Vu thần kỷ

Chương 587: Theo đuôi


Trong rừng rậm, hơn hai trăm ‘người’ chia làm hai trận doanh đang điên cuồng chém giết.

Một phe thân hình khôi ngô, chiều cao bình quân ở ngoài một trượng, quanh thân cơ bắp cuồn cuộn như mãnh thú, trên làn da màu xanh lục nhạt vẽ rậm rạp bản vẽ các loại phù văn kỳ dị, theo động tác của bọn hắn những phù văn đó không ngừng tản mát ra hào quang màu xanh lục.

Một đám người này sau lưng giống nhau có hình vẽ một con mãnh thú lóe ra ánh sáng chói lóa, theo động tác của những ‘người’ đó, đám mãnh thú cũng như vật còn sống ở sau lưng bọn hắn cào cắn, càng mơ hồ có tiếng thú gầm từ trong cơ thể những người này không ngừng truyền ra.

Cơ Hạo cuộn mình ở trong tán cây một gốc cây khổng lồ, nheo mắt nhìn chăm chú vào những ‘người’ này. Hình vẽ mãnh thú sau lưng bọn họ hào quang chói mắt, hơn nữa có khí tức nồng đậm, cùng loại với linh hồn không ngừng khuếch tán ra, loại khí tức linh hồn này cùng khí tức tinh huyết những ‘người’ này phù hợp cùng một chỗ, khiến những ‘người’ này nhảy rất cao, chạy càng nhanh, lúc vung binh khí càng thêm mạnh mẽ.

Cơ Hạo thấy rõ, những gia hỏa hình dáng như mãnh thú này ngẫu nhiên một đòn rơi ở trên đại thụ phụ cận, những thân cây đó như bị lôi hỏa oanh kích, ‘Oành’ một cái liền vỡ ra lỗ thủng khoảng một trượng, thanh thế cực kỳ uy mãnh.

Một phe khác thì là thân hình cao gầy, so với những ‘người’ hình dáng như mãnh thú kia còn cao hơn hơn một cái đầu.

Nhưng tuy chiếm ưu thế trên chiều cao, những người này hình thể gầy yếu, lưng còn chưa to bằng cánh tay những ‘người’ như mãnh thú kia. Bọn họ cũng loã lồ thân trên, trên làn da màu xanh lục nhạt tương tự cũng là rậm rạp văn vô số phù văn, ở sau lưng bọn họ, thì xăm rõ ràng hình ác điểu.

Hình vẽ những ác điểu này cũng như vật còn sống quay cuồng bay lên, ngẫu nhiên phun ra từng cơn gió mạnh bao vây thân thể những ‘người’ gầy yếu kia, làm tốc độ bọn họ trở nên nhanh hơn, càng thêm linh hoạt.

Hai phe người bộ dáng đều đại khái tương tự nhân loại, chỉ có trên hình dáng ngũ quan đều có đặc điểm.

‘Người’ tráng kiện, sau lưng xăm hình mãnh thú khuôn mặt thô lậu dữ tợn, thoạt nhìn giống như thể hỗn hợp của mãnh hổ và gấu chó.

Mà những ‘người’ gầy yếu, sau lưng xăm hình ác điểu kia thì khuôn mặt tinh xảo đẹp đẽ, trừ hình mặt đặc biệt gầy yếu, cái mũi đặc biệt bén nhọn, bọn họ đặt ở nhân tộc thậm chí cũng có thể lấy danh hiệu ‘Tuấn nam’.

Trong tay ‘người’ tráng kiện sử dụng, là binh khí kiểu dáng như đại phủ, đại chuỳ. Lúc bọn họ vung chém, binh khí không ngừng phát ra tiếng sấm sét trầm thấp, ngẫu nhiên sẽ có từng đạo lôi đình từ trên binh khí của bọn họ phun ra, rơi xuống đất, trên thân cây sẽ là một lỗ thủng cực lớn.

Mà những người gầy yếu kia sử dụng đều là loan đao, trường kiếm hình dáng như mỏ chim, binh khí tinh xảo mà sắc bén. Lúc vung trên binh khí cuồng phong gào thét, làm bọn họ ra tay đặc biệt sắc bén, tàn nhẫn, mỗi một đòn đều hướng tới chỗ trí mạng của đối phương tiếp đón.

Vô luận là phong hay lôi, đều là một loại diễn sinh biến hóa của ‘Mộc’ thuộc tính, hai bên ở trong rừng rậm chém giết chinh chiến, mộc linh khí xung quanh dư thừa đến cực điểm, bọn họ chiến đấu cũng trở nên kéo dài lâu dài, hơn hai trăm ‘người’ lẫn cùng một chỗ chém giết hơn hai canh giờ, lại chưa phân ra thắng bại.

Những ‘người’ gầy yếu kia tốc độ nhanh, xê dịch né tránh chiếm hết ưu thế.

Nhưng hai bên thân ở trong rừng rậm, nơi nơi đều là thân cây, cây tử đằng, tốc độ bọn họ tuy nhanh, nhưng chịu địa thế giới hạn, ưu thế tốc độ của bọn họ cũng không phải đặc biệt rõ ràng. Mà đối phương tuy tốc độ chậm chạp, nhưng lực lượng lớn vô cùng, ngẫu nhiên tiếp xúc một cái, những ‘người’ gầy yếu kia liền bị chấn động lảo đảo lui về phía sau. Nhìn từ chỉnh thể hai bên hoàn toàn đánh ngang tay.

