Xí hoang nghi thượng

Chương 73



Vì đã quá giờ cơm, lại thêm tính lười trỗi dậy, trên đường về Hồng Kỳ ghé vào quán mua hai hộp cơm, chia nhau mỗi người một hộp ăn qua quít cho xong. Căng da bụng chùng da mắt, Hồng Kỳ ngồi xíu cho tiêu cơm rồi trèo lên giường ngủ bù.

Phổ Thông cũng không vội đi làm ca chiều. Y biết tối qua mình làm hơi quá nên tự giác quét dọn WC thay Hồng Kỳ, sau lại vội vàng chạy ra chợ mua nguyên liệu về nấu bữa tối. Bụng no mà tinh thần cũng "no", dù phải chạy đông chạy tây, Phổ Thông cũng thấy rất vui.

Bẵng đi một thời gian, Phó Liên lại mang theo một đống túi lớn túi nhỏ sang thăm hai cậu em.

"Chị họ." Hồng Kỳ đang ở nhà một mình, nghe tiếng gọi của Phó Liên thì lập tức niềm nở chạy ra mở cửa.

"Nhà nhỏ mà ấm quá ta." Phó Liên xuýt xoa, rồi cô đưa đống túi cho Hồng Kỳ, "Cho hai đứa nè."

Hồng Kỳ nhìn thử, toàn là đồ bổ cao cấp. Tại sao chị họ lại cho hắn những thứ này? Là cô cố ý mua sao? Hồng Kỳ nghĩ đến đây liền xụ mặt, đều là chị em trong nhà, khách sáo như vậy để làm gì chứ?

Phó Liên híp mắt cười, "Em lại nghĩ linh tinh rồi phải không? Đống này là chị được tặng, không phải tự mua đâu." Cô hớp một miếng nước ấm rồi nói tiếp, "Mấy chai rượu thuốc còn có thể bán được, nhưng những loại này thì không tiện sang tay nên chị đem qua cho hai em đó."

Nghe vậy, sắc mặt Hồng Kỳ mới dịu đi phần nào, cơ mà nhìn số lượng đồ bổ này, hắn lại thấy hơi đau đầu, "Nhiều thế này sao tụi em dùng hết được?" Gì mà bột tăng cường xương khớp, viên uống dinh dưỡng, rồi đủ thứ chai chai lọ lọ in tiếng nước ngoài Hồng Kỳ đọc không hiểu nữa.

"Nhiêu đây thì nhiều nhặn gì, hai đứa cứ từ từ mà dùng." Phó Liên nhận ra, từ khi Phổ Thông dọn về sống chung, khí sắc của em họ cô tốt hơn hẳn, lúc nào trông cũng hồng hào khỏe khoắn. Quả nhiên, hai người cùng sinh hoạt luôn tốt hơn chỉ ở một mình, suy cho cùng, con người là loài động vật quần cư mà.

"A, suýt quên," Phó Liên nhớ ra mục đích chính của chuyến viếng thăm lần này. Cô mở ví lấy ra một cái thẻ ngân hàng, đưa cho Hồng Kỳ, "Đây là tiền hoa hồng em được chia do đã đầu tư vào dự án chị nói đợt trước, chị nghĩ cầm tiền mặt không tiện nên đã làm thẻ luôn, mật khẩu là 123456, em nhớ ra ngân hàng đổi lại mật khẩu nha, càng sớm càng tốt."

Hồng Kỳ nhận thẻ, cũng không hỏi nhiều, "Tối nay chị ở lại ăn với tụi em được không ạ?" Nói rồi hắn vội vã đi chuẩn bị cơm tối.

Phó Liên mỉm cười, nuốt xuống lời từ chối đã lên đến cổ họng. Cô biết Hồng Kỳ muốn thông qua bữa cơm này để thể hiện lòng biết ơn đối với mình, vì vậy cô không thể phụ lòng thằng bé được, nếu không nó sẽ canh cánh trong lòng mãi mất.

Phổ Thông cao hứng nhảy chân sáo đẩy xe về nhà, hôm nay y lại thu được hai quyển "sách đen" cùng thể loại với đống manga ở nhà, muốn không vui cũng khó.

Đến nhà, xích xe cẩn thận xong, Phổ Thông hí hửng ôm hai cuốn manga định chạy vào khoe với Hồng Kỳ, nhưng lúc mở cửa ra, y mới phát hiện nhà có khách.

"Đúng lúc quá, cơm vừa chín, chị bảo là đợi em về rồi cùng ăn, nhưng thằng bé này cứ khăng khăng đòi ăn trước, may mà em về kịp. Sao thế, mau vào thôi, ở ngoài lạnh lắm." Phó Liên cười với Phổ Thông.

"Em chào chị họ ạ." Phổ Thông nhanh như cắt giấu hai quyển manga ra sau lưng, lúng túng chào hỏi Phó Liên. Vì y vốn không có họ hàng gì với Phó Liên, nên lúc nói chuyện với cô, y vẫn còn hơi câu nệ, huống chi trên người y còn đang tàng trữ "hàng nóng".

"Lại đây ngồi đi." Hồng Kỳ vẫy vẫy Phổ Thông.

Khóe miệng Phổ Thông thoáng co rút, con ngươi đảo một vòng, "Hai người cứ ăn trước đi, em đi rửa tay cái đã." Nói rồi y vội xoay người, đồng thời chuyển manga đến trước ngực, tuy động tác có phần cứng ngắc, nhưng may là không bị phát hiện.

