Xem em thu phục anh như thế nào

Chương 57: Báo cảnh sát âm phủ


Từ nhỏ thầy giáo đã dạy, có chuyện thì tìm chú cảnh sát, sao cô lại quên cơ chứ.

“anh Ba, em về trước đây.” Như được khai sáng, Trần Ngư vội vàng rời khỏi biệt thự nhà họ Lâu

· Nguyên tác là “Thể hồ quán đỉnh”. Theo mình tra được thì ‘quán đỉnh’ là rưới nước lên đầu, là một nghi thức tôn giáo trong những buổi lễ long trọng. Còn nguyên nghĩathì không biết là gì. Bạn nào biết góp ý mình sửa nha.

Lâu Minh nhìn Trần Ngư trong chớp mắt đã không thấy bóng, nhìn tôm hùm trên bàn vẫn còn nguyên, bất đắc dĩ lắc đầu, gọi Hà Thất dọn xuống.

“Vâng.” Hà Thất đến bên bàn ăn, vừa dọn vừa nói “Tam thiếu, anh nói chuyện đithành phố Bình với tiểu thư Trần Ngư chưa ạ.”

“Từ từ cũng được.” Lâu Minh trả lời.

“Trưởng khoa Vương bên xưởng chế tạo vẫn giục chúng ta xác nhận ngày đến cho ông ấy.” Hà Thất nhắc nhở.

“Vậy nói với ông ấy hai ngày nữa sẽ có thông tin chính xác.” Lâu Minh không thèm để ý chút nào, đứng lên.

“Vâng.” Đợi thêm hai ngày? Hà Thất nghĩ thầm, trưởng Khoa Vương đã hói nửa đầu,không chừng kỳ này hói hết cả đầu luôn rồi.

==

Trần Dương đang muốn lên giường đi ngủ, thì ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng đập cửa. Động tác kéo chăn của Trần Dương ngừng lại, đến bên cửa sổ kéo tấm rèm che ra. Xuyên qua cửa sổ mờ hơi sương, Trần Dương nhìn thấy bóng người quen thuộc,anh nhíu mày kéo cửa sổ ra.

Khi cửa sổ được mở ra, Trần Ngư với vẻ mặt kích động nhìn gương mặt đen như than của anh trai nhà mình, thì chột dạ “anh … anh chưa ngủ ạ … ha ha.”

“Sao em không vào nhà bằng cửa chính?” Trần Dương đen mặt hỏi.

“Đúng ha, em nên leo lên phòng em trước, rồi đi qua hành lang gõ cửa phòng anhchứ.” Trần Ngư bừng tỉnh, sao cô lại trực tiếp leo lên cửa sổ phòng anh trai chứ, quả nhiên là do cô quá nóng ruột.

Đây là trọng điểm sao???

“Em vào đi.” Trần Dương bất đắc dĩ đứng qua một bên, chờ Trần Ngư nhảy vào, anhlại kéo cửa sổ xuống.

Trần Dương quay người nhìn thoáng qua em gái nhà mình đã bị đông cứng đến mức mặt mũi đỏ bừng, rồi mở cửa phòng đi ra ngoài.

Trần Ngư hơi sửng sốt, cô không biết Trần Dương ra ngoài làm gì, cũng không lên tiếng hỏi, chỉ ngoan ngoãn ngồi trên ghế trong phòng, chờ anh trai mình trở về.

Trong chốc lát, Trần Dương quay lại, trên tay là một ly sữa nóng đưa cho Trần Ngư “Em uống đi cho ấm người.”

“Cám ơn anh Hai.” Trần Ngư dùng hai tay ôm ly sữa, cúi đầu uống từng ngụm nhỏ, sau đó giương cái miệng dính bọt sữa nhìn anh trai cười ngọt ngào.

“Em đúng là ngốc mà.” Trần Dương giật mấy tờ khăn giấy đưa cho Trần Ngư “Em tìmanh có chuyện gì vậy?”

