Xí hoang nghi thượng

Chương 112



Phiên ngoại 2: Đã lâu không gặp thân thích 03

Phổ Thông lượn một vòng về rồi mà vẫn thấy hai người phụ nữ khả nghi kia đứng chình ình trước cửa. Thấy la, y bèn bước đến hỏi, "Có chuyện gì à?"

"Không sao, em vào trước đi." Hàng mới nhập về hôm qua vẫn còn nằm trong thùng các tông, để Phổ Thông vào kiểm kê một chút, sẵn tiện xếp lên kệ luôn. Phổ Thông gật đầu, nhìn thoáng qua hai người phụ nữ kia rồi đi vô nhà.

"Ai đấy?" Phó Thanh Hoa hỏi.

"Đó là em cháu."

"Em cháu? Chẳng phải em cháu chết rồi sao? Thế nào vẫn sống nhăn răng vậy?" Bác gái cả rướn cổ nhìn theo bóng lưng đang loay hoay trong nhà của Phổ Thông bằng ánh mắt kinh dị.

Mặt Hồng Kỳ lạnh te, "Bọn cháu là anh em kết nghĩa ạ."

"Gì?! Cháu có bị điên không đấy? Rảnh rỗi sinh nông nổi lấy tiền nuôi người dưng vậy đó hả?!" Bác gái cả quắc mắt trừng Hồng Kỳ, như thể Hồng Kỳ vừa phạm vào một tội tày đình nào đó.

"Hai người còn chuyện gì không? Nếu không thì làm ơn tránh ra ạ, cháu còn muốn làm ăn." Hồng Kỳ vô cảm nói với hai người phụ nữ kia. Thái độ vênh váo và lời nói khó nghe của dì và bác gái cả làm Hồng Kỳ đau mắt đau tai, đến mức hắn ước gì hắn không phải gặp mấy người này thêm một lần nào nữa trong đời.

"Thái độ của mày là sao? Ăn nói như thằng mất dạy! Cánh cứng rồi nên lên mặt với đám già này chứ gì?!" Bác gái cả quát ầm lên, hùng hổ như muốn bứng nguyên cái nhà Hồng Kỳ lên.

Phổ Thông nghe tiếng cãi vã, liền ba chân bốn cẳng chạy ra, đứng bên cạnh Hồng Kỳ, dữ dằn trừng bác gái cả, bà ta lập tức nín khe. Vóc dáng Phổ Thông to cao, cơ bắp săn chắc, đối với hai người phụ nữ nhỏ thó thì quả thật trông y rất đáng sợ, đến Hồng Kỳ lần đầu tiên thấy y, hắn cũng tưởng y là xã hội đen cơ mà.

"Nhìn, nhìn cái gì! Đến từ đâu thì cút về nơi đó đi, đừng hòng ăn được một phân tiền nào của cháu tao!" Phó Thanh Hoa cao giọng chửi, chửi xong thì tự động giật lùi ba bước.

Hồng Kỳ đỡ trán, hôm nay là cái ngày quái quỷ gì vậy trời? Mới sáng sớm đã đụng phải hai cục xúi quẩy hình người! Phổ Thông đứng bên cạnh nghe Phó Thanh Hoa chửi xong thì nhíu mày, "cháu trai"? À, tưởng ai, hóa ra là cực phẩm thân thích của Hồng Kỳ đây mà, xem ra bản lĩnh không kém Phổ Xuất Phát là bao nhỉ?

"Rốt cuộc hai người đến đây làm gì? Nói thẳng đi." Hồng Kỳ ưỡn thẳng thắt lưng, giờ không phải lúc quanh co lòng vòng.

"À thì", Bác gái cả chột dạ đảo mắt, gom hết can đảm, hùng hồn đáp, một bộ dáng cây ngay không sợ chết đứng, "Chúng ta sợ cháu bị người ta bắt nạt nên đến xem cháu thế nào thôi."

"Thế thì cái gì cần xem, hai người đã xem hết rồi, bây giờ về được chưa ạ?" Kiên nhẫn Hồng Kỳ chỉ còn sót lại một xíu xiu thôi. Không nói hắn cũng biết mục đích hai người này đến đây vốn chẳng tốt đẹp gì.

"Cháu! Dì với chị dâu lo cho cháu như thế, sao cháu lại không biết điều? Hỗn láo thì thôi đi, còn bênh người ngoài chằm chặp nữa. Rốt cuộc ai mới là họ hàng của cháu đây?" Tuôn một tràng xong, Phó Thanh Liên còn liếc xéo Phổ Thông.

Đột nhiên Phổ Thông móc điện thoại di động ra, dáng vẻ hổ báo như chuẩn bị xẻ thịt ai đó. Hồng Kỳ nhìn sang, thằng nhóc này muốn làm gì vậy?

"A lô, Tiểu Vương à?" Phổ Thông cố ý nói lớn, chấn động đến mức hai tai Hồng Kỳ đều ê ẩm.

"Rảnh không? Anh bên này gặp chút phiền phức, chú gọi mấy thằng đệ qua giúp anh một tay nha!" Phổ Thông cúp điện thoại, trêu tức liếc hai người phụ nữ kia.

"Mày, mày muốn làm gì!" Mặc dù đang run như cầy sấy, bác gái cả vẫn ráng gân cổ quát Phổ Thông. Gã đàn ông này vừa nhìn đã thấy chẳng phải thứ tốt đẹp gì rồi, đúng là phường lưu manh!

