Xuyên việt chi tiên sinh

Chương 28: Cùng nhau ăn cơm


Editor: Aubrey.

Nguyên An Bình cảm thấy vui sướng trở về nhà, đem băng ghế ra trước sân ngồi, lấy ra một quyển sách sử đọc cho qua thời gian. Ba con chó nhỏ trong sân đùa giỡn với nhau một chút, sau đó liền tiến đến bên chân hắn nằm úp sấp tắm nắng.

Nguyên An Bình cúi đầu nhìn xuống, đem cằm hướng tới những con chó con đang nằm trên mu bàn chân của hắn, cảm thấy những ngày tháng như thế này trôi qua thật sự vô cùng thoải mái.

Hắn suy nghĩ kỹ một chút, bây giờ hắn không thiếu ăn, không thiếu mặc và cũng không thiếu tiền. Giống như là có một loại nỗ lực nào đó đang thôi thúc hắn, cũng may là hắn vẫn còn có một vài đứa học trò cho hắn dạy dỗ. Nếu không, cuộc sống của hắn sẽ thật sự trôi qua rất thanh nhàn.

Ngồi trong một lát, bị phơi nắng đến mức buồn ngủ nên Nguyên An Bình liền đứng dậy. Hắn đem sách sử đặt lên trên bàn, cầm giấy cùng với bút mực đi ra, tự mình thử động thủ mài mực một chút. Hắn cũng đã từng luyện qua mấy năm viết chữ bằng bút lông, học chính là thể chữ Hán. Chỉ là đã qua nhiều năm không có luyện lại, hắn thử chấm mực một chút, rồi ở trên một tờ giấy mỏng thử tìm lại cảm giác một chút.

Luyện viết chữ đến tận giữa trưa, hắn cảm thấy dường như đã tìm lại được cảm giác như trước, liền một lần nữa lấy một tờ giấy mới, viết xuống một câu thơ trong bài thơ Tĩnh Dạ Tứ của Lý Bạch.

Tuy rằng hắn cũng có một chút nhớ nhà, nhưng mà cho dù hắn có tưởng niệm bao nhiêu lần thì hắn cũng không thể quay về địa cầu được.

Chờ làm xong mực nước, Nguyên An Bình liền đem giấy bẻ cong rồi cất vào trong tủ, coi như đây là một loại hoài niệm đi.

Nguyên An Bình rửa sạch mực nước dính trên tay, mắt thấy sắc trời đã đến giữa trưa rồi, hắn liền đi hâm nóng bánh bột ngô, lấy thêm một ít canh gà mà hắn đã tồn trữ trong không gian làm thành một bữa trưa đơn giản. Nói đến canh gà, hắn hiện đang tồn trữ trong không gian hai nồi canh gà lớn. Bởi vì thân thể của hắn cũng giống với Hoắc Tiểu Hàn, đều không được khoẻ mạnh cho lắm. Tuy rằng không gầy đến mức bị một cơn gió thổi qua là bay đi, nhưng xác thực vẫn rất gầy yếu, cho nên đều cần phải được bồi bổ.

Hắn vừa tự hỏi làm sao để tìm được một cơ hội tốt bồi bổ cho Hoắc Tiểu Hàn, vừa đem nồi lớn đi rửa sạch sẽ.

Vừa thu thập xong, thì đám hài tử cũng đều tới rồi. Hắn cũng không lo lắng gì nhiều, trước tiên hắn phải ôn tập cho bọn nhỏ một số kiến thức đã học, còn bản thân hắn cũng sẽ không còn vướng bận để đi làm chuyện riêng của mình.

Chờ đám hài tử đều đã đến đông đủ, hắn mới cầm theo nhánh trúc bước ra ngoài.

