Xem mắt gặp định mệnh

Chương 1: Thiên đường xem mắt

Ở thành phố Z có một nơi kỳ lạ. Đó là một quán cà phê không phải ai muốn vào cũng được. Nơi đây chỉ tiếp các cặp đôi. Nhìn vào tên quán cũng đoán ra được phần nào "Thiên Đường Xem Mắt". Tại sao lại có cái tên này ư? Thật ra rất dễ hiểu, nơi đây do cô chủ Trịnh mở ra. Cô ấy là người vùng khác đến thành phố Z, sau nhiều lần thất bại trong tình yêu quyết định đánh liều một phen đi xem mắt. Không ngờ đó lại là cuộc gặp gỡ định mệnh, hai người gặp nhau đã thầm mến, một thời gian sau trở thành vợ chồng.Chung sống vô cùng hạnh phúc.

Nếu như vậy thì đâu có chuyện xảy ra. Một ngày cô Trịnh đi ngang qua nơi lần đầu họ xem mắt, thấy đề bảng cần sang nhượng. Cô ấy tiếc nuối những hồi ức đẹp đẽ chẳng mấy chốc không còn nữa nên mua lại nơi này, nảy ra ý tưởng mở quán cà phê "Thiên Đường Xem Mắt".

Sau khi sửa chữa, chia làm ba không gian chính là ba tầng lầu khác nhau.

Tầng một dành cho những cặp đôi đến gặp gỡ xem mắt, tìm hiểu lẫn nhau.

Tầng hai chỉ tiếp những cặp đang yêu nhau, nếu là người kết duyên ở tầng một lên thì sẽ được miễn phí nước uống trong một tháng.

Tầng ba tất nhiên là dành cho những cặp vợ chồng mặn nồng. Ở đây họ được thưởng thức loại rượu đặc biệt mà không nơi nào có. Nghe nói được làm bằng loại trái cây rừng mọng nước với công thức bí truyền của cô chủ Trịnh qua nhiều ngày ủ lên men mà tạo thành.

"Thiên Đường Xem Mắt" rất đắt khách bởi cách kinh doanh đặt biệt và quan trọng hơn, người ta truyền tai nhau rằng nơi đây "mát tay" đã tác hợp thành công cho rất nhiều cặp đôi. Vì vậy rất nhiều người chen nhau đăng kí muốn tới nơi này hẹn hò.

Ngay tại lúc này Anh Thu đang có mặt ở "Thiên Đường Xem Mắt". Để vào được cũng thật rắc rối, đợi nhân viên tra lại danh sách mới được thông qua. Cô rất muốn bỏ về, nhưng đã giúp người thì giúp cho trót, đành quay lại xếp hàng chờ đến lượt.

"Xin chào cô tên gì ạ?" Cô nhân viên thao tác liên tục trên máy tính hỏi.

"Anh à không Tư Ly." Mục đích của Anh Thu hôm nay là đi xem mắt dùm cô bạn đại học và tiện thể một cước "đá bay" đối tượng hẹn hò này.

Nhân viên kiểm tra xong, nhanh chóng mời Anh Thu vào trong. Cô nhìn lướt qua một lượt rồi chọn một bàn trong góc cuối căn phòng, gần cửa sổ tương đối yên tĩnh.

Cô cố tình tới sớm hơn một chút, chủ yếu là để quan sát địa điểm mà trên mạng đồn thổi một thời. Xung quanh toàn những cặp đôi nghiêm túc nhìn nhau, cười cười nói nói. Anh Thu cảm thấy không có gì thú vị liền chuyển hướng chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại, một cốc cà phê được đặt xuống bàn phát ra tiếng "tách" gây sự chú ý của Anh Thu, cô ngẩn đầu lên nhìn.

Người phụ nữ hơn ba mươi, mặc bộ đầm dài màu đỏ thẫm trước ngực thêu đóa sen trắng, tóc buộc lệch sang một bên trên đầu còn quấn thêm một cái băng đô nhìn rất trẻ trung lại kiều diễm.

Anh Thu không nhịn được liền đặt ra nghi vấn: "Là cô chủ Trịnh?"

Chỉ thấy người được gọi là cô chủ Trịnh mỉm cười gật đầu xác định.

Anh Thu nhìn cốc cà phê đến thất thần, đầu óc bay bổng nhớ đến một câu chuyện kể rằng người may mắn được cô chủ Trịnh đích thân pha chế thức uống đem mời nhất định hôm đó gặp gỡ sẽ thành công và hai người xem mắt sẽ thành đôi. Anh Thu cười khẩy, không biết là thật hay giả, hay chỉ để khích lệ tinh thần người ta phải dũng cảm tiến lên mà nắm lấy cơ hội.

"Cô mời tôi sao?" Anh Thu hỏi

"Đúng vậy!" Cô chủ Trịnh vẫn duy trì nét cười trên môi. Nụ cười của cô chủ Trịnh rất cuốn hút, đặc biệt là khi kết hợp với màu son trầm. Đem lại cho người ta cảm giác có chút gì đó "ma mị" như đứng trước mắt cô bây giờ là một "chị" phù thuỷ đầy bí ẩn.

Thức uống được cô chủ Trình pha chế được mọi người đồn thổi gọi là "Mị Tình", uống vào sẽ say đắm trong tình yêu sao? Không tin được, nhìn thức uống sóng sánh bên trong thực chất chỉ là một cốc cà phê bình thường không hơn không kém.

Nhìn cốc cà phê trước mặt Anh Thu nhíu mày: "Tại sao không phải là thứ khác mà lại là cà phê?" Tùy vào đó là người khách như thế nào cô chủ sẽ pha một loại thức uống phù hợp.

