Vợ trước muốn tái hôn

Chương 37: Từ lúc nào bắt đầu thích anh?


Hạ Nhất Nhiễm hóa đá, thất thần tại chỗ, anh lại còn nói không li hôn.

Cô khó có thể tin!

Muốn đuổi theo hỏi anh, xác định một phen, nhưng mà Đường Hạo Nam đã vào nhà rồi.

Cô ở trong sân bình tĩnh thật lâu, mới xác định, Đường Hạo Nam thật sự nói, không li hôn.

Vào đến trong nhà khi đó, phòng ngủ chính đèn đã tối sầm, cô không đi tìm anh, trở về phòng của chính mình.

Sáng ngày hôm sau, Đường Hạo Nam đưa cho cô một bộ quần áo, lôi kéo cô ra khỏi cửa, vậy mà lại mang cô đi vùng ngoại thành đến chỗ trại nuôi ngựa một người bạn của anh.

Đây là lần đầu tiêncô cưỡi ngựa, mặc trên người một bộ đồ cưỡi ngựa màu đỏ rượu vang, tư thế oai hùng hiên ngang, trên đầu mang theo mũ giáp màu đen, xem ra rất có dáng vẻ người Anh.

Đường Hạo Nam mặc toàn thân đồ cưỡi ngựa màu đen, vốn dĩ anh đã rất anh tuấn, xem ra càng thêm anh khí bức người, quý khí mười phần.

Giống như vương tử quý tộc.

Cô mới vừa lên ngựa, Đường Hạo Nam vậy mà cũng lên cùng, theo phía sau cô, nắm dây cương.

Lưng kề sát trong ngực anh, thân thể bị anh vòng vào trong ngực, cô vừa mới còn có chút khẩn trương, giờ phút này không sợ té ngã xuống nữa rồi.

Ngựa tốt trên thảo nguyên phi nhanh, Hạ Nhất Nhiễm cảm giác khẩn trương lại kích thích, hơn nữa lúc bay vọt vượt chướng ngại thời điểm, cô kích động thét chói tai, hai tay gắt gao cầm lấy cánh tay anh, bộ dạng cực kỳ ỷ lại vào anh.

Đường Hạo Nam cũng cực kỳ vui vẻ, kỹ thuật cưỡi ngựa của anh phát huy được vô cùng nhuần nhuyễn!

"A... Không cần!" Phía trước liền là một con sông, Hạ Nhất Nhiễm cảm giác Đường Hạo Nam muốn tiến lên, sợ tới mức thét chói tai, Đường Hạo Nam không để ý tới cô, hét lớn một tiếng, vung roi ngựa, Hạ Nhất Nhiễm sợ tới mức chuyển xoay người, hai tay ôm chặt eo của anh, mặt chôn ở trong lòng anh.

Ngựa phi thật sự cao, cô cảm giác trái tim mình đều đã bay lên, sợ tới mức liên tục thét chói tai, giống như đang ngồi tàu lượn siêu tốc vậy.

Bị cô ôm chặt, Đường Hạo Nam càng thêm đắc ý, tự tin nắm dây cương, con ngựa màu đỏ vững vàng đáp xuống trên bãi cỏ.

Chạy rất xa, mới chậm rãi dừng lại, mà Hạ Nhất Nhiễm vẫn đang ôm anh.

Toàn thân cô cứng ngắc, giống như bị dọa đến ngu người rồi.

"Được rồi! Đã dừng!" Anh trầm giọng nói, nhìn cô gái nhỏ trong lòng ngực, khóe miệng không tự giác cong lên.

Cô sợ tới mức giống như con chim sợ cành cong.

"Không muốn! Anh lại gạt em!" Hạ Nhất Nhiễm,vùi đầu ở trong lòng anh, kháng nghị nói, anh vừa nãy đều hù dọa cô nhiều lần, lúc gặp được chướng ngại thời điểm, anh nói sẽ chạy vòng qua, kết quả, ngựa phi lên, vừa mới lại là một con sông cực kỳ rộng.

"Cô ngốc này! Em không thôi, tôi xuống đấy!" Anh trầm giọng nói, đẩy cô ra, Hạ Nhất Nhiễm từ trong ngực anh rời khỏi, lúc này mới phát hiện, ngựa thực dừng lại rồi.

Nhưng tại sao cô lại có cảm giác ngựa vẫn còn đang chạy vậy nè, cảm giác còn đang tại xóc nảy.

Đường Hạo Nam xuống ngựa, để lại cô một người ngồi ở trên lưng ngựa, hai tay cô giữ lấy yên ngựa.

