Xem em thu phục anh như thế nào

Chương 68: Giận dỗi


Trời đêm thành phố Bình tương đối lạnh lẽo, khi Trần Ngư ra khỏi nhà, cảm nhận sựlạnh lẽo của mùa đông, không tự chủ mà rùng mình một cái.

Lâu Tân Thành đứng bên cạnh xe Jeep cách đó không xa, dáng người thẳng tắp, mặc dù tóc đã lấm tấm bạc nhưng toàn thân vẫn toát khí thế hiên ngang của một người lính.

“Lạnh lắm sao?” Lâu Tân Thành thấy Trần Ngư run run thì nói với cảnh vệ đưa Trần Ngư đến “Cậu lấy cái áo khoác đến đây.”

“Vâng.”

“Dạ, không cần đâu ạ.” Trần Ngư vội vàng ngăn lại.

“Đêm hôm khuya khoắt tìm con, cũng không thể để con thành cây nước đá được.” Lâu Tân Thành nhìn Trần Ngư, cười vô cùng hiền hòa.

Trần Ngư muốn nói cô không thể đông lạnh thành nước đá được, lúc nãy chỉ là do chênh lệch nhiệt độ trong nhà và ngoài trời làm cô chưa thích ứng được mà thôi, bây giờ cô cũng không thấy lạnh lắm. Nhưng đồng chí cảnh vệ đã rời đi, cô cũng khôngtiện nói gì thêm.

Rất nhanh, đồng chí cảnh vệ đưa đến một áo khoác bông màu xanh quân đội, Lâu Tân Thành cầm lấy rồi tự tay khoác lên người Trần Ngư.

“Dạ, cám ơn bác Lâu.” Trần Ngư xấu hổ cười cười.

Tuy không phải là lần đầu tiên Lâu Tân Thành gặp Trần Ngư nhưng đây là lần đầu tiên ông quan sát cô ở khoảng cách gần như vậy. Vẻ mặt cô nhóc còn nguyên vẻ ngây thơ, như lời Lâu Minh đã nói cô vẫn còn là một đứa trẻ. Cho dù bản lĩnh trừ ma của cô có cao siêu đến đâu nhưng cô vẫn chỉ là cô gái vừa tròn mười tám tuổi. Xem ra là lúc trước ông đã suy nghĩ quá nhiều, tình cảm của Lâu Minh với cô bé này chỉ giống nhưanh trai với em gái mà thôi.

“Có phải con thấy lạ khi bác lại gọi con ra nói chuyện không? Hơn nữa còn vào giờ nàykhông?” Lâu Tân Thành hỏi.

Trần Ngư gật mạnh đầu, ánh mắt ánh lên vè nghi hoặc.

“Vì bác có chuyện muốn nhờ con, nhưng chuyện này lại không thể để Lâu Minh biết nên mới lén gọi con ra ngoài như này.”

“Chuyện có liên quan đến anh Ba sao ạ.” Trần Ngư đoán.

“Con là đứa trẻ thông minh.” Lâu Tân Thành khích lệ.

“Bình thường khi nói chuyện về người nào đó thì người ta sẽ tránh không để người đó biết mà.” Vẻ mặt Trần Ngư tò mò nói “Bác Lâu, bác muốn nói chuyện gì ạ?”

Lâu Tân Thành nhìn vẻ mặt kích động và tò mò của Trần Ngư, nhịn không được cườinói “Con rất thích Lâu Minh phải không.”

Bị … bị phát hiện rồi sao??? Trần Ngư ngượng ngùng đỏ mặt, thẹn thùng cúi đầu. Ai da … còn chưa kịp thổ lộ đã bị người lớn của đối phương phát hiện ra trước …

“Lâu Minh cũng rất thích con.”

Trần Ngư ngẩng phắt đầu, vô cùng vui mừng, anh Ba cũng thích cô sao?

“Nên bác Lâu có việc muốn nhờ con đây.” Lâu Tân Thành vào đề.

“Dạ, bác nói đi ạ.” Mắt Trần Ngư sáng lấp lánh, âm thầm quyết định, chỉ cần khôngtách cô và anh Ba ra, thì chút nữa dù ba của anh Ba nói gì cô cũng đều đồng ý.

“Thể chất của Lâu Minh con cũng biết rồi đó.” Lâu Tân Thành thấy Trần Ngư gật đầu mới tiếp tục nói “Bởi vì thể chất như vậy nên nó chưa bao giờ có quan hệ gần gũi với người nào cả, từ khi còn nhỏ đến giờ, nó vẫn luôn sống một mình trong thế giới riêng của nó.”

