Y quan cầm thú

Chương 33: Mệnh là phải đánh mới có


Một chiếc thuyền mui đen đang trôi trên mặt nước yên tĩnh, mặt nước đuôi thuyền tỏa ánh sáng, chậm rãi chạy tới hướng hai người, Bách Lệ Ti nhẹ giọng nói: " Hắn đến!"

Đường Liệp mang theo nghi vấn đầy bụng, đi theo phía sau Bách Lệ Ti lên boong tàu, gió đêm nhẹ thổi, trên mui thuyền màu đen có một ngọn đèn chập chờn theo gió, chiếu tới cảnh trí trên thuyền lúc sáng lúc tối, càng tăng thêm vẻ quỷ dị.

Trong căn phòng nhỏ bên trong boong tàu một thanh âm trầm thấp cất lên: " Đường tiên sinh, xin mời vào bên trong ngồi!"

Giờ phút này Bách Lệ Ti cũng thu hồi nụ cười, cung kính đứng bên ngoài khoang thuyền, tỏ ý cho Đường Liệp một mình đi vào trong phòng nhỏ.

Đường Liệp hít vào một hơi không khí trong trẻo nhưng lạnh lùng, mượn cơ hội giúp cho nhịp tim của mình vững vàng trở lại, đẩy bức rèm che khoang thuyền, khom người đi vào bên trong.

Nhìn thấy một vị trung niên mập mạp đang ngồi khoanh chân trước bàn nhỏ, đầu hắn như nằm trên bả vai, nhìn vào giống như không có cổ, bụng to, đôi mắt nhỏ đang cười tủm tỉm nhìn Đường Liệp, hai má đầy mỡ vì nụ cười của hắn không ngừng rung động: " Đường tiên sinh, mời ngồi!"

Đường Liệp trừng lớn hai mắt, người mập mạp trước mắt này chính là Phúc Long Hải, cự phú của đế đô. Hắn và Phúc Long Hải mặc dù gặp nhau không chỉ một lần, nhưng cũng không có kết giao sâu đậm, càng không tưởng tượng được hắn lại có liên lạc mật thiết với Hoa Nguyệt Phường. Đường Liệp chậm rãi ngồi xuống đối diện Phúc Long Hải, tay phải vô ý thức đặt lên vị trí cây súng lục bên hông, chỉ cần Phúc Long Hải có bất cứ cử động gì bất lợi với hắn, hắn sẽ một phát đạn lấy đi tính mạng của tên mập này.

Phúc Long Hải rót đầy rượu cho Đường Liệp, bưng chén rượu lên nói: " Ngươi không cần lo lắng, ta không có bất luận ác ý gì với ngươi, từ sau khi ta gặp Đường tiên sinh lần thứ hai, ta đã bắt đầu lưu ý tin tức của Đường tiên sinh."

Đường Liệp lạnh lùng nói: " Ngươi đang giám thị ta?" Hắn đột nhiên liên tưởng đến những ưu đãi đối với mình ở Hoa Nguyệt Phường, lúc ban đầu có lẽ vì mặt mũi của Lang Uyên và Tư Mã Thiên Phong, sau lại dám chắc là do một tay Phúc Long Hải an bài, nếu không thì Đỗ Toa Toa lại cho Bách Lệ Ti tự mình ra trận? Nghĩ tới đây trong lòng không khỏi có chút uể oải, xem ra mị lực nam tính của mình cũng không cường đại như trong tưởng tượng.

Phúc Long Hải mỉm cười nói: " Đường tiên sinh chỉ trong thời gian ngắn, làm ra thật nhiều đại sự kinh thiên động địa, Phúc Long Hải ta làm sao mà có mắt không tròng đây?"

Ngón tay mập mạp của hắn bưng chén rượu, hướng Đường Liệp làm động tác mời mọc, rồi bưng lên uống cạn: " Cũng giống như Đường tiên sinh, ta không phải người của Huyền Vũ quốc, mục đích ở lại quốc gia này, là vì thu hoạch ích lợi lớn nhất."

