Vương tọa công lược bút ký

Chương 15



Sư viên rộng lớn, nói là vườn, kỳ thật chính là một mảnh thảo nguyên mênh mông vô bờ màu xanh lục. Lùm cây lùn lùn phân bố rải rác trên khắp thảo nguyên rộng lớn, phương xa mơ hồ còn có thể nhìn thấy rừng cây thưa thớt. Tường đá cao lớn màu trắng bao vây lấy thảo nguyên rộng lớn này, nhân sĩ không có liên quan chưa được vương cho phép thì đều không thể tiến vào trong đó.

Một đầu hùng sư cường tráng ghé vào dưới cây cọ cao cao, chân trước bắt chéo nhau, cái đầu cực lớn lười biếng đáp trên cặp trảo phía trước, một đầu tông mao nồng đậm kia trong cơn gió thổi qua run rẩy như cuộn sóng.

Đột nhiên, lỗ tai nó cử động một chút, cái đầu vốn đang ghé vào trên móng vuốt liền nâng lên, nhìn nhìn về phương hướng nào đó.

Sau khi nhìn thấy người tới, nó đứng lên, tứ chi thô tráng nện bước, chậm rì rì mà đi đến bên cạnh người tới, dùng cái đuôi quấn trên người người nọ mà lắc lắc, xem như chào hỏi. Sau đó, một đôi mắt to chuông đồng kia liền nhìn chằm chằm ra phía sau nam nhân kia.

Một đứa nhỏ đang trốn tránh phía sau nam nhân đó, súc đằng sau đùi người nọ, hai cái tay nhỏ gắt gao nắm lấy vạt quần áo nam nhân.

Mắt thấy đầu sư tử lớn kia vòng qua Kamos, cái đầu cực bự cúi thấp thò về phía mình, Gallan bị dọa đến độ càng thêm trốn phía sau Kamos.

Đầu sư tử lớn này có phải đang cảm thấy cậu ăn rất ngon, nên mới luôn muốn thò đầu qua đây hay không vậy?

Gallan kinh hồn táng đảm mà nghĩ như vậy, đầu sư tử kỳ thật chỉ là định ngửi ngửi khí vị nhóc con nhà mình còn lưu lại trên người cậu lập tức bị người tát cái lên đầu đẩy sang hướng bên kia.

Sau đó, thân thể cậu nhẹ đi, đã bị Kamos một phen bế lên.

Kamos vương ôm tiểu vương đệ nhà mình, nghĩ đến bộ dạng nhỏ nhắn của tiểu vương đệ nhà hắn hoảng sợ trốn đằng sau chân mình dùng cái tay nhỏ bắt lấy vạt áo của mình vừa nãy, chỉ cảm thấy đáng yêu vô cùng, xoa xoa đầu tóc mềm mại của đứa nhỏ, cảm giác tâm sắp hóa thành một bãi nước.

Hắn một tay ôm Gallan, một tay khác bang một phát, dùng sức vỗ đầu sư tử lớn đang vây quanh mình, còn muốn ngẩng đầu thò qua ngửi Gallan một tràng.

"Không được khi dễ hắn."

Hắn vỗ sư tử lớn thật mạnh một cái, nói như vậy.

Sư tử lớn khò khè một tiếng, nhếch miệng thử nhe răng với Kamos một hồi, biểu đạt sự bất mãn, sau đó vung đầu, ngạo kiều mà quay đi.

Nó chậm rì rì mà đi trở về dưới cây cọ, một lần nữa nằm sấp xuống, phơi ánh nắng ấm áp, tiếp tục lười biếng mà ngủ gà ngủ gật.

Kamos vương ôm tiểu vương đệ nhà mình, đi tới trước một nhà ấm lớn lớn cách đó không xa.

Hắn vén rèm lên đi vào, thị nữ cùng người hầu bên trong đã quỳ đầy đất, phủ phục trên mặt đất, cúi đầu nghênh đón hắn giá lâm.