"Tôi muốn làm gì? Hỏi hay lắm! Hai vị phu nhân đây có biết trùm khu này là ai không? Hừ, dám ngang ngược ở địa bàn của tôi, hai người tới số rồi!" Phổ Thông nở một nụ cười tàn nhẫn.

"Đồ du côn! Tao, tao báo cảnh sát tới bắt mày!" Phó Thanh Hoa và bác gái cả sợ vỡ mật, run rẩy chỉ vào mặt Phổ Thông.

"Cảnh sát? Ha ha", Phổ Thông vớ lấy một miếng ván gỗ, bẻ nhẹ một phát, miếng ván gỗ lập tức bể làm hai nửa.

"Chúng tao, chúng tao là người thân của Hồng Kỳ đấy!" Bác gái cả lui về sau một bước.

Thấy Phổ Thông quay sang nhìn mình, Hồng Kỳ đáp gọn lỏn, "Anh không quen mấy người này." Hắn đã dùng lễ đối xử, nhưng hai người họ không nhận, vậy thì trở mặt thôi.

"Mày, chúng mày..." Bên phe Hồng Kỳ có một "đại ca giang hồ", hai người phụ nữ thế đơn lực bạc dù đang giận tím mặt cũng không dám mắng câu nào.

"Giờ có chịu cút hay không? Không thì để tôi..." Phổ Thông giơ ván gỗ như chuẩn bị thượng cẳng tay hạ cẳng chân.

"A! Mày, mày được lắm! Cứ chờ đó đi!" Phó Thanh Hoa và bác gái cả đều hiểu câu "Quân tử báo thù mười năm chưa muộn", Phổ Thông chưa nói xong, hai người đã dìu nhau chạy tóe khói.

Mãi đến khi bóng hai người đàn bà chua ngoa kia chỉ còn là hai cái chấm bé xíu, Hồng Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm, vội quay sang xem xét tay Phổ Thông, may là không sao, chỉ bị đỏ một chút thôi. Hồng Kỳ giằng lấy hai miếng ván gỗ từ bàn tay dính đầy gỗ vụn của Phổ Thông, ném hết vào thùng rác, sau đó kéo y vào nhà rửa tay.

Hồng Kỳ nhớ đến chuyện vừa rồi lại thấy mắc cười, "Chiêu này của em hay thiệt á!" May là Phổ Thông lanh trí, chứ bảo hắn chửi lộn với hai người kia, chắc chắn hắn sẽ thua không còn manh giáp cho xem.

"Anh còn nhớ Phổ Xuất Phát không? Hai người này cũng y chang lão, đối phó với loại người vô lại, chúng ta phải dùng biện pháp mạnh mới được!" Phổ Thông nghiêm túc truyền đạt kinh nghiệm cho Hồng Kỳ.

Hồng Kỳ lấy khăn tắm lau khô tay cho Phổ Thông, "Bọn họ sẽ trở lại, nếu không phải, anh đi đầu xuống đất cho em xem."

"Anh cứ yên tâm, có em ở đây mà!" Phổ Thông tự tin vỗ ngực. Hồng Kỳ bĩu môi nhìn dáng vẻ dương dương tự đắc của y, thằng nhóc này giống xã hội đen chỗ nào chứ? Rõ ràng là một cục ngốc to đùng!

Sau bữa trưa, Hồng Kỳ gọi cho Phó Liên, kể cô nghe chuyện sáng nay.

Phó Liên nghe xong thì cau mày, phàm là chuyện có liên quan đến Hồng Kỳ, Phó Liên luôn giữ kín trong lòng, ngoài cô ra thì về sau còn có thêm cha cô biết nữa, "A! Chắc chắn là mẹ chị nói!" Mấy bà nội trợ có ngón nghề buôn dưa leo, tụm lại nói một hồi là đảm bảo mọi bí mật sẽ được bật mí sạch sành sanh.

"Dì và bác gái cả cứ ấp a ấp úng không chịu đi thẳng vào vấn đề, em cũng chẳng rõ mục đích của hai người đó là gì nữa."

"Chị nghĩ là chị biết đấy."

"Dạ?" Hồng Kỳ thấy Phổ Thông vẫn còn lui cui rửa bát, hắn bèn tìm một chỗ ngồi, rửa tai chuẩn bị hóng chuyện.

Trong số con cháu nhà họ Phó, có thể nói Phó Liên là người thành đạt nhất, mấy cậu mấy cô có thể định cư ở thành phố, đều là nhờ Phó Liên giúp một tay.

Cậu hai cũng còn đỡ, còn những người khác, Hồng Kỳ đã được tận mắt chứng kiến ngay sáng nay, đều thuộc dạng ăn cháo đá bát. Đối với họ, lợi ích là trước nhất, còn tình thân hả? Đó là cái gì, có ăn được không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm, dịch vụ cần mua sẽ giúp bạn có được lựa chọn tối ưu trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam 2021. Các công ty chất lượng và uy tín được đánh giá và xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá công ty chẳng hạn như review khoa hoc quan tri ceo online tren ceoonline vn, review khoa hoc 1 gio training dinh huong ve cpo tren ktcity rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.

loading...
DMCA.com Protection Status