Lời của hắn dần dần khiến cho Đường Liệp hứng thú, Đường Liệp thấp giọng nói: " Theo ta được biết, ngươi là một thương nhân, nhưng từ cử động hôm nay của ngươi đến xem, mục đích của ngươi không đơn giản chỉ là kiếm tiền!"

Phúc Long Hải ha ha phá lên cười, ánh mắt nhỏ toát ra vẻ hâm mộ: " Đường tiên sinh quả nhiên không phải người tầm thường, thật không dám giấu giếm, ta là địch nhân của Huyền Vũ quốc."

Trong lòng Đường Liệp đã hiểu được, Phúc Long Hải này cầm chắc là gián điệp do địch nhân cài vào, ở lại Huyền Vũ quốc dò hỏi tình báo, tùy thời phá hư, nhưng như vậy cũng tốt, ít nhất hắn sẽ không bán đứng mình.

Phúc Long Hải nói: " Chỉ bằng vào ngươi chỉ sợ không thể mang theo Huyền Ba công chúa thoát đi đế đô, sở dĩ ta muốn tìm ngươi, là vì trợ giúp ngươi."

" Tại sao?"

Vẻ mặt Phúc Long Hải đột nhiên trở nên ngưng trọng: " Nếu Huyền Ba công chúa chết đi, Huyền Diên sẽ không hề lo lắng leo lên đế vị, cả Huyền Vũ quốc ở trong thời gian ngắn sẽ ổn định lại lần nữa, mà ta thì lại không muốn như thế."

Đường Liệp gật đầu nói: " Ngươi muốn cho Huyền Ba công chúa sống sót, chính là muốn Huyền Vũ quốc luôn luôn bị chia rẽ, để cho nội bộ phân tranh, chậm rãi hao tổn."

" Đường tiên sinh thật sự là hiểu được lòng người!"

Đường Liệp lạnh nhạt cười: " Chuyện của Huyền Vũ quốc có quan hệ gì với ta?"

" Trước khi Đường tiên sinh vào cung có lẽ không có vấn đề gì, nhưng bây giờ Đường tiên sinh đã không thể bỏ qua một bên sự liên hệ, Huyền Diên đã đem tội danh bắt cóc công chúa áp đặt lên đầu ngươi, cho dù ngươi chạy trốn tới chân trời, hắn cũng muốn bắt được ngươi!"

Đường Liệp trầm mặc, mỗi một lời của Phúc Long Hải đều theo tình hình thực tế, vô luận hắn có tình nguyện hay không, vận mệnh của hắn và Huyền Ba đã sớm liên lạc chặt chẽ.

Phúc Long Hải nói: " Ta có thể trợ giúp cho các ngươi thoát đi đế đô, rời xa phạm vi lực lượng của Huyền Diên."

" Làm sao giúp ta?"

Phúc Long Hải chậm rãi đặt chén rượu xuống, cầm lấy hộp gấm bên người, đặt trước mặt Đường Liệp: " Đây là năm cái mặt nạ da người, đeo nó lên, hẳn là có thể tránh né tai mắt người bình thường."

Đường Liệp thu hồi hộp gấm, đứng dậy hướng Phúc Long Hải cáo biệt.

Phúc Long Hải lại nói: " Có biết vì sao Bách Lệ Ti lại dễ dàng nhận ra ngươi?"

Đường Liệp lắc đầu.

Phúc Long Hải nói: " Phượng Dự tộc nhân có khứu giác trời sinh linh mẫn, chỉ cần cùng bọn họ tiếp xúc qua một lần, bọn họ sẽ nhớ được mùi vị trên người của ngươi, Bách Lệ Ti đã có thể làm được, vậy những người khác cũng có thể làm được, ở bên trong hộp gấm có vài cành Nhược Thu Đằng, ngâm vào trong nước tắm rửa, có thể thay đổi mùi vị."