Gallan nhìn lướt qua, trong nhà ấm khổng lồ này có hơn phân nửa đều trồng đầy thực vật xanh, còn có một phần tư là một hồ nước nhân công nhỏ, nước rất cạn, phỏng chừng nhiều lắm cũng không quá đầu gối cậu. Sau đó, cậu liền nhìn thấy bốn con sư tử con đang cắn nhau thành một đoàn bên trong ao nhỏ cạn kia, lăn qua lăn lại, khiến cho bọt nước văng khắp nơi.

Hạ xuống một mệnh lệnh của vua " để cho bọn chúng đánh một trận, đưa đứa cuối cùng tới " đơn giản thô bạo xong, Kamos vương liền lười lại tiếp tục lãng phí thời gian ở đó nữa, tranh đấu giữa một đám trẻ con này kia ở trong mắt hắn thoạt nhìn cứ như chơi đùa, ai có hứng thú ngồi xem bọn chúng chơi chứ?

Cho nên hắn không chút khách khí mà vứt mấy đứa nhóc con sắp đánh đến ngươi chết ta sống ở trong đấu trường ra sau đầu, mang theo tiểu vương đệ nhà mình đến sư viên đi chơi.

Hắn tùy ý gật gật đầu với hạ phó quỳ đầy đất, sau đó ôm Gallan đi tới bên cạnh cái ao nhỏ cạn nước kia.

Gallan cúi đầu nhìn nhóm sư tử con đang lăn đến hứng khởi ở trong hồ nước nhỏ, nghĩ thầm, nước cạn như vậy, chỉ sợ là do lo lắng đám nhãi sư tử con bướng bỉnh này sẽ không lưu ý mọt cái mà chết đuối.

Ngay tại thời điểm cậu đang nhìn chằm chằm mấy con sư tử con kia, một con sư tử con vừa mới cắn xé một ngụm lông mao trên đầu đồng bạn trong đó ngẩng đầu lên, mắt nhỏ màu hổ phách nhìn thẳng Gallan, lập tức hưng phấn mà ngao ô một tiếng, đặt mông đẩy ngã nhóc anh em đang muốn cắn lại nhóc, bước ra bốn cái chân ngắn nhỏ, dẫm đạp vùng nước cạn, nhảy nhót mà chạy về phía Gallan.

Nó chạy đến trước mặt Kamos vương, lúc này mới phát hiện Gallan đang được Kamos ôm, nó với không tới, vì thế toàn bộ sư liền có chút ngốc, nghiêng đầu xoay vài vòng vòng quanh Kamos.

Đại khái là cảm thấy xoay quanh cũng vô dụng, nó ngao ô một tiếng, dựng thẳng thân thể nho nhỏ, móng vuốt câu trên giày bó màu đen của Kamos, từng trảo từng trảo, thoạt nhìn như là muốn bò lên trên. Nhưng đôi giày kia đã được chúng người hầu của vương lau đến bóng loáng trơn trượt, nó mới bò lên trên được một chút thì đã lạch cạch ngã xuống, thân thể nho nhỏ tròn vo lật một cái bổ nhào trên mặt đất.

Sư tử con mới té ngã liền không bò nữa, nó đặt mông ngồi dưới đất, mắt trông mong mà nhìn Gallan trong không trung, thoạt nhìn rất ủy khuất, nãi thanh nãi khí mà ngao ô một tiếng về phía Gallan.

Kamos vương bật cười ha ha ha, hắn vừa thả Gallan xuống trên mặt đất, sư tử con đã lập tức hưng phấn mà bò dậy một lần nữa, thí điên thí điên chạy đến dưới chân Gallan.

Cặp móng vuốt nhỏ thịt hô hô kia xòe ra, cũng giống như lần đầu tiên gặp mặt, nó ôm chặt mắt cá chân Gallan, không buông tay.

Gallan: "............"

Con hàng xuẩn manh chỉ biết bán manh này thật sự chính là hùng sư uy vũ về sau sẽ làm người nghe tiếng mà sợ vỡ mật đó sao?

Không, hùng sư trong ấn tượng của cậu khẳng định đều là những con anh em của nó, mà không phải nó!

Kamos xoa xoa đầu của cậu, cười nói.