Sau khi đánh cuốn lấy nhau thật lâu, hai bên rốt cuộc đều trở nên ướt đẫm mồ hôi thở hồng hộc. Lúc lôi đình cùng cuồng phong quấn quanh trên binh khí đều dần dần tán loạn, hiển nhiên đã vô lực tái chiến, hai bên phân biệt có một lão nhân tóc màu xanh lục sải bước đi ra, đứng xa xa cách hơn trăm trượng.

‘Líu ríu’ tiếng chú ngữ một phen, trên người hai lão nhân đồng thời phun ra ánh sáng loá mắt.

Sau lưng lão nhân tráng kiện hình một mãnh thú như mãnh hổ, lại có hai cái đầu nhảy ra, toàn thân quấn quýt lôi quang to như cánh tay gào thét hướng về phía trước lao đi. Sau lưng lão nhân gầy yếu một con chim to hình dáng như đại bằng, nhưng mọc sáu cái cánh, cả người quấn quanh cơn lốc màu xanh bay lên trời, vẽ ra một đường cong sau đó hướng mãnh hổ kia lao đi.

Trong nháy mắt, chợt nghe một tiếng nổ, hào quang màu xanh lục bắn ra bốn phía. Lôi hỏa, cơn lốc lao ra xa hai ba dặm, hơn hai trăm người của hai bên đồng thời bị nổ bay lên, trong miệng mỗi người phun máu dinh dính màu xanh lục nhạt, khàn giọng kêu thảm bị ném ra thật xa.

Mấy chục cái cây khổng lồ bị nổ vỡ nát, hai lão nhân dùng ra sức bú mẹ va chạm một cái ngực lõm xuống, thất khiếu phun máu ngã xuống đất điên cuồng run rẩy, mắt thấy cách cái chết không xa.

Cơ Hạo nhìn mà thiếu chút nữa cười lên, những người này đầu óc đều hỏng hết rồi? Vận dụng pháp thuật uy lực lớn như vậy, lại ngay cả tộc nhân cũng chưa sơ tán đã va chạm hung mãnh như vậy, đây là sợ tộc nhân chết không đủ nhanh sao?

Đặt ở trong rừng rậm Nam Hoang, Đại Vu hai bộ tộc một khi toàn lực giao chiến, đều phải tận khả năng rời xa thôn xóm bộ tộc mình, ai từng thấy Đại Vu Nam Hoang trực tiếp ở trong thôn nhà mình giao chiến?

Trong rừng rậm tĩnh mịch một phen, qua rất lâu sau, các chiến sĩ bị nổ bay kia mới gian nan bò dậy, vừa hộc máu, vừa nâng dậy tộc nhân trận doanh nhà mình, chật vật phân công nhau rút lui.

Cơ Hạo trầm ngâm một phen, cân nhắc chốc lát, thật cẩn thận đuổi theo những người thân hình gầy yếu kia.

Những gia hỏa thô lỗ tráng kiện đó, luôn cảm giác bọn họ ngốc hơn chút, hành tích càng giống dã thú hơn, nhắm chừng bọn hắn không dễ tiếp xúc. Những người gầy yếu này thoạt nhìn khôn khéo hơn chút, sử dụng binh khí cũng càng thêm tinh xảo hơn chút, hiển nhiên văn minh phát triển hơn chút, có lẽ đuổi theo bọn họ mới có thu hoạch.

Những người này bị thương nặng, tốc độ đi ở trong rừng rậm không nhanh, một canh giờ cũng chỉ đi ra ba năm mươi dặm. Cơ Hạo kiên nhẫn theo phía sau bọn họ một đường đi xa, ven đường nhìn bọn họ tìm kiếm các loại dược thảo chữa thương, xem bọn họ từ trong cạm bẫy các nơi trong rừng rậm thu dã thú bị cạm bẫy đánh chết, xem bọn họ lúc đi ngang qua cây ăn quả hoang dại hái các loại quả.

Một đường tiêu phí năm ngày, những người này thương thế khôi phục sáu bảy thành, tốc độ đi tới cũng nhanh hơn rất nhiều, như vậy thêm hai ngày nữa, trong rừng rậm phía trước xuất hiện một hồ lớn, chính giữa hồ nước là một hòn đảo nhỏ phạm vi hơn trăm dặm.Cơ Hạo đứng ở trên một cây to bên hồ trông về hòn đảo nhỏ phía xa, liền nhìn thấy trên đảo cự mộc che trời, ở giữa cành cây dùng lượng lớn dây leo dựng nhà gỗ tinh xảo. Những căn nhà gỗ đó như tổ chim chằng chịt thú vị phân bố ở giữa cành lá nồng đậm, liếc một cái thế mà không phân rõ rốt cuộc có bao nhiêu.

Hơn nữa ở giữa nhà gỗ, lại xen lẫn một ít tổ chim thể tích cực lớn, ngẫu nhiên còn có thể nhìn thấy ác điểu đủ loại màu sắc hình dạng lên xuống.

Đây là một bộ tộc cộng sinh với ác điểu, điều này làm Cơ Hạo nghĩ tới Kim Ô bộ trước kia.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Vì vậy mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như bong gan va cang co, su khac nhau san pham rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.