" Cảm ơn!" Đây là lần đầu tiên Đường Liệp nói lời cảm tạ với Phúc Long Hải.

phúc Long Hải cười nói: " Ngươi không cần cảm tạ ta, sở dĩ ta giúp ngươi, cũng bởi vì nguyên nhân ở công chúa, có chuyện ta phải nhắc nhở ngươi, nghe đồn hoàng tộc của Huyền Vũ quốc sinh ra là có long huyết, long huyết sẽ làm cho thân thể của bọn họ khác hẳn người thường, tác dụng của Nhược Nhu Đằng đối với bọn họ chỉ sợ không lớn, vì thế tốt nhất ngươi nên tự mình cẩn thận, ngàn vạn lần không nên rơi vào trong tay của Huyền Diên."

Đường Liệp đột nhiên nhớ tới một chuyện: " Có biện pháp nào thông tri cho Bảo Thụ Vương Tuần Niết?"

Phúc Long Hải chậm rãi lắc đầu nói: " Bảo Thụ Vương Tuần Niết đã mất tích hai ngày, chỉ sợ lành ít dữ nhiều." Hắn vỗ vỗ đầu vai Đường Liệp nói: " Ngươi chỉ cần nhớ kỹ, bảo trụ tính mạng của công chúa Huyền Ba, ngươi có thể có điều kiện sống sót, chuyện nội bộ của Huyền Vũ quốc rắc rối phức tạp, đừng nói là ngươi, ngay cả ta còn có chút nhìn không thấu."

Đường Liệp lớn tiếng nói: " Chuyện Huyền Diên đã làm sớm muộn gì cũng rơi vào tai lão hoàng đế, chẳng lẽ hắn mặc kệ hay sao?"

Phúc Long Hải nói: " Người muốn giết Huyền Ba không chỉ một mình Huyền Diên, muốn bảo trụ tính mạng của nàng cũng có khối người, Huyền Vũ quốc sở dĩ rơi xuống cục diện hôm nay cũng không phải chuyện ngẫu nhiên, ta dám nói, ngày vong quốc sẽ không còn lâu nữa."

Phúc Long Hải để cho Bách Lệ Ti tiễn Đường Liệp ra ngoài thành, tới lúc chia tay, Bách Lệ Ti ôm cánh tay Đường Liệp, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn, ôn nhu nói: " Lần này Đường tiên sinh đi, chẳng biết khi nào có điều kiện gặp lại, ngươi sẽ không quên ta chứ?"

Giờ khắc này, trong lòng Đường Liệp không khỏi có chút thương cảm, nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của Bách Lệ Ti, thấp giọng nói: " Nhân sinh thật sự có rất nhiều chuyện bất đắc dĩ, học được lãng quên là tốt, tỉnh táo thì càng thêm phiền muộn."

Bách Lệ Ti như có suy nghĩ gì, hồi lâu gật đầu, nhẹ giọng nói: " Cố gắng sống sót, ta tin tưởng, ngươi nhất định có thể tránh được trường kiếp nạn này!"

Đường Liệp mỉm cười gật đầu, xoay người sải bước tới bên con tuấn mã Bách Lệ Ti đưa cho, hướng phương xa phóng đi.

Bách Lệ Ti đưa mắt nhìn theo bóng lưng anh tuấn cao ngất của hắn, đột nhiên trong đôi mắt đẹp hiện lên một tia áy náy.

Đường Liệp cưỡi tuấn mã Bách Lệ Ti đưa cho hắn suốt đêm chạy trở về nhà tranh mà Huyền Ba ẩn thân, lúc này đã là nửa đêm, nhà tranh lẳng lặng đắm chìm trong ánh trăng, dòng suối nhỏ u uyển như ngọc quanh quẩn chung quanh nhà tranh, gió đêm nhẹ thổi, đưa tới hương hoa dại lan tỏa, Đường Liệp nhìn thấy ngọn đèn màu da cam trước cửa sổ, nội tâm khẩn trương rốt cuộc buông lỏng xuống, Huyền Ba nhất định đang chờ đợi mình trở về.