Nguyên An Bình đứng trước mặt đám hài tử, thông báo với bọn chúng một tin: “Từ ngày hôm nay trở đi, nguyên bản là mỗi ngày học bốn chữ sẽ đổi lại thành mỗi ngày học tám chữ. Bất quá, các ngươi cứ yên tâm, ta sẽ không giống như trước đây, hôm nay học thì ngày mai sẽ kiểm tra, mà là qua năm ngày mới kiểm tra một lần. Cho nên, các ngươi cũng phải cố gắng thật chăm chỉ mới được, bằng không…”

Hắn vung vẩy nhánh trúc trong tay: “Nhánh trúc trong tay ta cũng không phải chỉ dùng để trang trí.” Nhìn đến từng khuôn mặt nhỏ của bọn chúng đều căng hết cả ra, rất có bộ dạng đã thông suốt, Nguyên An Bình cũng liền bắt đầu dạy cho bọn chúng những chữ mới.

“Ngày hôm nay, chúng ta sẽ học tám chữ ‘Kim sanh Lệ Thuỷ, ngọc xuất Côn Cương’…”

Cả một buổi chiều, Nguyên An Bình nhận thấy tình hình học tập của bọn nhỏ coi như cũng khiến cho hắn thoả mãn. Dù cho hắn đột ngột tăng cường số chữ, hay là trước khi thi, thì những hài tử này vẫn là thật tâm muốn học tập, lại còn phi thường chủ động cố gắng, trong những lúc không được hắn dạy thì bọn nhỏ vẫn đem những chữ trước đó đều học xong.

Dựa theo số lượng học tập tính ra, thì một ngày đều phải học ít nhất là mười chữ mới, nhưng bọn chúng vẫn đều học xong. Cho nên, dưới cái nhìn của hắn thì mỗi ngày chỉ học tám chữ thôi cũng không có vấn đề gì.

Nếu không, mỗi ngày chỉ học có bốn chữ, thì không biết đến khi nào hắn mới dạy xong một ngàn chữ đây? Nói tóm lại, hắn cũng không phải là một người có lòng kiên nhẫn.

Chờ đến khi tan học, nhìn đến từng hài tử đều đã rời đi, Nguyên An Bình liền đem cửa viện đóng lại, trở lại trong phòng rồi tự rót cho mình một chén trà nóng.

Khí trời càng ngày càng lạnh, mới chỉ ở bên ngoài có ba tiếng thôi, mà hắn vẫn cảm thấy bị lạnh cóng đến hoảng.

Nâng chén trà nóng lên uống vài ngụm, sau khi cảm thấy thoải mái hơn được một chút, hắn liền thở dài một hơi: “Mặt trời có mọc cũng chẳng có tác dụng gì, ngày mai phải để cho bọn nhỏ vào trong phòng học mới được.”

Uống xong chén trà, hắn nhìn ra sắc trời ở bên ngoài. Đã là hơn bốn giờ chiều, hắn có cảm giác dường như mình đã có thể ước chừng được thời gian. Hắn đứng dậy nhìn vào trong nồi, cảm thấy mọi thứ đều đã chuẩn bị xong, liền bắt đầu động thủ làm bánh màn thầu.

Trên thực tế, xưa nay hắn cũng chưa từng làm bánh màn thầu, còn làm ra thành hình dạng gì, hắn cũng không thể nào đoán trước. Thế nhưng, dù có như thế nào thì hắn cũng phải làm thử xem. Nếu không, hắn sẽ không bao giờ biết được cách làm bột lên men là như thế nào.

Hắn vẩy một ít bột mì lên tấm thớt, đang muốn đem bột đã ủ lên men đặt ở bên trong chậu sứ lên tấm thớt, thì hắn bỗng nghe thấy ở bên ngoài có tiếng gõ cửa. Hắn quay người, hướng về phía đại môn hô: “Cửa không có khoá, đẩy cửa vào đi.”

Sau đó, Hoắc Tiểu Hàn cõng theo một gánh củi đi vào. Nhìn đến Hoắc Tiểu Hàn đang cõng trên lưng một gánh củi lớn, đến nỗi toàn bộ thân thể đều bị áp cong, hắn liền vội vã chạy tới.

Nguyên An Bình một bên cau mày, đưa tay giúp y đỡ lấy gánh củi, một bên trách mắng: “Sao ngươi lại có thể thành thật như vậy?! Không phải ta đã nói ngươi phải cẩn thận rồi sao? Ngươi chỉ cần lấy một ít củi mang đến đây là được rồi!”

