Vũ luyện điên phong

Chương 2082: Đánh lén.


Quỷ Thủ Thân Đồ, nhân vật như thế Tần Triêu Dương làm sao không biết? Đều là cường giả Đạo Nguyên Cảnh hàng năm trà trộn tại Phong Lâm Thành, lão cũng từng có mấy lần giao tế với Thân Đồ, bởi vì lập trường hai bên bất đồng ngược lại cũng đấu nhau hai lần.

Thân Đồ người này, tuy rằng làm ra những việc bị người khinh thường, nhưng đối với thực lực của hắn, Tần Triêu Dương không cách nào phủ nhận, cảm thấy đây là đại địch số 1. Hai lần đấu nhau trước đây lão chỉ hơi chiếm chút thượng phong mà thôi, căn bản không có biện pháp làm gì được Thân Đồ, cuối cùng chỉ đành để mặc cho hắn ung dung chạy trốn.

Nhưng nghe ý trong lời nói của Tần Ngọc, trong lúc Dương Khai đang ở thời điểm quan trọng tấn thăng Đạo Nguyên Cảnh, lại có thể đánh Thân Đồ bị thương nặng!

Nói cách khác, khi đó Dương Khai còn chưa phải là Đạo Nguyên Cảnh, chỉ là Hư Vương tam tầng cảnh đỉnh phong mà thôi.

Tần Triêu Dương hoàn toàn không dám tưởng tượng, dưới tình huống đó một người rốt cục có năng lực cường đại tới mức nào, mới có thể đánh bị thương Thân Đồ.

Điều này chẳng phải có nghĩa, Dương Khai lúc đó, chính mình cũng không thể chống lại?

Giờ này hắn đã tấn thăng đến Đạo Nguyên Cảnh, cảnh giới tu vi vượt qua một tầng thứ lớn, thực lực so với trước chỉ sợ đã cao hơn không chỉ một tầng!

Nghĩ đến đây, đột nhiên Tần Triêu Dương cảm giác hít thở đều có chút ngưng trọng, cũng ý thức được trước mặc dù mình đã tận khả năng đánh giá cao năng lực của Dương Khai, nhưng vẫn còn đánh giá thấp đối phương!

- Vậy Thân Đồ người kia thì sao?

Tần Triêu Dương vội vàng hỏi tới.

Thân Đồ cùng Tần gia ít nhiều cũng có chút thù hận, nếu thừa dịp hắn bị thương nặng dưỡng thương này tìm được tung tích của hắn, nói không chừng có thể nhổ cỏ tận gốc, diệt trừ hậu hoạn.

Tần Ngọc cười khổ một tiếng:

- Đang định nói chuyện này cho lão tổ biết, Thân Đồ đã chết!

- Chết? Tần Triêu Dương mi mắt co giật:

- Không phải ngươi mới vừa nói hắn chỉ là bị thương nặng sao? Làm sao lại chết rồi?

- Lúc đó vị Dương... đại nhân kia đang tấn thăng, có cường giả Đạo Nguyên Cảnh khác bảo vệ từ một nơi bí mật gần đó, lúc Thân Đồ bị thương nặng rút lui, bị người kia một chiêu đánh chết! Đáng tiếc... ta không thấy rõ người bảo vệ đó rốt cuộc là ai, lại có trình độ cao như thế!

- A? Tần Triêu Dương nói, trên mặt vô cùng hưng phấn:

- Ý của ngươi là nói, phía sau Dương tiểu huynh đệ còn có một cường giả ẩn núp?

Tần Ngọc gật gật đầu, phấn chấn nói:

- Lão tổ! Người này là võ giả tán tu, nếu như có thể lôi kéo vào Tần gia ta, Tần gia nhất định thực lực tăng mạnh! Huống chi, sau lưng của hắn còn có cao nhân khác, giao hảo với hắn, Tần gia ta tất nhiên có chỗ tốt!

Tần Triêu Dương trong mắt thần sắc nhoáng lên một cái, mở miệng nói:

- Ta hiểu được ý của ngươi, bất quá chuyện này còn phải đợi giải trừ nguy cơ trước mắt rồi nói sau!

- Ngọc nhi biết, bất quá lão tổ trước hãy lưu tâm, vạn lần không thể đắc tội với người này! Tần Ngọc trịnh trọng dặn dò, trong đôi mắt đẹp lóe sáng khác thường, trầm giọng nói:

- Có lẽ, Tần gia ta phục hưng sẽ phải nhờ tới trên thân người này!

Nghe Tần Ngọc nói như vậy, Tần Triêu Dương chấn động mạnh, ngưng thần nói:

- Ngọc nhi! Có phải ngươi còn nhìn thấu điều gì hay không?

Tần Ngọc lắc lắc đầu:

- Tạo Hóa Thiên Đồng của Ngọc nhi chỉ có thể nhìn ra người này thêm thân có nhiều số phận may mắn và cơ duyên, tương lai của hắn tuyệt đối không ở trong Phong Lâm Thành!

Tần Triêu Dương đổi sắc mặt, trầm giọng nói:

- Có ngươi nói lời này, lão phu sẽ để ý!

Sau khi nói xong, hai người cùng nhìn ra ngoài, nhưng phía ngoài một mảng đen tối, đều không thấy được gì, chỉ mơ hồ nhìn thấy ma khí cuồn cuộn kia nhào lộn không ngừng, dường như hội tụ về một hướng. Trong ma khí đen như mực kia, không ngừng truyền ra tiếng các loại ma vật gào thét, khiến người ta rợn cả tóc gáy.

- -------------------

- Ở đâu ra nhiều thứ quỷ vật như vậy? Ngoài thành, Dương Khai chau mày, lúc ở trong thành hắn còn không có nhận ra, nhưng vừa rời tòa thành đi vào thế giới đen tối vô biên này, hắn liền phát hiện ma vật giấu ở trong ma khí lại có vô biên vô tận, nhiều đếm không xuể.

Mà mình thì giống như một điểm sáng trong bóng đen kia, hấp dẫn vô số ma vật ào tới vây công.

Dưới áp chế của pháp tắc không gian, không gian xung quanh hắn vô cùng ngưng đọng sền sệt, phàm là ma vật xâm nhập 20 trượng bên cạnh hắn, bất kể tu vi cao thấp, tất cả đều thân hình bị kiềm hãm hành động bất tiện.

Dưới ánh sáng vàng lóe lên đầy trời, tất cả ma vật đều bị Kim Huyết Ti cắt thành mảnh vỡ.

Dù là Dương Khai biểu hiện vô địch dũng mãnh phi thường, đám ma vật kia cũng vẫn không sợ chết ào ào liên tục đánh thẳng tới, không lâu sau vị trí dưới chân hắn không ngờ biến thành một núi thây.

Nguyên lực hộ thể tuy rằng có thể chống đỡ ma khí ăn mòn thân thể, nhưng xem theo từ tiếng vang "xèo xèo" kia, lực ăn mòn của ma khí cũng cực mạnh, thân ở trong hoàn cảnh này thời gian dài, Dương Khai cũng tiêu hao rất lớn.

- Đi ra!

Giết một hơi, Dương Khai nhướng mày, trong tiếng quát khẽ, mẫu thể yêu trùng và Thanh Viêm Kinh Lôi Sài song song hiện ra, một trái một phải hộ vệ bên cạnh hắn.

Hai đại huyết thú vừa xuất hiện, liền nhận được chỉ thị của Dương Khai.

Yêu trùng mẫu thể, hai thanh Tử Thanh Song Kiếm kẹp trên hai cái càng tạo nên quầng sáng hai màu, tràn ra ý cảnh băng hàn, chỉ một thoáng, trong phạm vi chu vi trăm trượng, trời giá rét đất đóng băng, trong bầu trời bông tuyết rơi nhẹ nhàng, bông tuyết kia lướt qua thân thể những con ma vật, lập tức trong từng tiếng hét thảm cắt bọn chúng làm hai nửa.

Thanh Viêm Kinh Lôi Sài há cái miệng to phun ra nuốt vào, từng quả cầu lửa và tử lôi phụt ra, thực lực mặc dù không sánh bằng mẫu thể yêu trùng, nhưng cũng có thể một mình đảm đương một phía.

"Xuy xuy xuy xuy..." Huyết quang khí trên thân hai đại huyết thú gần như ngưng đọng thành thật chất, tản ra tia sáng vàng đỏ hơi yếu, bài xích ma khí không có gì không xâm nhập kia.

Trong lúc nhất thời, cục diện ngược lại cũng khó khăn lắm mới an ổn lại.

Chỗ này cũng không có người ngoài, Dương Khai cũng dứt khoát buông tay ra chân, lực lượng không gian quanh quẩn thân mình, luân phiên phóng ra các loại bí thuật không gian, liên thủ phối hợp với hai đại huyết thú nhưng lại đánh cho vô số ma vật kia căn bản không thể tiến vào gần phạm vi ba trượng!

Lần này cũng nhờ trình độ chỉnh thể thực lực của võ giả ở phụ cận Phong Lâm Thành không cao, cho nên ma vật bị ma khí ma hóa mặc dù chiếm được tăng lên trình độ nhất định, cũng không mạnh hơn bao nhiêu.

Nếu không Dương Khai sao có thể biểu hiện lấn lướt ở chỗ này?

Kịch chiến hơn nửa ngày, Dương Khai giết đến hưng phấn, đã hồn nhiên không để ý bản thân tiêu hao, từng đạo Nguyệt Nhận bay vụt hướng bốn phía, mỗi một đạo Nguyệt Nhận đều có thể đánh thông một cái lối đi thẳng hàng.

Đúng lúc này, mẫu thể yêu trùng dường như cảm giác được điều gì, song kiếm trên cái càng vung một cái, một lực lượng pháp tắc băng hàn chợt bắn vọt qua một hướng.

Ở hướng đó, một người đang lén lút lặng lẽ tới gần bỗng nhiên bại lộ.

Người này thoạt nhìn dường như có chút bất đồng với ma vật khác, toàn thân phát ra khí tức tà ác lại vô cùng cường đại, toàn thân bao phủ trong một đoàn ma khí dày đặc; cũng không biết hắn vận dụng bí thuật gì, trước đó lại có thể lừa gạt được cảm giác của Dương Khai.

Nếu không nhờ mẫu thể yêu trùng có điều phát giác, chỉ sợ chờ hắn tới gần sát bên người Dương Khai mới có thể phát giác.

- Người Khương gia? Dương Khai phản ứng cũng rất nhanh, trong nháy mắt mẫu thể yêu trùng động thủ, liền đưa mắt nhìn lại hướng bên kia, tập trung ánh mắt nhìn, phát hiện người này rõ ràng là một vị trưởng lão của Khương gia, trước đây ở bên trên hầm mỏ đã từng đánh nhau qua lại.

Chỉ là Dương Khai cũng không biết rốt cuộc hắn tên là gì.

Vị trưởng lão Khương gia này trước là tu vi Hư Vương tam tầng cảnh, thời khắc này nghiễm nhiên trở nên càng cường đại hơn, trong cơ thể truyền ra dao động năng lượng bất ngờ đã có cấp bậc Đạo Nguyên Cảnh, chỉ có điều cực kỳ cổ quái là, hắn vẫn như cũ chỉ là cảnh giới Hư Vương tam tầng cảnh!

Dương Khai vừa động trong lòng, lập tức sáng tỏ đây hẳn là công lao của ma khí.

Sau khi bị ma khí ăn mòn, mặc dù sẽ đánh mất thần trí, nhưng lại có thể tăng cường thực lực bản thân.

Vị trưởng lão Khương gia này sau khi bị chuyển hóa thành ma nhân, thực lực tự nhiên tăng nhiều, chỉ là ma khí cũng không phải vạn năng, không thể thật chuyển hóa hắn thành võ giả cấp bậc Đạo Nguyên Cảnh, chỉ là tích tụ tăng lên lượng nguyên lực trong cơ thể hắn, nhưng về chất không có xảy ra biến đổi.

- Muốn chết! Đối với Khương gia những đầu têu gây họa dẫn tới nguy cơ cho Phong Lâm Thành này, có thể nói là Dương Khai căm thù đến tận xương tủy. Nếu không vì bọn họ khai thác lung tung hầm mỏ kia, hắn cũng không bị dính líu vào phiền toái lần này.

Hiện tại nói không chừng hắn có thể đang ở trong động phủ an tâm tu luyện.

Nhận ra sát khí của Dương Khai, mẫu thể yêu trùng lập tức không chút do dự vung song kiếm một cái, hai quầng sáng màu sắc bất đồng bỗng nhiên giao nhau, cắt qua thân thể vị trưởng lão Khương gia này.

Truyền ra tiếng động máu thịt bị xé nát.

Vị trưởng lão Khương gia này ngay cả được ma khí tăng lên một chút thực lực, nhưng sao có thể là đối thủ của mẫu thể yêu trùng?

Quầng sáng vừa lóe lên, thân thể vị trưởng lão Khương gia trực tiếp tách ra làm bốn nửa, vỡ nát.

Trước khi chết, hắn cũng không có sợ hãi chút nào, ngược lại trong miệng gào thét không ngừng, giống như nổi điên lên.

"Vù..." Đúng lúc này, lại thêm một bóng người bỗng nhiên vọt tới bên cạnh Dương Khai, cầm trong tay một thanh trường kiếm, trường kiếm kia đã hoàn toàn hóa thành đen, tràn ngập khí tức đen như mực, thân kiếm run lên, liền đâm tới hướng cái ót Dương Khai.

Bên kia Thanh Viêm Kinh Lôi Sài thấy vậy, há mồm phun ra một quả cầu lửa lớn bằng cái chậu, đón thẳng hướng người này.

Người này nhưng lại không tránh không né, lập tức bị quả cầu lửa đánh trúng, trên người ma khí đen như mực kia lập tức tan rã, đồng thời truyền ra mùi cháy khét.

Nhưng sau khi trúng một kích này, trường kiếm của hắn cũng thuận thế đâm vào trong đầu Dương Khai.

- Ha ha ha ha! Người này sau một kích thành công, không nhịn được cười ha hả, tiếng cười điên cuồng, lộ ra tà tính khó có thể tưởng tượng.

- Sở Hà huynh, huynh cười rất vui vẻ nha!

Một thanh âm bình thản truyền đến từ sau lưng hắn.

Ma nhân đột nhiên cả kinh thất sắc, vội vàng quay đầu nhìn lại, lại phát hiện Dương Khai đúng ra bị một kích phải chết của mình, không biết khi nào lại tới phía sau mình, đang chăm chú nhìn mình với vẻ mặt châm chọc.

Mà đầu của thân thể bị đâm thủng trước đó, thì đang từ từ mờ tan đi, rõ ràng chỉ là một hư ảnh mà thôi.

Thấy hắn trông lại, Dương Khai không khỏi phì cười một tiếng nói:

- Sở Hà huynh cười cái gì cười vui vẻ như vậy, nói ra để ta cùng vui vẻ với, như thế nào?

Lúc trước bị trưởng lão Khương gia kia ẩn giấu thân hình, suýt nữa bị đánh lén, làm sao Dương Khai không cảnh giác? Tự nhiên chỉ trong nháy mắt liền phát hiện dấu vết Khương Sở Hà ra tay, với năng lực của hắn, tránh ra đánh lén như vậy quả thực quá dễ dàng.

Thời khắc này Khương Sở Hà, tản ra khí tức lực lượng còn mạnh hơn một phần so với vị trưởng lão Khương gia kia, dường như chỉ là không thể đột phá gông cùm xiềng xích của Đạo Nguyên Cảnh, không thể điều động lực lượng pháp tắc, còn những thứ khác hết thảy đều là cường giả Đạo Nguyên Cảnh mới có thể có.

Bị Dương Khai trêu chọc như thế, cũng không biết có phải Khương Sở Hà nghe không hiểu hay không, bỗng nhiên trong miệng hắn gầm nhẹ một tiếng, thần sắc cũng chợt trở nên thô bạo hơn, từ trong cơ thể trào ra ma khí cuồn cuộn, vốn hai tròng mắt màu đỏ nhạt đen tối bỗng nhiên trở nên càng thêm đen như mực, dường như có thể hút hồn phách người ta vào trong đó...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như phat day buon vui suong kho la tai tam con nguoi neu muon vui ve hanh phuc hay ghi nho nhung dieu nay 2, doi nguoi den hay di deu boi duyen no vay nen hay cu van su tuy duyen ma song sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.