“Mẹ của Lâu Minh không đành lòng nhìn Lâu Minh sống cô độc như thế, thậm chí đãdùng mọi cách tìm một cô gái có số mệnh cực tốt để mai mối cho Lâu Minh …”

“Con biết, con cũng gặp rồi ạ.” Trần Ngư vẫn còn nhớ rõ chuyện này, lúc đó khôngcảm thấy gì nhưng giờ nhớ lại thì thấy thật nguy hiểm, suýt nữa thì anh Ba đã bị người khác đoạt mất.

Trần Ngư nói “Mặc dù chị đó rất xinh đẹp, số mệnh lại tốt nhưng chị ấy cũng khôngthể chịu được khi sát khí của anh Ba bùng phát. một khi sát khí của anh Ba mất khống chế thì rất nguy hiểm.”

Cho nên cô vẫn là người thích hợp nhất, cô không sợ sát khí của anh Ba, khi sát khí của anh Ba bùng phát, cô còn có thể hỗ trợ phong ấn, còn ai phù hợp hơn Trần Ngưcô nữa chứ.

nói như vậy giống như người xưa hay nói gì ấy nhỉ, à, trời sinh một đôi, Trần Ngư đắc ý nghĩ.

“Dù cô gái kia không bị ảnh hưởng bởi sát khí thì Lâu Minh cũng sẽ không đồng ý.”

Đó là đương nhiên, anh Ba đâu có thích cô ấy đâu.

“Bởi vì Lâu Minh sẽ không kết hôn, thậm chí nó chưa bao giờ nghĩ đến việc thích mộtcô gái, cho dù nó thích thì cũng sẽ không thừa nhận.” Ở một mức độ nào đó, Lâu Tân Thành rất hiểu con trai mình.

“Tại sao ạ?” Trần Ngư khó hiểu.

“Bởi vì … Lâu Minh … biết mình không sống được lâu.” Vẻ mặt Lâu Tân Thành đau đớn.

“Cái gì??” Trần Ngư hoảng sợ và không thể tin được “Bác nói gì ạ?”

Nhìn phản ứng của Trần Ngư, Lâu Tân Thành biết mục đích của cuộc nói chuyện đêm nay đã đạt được.

“Mao đại sư vẫn luôn cẩn thận khống chế sát khí của Lâu Minh, bởi vì mỗi lần sát khí bùng phát, thân thể Lâu Minh sẽ suy yếu đi một phần, tuổi thọ vì thế cũng giảm bớt.” Lâu Tân Thành nói “Con cũng là Thiên Sư nên chắc chắn là hiểu sự tổn thương của sát khí đối với cơ thể con người.”

“Nhưng mà … sát khí trong cơ thể anh Ba là trời sinh mà.” Trần Ngư khó hiểu nói.

Khi cơ thể bị sát khí xâm chiếm sẽ gây ra những tổn thương cho người đó, đây là nguyên nhân Lâu Minh không thể tiếp xúc với người thường. Nhưng sát khí trên người Lâu Minh là bẩm sinh, có thể nói, thân thể của anh có sát khí trên người nghĩa là thân thể của anh có thể chịu được sát khí đó, sẽ không giống với cơ thể của người bình thường.

“Tốc độ phát triển cơ thể của Lâu Minh không theo kịp tốc độ phát triển của sát khí.” Lâu Tân Thành nói “Từ khi Lâu Minh hai mươi tuổi, thân thể của nó bắt đầu từ từ suy yếu.”

“anh Ba … cơ thể anh Ba giờ đã ở mức nào rồi ạ?” Trần Ngư sốt sắng hỏi.

“Năm ngày trước, sau khi sát khí của Lâu Minh bùng phát, cơ thể của nó đã có chút thay đổi.” Lâu Tân Thành khàn giọng nói “Mao đại sư và Nghiêm tiên sinh đều dự đoán … nói Lâu Minh … sống không quá ba đến năm năm …”

“không thể như thế được!” Trần Ngư đỏ mắt, hốt hoảng nói “Chỉ cần … chỉ cần có thể giải quyết vấn đề sát khí là được rồi mà.”

“Điều này chúng ta đều hiểu rõ.” Lâu Tân Thành lặng lẽ lắc đầu “Mười năm qua, bácđã tìm tất cả các đại sư trong giới huyền học, ngay cả người am hiểu nhất về trừ sát khí như Nghiêm tiên sinh đều được bác mời đến nhưng không có ai có thể giải quyết hoàn toàn sát khí trên người Lâu Minh được.”

