Vu thần kỷ

Chương 211: Khốn cảnh


Vu lực trong đan điền vu huyệt quay cuồng, nháy mắt ùa vào Diệc Thương ở cánh tay phải.

Một điểm thương ảnh hiện lên, tay phải Cơ Hạo giống như tia chớp điểm nhanh hết tốc độ, chợt nghe một mảng tiếng ‘leng keng’, xiềng xích Thiết Nham trưởng lão tế ra bị Diệc Thương nháy mắt xuất kích không ngừng đánh tan, từng cái khóa chụp cắm thật sâu vào cơ thể đám người Vũ Mục lần lượt đứt gãy bay ra.

Vũ Mục, Phong Hành, Thiếu Ti, Man Man nhảy dựng lên, Vũ Mục và Phong Hành lập tức liền hướng về phía lối ra cái hang bị bịt chửi ầm lên.

Nha Công cùng hai con Thần Hỏa Xà cũng bị khóa chụp gắt gao chế trụ ghé vào trên người Cơ Hạo, tức giận phun lửa ánh lửa khói đặc, nhất là hai con Thần Hỏa Xà thiên tính hung tàn, trong con ngươi hung ác tràn đầy hung quang lóe lên.

Nếu hiện tại Thiết Nham trưởng lão đột nhiên xuất hiện, hai tiểu gia hỏa đã lớn tới mức dài nửa thước này khẳng định sẽ xông lên đem hắn xé thành mảnh vụn.

“Đau…” Thái Ti nằm dưới đất, thân thể xiêu xiêu vẹo vẹo bày thành một cái tư thế quái dị, uể oải rên rỉ.

Thiếu Ti vội vàng tới bên người Thái Ti, ngón tay sờ sờ ở trên xương cốt gãy trên thân hắn, hai hàng lông mày dài nhất thời mặt nhăn lại. Thái Ti thể trạng suy yếu, thua xa bọn Cơ Hạo, sợi xích không chỉ bẻ gãy các khớp của hắn, càng đem cốt cách phụ cận các khớp đều nghiền thành phấn.

Đổi thành Đại Vu, thương thế như vậy chỉ là vài nhịp thở có thể khôi phục.

Nhưng Thái Ti chỉ là Tiểu Vu cảnh, hơn nữa tu vi hắn đã đến Tiểu Vu cảnh đỉnh phong, nhưng thể trạng của hắn ở trong Tiểu Vu cũng là loại cực suy yếu, khí huyết trong cơ thể càng loãng đến mức làm người ta bất đắc dĩ. Thương thế như vậy đối với Thái Ti mà nói, rất có thể cần nằm trên giường tĩnh dưỡng nhiều năm mới có thể khôi phục.

“Ta nơi này có ‘Long Tủy Cao’!” Cơ Hạo lấy ra một cái bình ngọc màu đen to bằng nắm tay đặt ở trên ngực Thái Ti: “Mau bôi lên da cho Thái Ti, nhiều nhất một khắc đồng hồ có thể khỏi hẳn. Nguy hiểm chưa trừ, đừng lãng phí thời gian!”

Thiếu Ti nghiến chặt răng, nhìn chằm chằm Cơ Hạo một cái thật sâu, nắm lên bình ngọc, từ trong đó đổ ra cao dính màu vàng xanh, mùi thơm giống như hoa lan, hương vị thuần hậu giống như rượu mạnh, thật cẩn thận bôi ở chỗ gãy xương của Thái Ti.

Long Tủy Cao Cơ Hạo sử dụng, là Ngũ Long Nghiêu dùng bí pháp độc môn luyện chế, không phải dùng cốt tủy đại mãng hoặc là giao long bình thường để giả mạo long tủy, mà là Ngũ Long Nghiêu thật sự tự tay chém giết mấy con thủy long làm nhiều việc ác, dùng cốt tủy bọn nó phối chế mà thành mặt hàng cực phẩm.

