân gào thét ra.

- Giết ngươi, quá dễ dàng cho ngươi.

Tiêu Phàm nhàn nhạt lắc đầu, trong mắt không có bất kỳ sự nhân từ, có chăng chỉ là một loại vô tình.

Bây giờ chỉ có trên người Quân Lạc mới có thể tìm hành tung Quan Tiểu Thất, cơ hội này hắn làm sao có thể buông tha, nhân từ với địch nhân chính là tàn nhẫn với huynh đệ mình.

Nghe thấy lời nói Tiêu Phàm, Quân Lạc nhe răng trợn mắt, không khỏi lạnh run.

- Yên tâm, ta có thời gian, ta cũng phải nhìn xem xương cốt ngươi đến cùng cứng đến bao nhiêu!

Thần sắc Tiêu Phàm đạm mạc nói, lẳng lặng ngồi ở bên cạnh đống lửa chờ đợi kết quả hắn muốn.

MinhLâm - Lục Đạo -
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 11 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay là một trang bị tất yếu bạn trẻ để nghiên cứu, học tập các kiến thức từ các nước phát triển. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon.com ví dụ như clonus la gi nghia cua tu clonus la y hoc chung giat rung, admissible la gi nghia cua tu admissible la co the chap nhan co the thua chắc chắn sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc học tốt tiếng Anh, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp.