Vu thần kỷ

Chương 1229: Vô lượng liên hoa cảnh


Phía trước Cơ Hạo, mười mấy luồng sáng màu vàng hốt hoảng chạy trốn.

Ở phía sau hắn, đỉnh núi cao, cửa thành dày nặng ầm ầm mở ra, bá hầu nhân tộc trong thành mang theo đám đông thần tử tướng lĩnh hoảng sợ muốn chết ra khỏi cửa đầu hàng. Thủ lĩnh đại đội trị thủy khẽ thở dài một hơi, vung tay lên, tự có đám đông nhân mã ùa vào trong thành, đem già trẻ cả thành tận tình bắt sống, cũng từ trong nhà bọn họ lục soát ra lượng lớn bức hoạ cuộn tròn chân thân Hoa đạo nhân, Mộc đạo nhân.

Giữa không trung tiếng rên rỉ không dứt, hơn năm ngàn đạo nhân bị xiềng xích buộc ở trên cổ khóc lóc khàn cả giọng, nước mắt rơi xuống như mưa.

Bọn họ là luyện khí sĩ đó, luyện khí sĩ nhảy ra ngoài tam giới không ở trong ngũ hành, bọn họ đều là người có đạo, bọn họ đã ngưng kết nguyên thần, từ nay về sau thoát khỏi thân thể ước thúc, tuổi thọ của bọn họ được kéo dài rất nhiều.

Không chịu ngoại kiếp mà nói, các đạo nhân này đều có thể trường sinh tiêu dao, ở trong núi rừng hưởng hết khôn cùng thanh tịnh, tận tình gọi gió uống trăng cùng đạo hữu.

So sánh với nhân tộc bình thường, nhân tộc ngày đêm chịu bệnh tật uy hiếp, chịu đủ hổ lang khổ, càng có vô số thiên tai tai hoạ ngầm, còn có dị tộc như hổ rình mồi, làm sao so được với bọn họ tiêu dao khoái hoạt, cao cao tại thượng?

Đáng thương cho bọn họ, sao lại gặp Cơ Hạo tên ma đầu này, chịu đãi ngộ tàn khốc như thế.

Bọn họ bị coi như súc vật trói lại, buộc ở trên Cửu Long Xa Liễn, mỗi ngày dọn dẹp chiến trường cho Cơ Hạo, nguyên thần lúc nào cũng chịu vu chú tra tấn, trong cơ thể càng có mấy ngàn loại vu độc thỉnh thoảng phát tác ba năm mươi loại như phát điên.

Đêm không thể ngủ, ăn không ngon, ngủ không yên, quần áo tả tơi, cả người dơ bẩn và chua hôi, các đạo nhân này có bao giờ chịu khổ như vậy? Bọn họ cho dù ngày xưa dạo chơi thiên hạ tích góp ngoại công, cũng là một tác phong cao nhân xuất trần, hai tay không dính nước mùa xuân, hai chân không dính một hạt bụi nha!

Mắt thấy Cơ Hạo khống chế Cửu Long Xa Liễn đuổi giết đồng môn nhà mình, các đạo nhân đó cùng cất tiếng rên rỉ: “Chạy đi, chạy đi, dùng tốc độ nhanh nhất chạy đi... Tuyệt đối không thể rơi vào trong tay Cơ Hạo... Cơ Hạo, ngươi tên tiểu bối độc ác này, tổ sư nhà ta nhất định sẽ không tha cho ngươi... vận mệnh tương lai bi thảm của ngươi có thể tưởng tượng!”

Cơ Hạo cười to ‘Ha ha’, hắn lạnh lùng nhìn các đạo nhân ồn ào không ngớt kia, đi đến bên người Viên Lực, giật lấy roi gân rồng trong tay hắn, hướng về phía đám đạo nhân đó vụt bừa một trận.