"Nó thích đệ."

Nhưng đệ ghét bỏ nó.

Khóe miệng Gallan co rút mà cúi đầu nhìn con sư tử con ôm mắt cá chân cậu mà cọ a cọ nha.

"...... Nó tên là gì?"

Kamos vương sờ sờ râu tua lua dưới cằm.

Đám sư tử con này mới sinh ra còn chưa đầy một tháng, trong khoảng thời gian này hắn có chút bận, còn chưa có kịp lấy tên cho chúng nó.

Hắn nói: "Đệ đặt cho nó một cái tên đi?"

"A? Nhưng mà......"

Gallan ngồi xổm thân xuống, xoa nhẹ sư tử con một chút.

Nhóc con kia ngao ô một tiếng, lật người lại, lộ ra bụng nhỏ hướng về phía cậu. Gallan nhìn cái bụng nhỏ tròn vo kia, không nhịn được mà vươn ngón tay ra chọc chọc. Nhìn cục lông kia vặn vẹo, lại chọc một chút.

Kamos vương ha ha cười.

"Nhóc con này chán ghét ta, chỉ sợ sẽ không thích cái tên ta đặt cho nó." Hắn nói, "Không cần vội, đệ cứ chậm rãi nghĩ, trước khi nhóc con này lớn lên, chúng ta còn có thời gian rất dài."

Hắn nói như vậy, trong mắt mang theo ý cười, nhìn Gallan ngồi xổm trên mặt đất chọc bụng sư tử con.

"Kamos vương."

Có người vội vàng đi đến, là một vị đại thần trẻ tuổi, ôm ba bốn tấm da dê cuốn thành ống.

"Thành Wiener có cấp báo, lũ sông bên cạnh nó đột ngột đến trước định kỳ, đã xuất hiện thủy tai!"

Mày Kamos nhăn lại, vươn tay, trực tiếp bắt lấy cuốn ống mà đối phương đưa qua, mở rộng.

Hắn một bên xem, một bên còn không ngừng dò hỏi vị thần tử kia một ít vấn đề, vị thần tử trẻ tuổi kia hiển nhiên là phi thường hiểu biết việc này, hỏi gì đáp nấy.

Vì thế, một vương một thần liền trực tiếp đứng tại chỗ mà nói tới nói lui. Thời điểm bọn họ đang nói chuyện, trong phòng thực an tĩnh, chúng thị nữ chăm sóc sư tử con đều cúi đầu lẳng lặng đứng ngốc ở một bên, không dám quấy rầy Kamos vương nói chuyện.

Gallan đã đứng dậy, ở bên cạnh nghe ngóng trong chốc lát, vừa quay đầu, đột nhiên nhìn thấy một cái đuôi nhọn nho nhỏ màu nâu trên cửa sổ cách đó không xa.

Giây tiếp theo, cái đuôi nhọn kia liền vèo một phát biến mất ở ngoài cửa sổ.

Gallan cúi đầu, quả nhiên, sư tử con một khắc trước còn đang lăn lộn bên chân cậu lúc này đã không thấy bóng dáng đâu.

...... Xem ra là một cao thủ chạy trốn đây.

Trong lòng Gallan nghĩ thế, quay đầu nhìn thoáng qua Kamos vương. Kamos vương còn đang cẩn thận nhìn một tấm da dê cuộn vòng, hơn nữa còn không ngừng nói chuyện với thần tử, căn bản là không hề chú ý tới bên này.

Cậu nghĩ nghĩ, cũng không chào hỏi, bước nhanh chạy ra bên ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, liền nhìn thấy cục lông màu nâu kia đã chui vào trong lùm cây tại một góc bên phải, cậu nhanh chóng đuổi theo.

Nếu như không bắt nhóc con này trở về, chúng thị nữ trong phòng ấm nhất định sẽ hô to gọi nhỏ mà nháo thành một đoàn mất.

Cục lông nhỏ màu mâu trốn thực sự rất nhanh, Gallan há mồm muốn kêu nó trở về, nhưng vừa há miệng ra liền nhớ tới, nhóc con này còn chưa có tên, không có cách nào kêu về được, chỉ có thể đuổi theo ở phía sau.