Hoắc Tiểu Hàn thở ra một hơi, đáp: “Cũng không có bao nhiêu củi, dù sao cũng là tiền do ngươi bỏ ra, nếu như ta lấy củi quá ít, ngươi sẽ bị thiệt thòi. Với lại, nếu như ta đốn quá ít củi, nếu có người nhìn thấy sẽ bị người ta nói.”

Sắc mặt của Nguyên An Bình cực kỳ khó coi: “Ta bỏ tiền ra cũng không phải mua sự mệt nhọc của ngươi! Nếu như có người nhìn thấy, thì ngươi chỉ cần nói rằng ngươi đem củi qua nhiều chuyến là được. Chẳng lẽ bọn họ còn rảnh rỗi đến mức sẽ chạy đến nhà ta kiểm tra sao?!”

Hoắc Tiểu Hàn thấy hắn đã sinh khí, liền cúi đầu không dám nói gì nữa, y cảm thấy có chút khổ sở a.

Nguyên An Bình nhìn thấy y cúi đầu, cũng không thể làm gì được y, hắn liền thở dài một chút, ngữ khí vẫn không tốt như trước: “Đứng ở đây hứng gió lạnh sao? Mau vào trong nhà đi.” Nói xong, hắn liền đi vào trong phòng trước, Hoắc Tiểu Hàn không dám cãi lệnh, chỉ có thể cúi đầu đi theo phía sau hắn.

Nguyên An Bình đi tới chỗ tấm thớt, không để ý đến y, mà tiếp tục nghiên cứu món bánh mình đang làm.



Hoắc Tiểu Hàn đợi một lát, thử ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn hắn một cái, nhỏ giọng hỏi: “Ngươi đang muốn làm bánh màn thầu sao?”

Nguyên An Bình ngẩng đầu nhìn về phía y, nhìn đến bộ dáng cẩn thận từng li từng tý của y, hắn cũng không thể tiếp tục bày ra sắc mặt khó coi kia nữa, giọng nói của hắn trở nên ôn hoà hơn một chút: “Phải! Ta định lấy một ít bột lên men để làm bánh màn thầu.”

Hoắc Tiểu Hàn nhìn thấy sắc mặt của hắn đã thay đổi tốt hơn, liền yên tâm trở lại, rồi vội vã nói với hắn: “Ngươi không biết cách nhào bột phải không? Để ta làm giúp ngươi.”

Thấy y muốn tiến lên hỗ trợ, Nguyên An Bình liền dịch người lui qua một bên, xem như là đồng ý.

Hoắc Tiểu Hàn thấy vậy liền vội vã đi rửa sạch tay, sau đó liền đi nhào bột, thật giống như chỉ sợ mình chậm một chút là Nguyên An Bình sẽ không cho y làm nữa.

Nguyên An Bình quan sát thủ pháp thành thục của Hoắc Tiểu Hàn, cảm thấy rằng y làm tốt hơn chính mình nhiều lắm. Hắn đành đi qua một bên nhóm lửa, nấu nước, thuận tiện lén lút đem một chút canh gà cùng với thịt gà bỏ vào trong một cái chảo.

Nguyên An Bình nhét mấy nhánh củi vào bên dưới đáy nồi, sau đó liền nói với Hoắc Tiểu Hàn: “Tiểu Hàn! Ngươi chừa lại cho ta một ít bột, ta muốn làm thêm năm cái bánh đường.”

Hoắc Tiểu Hàn cười cười, quay đầu lại đáp: “Hảo!” Nhìn đến bột mì và bột lên men trong tay mình, y nghĩ thầm cuộc sống của Nguyên An Bình quả thực rất tốt đẹp, y cũng rất cao hứng giùm cho hắn.

Đợi đến khi Hoắc Tiểu Hàn đem bánh màn thầu cùng với bột mì đều nhào xong, y liền bắt đầu bao tiếp bánh đường, Nguyên An Bình cầm hủ đường đi tới: “Dạy ta một chút nên làm sao để bao?”