Hắn một câu cũng lười nói. Khua môi múa mép với các môn đồ thân tín của Hoa đạo nhân, Mộc đạo nhân, đó là chuyện không có ý nghĩa nhất. Đối phó bọn người kia, trực tiếp một đao đánh chết hoặc là phủ định toàn bộ, đó là cách làm hữu dụng nhất. Nói lý, giảng đạo lý, nói lý có ý nghĩa với những người này sao?

Cơ Hạo thần lực vô cùng, khí lực so với Viên Lực lớn hơn đâu chỉ gấp trăm lần, roi vụt xuống một trận, chỉ nghe tiếng kêu thảm liên tục, mấy trăm đạo nhân bị đánh đứt gân gãy xương, từng người ngã quỵ ở trên đụn mây toàn thân run rẩy không thể động đậy.

Mấy ngàn đạo nhân đồng thời ngậm miệng, bọn họ đều gia tăng vận chuyển đụn mây, dùng tốc độ nhanh nhất hướng mười mấy đồng môn phía trước đuổi theo. Xiềng xích trên cổ bọn họ kéo thẳng tắp, thoạt nhìn giống như bọn họ kéo Cửu Long Xa Liễn chạy như điên về phía trước.

Gần rồi, gần thêm nữa, mắt thấy Cửu Long Xa Liễn của Cơ Hạo cách mình đã không đến mười dặm, trong mười mấy đạo nhân chạy trốn phía trước, một đạo nhân trung niên râu dài như bạc quay đầu nhìn một cái, đột nhiên từ trong tay áo lấy ra một linh phù ánh vàng rực rỡ chế từ lá bồ đề, ngón tay nhoáng lên một cái linh phù liền chợt hóa thành một ánh lửa.

Một đám mây vàng to lớn quay cuồng từ trong linh phù phun ra, hóa thành một chiếc thuyền mây nâng đạo nhân này.

Chợt nghe vang ‘Xẹt’ một tiếng, thuyền mây màu vàng dài bảy tám trượng đột ngột tăng tốc, không khí bị xé ra một lỗ hổng thật dài, thuyền mây tốc độ nhanh đến kinh người, nhanh chóng đem khoảng cách giữa mình cùng Cửu Long Xa Liễn kéo lớn đến hơn trăm dặm.

“Ừm?” Cơ Hạo thoải mái cười, bảo mệnh linh phù lá bồ đề lấy ra trên bản thể Mộc đạo nhân chế thành? Lúc trước hắn đánh giết, bắt sống mấy vạn môn nhân của Mộc đạo nhân, Hoa đạo nhân, chỉ có ít ỏi đạo nhân tọa trấn lãnh địa to lớn trong tay mới có vật cùng loại, không ngờ được trong một cái lãnh địa nho nhỏ chỉ có mười mấy người tọa trấn, thế mà cũng có bảo bối bực này?

“Mộc đạo nhân thật xa hoa, không lẽ từng môn hạ đệ tử của hắn, đều có thể có một bồ đề linh phù của hắn để bảo mệnh sao? Hắn không sợ trích hái hết lá của mình, biến thành tên trọc sao?” Cơ Hạo lớn tiếng cười, tiếng cười như sấm, mười mấy đạo nhân trên thuyền mây xa ở ngoài trăm dặm cũng đều nghe được rành mạch.

Đạo nhân râu dài vừa nãy xoay người, ngón tay phải tạo thành kiếm chỉ vào Cơ Hạo quát lớn: “Cơ Hạo, ngươi tùy ý hộ vệ, hỏng đại sự bổn môn, ngươi tội nghiệt ngập trời. Cho dù sư tôn ngươi là Vũ Dư giáo chủ, cũng không giữ được mạng cho ngươi!”

Hít sâu một hơi, đạo nhân râu dài chỉ vào phía trước lớn tiếng quát: “Không cần đuổi nữa, chúng ta ở phía trước đã bày ra vô biên đại trận, chỉ chờ ngươi đến. Ngươi không cần đuổi theo nữa, đuổi theo sẽ chết!”

Cơ Hạo khẽ nhíu mày, dị thường cổ quái cười lên.