“Sao lại thế được a … Nhất định là phải có biện pháp chứ.” Trần Ngư vội kêu lên “Con …. Ông nội của con rất giỏi, để con tìm ông nội hỏi thử xem.”

Ánh mắt của Lâu Tân Thành sáng lên, mục đích thứ nhất đã đạt được.

Ông đã hỏi trước Hà Thất, ông nội của Trần Ngư sau khi rời thôn Đại Mộc thì khôngthấy tung tích, cậu ta đã dùng tất cả các biện pháp mà không tìm thấy ông nội của Trần Ngư ở đâu. Người duy nhất có thể trông cậy được là Trần Ngư, Lâu Tân Thành mới dùng phương pháp này để Trần Ngư vô cùng khẩn cấp chủ động tìm ông nội của mình.

Lâu Minh chắc chắn sẽ không nói cho Trần Ngư biết chuyện của mình nên chuyện này đành phải để ông nói ra. Chỉ cần Trần Ngư thực sự quan tâm đến Lâu Minh thì hơn ai hết cô sẽ là người sốt ruột nhất đi tìm ông nội của cô.

“Nếu ông nội của cháu có thể đến thì đó là chuyện không thể nào tốt hơn, nhưng thậtra đã nhiều năm như vậy, bác đối với chuyện có thể giải quyết hoàn toàn sát khí trênngười Lâu Minh hay không đã không còn ôm hi vọng quá lớn. Bác chỉ hi vọng giúp Lâu Minh sống vui vẻ hơn mà thôi.” Lâu Tân Thành thành khẩn nói “Nên … bác Lâu muốn nhờ con, thời gian này xin con hãy luôn ở bên cạnh Lâu Minh, bởi vì con là người duy nhất không sợ sát khí của nó, với lại … nó rất thích con.”

“Bác Lâu, bác yên tâm, con biết phải làm thế nào!” Trần Ngư gật đầu thật mạnh, chẳng những cô sẽ ở bên Lâu Minh mà còn mau chóng giục ông nội đến Đế Đô mộtchuyến.

“Vậy Lâu Minh đành nhờ vào con.”

==

trên trực thăng bay về Đế Đô, bình thường luôn ríu rít không ngừng, vậy mà lúc này Trần Ngư không thèm nói câu nào với Lâu Minh. không chỉ ở trên máy bay, hẳn là từ lúc rời giường, Trần Ngư đã không nói chuyện với Lâu Minh rồi.

cô nhóc xụ mặt, mỗi lần Lâu Minh muốn nói chuyện với cô, Trần Ngư đều ngoảnh mặtđi một cách cố ý, dáng vẻ sợ người khác không biết là cô đang tức giận đây mà.

Lúc ở biệt thự, Trần Ngư còn có chỗ trốn tránh Lâu Minh, bây giờ ngồi trên máy bay, hai người ngồi song song đối diện, Lâu Minh đã tìm được cơ hội nói chuyện.

“Thi Thi …”

Trần Ngư quay đầu không thèm để ý.

“Thi Thi?”

Cả người Trần Ngư đều xoay cả đi.

Lâu Minh nhịn không được mà bật cười, anh cảm thấy vẻ mặt giận dỗi của Trần Ngư nhìn sao cũng thật đáng yêu “Xin lỗi em.”

Trần Ngư cứng người, thân người xoay nghiêng uốn éo quay trở về nhưng mà vẫnkhông chịu nhìn Lâu Minh. cô biết tính tình của mình có hơi gàn dở nhưng chỉ cần nghĩ đến việc Lâu Minh giấu cô việc lớn như thế, thì tâm tình lại sa sút, nhịn không được mà cảm thấy tức giận.

“Xem ra quả nhiên vấn đề là ở anh rồi.” Lâu Minh vừa dỗ vừa chăm chú nhìn Trần Ngư “Thi Thi … có thể nói cho anh biết sao em lại giận không?”

Bởi vì anh giấu em a, sát khí của anh làm nguy hiểm đến tính mạng của anh, thế mà lại không nói cho em biết.

Nhưng mà bác Lâu nửa đêm lén đến tìm cô chính là vì không muốn anh Ba biết. Nếu như cô nói ra, chẳng phải là cô bán bác Lâu đi sao?

Trần Ngư suy đi nghĩ lại, cuối cùng im lặng lắc đầu.

“…” Lâu Minh thấy Trần Ngư không chịu nói, lại phát hiện cô nhóc này đã chịu để ý đến anh thì cũng không hỏi nữa, mà nói sang chuyện khác “Lúc ở xưởng vũ khí, emnói có chuyện muốn nói với anh mà, chuyện gì vậy em?”