Trần Ngư cầm khăn giấy, vẻ mặt nghiêm chỉnh lại, nói với Trần Dương “anh Hai, anhnhớ chuyện của Trương Tử Dương không?”

“Sao thế? Nhà họ Trương đến tìm em?”

“Vâng.”

“Lúc nào? Ngày mai hả?” Trần Dương suy nghĩ một lúc “Ngày mai anh xin nghỉ rồi đivới em.”

“không phải vì chuyện này.” Trần Ngư lắc đầu dưới ánh mặc nghi hoặc của Trần Dương nói “anh Hai, em đang phân vân không biết có nên cứu Trương Tử Dương haykhông?”

Trần Dương sững người nhưng không vội vàng trách cô thấy chết mà không cứu, chỉ hỏi “Tại sao?”

Trần Ngư lại nói rõ mọi chuyện với Trần Dương một lần nữa, Trần Dương càng nghe, lông mày càng nhăn chặt, cuối cùng thì sắc mặt vô cùng khó coi.

Vốn cho rằng ở bên ngoài Thi Thi chỉ việc đuổi ma thôi, không ngờ những việc liên quan đến âm phủ còn u ám, phức tạp hơn cả hiện thực. Vậy thì làm sao em gái anh có thể trưởng thành một cách lành mạnh về thể xác và tinh thần được đây?

“anh, người ta không phải hay nói trên đời này có nhân ắt có quả sao? Nhưng chuyện này thì phải làm sao đây, những người nhà họ Liễu kia chẳng chịu sự trừng phạt chút nào.” Trần Ngư nói “Tuy rằng Hướng Nam nguyền rủa người nhà họ Liễu không thể sống quá hai mươi lăm tuổi nhưng đều do họ đã cướp đoạt số mệnh của Hướng Nam, sáu trăm năm qua, người nhà họ Liễu sống sung túc, giàu sang. Liễu Tu Thành còn sử dụng thuật ‘đổi mệnh’ để tránh sự nguyền rủa của Hướng Nam.”

“Hai người sống, một hồn ma.” Trần Dương xứng danh là cảnh sát, nhanh chóng nắm được điểm mấu chốt “Giống như chúng ta giải quyết tố giác, cho dù người tố giác có là người xấu nhưng chỉ cần họ bị nguy hiểm, chúng ta trước tiên phải bảo vệ họ, cứu họ trước.”

“Nhưng mà em không muốn xen vào, em rất ghét người nhà họ Liễu.” Trần Ngư rầu rĩ.

“Nếu như em mặc kệ, không quan tâm thì sẽ có hậu quả gì?” Trần Dương không hiểu về giới huyền học. Nếu là chuyện trên trần gian, gặp phải chuyện tương tự mà cảnh sát ngoảnh mặt làm ngơ thì sẽ bị xử lý kỷ luật. Còn đây là chuyện của giới huyền học, Trần Dương không hiểu rõ.

“Nếu ngay từ đầu em không xen vào thì chuyện này không có liên quan gì đến em hết. Nhưng đêm qua, em đã giúp Hướng Nam, vô tình liên lụy vào ân oán giữa cậu ta và nhà họ Liễu. Nếu như chuyện này không thể giải quyết êm xuôi có thể sẽ có ảnh hưởng gì đó với em, nhưng ảnh hưởng như thế nào thì em cũng không chắc lắm, chắc chắn là phải chờ kết quả chuyện này như thế nào đã.”

“Vậy theo cách làm của giới huyền học thì chuyện này sẽ xử lý thế nào?” Trần Dương nghe thấy có ảnh hưởng đến em gái, thì vẻ mặt trở nên lo lắng.

“Cứu người, phải cứu cả hai.” Trần Ngư không cam lòng “Chức trách của thầy trừ ma tụi em là phải bảo vệ người sống không cho ma quỷ quấy rối.”

“Việc này ai cho em biết?” Trần Dương hỏi.

“Ông nội nói cho em biết, ông nội nói, nếu như giữa người sống và hồn ma chỉ được chọn một, thầy trừ ma nhất định phải vô điều kiện đứng về phía người sống, nếukhông sẽ là vượt quyền, sẽ bị Thành Hoàng trách phạt.” Trần Ngư nói.