Hoắc Tiểu Hàn cầm lấy hủ đường: “Rất đơn giản, giống như cách bao vằn thắn vậy đó.”

Nguyên An Bình nhún vai: “Ngay cả sủi cảo ta cũng không biết bao.”

Hoắc Tiểu Hàn không khỏi mỉm cười đáp: “Ta dạy cho ngươi.”

Trước tiên, y dùng một cái chày cán bột mì ra thành năm miếng, sau đó lấy ra một cái làm mẫu cho Nguyên An Bình xem: “Bỏ một ít đường vào chính giữa nhân bánh, nhưng không cần bỏ quá nhiều. Nếu nhiều quá thì đường sẽ bị lộ ra ngoài, rồi đem bao lại giống như vầy.” Y bao lại thành một cái hình tam giác, từ ba cục bột nhăn nheo liền trở nên rất dễ nhìn.

Nguyên An Bình nhìn đến động tác của y, cũng ở một bên mà nâng tay học theo, chỉ là trong lúc thêm đường hắn có lỡ tay một chút, bao thành hình dạng rất khó coi, nhưng ít nhất thì hắn bao cũng rất kín đáo, không có một khe hở nào lộ ra. Tuy nhiên, nếu như đem so sánh với bánh đường của Hoắc Tiểu Hàn, thì lại có chút thê thảm đến mức không nỡ nhìn.

Hoắc Tiểu Hàn ở một bên an ủi hắn: “Ngươi chỉ cần luyện tập nhiều một chút, chắc chắn sẽ bao được dễ nhìn hơn a.”

Nguyên An Bình đem bánh đường đặt qua một bên, hắn ngược lại cũng không quá để ý, cười đáp: “Ta nghĩ số bánh còn lại ngươi nên bao hết đi, ta đi canh chừng nồi canh.”

Hoắc Tiểu Hàn liền nhanh chóng đem ba cái đường còn lại đều bao hảo, hỏi Nguyên An Bình đang ở một bên nhóm lửa: “Nước sôi chưa?”

Nguyên An Bình nhìn đến cái nồi đang bóc khói: “Rồi, ngươi bỏ bánh màn thầu vào đi.”

Hoắc Tiểu Hàn đem bánh màn thầu đặt lên trên một cái vỉ bằng trúc, bày sẵn một tấm vải, rồi y liền đem từng cái bánh màn thầu đặt lên trên vỉ trúc, đậy nắp lại. Sau đó, y liền chạy tới tiếp nhận công việc trên tay Nguyên An Bình: “Để ta nhóm lửa cho, ngươi đi nghỉ một chút đi.”

Nguyên An Bình tránh qua một bên, thế nhưng hắn cũng không có ý định đi nghỉ ngơi, mà là cầm một ít thịt viên cùng với một chút cải thảo đi ra, chuẩn bị xào thịt cùng với cải thảo. Hết cách rồi, đang trong mùa đông nên thực sự không có cái gì để ăn, tuy rằng ở trong không gian của hắn cũng có tồn trữ một ít rau dưa, nhưng mà hắn lại không dám lấy ra ăn.

Đem thức ăn rửa sạch rồi cắt ra, chuẩn bị tiếp tục đi rửa nồi để xào rau, hắn liền nhớ tới hôm qua mình có chừa lại một nồi canh gà nhỏ. Ngoại trừ phần canh bên ngoài, thì bên trong cũng vẫn còn lại hai cái đùi gà.

Hoắc Tiểu Hàn nhìn thấy hắn đang bận việc, sau khi thêm một khúc củi vào dưới đáy nồi, y liền đứng dậy: “An Bình ca! Ngươi muốn xào rau sao? Để ta giúp ngươi.”

“Được! Ta đem nồi đi rửa, ngươi phụ trách xào rau.” Hắn nhấc tay chỉ về hướng mấy cái bình nằm ở bên cạnh tấm thớt: “Cái bình lớn kia chính là bình đựng dầu, còn mấy cái bình nhỏ khác thì đựng gia vị, ngươi xem rồi làm thức ăn đi.”