Bất tri bất giác đã đuổi theo rất xa, cục lông nhỏ nhảy nhảy mấy phát liền không còn bóng dáng. Lúc này Gallan mới phát hiện, hình như cậu đã bị sư tử con mang về xung quanh sân huấn luyện kia rồi.

Cậu đột nhiên đoán được tại sao sư tử con lại trộm chạy đến bên này...... Cậu nhớ rõ, trước khi cậu rời đi không lâu, chúng người hầu của Kamos vương còn đang nướng thịt ở nơi này.

Sư tử con phỏng chừng là ngửi được mùi hương thịt nướng thổi qua đây mà.

Nhóc con này ngoại trừ ngu xuẩn ra, còn là một con hàng tham ăn.

Gallan tức giận mà nghĩ, đi về phương hướng sân huấn luyện. Vừa rẽ một cái liền đi đến một chỗ thềm đá chênh vênh, một bên là nước chảy xôn xao từ bên trong kẽ đá, như là một thác nước cỡ nhỏ.

Cậu nhấc chân bò về phía trước, bởi vì đây là một bộ phận của lâm viên du chơi, vì để thú vị, thềm đá kia vừa hẹp lại nhỏ, do đá vụn gập ghềnh xây mà thành. Hơn nữa mỗi một bậc thang đều khá là cao, nếu là người trưởng thành thì còn đỡ, nhưng đối với trẻ con mà nói thì phải bò hơi lao lực một chút.

Gallan nhìn tay nhỏ chân nhỏ của mình bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu, sau đó bước cẳng chân ra, bắt đầu cố hết sức mà leo lên phía trên.

Thời điểm cậu mới vừa bò được một nửa, đang ở giữa thềm đá, phía dưới thềm đá đã xuất hiện một người.

Bốn người Heymos đều đã nhận được thông báo của Shepherd, buổi chiều bốn người bọn họ sẽ phải đi vào đấu trường, tiến hành chiến đấu, người thắng cuối cùng sẽ được đưa tới trước mặt Kamos vương.

Hắn vừa mới ăn cơm trưa xong, giờ phút này đang tản bộ ở chỗ này, tiêu tiêu thực, cũng thả lỏng tinh thần một chút.

Kết quả, tại một chỗ ngoặt, hắn liền nhìn thấy một bóng dáng nho nhỏ quen thuộc đang bò lên trên thềm đá nhỏ hẹp ở phía trước, động tác thoạt nhìn có chút cố hết sức, tay nhỏ chân nhỏ chợt động chợt động, thấy thế nào cũng có chút vụng về.

Nhìn bóng dáng nho nhỏ kia, Heymos nhịn không được mà cười một chút.

Hắn há mồm, định lên tiếng gọi đứa nhỏ kia lại.

Đột nhiên, trên đỉnh thềm đá xuất hiện một cái bóng đen.

Heymos còn chưa kịp phát ra âm thanh, đoàn hắc ảnh kia đã đột nhiên từ trên đỉnh lao xuống phía dưới, đụng vào trên người Gallan giữa sườn núi.

Gallan đang có chút lao lực mà bò lên bậc thang đá nhỏ hẹp chênh vênh, đột nhiên phía trên truyền đến một tiếng ngao ô, cậu ngẩng đầu vừa nhìn, liền thấy con sư tử con kia đang ngậm một khối thịt nhỏ gập ghềnh xuất hiện trên đỉnh bậc thang.

Quả nhiên, con hàng tham ăn này!

Cậu tức giận mà nghĩ.

Nhìn thấy Gallan sư tử con tựa hồ rất hưng phấn, cái đuôi nhỏ dùng sức quăng vài cái, thịt khối ngậm trong miệng cũng rơi xuống đất.

Sau đó, nhóc con cong người lên, tứ chi co lại ——

Đệch! Đừng ——!