“Thành Hoàng?” Kể từ khi biết em gái mình là thầy trừ ma, Trần Dương đã không ít lần lên mạng tra cứu về chuyện có liên quan đến hồn ma để tìm hiểu, thế là nghe tên Thành Hoàng thì cũng có hiểu đôi chút “Đức Thành Hoàng, là chức quan dưới âm phủ, tương đương với thị trưởng nơi trần gian, cai quản vong linh của người chết, thưởng thiện phạt ác, cai quản sống chết, phúc họa của các loài, đúng không?”

“Vâng ạ.” Trần Ngư gật đầu.

Mắt Trần Dương sáng lên “trên trần gian, chúng ta quản lý đất nước bằng luật pháp, sử dụng tòa án để xét xử tội phạm. nói cách khác, mặc dù người này có tội hay không, em lại hận hắn ta nhưng em không thể ra tay trừng trị hắn ta, mọi người đều phải thông qua luật pháp để thực hiện việc tố giác, khiếu nại. Lúc nãy anh nghe thì thấy,âm phủ có những hạn chế đối với thầy trừ ma thì cũng không khác gì với luật pháp ở trần gian. Nếu em không thể quyết định, vậy thì em nên đi hỏi luật pháp ở âm phủ.”

“Đì tìm đức Thành Hoàng?” Trần Ngư giật mình nói.

“Đúng thế.”

“đi tố giác??” Trần Ngư không dám tin.

“Việc làm của em không thể gọi là tố giác, muốn tố giác thì phải chính là người trong cuộc như Hướng Nam thực hiện, việc của em nhiều nhất chỉ được coi là bấm số 110 điện thoại báo cảnh sát mà thôi.” Trần Dương nói.

“…” Mới nghe qua thì Trần Ngư cảm thấy không khả thi lắm nhưng càng nghe lại càng thấy có lý, dù sao cô cũng không thể quyết định được, vậy thì đi tìm đức Thành Hoàng báo nguy, thử một chút xem …

Thế là sáng sớm hôm sau, Trần Ngư nhận được điện thoại của Trương Văn Văn, vô cùng đồng ý sẽ đến bệnh viện một chuyến. Sảng khoái đến mức làm Trương Văn Văn có chút không tin tưởng được.

“cô bé nói thế nào?” Cục trưởng Trương lo lắng hỏi.

“Cậu ấy nói sẽ tới ngay.” Vẻ mặt Trương Văn Văn vẫn còn kinh ngạc.

“Vậy thì tối rồi.” Cục trưởng Trương thở dài một hơi.

“Cục trưởng Trương, ông thực sự tin cô nhóc đó sao?” Liễu Tu Thành chưa hết hi vọng, khuyên “Ông thử nghĩ coi, nếu cô ta thực sự có cách cứu Tử Dương, vì sao nhất định phải chờ đến hôm nay.”

“Có được hay không thì chờ con bé đó đến thì biết chứ sao.”

“Nếu như thất lại thì sao?” Liễu Tu Thành hỏi ”Nếu thất bại, vậy …”

“Tốt nhất ông nên cầu nguyện cho việc đừng thất bại, nếu như thất bại, tôi sẽ khôngbỏ qua cho người nhà họ Liễu các người đâu.” Vẻ mặt cục trưởng Trương không tốt nhìn Liễu Tu Thành “Ông cho rằng tôi đã quên ai mới là người gây ra chuyện này sao?”