Hoắc Tiểu Hàn đi tới nhìn một chút, vài loại gia vị thì y đều biết. Tuy rằng thường ngày y không nỡ dùng quá nhiều gia vị, chờ đến sau Tết thì phải mua thêm một ít gia vị khác để dùng.

Hai người bận việc một phen, chờ đến khi họ làm xong thức ăn, thì nồi bánh màn thầu bên kia cũng đã bốc lên một làn khói trắng nghi ngút, đặc biệt cực kỳ thơm. Nguyên An Bình chỉ vừa ngửi một chút, thì lại phát hiện bản thân hắn cảm thấy có chút đói bụng rồi.

Khi còn bé, hắn đặc biệt rất thích ăn bánh màn thầu vừa mới lấy ra từ trong nồi, khi đó hắn căn bản không cần phải ăn cơm nữa. Lấy một vài quả ớt băm nhỏ ra, rồi lại cho thêm một chút muối, lấy nước nóng bỏ vào, làm thành một loại nước chấm, đem bánh màn thầu chấm xuống một chút rồi bắt đầu ăn. Hắn cảm thấy lúc đó ăn vào rất là ngon, mỹ vị đến mức không cách nào để hình dung. Nhưng mà, đó cũng chỉ là mùi vị trong ký ức của hắn, hiện tại lại không thể nào ăn ra được loại cảm giác đó.

Hai người cùng nhau dùng đũa đem bánh màn thầu từ trong nồi gắp ra, một luồng hương thơm từ bánh màn thầu cũng từ đó bay ra.

Hoắc Tiểu Hàn vô cùng cao hứng: “Thật là thơm a.”

Nguyên An Bình thấy y vui vẻ như vậy, liền không nhịn được cười nói: “Nếu thơm như vậy thì ngươi mau ăn đi.” Nói xong, hắn liền đem giỏ bánh đặt lên bàn, rồi đem ra thêm một ít thức ăn cùng với một nồi canh gà. Hắn chia canh gà ra cho cả hai, mỗi người đều được một cái đùi gà.

Nguyên An Bình đem bát canh gà đặt ở trước mặt Hoắc Tiểu Hàn, sau đó liền đưa cho y nửa cái bánh màn thầu: “Ngươi ăn trước nửa cái, chừa bụng lại để còn ăn bánh đường.”

Hoắc Tiểu Hàn xua tay: “An Bình ca! Ngươi ăn trước đi, ta phải đi hâm lại cháo.”

Nguyên An Bình ngăn cản y: “Ngươi đừng lo, cứ để ta làm là được rồi, cơm vừa nấu xong là phải ăn ngay. Ngươi uống canh gà trước, rồi ăn cái đùi gà này đi, hảo hảo bồi bổ thân thể.”

Nói xong, hắn liền chạy đi đổi nước trong nồi bánh màn thầu, thêm vài nhánh củi ở dưới đáy nồi, sau đó hắn liền quay trở lại bàn cơm. Để cho củi cháy như vậy là được, không cần phải ở một bên canh chừng.

Nguyên An Bình ngồi xuống, ăn một phần thức ăn do chính tay Hoắc Tiểu Hàn xào, liền không ngừng gật đầu tán dương: “Cũng chỉ có ngươi là xào đồ ăn ngon nhất.”

Hoắc Tiểu Hàn nghe hắn nói như vậy cũng rất cao hứng: “Thực ra là bởi vì ở nhà ngươi có nhiều đồ gia vị, cùng với cho thêm nhiều dầu là thức ăn khẳng định sẽ rất ngon.”

Nguyên An Bình lắc đầu: “Bình thường ta nấu đồ ăn cũng bỏ vào không ít gia vị, nhưng mùi vị cũng chỉ có thể ăn tạm mà thôi. Nói cho cùng, là do tay nghề của ngươi rất tốt.”

Hoắc Tiểu Hàn thấy hắn thích như vậy, tâm trạng cũng rất vui vẻ cười nói: “Ngươi là người đọc sách, không rành trong việc nấu cơm là phải.”

Nguyên An Bình nghe xong liền cười ha ha: “Lẽ nào ở đây cũng thịnh hành cái chuyện quân tử xa nhà bếp sao?”