Buộc tuấn mã vào cây nhỏ trước nhà tranh, Đường Liệp đi nhanh vào trước cửa, nhẹ nhàng gõ, cửa phòng từ từ mở ra, nương theo ánh nến cũng nhìn thấy bên trong không có người.

Trong lòng Đường Liệp không khỏi chất động, chẳng lẽ có người thừa dịp hắn vắng mặt đã cướp đi Huyền Ba công chúa?

Lúc này phía sau truyền đến tiếng bước chân, Đường Liệp quay đầu lại, nhìn thấy Huyền Ba từ bụi cỏ phía bên phải đi ra, đôi mắt đẹp màu lam vẫn mang theo vẻ sợ hãi: " Ta còn tưởng địch nhân đến..." Nhìn thấy khuôn mặt kiên nghị của Đường Liệp, trái tim của nàng cảm thấy một trận ấm áp không có lý do, từ khi Đường Liệp đi rồi, nàng chưa an tâm giây phút nào.

Đường Liệp cười nói: " Ta đã đáp ứng ngươi, sẽ lập tức quay về!"

Hai người đi vào bên trong phòng, Đường Liệp đem chuyện mình biết được tại đế đô nói cho Huyền Ba, Huyền Ba nghe được Bảo Thụ Vương Tuần Niết cũng đã mất tích, trong lòng chua xót không thôi, nhịn không được rơi nước mắt.

Đường Liệp trong lúc nhất thời không biết làm sao an ủi nàng, đột nhiên nhớ tới hộp gấm Phúc Long Hải đưa cho hắn, lấy ra đặt lên bàn, thấp giọng nói: " Phúc Long Hải tặng cho ta một chút công cụ dịch dung, đối với chuyện chúng ta chạy trốn có trợ giúp rất lớn."

Hắn tự tay muốn mở hộp gấm, lại bị Huyền Ba chụp cổ tay: " Chậm!"

Đường Liệp có chút mê hoặc nhìn Huyền Ba.

Huyền Ba nói: " Có chuyện ta nghĩ mãi không rõ, Phúc Long Hải căn bản không cần tiết lộ thân phận của mình, hắn làm như vậy không phải là lưu lại tai họa ngầm cho chính mình hay sao, nếu như tương lai ngươi rơi vào trong tay hoàng huynh ta, không chịu nổi cực hình, khai hắn ra chẳng phải là không ổn?"

Trong lòng Đường Liệp trầm xuống, tại sao hắn lại không nghĩ ra? Phúc Long Hải đích xác không cần bại lộ thân phận, chẳng qua chỉ muốn lấy lòng tin của mình, lý do này quả thật quá mức gượng ép.

Huyền Ba nói: " Ta lo lắng trong đó nhất định có gian trá, vì an toàn, chúng ta mau ly khai nơi này."

Đường Liệp nhìn hộp gấm, đột nhiên nhớ tới lời của Phúc Long Khải, Phượng Dự tộc nhân trời sinh khứu giác linh mẫn, khó nói hắn dùng hộp gấm làm dấu vết, muốn dùng phương pháp tìm chỗ ẩn thân của công chúa, nghĩ tới đây, trong lòng hắn càng ảo não, tự trách mình tại sao lại có thể sơ hở như vậy? Hắn đi đến chỗ để vũ khí, mở cửa, lấy ra một thanh trường đao: " Chúng ta lên ngựa rời khỏi chỗ này!"

Huyền Ba gật đầu, từ trong chỗ để vũ khí tuyển ra một Thanh Đồng Liên Nỗ, nếu như gặp nguy hiểm, có thể dùng để phòng thân.