Một câu này của Gallan còn chưa kịp hô lên, sư tử con đang hưng phấn kia đã phốc một cái từ trên đỉnh cao cao đáp xuống, nhào tới đây, toàn bộ thân thể nặng nề đụng vào trên người cậu.

Cục lông này tuy rằng nhỏ, nhưng Gallan cũng nhỏ, hơn nữa mặt đất vốn dĩ đã là đá vụn gập ghềnh, thềm đá nhỏ hẹp càng khiến người cả đứng thẳng cũng không xong.

Sư tử con từ phía trên mang theo một cổ sức lực mạnh mẽ đập xuống, lập tức đâm cho Gallan lảo đảo về phía sau một cái, từ trên thềm đá lăn xuống.

Cậu theo bản năng ôm lấy đầu, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người lộn nhào vài cái.

Nhưng mà, ngay tại thời điểm mắt thấy cậu sắp phải va đập nặng nề ở phía dưới thềm đá, thì một đôi tay đã vươn tới, một tay ôm lấy cậu.

Thiếu niên đột nhiên xông lên tiếp được cậu không lớn hơn cậu được bao nhiêu, cũng bị va đụng nặng nề, quay cuồng trên mặt đất vài vòng, mới dừng lại được.

Sau khi dừng lại, Heymos nhanh chóng xoay người ngồi dậy, ánh mắt đảo qua trên người đứa nhỏ trong ngực.

Giờ phút này trên cánh tay cùng chân non mềm trắng trắng nộn nộn của đứa nhỏ đều đã tím tím xanh xanh hết, còn có không ít vết trầy da thật nhỏ, thoạt nhìn bị đập không nhẹ.

Heymos biết đó chỉ là ngoại thương, không có vấn đề, hắn khẩn trương mà nhìn một khối ứ xanh trên một bên ót đứa nhỏ đã mất đi tri giác, nhỏ giọng mà gọi tên Gallan.

Sư tử con cũng ngao ô ngao ô mà chạy tới, đại khái là biết mình gây ra họa, vây quanh Gallan đã hôn mê chuyển vòng không ngừng, không ngừng từ trong cổ họng phát ra tiếng ô ô hừ.

..................

..............................

Ý thức hoảng hốt......

Thân thể thực nóng, giống như là bị lửa đốt, cơ hồ sắp thiêu cháy toàn bộ máu trong thân thể cậu.

Cậu vô lực mà nằm, hơi thở mỏng manh, toàn thân đều không còn sức lực, ngay cả một ngón tay cũng không nâng dậy nổi.

Cậu hơi hơi mở to mắt, tầm mắt có thế nhìn đến, là gương mặt người kia.

Gương mặt người kia vốn nên tuấn lãng, lại luôn mang theo một loại âm lãnh tà ý làm người ta nói không rõ.

Đôi mắt màu kim hồng, như là đồng tử xà vương khi dựng thẳng, nhìn một cái cũng sẽ khiến cho phía sau lưng người ta phát lạnh.

Giờ phút này, cặp mắt đáng sợ kia đang nhìn chằm chằm cậu.

Một bàn tay duỗi tới, mạnh mẽ nắm má cậu, niết mở miệng cậu ra.

Người kia dùng ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm cậu, đem nước độc mang theo vị thuốc nùng liệt ngạnh sinh sinh rót vào trong miệng cậu.

Cậu liều mạng bắt lấy cái tay đang nhéo gương mặt cậu của người kia, nhưng chút sức lực mỏng manh của cậu chỉ có thể làm cậu để lại từng đại vết trảo trên cổ tay hữu lực của người kia.

Chất độc mãnh liệt rót vào trong miệng cậu, lấp kín cổ họng cậu, sặc vào khí quản cậu.

Chất độc tàn sát bừa bãi bên trong thân thể cậu, tựa như lửa đốt kịch liệt mà trở nên đau đớn.

Toàn thân cậu đều đang đau, vô cùng đau đớn, đau đến mức nước mắt cũng bừng lên.

Cậu mở to mắt, nuốt xuống một hơi cuối cùng.

Một cái liếc mắt cuối cùng nhìn đến, vẫn như cũ là cặp đồng tử màu kim hồng âm lãnh đến làm người phát lạnh kia.