Hoắc Tiểu Hàn cười cười với hắn, y cũng không hiểu lắm ý của Nguyên An Bình là gì.

Nguyên An Bình nhìn vào trong bát của y, canh gà thì y có uống không ít, nhưng còn đùi gà thì y lại chưa ăn: “Ngươi mau ăn đùi gà đi, để xương ở trên bàn là được rồi, lát nữa ta sẽ đem cho đám Nghiên Mực ăn.”

Hắn nói xong, liền bắt đầu cầm cái đùi gà trong bát của mình ăn. Thật ra thì hắn cũng không thích mỗi ngày đều phải ăn thịt, nhưng mà nghĩ đến cơ thể gầy yếu của mình, cùng với mong ước được cao lên trước đây, hắn vẫn đành phải ăn.

Ăn xong đùi gà, ba con chó nhỏ ở một bên thì đang thèm thuồng mà hừ hừ vài tiếng. Tuy nhiên, Nguyên An Bình vẫn chưa có ý định uy cho chúng nó ăn, đám chó con chỉ có thể tiếp tục đứng ở một bên hừ hừ.

Hoắc Tiểu Hàn thấy mấy tiểu tử này thật đáng thương, định đem xương cho chúng nó ăn thì lại bị Nguyên An Bình ngăn cản.

“Ngươi ăn đi, đừng để ý đến chúng nó, chờ chúng ta ăn xong rồi sẽ uy cho bọn nó ăn. Nếu không, sau này cứ mỗi lần ăn cơm là chúng nó sẽ bám dính lấy ngươi.”

Hoắc Tiểu Hàn nghe thấy hắn nói như vậy, liếc nhìn đến ba con chó nhỏ, y bỗng có một loại cảm giác thấy chúng đáng thương mà chẳng giúp gì được.

Hai người một bên ăn cơm, một bên thỉnh thoảng trò chuyện vài câu, họ đều cảm thấy rất vui vẻ.

Chờ cháo trong nồi đã nấu xong, Nguyên An Bình liền xới một bát cho Hoắc Tiểu Hàn, rồi bỏ thêm một muỗng đường trắng.

Hoắc Tiểu Hàn nhìn bát, xoa bụng nói: “Ta không thể ăn nổi nữa.”

Nguyên An Bình không để ý đáp: “Không sao, có thể uống được bao nhiêu thì uống, còn lại thì để cho chúng nó.” Nói xong, hắn liền đưa tay chỉ đến ba con chó con.

Hoắc Tiểu Hàn nhìn đến bát cháo được bỏ thêm đường kia, cảm thấy nếu đem cho chó uống thì có vài phần đáng tiếc.

Nguyên An Bình hiểu được ý nghĩ của y, hắn nở nụ cười: “Ngươi đừng cố gắng uống, nếu để bụng no quá sẽ không tốt. Để lại cho chúng nó cũng không có việc gì, coi như để cho chúng nó được ăn ngon một bữa.”

Hoắc Tiểu Hàn nhìn về phía mấy con chó, đám chó con cũng đang nhìn về phía y, y cảm thấy đám chó con này thật sự rất đáng yêu, y nghĩ thầm ‘Vậy thì mình sẽ chừa lại cho chúng nó một ít.’

Ăn xong một bữa cơm, Hoắc Tiểu Hàn được ăn no đến căng bụng, nhưng y thật sự cảm thấy rất ngon. Y giúp đỡ Nguyên An Bình thu dọn bát đũa, nhìn ra sắc trời bên ngoài một chút, cũng đã đến lúc phải về nhà rồi.

Nguyên An Bình bảo y chờ hắn một chút, sau đó hắn liền đi vào trong phòng lấy ra một số thứ.

Hắn cầm ra một ít bông gòn cùng với một đôi bao tay: “Đôi bao tay này rất ấm áp, khi nào làm việc ngươi nhớ lấy ra dùng. Ở bên ngoài ta có may thêm một tấm vải cũ, nên nương của ngươi sẽ không hoài nghi. Còn số bông gòn này, ngươi hãy âm thầm mang về nhà, đừng để cho người nhà của ngươi nhìn thấy.”