“Bây giờ em không thể nói.” Trần Ngư nhớ đến ý định tỏ tình của mình, lần nữa im lặng lắc đầu.

“Tại sao?” Lâu Minh khó hiểu.

Từ buổi nói chuyện tối qua, Trần Ngư còn rút ra được một vấn đề quan trọng. Đó chính là, nếu không giải quyết hoàn toàn vấn đề sát khí trên cơ thể Lâu Minh, thì dù Lâu Minh có thích cô đi nữa thì anh cũng sẽ không thừa nhận, như vậy, nếu cô mà thổ lộ thì năm mươi phần trăm là sẽ thất bại.

Với lại, nếu không có cách giải quyết được sát khí trên người Lâu Minh, cô cũng khôngcó tâm trạng mà tỏ tình gì nữa.

“anh Ba, sau này em sẽ nói với anh.” Trần Ngư nghiêm túc nói.

“Được rồi.” Việc gì mà không thể nói bây giờ? Đầu óc Lâu Minh mơ hồ bay về Đế Đô.

==

Khi máy bay đáp xuống Đế Đô là rạng sáng, Trần Ngư ở lại biệt thự nhỏ nhà họ Lâu đến buổi chiều mới mang theo túi lớn túi nhỏ các loại đặc sản làm bộ từ ngoài đi về nhà mình.

Mẹ Trần thấy con gái về nhà thì vô cùng vui mừng, buổi tối chuẩn bị một bàn đồ ăn ngon cho con gái.

Nhưng cả bàn đồ ăn chỉ có cô và mẹ Trần ăn thì hơi lãng phí, Trần Ngư ngạc nhiên hỏi “Mẹ, ba với anh đâu ạ?”

“Sắp hết thăm rồi, ba con còn phải thị sát mấy vùng nông thôn, mỗi ngày đều bận rộn đến khuya mới về.” Mẹ Trần nói “Còn anh con hình như gần đây có án lớn, đã đi mấy ngày chưa thấy về.”

“không phải anh sắp nghỉ Tết sao mẹ?” Trần Ngư hỏi.

“Công việc của anh con rất đặc thù, càng vào ngày nghỉ thì càng bận rộn, năm ngoái nó còn không có thời gian ăn Tết nữa.” Mẹ Trần nhìn con gái nói “Cũng may là năm nay còn có con với mẹ đó.”

“Công việc của ba với anh bận rộn quá à.” Trần Ngư cảm thán.

“Đúng vậy đó, đúng rồi …” Mẹ Trần nghĩ đến một chuyện “Ông Ngô cũng ăn Tết cómột mình đi, con hỏi ông có muốn đến Đế Đô ăn Tết cùng gia đình mình không?”

Mẹ Trần đã sớm nghĩ đến chuyện gặp mặt cám ơn ông lão đã nuôi dưỡng con gáimình, chỉ là bà nhiều lần hỏi Trần Ngư nhưng Trần Ngư đều nói ông không nguyện ý đến Đế Đô chơi.

“Chút nữa để con hỏi ông xem sao.” Thực ra, đêm hôm qua sau khi nói chuyện với bộ trưởng Lâu, Trần Ngư đã gửi tin nhắn trên QQ cho ông Ngô, cũng không biết lúc nào ông nội mới nhắn trả lời cô.

“Reng reng reng …”

Điện thoại bỗng nhiên vang lên, Trần Ngư xem số, nhanh chóng đặt đũa xuống, cầm điện thoại thoại chạy nhanh lên lầu “Mẹ, con nói chuyện điện thoại một chút.”

“Đứa nhỏ này …” Mẹ Trần nhìn con gái hấp tấp chạy đi, lắc đầu.

“Mao đại sư.” Trần Ngư đóng cửa phòng lại mới nhấn nút nghe.

“Xin lỗi cô, tôi bận quá nên đến giờ mới có thời gian gọi lại cho Trần tiểu hữu.” Giọngnói áy náy của Mao đại sư từ bên kia truyền tới.

“Tôi biết ngài rất bận.” Sau khi nói chuyện với bộ trưởng Lâu, Trần Ngư liền tìm Mao đại sư để tìm hiểu thêm về tình trạng cơ thể của Lâu Minh nhưng Mao đại sư luôn bận việc nên không có thời gian gặp cô. Trần Ngư đành phải nhắn tin cho ông, hi vọng khi nào ông xong việc thì gọi điện lại cho cô.

“Bộ trưởng Lâu nói với tôi là cô muốn hiểu rõ hơn về tình trạng cơ thể của Lâu Minh.” Mao đại sư nói.