..................

Đầu đau đớn vô cùng, ý thức có chút hoảng hốt, cậu chậm rãi mở mắt ra, liếc mắt một cái nhìn thấy, chính là cặp đôi mắt màu kim hồng kia đang từ phía trên nhìn xuống cậu.

Tay người kia nhéo má cậu, như là ngay giây tiếp theo liền sẽ rót độc dược vào trong miệng cậu——

Lông tơ cả người Gallan trong nháy mắt này liền đột nhiên dựng lên.

Vừa mới tỉnh lại từ trong giấc mơ quá khứ đầu óc cậu còn trống rỗng.

Không chút suy nghĩ, cho rằng mình còn đang ở trong cảnh mơ cậu liền nâng tay lên ——

Bang một tiếng.

Gallan quăng một cái tát qua, cơ hồ là dùng hết sức lực toàn thân, nặng nề đánh một bạt tai lên trên gương mặt kia.

Sau đó, không đợi đối phương làm ra phản ứng, cậu đột nhiên đẩy người kia ra, tự mình xoay người đứng lên.

Cậu đứng, thở phì phò kịch liệt, mắt thẳng lăng lăng mà nhìn chằm chằm Heymos.

Đôi tay rũ bên người cậu dùng sức nắm chặt, tay phải bởi vì một cái tát kia dùng sức quá mức, mà lòng bàn tay đang ẩn ẩn tê dại phát đau.

"Các ngươi đang làm cái gì?!"

Một thanh âm cao giọng vang lên, từ bên cạnh đột ngột cắm vào.

Thanh âm kia làm Gallan lập tức bừng tỉnh lại.

Cậu phản ứng lại, nhìn Heymos đứng đối diện rõ ràng vẫn là bộ dáng thiếu niên, lại thấy được Shepherd vội vàng chạy tới.

Không xong.

Cậu có chút ngốc mà nghĩ.

Không cẩn thận trộn lẫn ký ức trước kia và cảnh mơ rồi.

Cậu nhìn sườn má Heymos đã hơi hơi đỏ lên, há miệng thở dốc, muốn xin lỗi.

Nhưng mà, lời nói của cậu còn chưa kịp nói ra, Shepherd đã tới nơi liền đánh gãy cậu.

"Heymos, đã đến giờ, lập tức đi theo ta."

Shepherd liếc mắt quét Gallan một cái, lại nhìn nhìn sư tử con trên mặt đất đang đảo quanh vây quanh Gallan, chưa nói cái gì, quay đầu nhìn về phía Heymos, nói như vậy.

Y nói xong một câu kia, liền xoay người đi, cũng mặc kệ Heymos có theo kịp hay không.

"Cái đó...... Ta......"

Gallan duỗi tay muốn nói chuyện với Heymos, nhưng Heymos chỉ lạnh một khuôn mặt, không thèm để ý đến cậu, nhanh chóng đuổi kịp Shepherd đã đi xa.

Bàn tay còn đang xấu hổ mà duỗi ở giữa không trung, miệng còn há, cậu lại chỉ có thể trơ mắt mà nhìn bóng dáng hai người kia biến mất trong tầm mắt của mình.

Xong rồi.

Gallan che mặt.

Heymos vốn dĩ đã nhìn cậu khó chịu, hiện tại chỉ sợ lại càng chán ghét cậu hơn.

Cậu lại cách gần con đường tử vong của mình thêm một bước.

Lần thứ năm trọng sinh của cậu.

Không đến ba ngày.

Đá Kamos vương một chân.

Hất Shepherd một thân mực.

Đánh Heymos một bạt tai.

Ân, thật là những chiến quả nổi bật.

............

Giờ phút này, thiên mệnh chi tử đang bụm mặt có một loại dự cảm lần trọng sinh này cậu sẽ chết càng nhanh hơn, thảm hại hơn những lần trước đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như cach lap va luan chuyen chung tu ke toan, thong tu 201 nam 2009 huong dan xu ly chenh lech ti gia trong doanh nghiep chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status