"Em, em cũng cần phải đi xuống!" Cô nghĩ muốn xuống, ngựa lại đang động, chính mình không dám leo xuống, nhìn anh.

"Em xuống để làm chi? Học xong sao? Chính mình thử cưỡi một hồi đi!" Đường Hạo Nam ngửa đầu nhìn Hạ Nhất Nhiễm ngồi ở trên lưng ngựa, cất giọng nói.

Khuôn mặt cô đỏ bừng, so với dáng vẻ tiều tụy vì bệnh ngày hôm qua cùng hôm trước, hiện tại có sức sống hơn, vừa mới bị dọa đến giống đứa trẻ con.

"Em, em không cần! Em hẳn không!" Cô vội vã nói, Đường Hạo Nam lại đến gần mông ngựa.

"Người nào trời sinh đã biết cưỡi ngựa? Đi thôi!" Đường Hạo Nam nói xong, thừa dịp Hạ Nhất Nhiễm không chú ý, mạnh vỗ xuống mông ngựa, con ngựa giống màu đỏ hí vang một tiếng, hòa cùng tiếng hét chói tai của Hạ Nhất Nhiễm, chạy!

"Không muốn!"

Hai tay cô nắm chặt dây cương, thân thể bất ổn ở trên lưng ngựa lung lay thoáng động, Đường Hạo Nam đang kêu hô cái gì, cô không có nghe đến, cảm giác hoảng loạn nghĩ mình tùy thời muốn té xuống.

Đường Hạo Nam tay phải nhét vào trong miệng, thổi một tiếng cực kỳ vang dội, con ngựa nghe lời quay đầu, hướng tới anh bên này lái tới.

Trên lưng ngựa, Hạ Nhất Nhiễm còn đang thét chói tai, cổ họng đều nhanh kêu hô khàn đặc, cảm giác lung lay sắp đổ, tùy thời đều đã từ trên lưng ngựa ngã xuống, "Cứu... Cứu mạng!"

Hai tay buông lỏng dây cương ra, cô không có trọng tâm cùng ổn định, thân thể loạng choạng, Đường Hạo Nam thấy một màn như vậy, kinh hãi!

"Đem dây thừng giữ chặt!" Anh rống to, ý thức được không đúng, hướng về bên này chạy tới!

"Đỡ yên ngựa!" Cô ngốc này!

Hạ Nhất Nhiễm quá khẩn trương, đâu nào lắng nghe được lời anh nói, thân thể từ trên lưng ngựa ngã xuống, sợ tới mức từ từ nhắm hai mắt.

Đường Hạo Nam vọt tới, trước khi cô rơi xuống đất giữ được cô, chính mình trọng tâm bởi vì cô mà bất ổn, thân thể ngã ở trên bãi cỏ, mà cô cũng ngã vào trong lòng ngực của anh!

Không có cảm giác đau đớn như trong dự liệu, Hạ Nhất Nhiễm nhắm chặt hai mắt, trái tim còn đang kịch liệt nhảy động.

Đường Hạo Nam nhúc nhích thân thể, ngồi ở trên thảm cỏ, cô bị anh ôm vào trong ngực, sắc mặt của cô có phần trắng bệch, "Hạ Nhất Nhiễm! Em ngã trúng chỗ nào rồi hả?!" Cho rằng cô bị té ngã, anh rống to.

Hạ Nhất Nhiễm chậm rãi mở mắt ra, thở hổn hển, nhìn mặt anh, tức giận bò dậy, "Anh, anh, anh là cố ý đi?! Cố ý muốn để cho em ngã chết phải không?!" Cô gào lên, nước mắt rơi xuống, toàn thân đang run run.

Vừa mới một màn, đối với cô mà nói, không thua kém sự kiện tạt Axit Sunfurit kia.

Cô từ trước đến nay nhát gan.

"Anh nếu là muốn để cho em chết cứ nói thẳng đi, hà tất phải dùng đến chiêu này!" Anh vừa nãy rất xấu xa vỗ mông ngựa, con ngựa kia liền phi thẳng đi ra ngoài, không phải nghĩ muốn để cô ngã chết thì là cái gì?!

"Nghĩ muốn ngã chết em, báo thù cho Đồng Y Mộng sao?!" Cô lại rống lên, liền muốn bò dậy.

Đường hạo Nam sắc mặt sớm đen đến dọa người.

"Em cmn đang nói bậy cái gì?!" Bị cô oan uổng như thế, trong lòng anh cực kỳ không thoải mái, bạo rống, lại vẫn còn nói tục!