"Vì cô đặc biệt giống cà phê vậy!"

Lần này Anh Thu không suy nghĩ, nhanh chóng đáp lại: "Có phải cô muốn nói cà phê thơm nồng quyến rũ, tuy lúc đầu đắng chát như con người ta bề ngoài mạnh mẽ kiên cường, nhưng khi tan ra trong đầu lưỡi rồi mới cảm nhận được dư vị ngọt ngào quyến rũ giống như bên trong con người luôn luôn yếu đuối phải không?"

"Cô gái xem ra cô rất hiểu chính bản thân mình, chúc cô một ngày vui vẻ!" Cô chủ Trịnh gật nhẹ đầu chào, đi được mấy bước liền dừng lại nhìn Anh Thu một cái: "Hy vọng lần sau có dịp mời cô lên lầu hai uống trà mật ong." Rồi xoay người, phong thái ung dung mà bước đi.

Anh Thu nhấp một ngụm cà phê, quả thực ngon hơn so với tưởng tượng, vị đắng tan ra kích thích thần kinh, nhưng nuốt vào rồi lại là cái hậu vị ngọt thanh khiến con người ta không kiềm chế được mà nhấp thêm vài ngụm nữa.

Nhưng cô sẽ không bao giờ đến đây thêm lần nào nữa. Có lẽ sẽ không có cơ hội thưởng thức trà mật ong đâu.

Thời gian chậm chậm trôi qua, đã trễ năm phút đối tượng xem mắt mới xuất hiện. Anh ta hỏi phục vụ, xác định được vị trí nhanh chóng tiến lại.

Hai người đứng đối diện nhau tạo nên hai hình ảnh đối lập.

Anh Thu, cô cố tình tạo ra phong cách có phần quái dị. Áo sơ mi kéo lệch sang một bên làm lộ một bên vai trắng nõn, tà áo buộc ngang eo, quần jeans rách một mảng ở gối, dưới ống quần tùy tiện sắn lên một nấc. Kèm theo là đôi giày boot đen cao cổ. Tóc búi cao, mắt kẻ thêm đường eyeline đậm dài qua đuôi mắt, miệng nhai kẹo cao su. Đây là phong cách "đường phố" mà Anh Thu theo đuổi, nhưng hôm nay cố tình làm lố hơn mọi hôm thành ra có phần hơi "quái".

Còn người đàn ông kia ăn mặc lịch sự hơn nhiều, một thân hàng hiệu. Áo sơ mi đóng thùng, tay áo săn lên một nửa vô cùng gọn gàng không chút nếp nhăn, cúc áo mở hờ lộ ra vòm ngực rắn rỏi. Anh quan sát phong cách của cô gái trước mặt khóe môi hơi nhếch lên. Xem ra cô ta cũng không xem trọng buổi xem mắt này cho lắm mới cố tình phá hủy hình tượng của mình. Ban đầu anh cũng có ý định ăn mặt lôi thôi một chút, nhưng suy cho cùng bộ dạng đẹp trai như vậy không nên vì một chuyện cỏn con mà tự tay phá hủy. Vẫn có rất nhiều cách xử lý không nên chọn cách cực đoan giống cô gái đối diện.

Phạm Tích Nhân không vội mở lời mà dùng ánh mắt nhìn cô gái trước mặt đầy nghiền ngẫm, mang theo một tia ẩn ý, mí mắt cô dù đã bị đường eyeline che đi nhưng không làm xấu đôi mắt ngược lại nhìn vào đôi mắt ấy càng trở nên long lanh. Ánh mắt của cô nhìn anh mang theo sự tự tin hiếm có, có phần quật cường không chút sợ hãi. Nếu là các cô gái khác có lẽ sẽ ngại ngùng ngẫng lên nhìn anh rồi vội cụp mắt xuống. Hay nếu bị anh nhìn sẽ trở nên bối rối mà đảo mắt đi nơi khác. Nhưng đối tượng xem mắt của anh hôm nay hoàn toàn không có biểu hiện đó. Vô tình đã tạo cho anh một hứng thú không hề nhỏ. Bản tính tò mò muốn chinh phục của đàn ông cũng vì thể mà trổi dậy.

Nhưng nếu cô gái này khởi xướng phá buổi xem mắt hôm nay, anh không cần nhọc lòng suy nghĩ biện pháp đối phó, chỉ cần diễn kịch cùng là được.

Định nhanh chóng kết thúc, nhưng xem ra rất thú vị, anh lại có nhiều thời gian cứ từ từ mà chơi đùa.

Không gấp!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 1 lượt.

Du lịch giúp bạn tự tin về giao tiếp, tự tin về trí tuệ, tự tin sống tự lập một mình tại một nơi xa gia đình, bạn bè người thân, sống nơi đất mới xa lạ thưởng thức món ăn khẩu vị mới, điểm du lịch đẹp làm nức lòng du khách, tự tin kể lại những giây phút trải nghiệm đầy thú vị với bạn bè, người thân, nổi bật trước đám đông làm cho bạn luôn tự tin và thu hút lôi cuốn. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang thuê xe chẳng hạn như khu du lich vuon xoai, kinh nghiem leo nui Trong mỗi chuyến đi, bạn sẽ thấy nhớ người thân của mình. Hàng ngày chứng kiến sự xuất hiện của họ khiến bạn quên đi việc họ quan trọng thế nào. Bởi thế, chỉ khi đi xa, bạn mới thấu hiểu được tầm quan trọng của họ.

loading...
DMCA.com Protection Status