Thuốc dán bôi ở chỗ gãy xương của Thái Ti, liền nhìn thấy một mảng sương mù mông lung nhanh chóng bao lấy chỗ bị thương, tiếng long ngâm trầm thấp kéo dài không dứt, các khớp lõm xuống của Thái Ti nhanh chóng nhô lên, toàn bộ xương vỡ đều ở dưới một luồng dược lực cường đại thúc dục nhanh chóng dựa theo vị trí ban đầu gom góp lại.

Vũ Mục cẩn thận ngửi hương vị, cũng lấy ra một bình ngọc màu đen, nhổ nắp bình đối chiếu một phen, sau đó nặng nề thở dài một hơi: “Cơ Hạo, ngươi là con nối dòng trực hệ của vị trưởng lão nào sao? Một lọ Long Tủy Cao này của ta, là dùng cốt tủy đại mãng ngàn năm chế thành, đã là mặt hàng tốt nhất chúng ta có thể từ Vu điện có được. Nhưng bình Long Tủy Cao này của ngươi, dùng là long tủy thật?”

Cơ Hạo cười mỉm, gật gật đầu: “Vu điện Ngũ Long Nghiêu trưởng lão, tình bạn cố tri với tổ tông ta, cho nên vật bảo mệnh trên thân ta không ít, mọi người dùng được, cứ việc mở miệng…”

Không muốn dây dưa đề tài này, Cơ Hạo nhìn nhìn vách đá bốn phía không ngừng toát ra mảng lớn phù văn, trầm giọng nói: “Vượt ở trước khi đại đội nhân mã Mậu Sơn bộ đến, chúng ta nhất định phải tìm một cái thông đạo đi ra ngoài. Nếu không chúng ta kẹt ở trong lòng đất, bọn hắn có vô số loại biện pháp đem chúng ta vĩnh viễn giữ lại chỗ này.”

Vũ Mục, Phong Hành chợt biến sắc, bọn họ không rảnh thảo luận vấn đề Long Tủy Cao nữa, vội vàng bắt đầu bôn tẩu chung quanh cái hang.

Phong Hành càng rút ra một con dao găm, trong khoảnh khắc đâm ra mấy ngàn đòn, ở trên bốn vách của cái hang dùng sức đâm lung tung một phen, nhất thời ánh lửa văng khắp nơi, tiếng đánh ‘Đinh đinh đang đang’ chấn đau nhức tai người ta.

Nơi này có thể thai nghén một quặng hỗn độn vu tinh, hơn nữa phẩm cấp vu tinh đều là cực phẩm, một khối vu tinh nho nhỏ đã nặng tới năm ngàn thạch, mật độ đá nơi này so với sắt thép bình thường còn lớn hơn ngàn lần. Vách đá cứng rắn vô cùng khó có thể xuyên thấu.

Cộng thêm vu pháp bí thuật Mậu Sơn bộ dùng gia cố quặng mỏ phong tỏa toàn bộ cái hang, Phong Hành dốc hết toàn lực đâm ra mấy ngàn cú, chỉ để lại ở trên vách đá mấy ngàn điểm trắng so với hạt vừng còn nhỏ hơn nhiều lắm, thậm chí chưa đục được xuống một cục đá.

“Ta không được!” Phong Hành có chút bất đắc dĩ kêu lên: “Tốc độ của ta rất nhanh, nhưng khí lực của ta không lớn, nơi này phải dùng man lực mới được.”

“Man lực? Man Man có đây!” Man Man vui vẻ hét to một tiếng, vứt xuống một thanh chùy, hai tay nắm chặt cán dài của một thanh đại chuỳ, dốc hết toàn lực hung hăng nện một đòn về phía cửa hang bị bịt lên.

Nổ vang một tiếng, Man Man kêu quái dị, giống như bóng cao su bắn ngược trở về, chật vật đặt mông ngồi xuống đất ngao ngao kêu đau.