Hạ Nhất Nhiễm mạnh đứng lên, thân thể lung lay thoáng động, hai chân suy yếu như nhũn ra, đứng không vững, còn có một loại cảm giác xóc nảy ở trên lưng ngựa.

"Anh liền là không tin em! Liền là muốn hại chết em! Em rốt cuộc nợ anh cái gì, anh muốn như thế với em?! Sớm biết như thế, em liền không nên thay anh chắn Axit Sunfurit!" Cô cũng rống, rống xong liền đi, Đường Hạo Nam ngồi tại chỗ.

Cô giúp anh cản Axit Sunfurit?

Nhìn bóng dáng cô lảo đảo, Đường Hạo Nam sợ sệt, lòng đang rối loạn, anh bỗng dưng bò lên, hướng tới cô đuổi theo.

"Em đứng lại!" Bắt được cổ tay cô, giữ cô lại, trầm giọng quát.

Hạ Nhất Nhiễm xoay người, ra sức hất cánh tay anh.

"Tại sao giúp anh chắn Axit Sunfurit?! Tại sao?!"

Dưới bầu trời xanh mây trắng, trên bãi cỏ xanh biếc, người đàn ông toàn thân suất khí mặc quần áo cưỡi ngựa, lớn tiếng gào thét hỏi.

Người con gái lòng tràn đầy bi thương nhìn người đàn ông trước mắt anh khí bức người, nước mắt ồ ồ trào ra, "Em thật sự là mắt mù mới đi thích anh!" Cô gào lên, "Anh đối với em tệ như vậy, luôn bị anh coi thường mà sao lại ngu ngốc như vậy đi bảo vệ anh chứ?!"

Cô bi ai rống, dương tay liền muốn đánh mặt mình, bị Đường Hạo Nam ngăn cản.

Cô thích anh!

Đường Hạo Nam lòng đang cuồn sóng, một giây sau, anh kéo cô vào trong lòng!

Hạ Nhất Nhiễm bị anh thiết thiết thực thực ôm ấp ở trong ngực!

"Anh buông em ra!" Cô quật cường rống, thân thể bị Đường Hạo Nam gắt gao ôm, anh không buông tay.

"Anh nghĩ muốn ngã chết em..."

"Anh không nghĩ như vậy!" Lời của cô bị anh gầm lên đáp trả lại, "Anh là để cho chính em thử cưỡi, không muốn hại em! Ngu ngốc!"

Vừa nãy thấy cô muốn ngã xuống tới, anh cũng sợ tới mức hồn bay phách tán!

Cô vậy mà còn tưởng rằng anh muốn đem cô hại chết!

Hạ Nhất Nhiễm không lên tiếng, vẫn không nhúc nhích, tim còn đang cuồng khiêu đập loạn, Đường Hạo Nam ôm cô, một tay nhẹ nhàng mà vỗ sau lưng cô, trấn an cô, tuy trong lòng anh cũng cực kỳ tức giận.

Qua một hồi lâu, hai người đều đã tỉnh táo lại, Hạ Nhất Nhiễm mới ý thức đến, cô vừa mới nói lỡ miệng.

Từ trong ngực anh rời khỏi muốn đi, Đường Hạo Nam lôi kéo cô, ở trên thảm cỏ ngồi xuống.

Hạ Nhất Nhiễm cúi đầu, giống như con rùa đen rút đầu không nói lời nào.

"Từ lúc nào bắt đầu thích anh?"

"..."

"Hạ Nhất Nhiễm! Trả lời anh!"

Cô ngẩng đầu, nhìn anh, ánh mắt bi thương, "Anh hỏi cái vấn đề này có cái ý nghĩa gì?" Anh để ý sao? Hay vẫn lại là cảm thấy được, cô thích bạn trai của bạn tốt nhất của mình, cực kỳ ti tiện?

Đường Hạo Nam ngậm miệng.

"Em là thích anh, nhưng là trước đây, hiện tại đã không thích rồi!"

"Không thích sao em lại vẫn cứu anh?!" Cô trái lương tâm nói ra, bị anh đáp trả trở về, Đường Hạo Nam lôi cô vào trong ngực, đem mũ trên đầu cô tháo xuống, vứt ra xa, giữ lấy mặt cô, nhìn cô.

Tầm mắt hai người giao nhau, trong con ngươi đối phương đều đã ẩn chứa tình ý.

Anh nhìn cánh môi đỏ mọng của cô, hơi thở trở nên nặng nề, nhịn không được nghĩ muốn hôn cô.

