Xuyên nhanh: Pháo hôi nữ phụ muốn phản công

Chương 46: Quân Hôn Cường Sủng (46)


"Cho nên..." Cố Thiển Vũ híp mắt, kiêu ngạo mà nguy hiểm nhìn Tịch Duyên: "Chớ chọc tôi sinh khí, nếu không mọi người lưỡng bại câu thương."

Cố Thiển Vũ vừa dứt lời, Tịch lão gia tử nghe thấy gian phòng động tĩnh, đẩy cửa đi đến.

"Các con làm gì, thanh âm lớn như vậy?" Tịch lão gia tử cau mày nói.

Chờ Tịch lão tướng quân trông thấy dấu răng trên mặt Cố Thiển Vũ, cùng dấu bàn tay trên mặt Tịch Duyên, ông ngạc nhiên.

Hai người kia làm sao vậy?

Trông thấy nhà mình lão tử đứng tại cửa ra vào, Tịch Duyên nhớ tới trên đất ảnh chụp, sắc mặt đột biến, hắn vội vàng đi tới, "phanh" một tiếng đem Tịch lão gia tử nhốt vào ngoài cửa.

Tịch lão gia tử còn tưởng rằng Tịch Duyên muốn đối Cố Thiển Vũ động thủ, lập tức liền gấp: "Mở cửa, thằng tiểu hỗn đản, mày nếu dám đụng đến Đường Đường một chút, lão tử đánh gãy chân của mày."

Nghe thấy lời của lão tử, Tịch Duyên mặt đen giống như bị phun mực nước, cái này TM đến cùng là ai khi dễ ai?

Nhìn vẻ mặt người không việc gì Cố Thiển Vũ, Tịch Duyên đáy lòng nổi lên ngập trời hận ý.

Một ngày nào đó, hắn nhất định phải làm cho cái này tiện nữ nhân sống không bằng chết.

Cố Thiển Vũ phảng phất không có trông thấy Tịch Duyên đáy mắt hung ác nham hiểm, cô đau lòng nhìn móng tay của mình.

Vừa rồi thời điểm tát Tịch Duyên, móng tay ngón trỏ trái gãy một nửa, mặc dù không thương, nhưng quá ảnh hưởng mỹ quan.

Nếu như Tịch Duyên biết ý nghĩ hiện tại của Cố Thiển Vũ, khẳng định sẽ thổ huyết mà chết.

Bất quá hắn hiện tại không tâm tư đi đoán Cố Thiển Vũ đang suy nghĩ gì, chứng cứ hắn hại Cố Thiển Vũ rơi tá lả trên mặt đất, nếu như bị lão gia tử biết, đợi tuổi già hắn chắc chắn ngồi xe lăn.

Tịch Duyên vừa đem ảnh chụp nhặt lên, Tịch lão tướng quân liền đá tung cửa ra.

Trông thấy Tịch lão tướng quân, Tịch Duyên chột dạ đem ảnh chụp giấu đến trong quần áo.

Tịch lão tướng quân căn bản không tâm tình đi quản Tịch Duyên cầm trong tay thứ gì, đầy trong đầu ông đều là bảo bối của ông con dâu bị nhà mình tiểu hỗn đản khi dễ.

Tịch lão tướng quân nổi giận đùng đùng đi đến Tịch Duyên trước mặt, ông giống không nhìn thấy Tịch Duyên sưng đỏ mặt, đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương lại quăng Tịch Duyên một bàn tay.

"Hỗn trướng, có ai như mày khi dễ lão bà của mình sao?" Tịch lão tướng quân trung khí thập phần quát lớn Tịch Duyên.

Cố Thiển Vũ: "......"

Tịch Duyên: "......"

Cố Thiển Vũ nội tâm: Hắn không có khi dễ, ngược lại là con đánh hắn!

Tịch Duyên nội tâm: Nhìn mặt lão tử, lão tử mới là bị khi phụ kia sỉ nhục!

Trước kia vẫn luôn là Tịch Duyên cho Hải Đường sắc mặt nhìn, cho nên lần này Tịch lão tướng quân cũng trước cho là cảm thấy Tịch Duyên chọc giận Hải Đường, cho nên con dâu vẫn luôn ngoan ngoãn mới có thể bộc phát, phải biết con thỏ nóng nảy cũng sẽ cắn người.

- -

Từ khi phát sinh "con thỏ nóng nảy cắn người" sự kiện, Tịch lão tướng quân đối Tịch Duyên càng thêm cái mũi không phải cái mũi, con mắt không phải con mắt, khắp nơi chọn hắn đâm.

Nếu là lúc trước, Tịch Duyên đã sớm cùng Tịch lão tướng quân trở mặt, sau đó đi.

Nhưng bây giờ mặc kệ lão gia tử tính tình dù lớn đến mức nào, Tịch Duyên bền lòng vững dạ đợi tại Tịch gia.

Ngày hành hung Tịch Duyên sau đó, Cố Thiển Vũ liền đã không còn sợ Tịch Duyên, thường xuyên đi theo Tịch lão tướng quân cùng nhau ép buộc Tịch Duyên.

Lão gia tử không tại thời điểm, Cố Thiển Vũ càng quá phận thỉnh thoảng liền nghẹn Tịch Duyên hai câu, nếu không thoải mái liền đánh.

Ngay từ đầu Tịch Duyên còn biết dùng đặc biệt ánh mắt cừu hận nhìn Cố Thiển Vũ, về sau không biết có phải hay không là bị quất chết lặng, Cố Thiển Vũ đánh hắn thời điểm, Tịch Duyên thế mà toàn bộ hành trình mặt không biểu tình, để cho người ta nhìn không ra hắn đang suy nghĩ gì.

Tịch Duyên càng như vậy, Cố Thiển Vũ càng là cảm thấy hắn kìm nén cái gì ý nghĩ xấu, trong lòng cũng không khỏi lo lắng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như phat thich ca mau ni, quan tro tran gian Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status