Ánh lửa văng khắp nơi, khói bụi cuồn cuộn, chờ khói lửa tan đi, mọi người nhìn về phía cửa động bị phong ấn, kết quả một chùy dốc sức của Man Man chỉ để lại ở trên vách đá một cái vết lõm sâu nửa tấc.

Dù là trong lòng Cơ Hạo rất trấn định, nhìn thấy loại cảnh tượng này, vẫn không khỏi thầm thở dài một tiếng.

Tầng nham thạch được thiên địa nguyên khí nồng đậm vô cùng tẩm bổ vô số năm, cộng thêm vu pháp bí truyền của Mậu Sơn bộ, kết quả tạo thành cảnh tượng trước mắt làm cho người ta tuyệt vọng. Man lực của Man Man lớn bao nhiêu, mọi người đều biết rõ trong lòng. Cây chùy của nàng uy lực càng thêm to lớn, nhưng một đòn toàn lực của Man Man cũng chỉ có thể đánh vỡ chút tầng nham thạch như vậy, chờ nàng mở ra một cái thông đạo đi thông mặt đất, đại đội nhân mã của Mậu Sơn bộ đã sớm đến.

“Ài, chúng ta cũng không cần khẩn trương cái gì.” Thái Ti thương thế khôi phục hơn phân nửa gian nan ngồi dậy: “Mậu Sơn bộ tính toán đâu ra đấy mười mấy Đại Vu, hơn nữa cũng không giỏi chiến đấu, chúng ta liên thủ, có thể thoải mái xử lý bọn hắn. Nếu bọn hắn dám đến, thì đến đi.”

Cơ Hạo cau mày thở dài một hơi, bất đắc dĩ lắc lắc đầu: “Mậu Sơn bộ thật ra không sợ, sợ là Liệt Sơn thị sau lưng bọn hắn. Bọn hắn là một mũi tộc nhân Liệt Sơn thị phân ra, bọn hắn ở trong Liệt Sơn thị ít nhiều cũng sẽ có một đám tộc nhân thân cận.”

Nói đến Liệt Sơn thị, nhất thời không có ai lên tiếng.

Cho dù là Man Man cũng nhu thuận ngậm miệng. Tuy miệng luôn nói Chúc Dung thần tộc không sợ gì Liệt Sơn thị, nhưng Man Man cũng ít nhiều biết, nhân vương Viêm đế là xuất thân Liệt Sơn thị, đó là nhân vật tôn quý một trong thượng cổ Tam Hoàng.

Liệt Sơn thị ở nhân tộc, địa vị có thể so với Chúc Dung thần tộc ở Nam Hoang.

Nếu Mậu Sơn bộ thật sự mời đến mấy Đại Vu bản tộc giao hảo với nhà mình, chỉ chút nhân thủ của bọn họ trước mắt, thật sự không đủ người ta bóp.

Một quặng hỗn độn vu tinh, đáng giá rất nhiều người mạo phiêu lưu to lớn ngày thường không muốn mạo, làm một số việc hoang đường ngày thường bọn họ tuyệt đối sẽ không làm. Cái gọi là thấy lợi tối mắt là như thế!

Có lẽ Man Man bởi vì thân phận của nàng có thể sống, nhưng tính mạng bọn Cơ Hạo thì đáng lo.

Thậm chí Man Man cũng có thể bị diệt khẩu, đối mặt dụ – hoặc mãnh liệt của một quặng cực phẩm vu tinh, ai biết người của Liệt Sơn thị sẽ làm ra chuyện gì?

“Chúng ta không thể đem hy vọng sống sót đặt ở trên bọn hắn nhân từ nương tay, hoặc là bọn hắn lo trước lo sau.” Cơ Hạo lạnh giọng nói: “Chúng ta, phải tìm một cái đường ra, hơn nữa càng nhanh càng tốt!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như ngu nhu vo chong, truyen cuoi dua rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status