“Vâng ạ, tôi muốn biết rốt cuộc là sát khí trong người anh Ba là như thế nào và thân thể của anh Ba có thể chịu đựng được đến khi nào.” Mặc dù bộ trưởng Lâu đã nói với Trần Như nhưng cô vẫn muốn nghe xác nhận từ Mao đại sư.

“Mặc dù sát khí của Lâu Minh vẫn không ngừng tăng trưởng, nhưng khoảng thời gian trước vẫn được khống chế rất tốt, chỉ là nửa năm gần đây … đã liên tiếp phát sinh nhiều chuyện ngoài ý muốn, bùng phát hai lần, ngủ đông một lần cho nên đã gây ra ảnh hưởng rất lớn đến cơ thể của Lâu Minh.” Mao đại sư thở dài nói “Đặc biệt là khi ở thành phố Bình, Lâu Minh đã hấp thu sát khí của cương thi nên đã đẩy nhanh tốc độ tăng trưởng sát khí trong cơ thể cậu ấy.”

“Mao đại sư, ngài nghiên cứu lâu như vậy có biết nguyên nhân gì đã tạo nên sát khí trong cơ thể anh Ba không ạ?”

“Sát khí của Lâu Minh đến từ linh hồn, không phải do sức mạnh bên ngoài gây nên.” Lúc Mao đại sư nói câu này đã nhìn thoáng qua Nghiêm Sùng Minh đang ngồi bên cạnh.

“Linh hồn mang theo sát khí? Như vậy có nghĩa là chỉ cần sát khí chưa bị diệt trừ thìcho dù anh Ba chuyển thế đầu thai sẽ vẫn mang sát khí trong người hay sao?” Trần Ngư vô cùng kinh hãi, linh hồn có thể luân hồi đầu thai, nhưng trên thế giới này, có rất ít cái gì có thể theo linh hồn trải qua những lần luân hồi tiếp theo.

==

nói chuyện với Trần Ngư xong, Mao đại sư cúp điện thoại ngồi xuống.

“Ông nói rõ mọi chuyện với cô nhóc đó là để cô bé mời thằng cha Ngô xuống núi hả?” Nghiêm Sùng Minh nhíu mày nói.

“Nếu như trên thế giới này có người nào có thể giải quyết được chuyện này, chắc chắn là chỉ còn ông ấy.” Lúc này Mao đại sư mới biết, thì ra ông nội của Trần Ngư là mộttuyệt thế kỳ tài vang danh trong giới huyền học vài chục năm trước “Lạc Hà chân nhân.”

“Tôi không giải quyết được vấn đề sát khí không có nghĩa là thằng cha đó nhất định có biện pháp.” Nghiêm Sùng Minh khinh thường nói.

“Nhưng Trần tiểu hữu là người duy nhất không sợ sát khí trên người Lâu Minh.” Mao đại sư nói “Nếu ‘Lạc Hà chân nhân’ có thể bồi dưỡng được một người nối nghiệp như vậy thì chắc chắn là sẽ có biện pháp.”

“cô nhóc kia …” Đêm qua, Nghiêm Sùng Minh đã đi thu thập con Ma Vương kia. Con Ma Vương đó đã bị phong ấn trong đá Thái Sơn mấy trăm năm, mặc dù bị đói trong thời gian dài nhưng thực lực của nó vẫn còn rất mạnh. Vậy mà cô nhóc đó có thể đồng thời điều khiển la bàn và chuông ‘chiêu hồn’ đánh cho Ma Vương bỏ chạy …

“Ngô Lễ đã thề, lão ta sẽ không xuống núi.” Nghiêm Sùng Minh nói.

“Cho nên … mới cần Trần tiểu hữu đi mời.” Mao đại sư đã cân nhắc đến điều này.

Nghiêm Sùng Minh nhíu mày lại, vẻ mặt xem thường. Mặc dù cái tên Ngô Lễ kia là kẻ kiêu căng ngạo mạn, yêu tiền như mạng, nhưng nếu đã thề thì hắn ta sẽ tuyệt đốikhông dễ dàng phá vỡ. Nếu không thì không có chuyện nhiều năm đã trôi qua nhưnghắn ta vẫn còn mai danh ẩn tích.

Tác giả có lời muốn nói:

Bộ trưởng Lâu: Hình như tôi vô tình đã ngăn trở con đường thổ lộ của con dâu rồi.

Hà Thất: Tha thứ cho tôi nói thẳng, bộ trưởng, trình độ trợ giúp của ngài không bằng tôi rồi…
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như cach khoi phuc file da xoa vinh vien trong thung rac, thu thuat cong nghe chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.