Con ngươi của Liễu Tu Thành co lại, vẻ mặt tràn đầy áy náy “Tôi biết là chuyện này nhà họ Liễu chúng tôi có lỗi, thật sự là tôi không hề biết chuyện Tử Dương vì muốn cứu Nhã Nhã mà đi tìm Thiên Sư làm thuật ‘đổi mệnh’. Nếu như tôi biết thì nhất định tôi sẽ ngăn cản nó. Sau khi biết chuyện, tôi …”

“Đủ rồi!” Cục trưởng Trương cười lạnh “Ông coi tôi là thằng ngu sao? một con ác ma có đạo hạnh sáu trăm năm lại vô duyên vô cớ để mắt đến nhà họ Liễu các người? Hạ lời nguyền rủa lên con gái ông? Được, coi như con gái ông không may, bị một con ác ma quấn lấy, vậy thì tại sao đêm qua ông lại có thể đưa ra ngày sinh tháng đẻ của nó,một con ác ma sáu trăm năm mà ông há miệng có thể kêu tên của nó?”

Mặc dù ông là cục trưởng cục cảnh sát nhưng cũng từng là một người cảnh sát vô danh đi lên từng bước, thật sự coi ông như đồ đầu đất dễ lừa gạt như vậy.

Sắc mặt Liễu Tu Thành trắng bệch, tất cả kế hoạch của ông ta đều kín kẽ không chỗ nào chê được, chỉ cần Hướng Nam vừa chết thì lời nguyền rủa nhà họ Liễu sẽ biến mất, Nhã Nhã sẽ khôi phục sức khỏe, lúc đó ông ta chỉ cần dừng thuật ‘đổi mệnh’ lạithì Trương Tử Dương cũng sẽ tỉnh lại.

Nếu như không phải là người Thiên Sư tên Trần Ngư kia xuất hiện thì ông ta sẽ khôngbị lộ nhiều sơ hở như vậy.

Nhưng mà không sao, tình cảm của Trương Tử Dương với Nhã Nhã rất sâu đậm, chắc chắn sẽ không nỡ nhìn Nhã Nhã xảy ra chuyện, chỉ cần Trương Tử Dương không đồng ý thì người Thiên Sư tên Trần Ngư kia cũng không thể tùy ý ngăn chặn trận pháp được.

“Cục trưởng Trương, vậy chúng ta cứ chờ cô Thiên Sư kia đến, xem cô ta có thể phá trận pháp này không.” Liễu Tu Thành làm bộ công minh chính trực nói “Chỉ cần khônglàm hại đến Tử Dương, cho dù Nhã Nhã không cứu được … tôi cũng chấp nhận.”

Cục trưởng Trương nghe Liễu Tu Thành nói thế cũng không tiện phát hỏa, chỉ hừ lạnhmột tiếng, ngồi sang phòng khách bên cạnh chờ Trần Ngư đến.

Khoảng hai mươi phút sau, Trần Ngư và Trần Dương cũng bước vào phòng bệnh.

“Cục trưởng Trương.” Trần Dương chào.

Cục trưởng Trương khoát tay, sau đó vội vàng nhìn Trần Ngư hỏi “Trần Ngư, có thật là cháu có thể phá trận pháp ‘đổi mệnh’ trên người Tử Dương sao?”

“Bây giờ thì không thể.” Trần Ngư đáp.

Ánh mắt Liễu Tu Thành lóe lên ý cười nham hiểm, thuật ‘đổi mệnh’ của nhà họ Liễuhắn ta đã có từ sáu trăm năm trước, sao có thể dễ dàng bị người khác hóa giải.

“Bây giờ không được?” Cục trưởng Trương nôn nóng “Vậy bao giờ thì có thể?”

“Đợi tôi đi báo đức Thành Hoàng, xem ngài ấy nói thế nào đã?” Trần Ngư trả lời.

“Đức Thành Hoàng?” Cục trưởng Trương sửng sốt.

Liễu Tu Thành biến sắc, trong lòng đột nhiên cảm thấy có dự cảm xấu.

“Đúng thế.” Trần Ngư gật đầu nói “Trận pháp này có hiệu lực rất lớn, lại có quan hệ với ác ma sáu trăm năm, cho nên tôi nhất định phải báo chuyện này cho đức Thành Hoàng, để cho ngài ấy ra tay giúp đỡ.”

“Nếu bẩm báo đức Thành Hoàng thì phải mất bao lâu?” Cục trưởng Trương kêu lên “Thời gian của Tử Dương không còn nhiều lắm.”