"Cứ kệ em ấy đi. Nào, để em xới cơm cho chị." Hồng Kỳ không nghi ngờ gì lý do của Phổ Thông, chỉ tặc lưỡi một cái rồi quay sang bảo Phó Liên.

Bữa ăn hôm nay rất phong phú, cá thịt đủ cả, ba người ăn no căng bụng, Phó Liên còn đùa rằng chắc mấy ngày sau cô phải ăn kiêng để giữ eo quá.

Tám giờ tối, Phổ Thông và Hồng Kỳ cùng đi tiễn Phó Liên. Vừa trở về phòng, Phổ Thông liền vội vàng chạy đến lục lọi xe đẩy, Hồng Kỳ thấy lạ bèn lại gần xem thử.

"Em kiếm gì đấy?" Hồng Kỳ rướn người ngó thứ được Phổ Thông nâng niu như ngọc ngà châu báu, vừa nhìn thấy trang bìa, hai má hắn đã đỏ bừng. Chợt nhớ đến dáng vẻ xấu hổ khi vào nhà hồi nãy của Phổ Thông, hắn liền hiểu ra tất cả.

"Sao em lại tha mấy thứ này về nữa?" Hồng Kỳ huých Phổ Thông một cái, moi chìa khóa ra mở cửa.

"Em vô tội à nha, tại mấy cuốn này bị xếp lẫn vào chồng sách báo cũ nên em vô ý mua phải thôi mà. Nói đi cũng phải nói lại, nữ sinh thời nay thật là, học không lo học, suốt ngày cứ chúi mũi đọc ba cái sách đồi truỵ này!" Phổ Thông hùng hồn phản biện.

Hồng Kỳ liếc kẻ mắng người mà không xem lại mình kia, khinh bỉ nguýt y một cái rồi bỏ vào nhà. Phổ Thông thấy hắn không nói gì nữa liền vui vẻ ôm sách lon ton chạy theo.

Hai người xem TV một lát rồi chuẩn bị đi ngủ. Thành phố này có vị trí địa lý khá tốt, lại thêm diện tích căn phòng cũng nhỏ, mùa đông không cần đốt lò sưởi làm gì, hai người chỉ cần trùm chăn ôm nhau là đủ ấm rồi.

Hồng Kỳ ngâm chân xong, quay qua lại thấy Phổ Thông đang khoanh tay nghiêm mặt nhìn cuốn manga.

"Tối rồi còn đọc gì nữa, ngủ đi." Để bảo đảm eo không mỏi lưng không đau vào sáng mai, Hồng Kỳ quả quyết rút cuốn manga khỏi tay Phổ Thông, chuẩn bị tắt đèn.

Cứ tưởng Phổ Thông sẽ không chịu, ai ngờ y chỉ thoáng nắm chặt rồi buông lỏng tay ngay lập tức, tựa như đang suy nghĩ gì đó, không nôn nóng quấn lấy Hồng Kỳ đòi hỏi như lúc trước. Hồng Kỳ thấy lạ, gí sát vào mặt y, hỏi, "Sao hôm nay em hiền thế?"

Phổ Thông dang tay ôm lấy Hồng Kỳ, "Những chuyện vẽ trong cuốn truyện tranh kia... Em tuyệt đối sẽ không làm với anh."

"... Hả?" Hồng Kỳ ngớ người.

Phổ Thông không giải thích gì thêm, chỉ hôn nhẹ người trong lòng, "Anh à, trên thế giới này, em chỉ yêu duy nhất một người thôi, đó là anh." Nói rồi, y nũng nịu cọ cọ đỉnh đầu Hồng Kỳ.

Sao bữa nay thằng nhóc này dịu dàng vậy ta? Hồng Kỳ nhịn cười, vỗ vỗ lưng Phổ Thông, "Rồi rồi, đi ngủ thôi."

"Dạ!"

Hai người ôm lấy nhau, dùng thân nhiệt của mình sưởi ấm cho đối phương trong đêm đông giá rét. Chẳng bao lâu sau, Phổ Thông chìm vào giấc ngủ say, nhưng Hồng Kỳ thì chưa. Hắn say sưa ngắm nhìn khuôn mặt đã trở nên rất đỗi thân quen đối với mình, từ hàng mi đến chân mày, khóe môi. Bỗng trong lòng hắn dâng lên một khao khát, không nhịn được, hắn bèn đặt lên má người kia một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước. Nhìn người yêu say giấc nồng, hắn cũng thấy hơi buồn ngủ, mi mắt khép lại, hai tay siết chặt lấy Phổ Thông.

Ngày hôm sau, Phổ Thông dậy sớm nhất. Nhân lúc Hồng Kỳ còn đang ngủ, y tranh thủ nấu cơm rồi ăn vội bữa sáng, xong thì thay đồ đẩy xe đi làm.

Phổ Thông đi được một lúc thì Hồng Kỳ cũng dậy. Hắn rửa mặt, ăn cơm, ra ngoài kiểm tra WC, sau đó về phòng. Hắn bỗng nhận ra cuốn manga tối qua đã biến mất, chắc là Phổ Thông lấy đi rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi…Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới hơn. Blog cá nhân của Hằng cập nhật và chia sẻ nhiều kiến thức hay tại địa chỉ Hằng's Blog chẳng hạn như auto tim va tra loi cau hoi vuong quoc bong dem, phap luan cong bai giang thu 3 Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status