Hoắc Tiểu Hàn đáp: “Ta vẫn chưa thể lấy bông gòn được, số quần áo cũ cùng với đệm chăn kia ta còn chưa giặt sạch. Còn đôi bao tay này là sao?”

Y chưa bao giờ nhìn thấy vật nào giống như vậy, cầm trong tay thử nhìn một chút, y cảm thấy rằng thứ này có chút kỳ quái.

Nguyên An Bình làm mẫu đeo vào cho y xem: “Như vậy thì tay sẽ không bị cóng, ngươi thử đi.”

Hoắc Tiểu Hàn đeo vào trên tay, y cảm thấy yêu thích vô cùng: “Ấm thật a.”

“Ngươi xuất môn nhớ mang theo đôi bao tay này, miễn cho tay bị giá rét làm cho tổn thương.”

Tất nhiên, đôi bao tay này chính là món đồ ở trong không gian của hắn. Thế nhưng, để có thể mang nó ra bên ngoài, thì hắn vẫn phải may một lớp vải mỏng bên ngoài để che giấu. Vì Hoắc Tiểu Hàn, nên hắn cũng phải dụng tâm một chút.

Hoắc Tiểu Hàn rất là cảm kích: “Cảm tạ.”

“Đừng khách khí.” Vừa nói, hắn vừa dùng vải bố bọc lại hai cái bánh bao cùng với hai cái bánh đường cho y.

“Hai cái bánh bao này đưa cho Nhị tẩu của ngươi, còn bánh đường thì ngươi hãy tự giữ lại cho mình ăn.”

“Được.” Hoắc Tiểu Hàn đem đồ ăn bỏ vào trong túi.

Nguyên An Bình suy nghĩ một chút rồi dặn dò y: “Nhớ! Ngày mai đừng mang nhiều củi như vậy đến đây nữa.”

Sau đó, hắn lấy ra ba mươi văn tiền: “Cái này là tiền trong mười ngày, đưa cho nương của ngươi đi. Như vậy, mỗi ngày bà ta cũng sẽ không đòi tiền ngươi, cũng đỡ phiền phức.”

Hơn nữa, nếu cứ thu tiền một lần như vậy, họ Lưu kia sẽ càng lưu ý tới việc đưa củi tới cho nhà mình hơn, đối Hoắc Tiểu Hàn cũng có thể sẽ trưng ra sắc mặt dễ chịu một chút.

Hoắc Tiểu Hàn đi rồi, Nguyên An Bình liền đem thức ăn còn dư đều đổ vào trong bát của đám chó con. Ba con chó con thấy vậy lập tức nhào tới, ba cái đầu nhỏ chụm vào trong bát, ba chiếc đuôi nhỏ cũng vẩy qua vẩy lại không ngừng.

“Đêm nay các ngươi được ăn ngon, còn được ăn thịt đấy nhé.” Trong lòng hắn đang suy nghĩ ngày mai nên làm món gì ngon để cho Hoắc Tiểu Hàn ăn, mọi khi chỉ ăn có một mình thì hắn chỉ ăn qua loa một chút, lần này có người ăn cùng thì hắn vẫn nên bỏ ra một chút tâm tư.

Mà ở bên này, Hoắc Tiểu Hàn cũng đã đem ba mươi văn tiền kia giao cho họ Lưu. Quả thực rất giống với những suy đoán của Nguyên An Bình, họ Lưu rất là vui vẻ, lại còn rất hiếm khi mà cho Hoắc Tiểu Hàn một sắc mặt ôn hoà, cho phép y buổi tối được ăn hai cái bánh bột ngô.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm dịch vụ sẽ giúp bạn có được lựa chọn đúng đắn trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam bao gồm dịch vụ, thương mại và sản xuất. Các công ty chất lượng và uy tín được xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang so sánh nhất chẳng hạn như ma giam gia vps vultr, cai vi momo 2021 nhan voucher 100k rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.

loading...
DMCA.com Protection Status