Đây là kế khích tướng sao? Đạo nhân râu dài không nói lời này còn tốt, hắn vừa nói lời này, kết hợp hành vi của mình những ngày qua, cùng với môn hạ Mộc đạo nhân, Hoa đạo nhân tổn thất thảm trọng, Cơ Hạo tin tưởng, phía trước thực sự có một cái bẫy chờ hắn.

“Đạo nhân à, chỉ vọng ngôn, sao có thể dọa được ta?” Cơ Hạo cười dài nói: “Ngươi không dọa ta còn tốt, ngươi nếu dọa ta, ta càng muốn tới.”

Nheo mắt, Cơ Hạo lẩm bẩm trong lòng—— ‘Mỹ danh ‘Trừng mắt tất báo’ của Thanh Long ta kiếp trước, há là các thủ đoạn thô thiển này của các ngươi có thể dọa được sao?’

Cửu Long Xa Liễn cũng đẩy nhanh tốc độ, Nha Công đứng ở trên mui xe kéo, thân hình chợt bành trướng đến nghìn trượng, nó dang cánh chim hót dài, kim quang liệt hỏa cuồn cuộn hướng bốn phía khuếch tán ra, trong Cửu Long Xa Liễn truyền đến từng đợt tiếng hót của Kim Ô, ở dưới tinh huyết Nha Công dẫn dắt, tốc độ Cửu Long Xa Liễn tăng lên từng đoạt một, rất nhanh đã vượt qua tốc độ của thuyền mây phía trước.

Thuyền mây dù sao chỉ là một lá bồ đề linh phù biến thành, nội tình nào so được với thiên đế trọng bảo Cửu Long Xa Liễn?

Mắt thấy Cửu Long Xa Liễn từng bước một áp sát thuyền mây phía trước, Cơ Hạo đột nhiên xoay người hướng Man Man, Thiếu Ti cười hỏi: “Phía trước có cạm bẫy mai phục, sợ không?”

Man Man, Thiếu Ti chỉ cười ‘hì hì’ đùa giỡn lẫn nhau, căn bản không trả lời vấn đề có sợ không của hắn. Thái Ti vẫn đang thần du thái hư, Vũ Mục, Phong Hành một tên hàm hậu, một tên khôn khéo nhìn Cơ Hạo cười, trong mắt tràn đầy tín nhiệm cùng không sao cả.

Cơ Hạo cười gật gật đầu, hắn hướng Da Ma Sát Nhất nhìn một cái.

Da Ma Sát Nhất cười dữ tợn thân thể nhoáng lên một cái, hóa thành một bóng ma nhập vào trong cái bóng của Cơ Hạo.

Lại hướng phía trước đuổi theo mấy ngàn dặm, trên mặt nước mênh mông phía dưới, mấy ngàn đỉnh núi nho nhỏ lộ ra, đối ứng với các đỉnh núi đó, trên trời cũng lơ lửng mấy ngàn đám mây màu đen tinh xảo.

Trên một khoảng trời này yên tĩnh dị thường, không thấy mưa gió, không nghe thấy tiếng sấm.

Thuyền mây, xe kéo sau khi xâm nhập một khoảng hư không này, bốn phương tám hướng đồng thời truyền đến tiếng quát lớn.

“Cơ Hạo, hôm nay ngươi phải thân tử hồn tiêu ở đây!”

Tiếng quát mắng cuồn cuộn như sấm, vô lượng kim quang nhanh chóng trào ra ở bốn phía, như màn trời cấp tốc bao trùm bầu trời, trên mặt nước bên dưới vô số đóa sen vàng, lá ngọc quay cuồng sinh ra, trên mỗi một đóa hoa sen vàng đều ngồi xếp bằng một nam tử quần áo đạo nhân thần khí no đủ.

“Cơ Hạo, Vô Lượng Liên Hoa Cảnh này, chuyên môn vì ngươi mà bố trí. Ngươi cho dù chết, cũng là không uổng.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như nhạc thiền, dao gi Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.