“không mất thời gian lắm, chỉ cần Liễu tiên sinh nguyện ý đi cùng tôi đến đó, chắc khoảng một hai giờ đồng hồ mà thôi.” Trần Ngư nói quay đầu nhìn Liễu Tu Thành.

Lúc nghe Trần Ngư nói muốn mời đức Thành Hoàng, Liễu Tu Thành đã bắt đầu khôngyên, lúc này chỉ có thể cố gắng bình tĩnh nhìn cục trưởng Trương hỏi “Mời đức Thành Hoàng thì có liên quan gì đến tôi?”

“Có liên quan rất lớn đến ông đây.” Trần Ngư cười lạnh “Hướng Nam nguyền rủa nhà họ Liễu sáu trăm năm là nguyên nhân dẫn việc con gái của ông không còn sống bao lâu nữa, cũng bởi vậy mà Tử Dương mới tự nguyện đổi mệnh để cứu cô ấy. Bây giờ vận mệnh của hai người gắn liền với nhau, như vậy muốn cứu Tử Dương thì nhất định đồng thời phải cứu con gái ông, muốn cứu con gái ông thì nhất định phải hóa giải ân oán giữa Hướng Nam và nhà họ Liễu các ông.”

“Tôi chỉ là một Thiên Sư nhỏ bé, tất nhiên là không có bản lĩnh lớn như vậy, nên chỉ đành mời ông và Hướng Nam cùng đến trước đức Thành Hoàng để ngài phân xử. Chỉ cần đức Thành Hoàng vừa ý, đừng nói là thuật ‘đổi mệnh’, chỉ cần hồn phách chưa điđầu thai, chính là chưa chết hẳn thì đều có thể cứu trở về.” Trần Ngư nói xong, nhìn chằm chằm vẻ mặt trắng bệch của Liễu Tu Thành, trong lòng trộm mừng.

Tôi cho ông đổi mệnh, chút nữa đức Thành Hoàng trông thấy ông xem ông nói như thế nào.

“Nếu cô thực sự muốn cứu người, không phải chỉ cần giết ác ma kia là được sao, làm sao phải phiền đến đức Thành Hoàng?” Liễu Tu Thành giãy chết.

“Ha ha …” Trần Ngư lười phải nói nhảm với ông ta, quay đầu nhìn cục trưởng Trương “Cục trưởng Trương, Liễu tiên sinh hình như không đồng ý giúp tôi.”

“Việc này cháu không cần lo, chỉ cần nói với chú, muốn đem Liễu Tu Thành đi đến đâu cũng được.” Cục trưởng Trương ngang nhiên nói.

“Tất nhiên là miếu Thành Hoàng rồi.” Trần Ngư cười hì hì trả lời.

“Tôi đi, chẳng lẽ Hướng Nam dám đến đó sao? hắn ta là ác ma có sáu trăm năm đạo hạnh, hắn không dám gặp Thành Hoàng đâu.” Liễu Tu Thành kêu lên.

“Ồ, ông hiểu rõ quá ha.” Trần Ngư cười lạnh “Ông yên tâm, dù thế nào tôi cũng sẽ dẫn Hướng Nam đến đó cùng ông.”

Liễu Tu Thành hoàn toàn ngây ngốc, máu trong người như bị rút hết, lạnh lẽo thấu xương.

Tác giả có lời muốn nói:

Hà Thất gọi video call cho trưởng khoa Vương.

Hà Thất: Trưởng khoa Vương, khoảng hai ngày nữa Tam thiếu mới có thể ấn định thời gian chính xác.

Trưởng khoa Vương: không thể kéo dài thêm nữa, trợ lý Hà, bên tôi gấp lắm rồi.

Hà Thất cười tủm tỉm: Tôi hiểu, nhưng đúng là phải hai ngày nữa mới được.

Trưởng khoa Vương bắt đầu phiền muộn, trên đỉnh đầu còn lại vài cọng tóc, trong nháy mắt rơi sạch sẽ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như thich chan tinh, td1138 sanh tu khong ngung duong ac khong dut những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.