"Không cần lại phạm sai lầm, anh không thích của em, đừng lại trêu chọc em... Anh yêu chính là Mộng Mộng... Không cần làm ra chuyện khiến cho anh cảm thấy hối hận..." Đây mới là nỗi đau lớn nhất trong lòng cô, người anh yêu chính là Đồng Y Mộng, không thích cô.

Đường Hạo Nam vẫn gắt gao nhìn chằm chằm môi cô, trái tim không cách nào ức chế chấn động, "Mộng Mộng cô ấy, cô ấy vẫn chưa tỉnh lại rồi!" Anh gầm nhẹ.

Cô giật mình, không rõ ý tứ của anh.

Anh nghĩ muốn buông tha Đồng Y Mộng, cùng với cô sao?

Có khả năng sao?

Cô không dám hỏi, vĩnh viễn cũng chưa nghĩ tới như vậy!

Môi của anh, chậm rãi để sát vào môi cô, Hạ Nhất Nhiễm tự nhiên nhắm mắt lại, chạm vào môi anh, chậm rãi dán lên môi nhau...

Như giật điện, cô cứng ngắc một cử động nhỏ cũng không dám, anh mềm nhẹ hôn cô, cái gì cũng không nghĩ, cô cũng là sợ hãi hôn đáp trả lại anh.

Nụ hôn kéo dài, lâu giống như đã qua một thế kỷ vậy, sau khi buông nhau ra, cô cái gì cũng không có hỏi, anh cũng cái gì cũng chưa nói, hai người cưỡi ngựa, trở lại chuồng.

Bữa tối tại một nhà hàng Pháp cực kỳ lãng mạn, món ăn theo chuẩn Phong cách châu âu.

Cô tuy xuất thân là học tiếng Pháp chuyên nghiệp, nhưng còn không có ăn qua một lần món ăn tiêu chuẩn nước Pháp.

Dàn nhạc đang diễn tấu bản nhạc bằng đàn vi-ô-lông đầy lãng mạn, từng món ăn tinh xảo do đầu bếp nhiều năm kinh nghiệp làm đồ ăn nước Pháp tự mình đưa lên.

Uống rượu đỏ quý giá, trong ánh nến, Hạ Nhất Nhiễm si mê nhìn hết thảy trước mắt, nhìn Đường Hạo Nam ở đối diện, cả trái tim rung động.

Cũng không nói bất luận cái gì phá hoại bầu không khí lãng mạn này, chìm đắm trong không khí lãng mạn, làm bộ bọn họ là một cặp vợ chồng, một đôi đang yêu nhau, chính đang ăn bữa tối lãng mạn dưới ánh nến.

Khiến Hạ Nhất Nhiễm rất ngạc nhiên hơn chính là, Đường Hạo Nam vậy mà lại dùng tiếng Pháp trò chuyện cùng vị đầu bếp người Pháp kia.

Vậy anh đêm đó tại sao còn hỏi cô, tiếng Pháp "Sinh nhật vui vẻ"?

Còn có, anh là từ lúc nào học được tiếng Pháp?

Dùng xong bữa tối, đi trở về Tứ Hợp Viện, cô cái gì cũng chưa nói, liền đi chính mình phòng ngủ, vội vàng tắm rửa xong, nằm xuống.

Trong bóng tối, xuất hiện thêm một cái bóng dáng, thân thể bị người áp trụ, cô kinh hãi.

"Là anh..." Đường hạo Nam thở gấp nói, thân thể nóng bỏng bao trùm ở trên thân thể cô, anh giống như không mặc quần áo.

"Anh, anh sao lại đến đây..." Cô run giọng hỏi.

"Anh nghĩ muốn em... Hiện tại!" Hơi thở anh gấp gáp nói, môi mỏng tại bờ môi cô bật hơi, Hạ Nhất Nhiễm toàn thân khô nóng, lòng đang run rẩy.

Có thể là bị hương vị hormone nam tính trên người anh phát ra làm cho mê hoặc, có thể là bị hôm nay lãng mạn một ngày mê hoặc, cô từ từ nhắm hai mắt, "... Được." Chậm rãi phun ra cái chữ này, đồng ý cùng anh hoan ái.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 1 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Blog cá nhân của Trâm cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Trâm's Blog chẳng hạn như phim quai vat khong lo 2020 phim quai vat an thit nguoi phim my hanh dong thuyet minh, da banamply sansui au alpha 607 extra gia 59tr 0973900410 amply sansui 607 extra rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status