Hai người một trước một sau hướng ngoài cửa đi đến, vừa mới tới gần cửa phòng, lại nghe một tiếng rít bén nhọn, hai mũi tên đã phá tung cửa sổ bắn về phía ngực Đường Liệp, Đường Liệp trong khoảng thời gian này được Phúc Mộ Kim chỉ điểm và chỉ đạo, phản ứng đề cao rất lớn, cơ hồ xuất phát từ bản năng, trở tay huy đao ngăn trở mũi tên, hai bên chạm nhau phát ra vạn điểm hỏa tinh. Bước chân của hắn lui về phía sau ba bước mới dừng lại, Đường Liệp ngạc nhiên không ngờ đối phương lại có được lực đạo mạnh mẽ như thế.

Huyền Ba dùng chưởng phách về phía ánh nến, ánh nến lập tức dập tắt, cả nhà tranh lâm vào bóng tối, cử động của nàng mục đích làm cho địch nhân không thể từ trong quang ảnh mà nhận ra vị trí của bọn họ.

Bên ngoài một thanh âm âm lãnh truyền đến: " Đường Liệp, giao ra Huyền Ba công chúa, ta tha cho ngươi một mạng!"

Đường Liệp cười lạnh nói: " Con mẹ ngươi đó! Ai chết trong tay ai còn rất khó nói..."

Lời còn chưa dứt lại có một mũi tên xuyên qua tường đất của nhà tranh, chuẩn xác không lầm bắn ngay vào ngực Đường Liệp, Đường Liệp phản ứng nhạy bén, trong bóng tối mặc dù không thấy rõ quỹ tích của mũi tên, nhưng trường đao tiện tay hươ lên, vậy mà tinh chuẩn bổ vào trên mũi tên, một trận hỏa tinh lóa mắt hiện lên, mũi tên cong vẹo rơi trên mặt đất.

Đường Liệp thầm mắng đối thủ hèn hạ, cố ý dụ hắn nói chuyện, do đó phán đoán được vị trí của hắn.

Hắn lặng lẽ đi tới gần cửa sổ, từ bên hông lấy ra khẩu súng lục, nhìn ra khe hở cửa sổ, nhìn thấy một nam tử mặc trường bào màu lam đậm đang lẳng lặng đứng trong rừng cây phía trước nhà tranh, trên đầu hắn mang mặt nạ bàu bạc, cho nên nhìn không rõ gương mặt của hắn, mái tóc màu bạc buông sau đầu, thân thể cường tráng khôi ngô, hai tay cầm trường cung màu vàng, nhắm ngay phương hướng nhà tranh.

Đường Liệp dùng sức cắn môi dưới, mở chốt an toàn của cây súng, động tĩnh nhỏ xíu này lập tức làm cho nam tử áo lam cảnh giác, mũi tên màu vàng lao nhanh về phía vị trí của Đường Liệp, Đường Liệp vô ý thức ngửa ra sau, mặc dù làm ra phản ứng nhưng không thể hoàn toàn tránh được mũi tên của đối phương, mũi tên lao qua vai phải hắn, ghim thật sâu vào vách tường đất, đuôi tên vẫn run rẩy không thôi.

Da thịt đầu vai Đường Liệp bị xé rách một mảnh, đau nhức làm cho hắn phát rên một tiếng, không chờ nam tử kia bắn ra mũi tên thứ hai, đã nhắm ngay ngực hắn bóp cò súng.

Trong đêm yên tĩnh phát ra " Phanh!" một tiếng súng nổ thanh thúy, viên đạn lao ra khỏi nòng súng, với tốc độ bất khả tư nghị bắn thẳng về phía ngực nam tử kia.

Đôi mắt màu rám nắng giấu sau chiếc mặt nạ màu bạc chợt co rút lại, hắn từ trong đáy lòng thật sâu sợ hãi, trong tích tắc quang mang, trường cung màu vàng bay ra phía ngoài, viên đạn cùng trường cung chạm nhau, trường cung tức khắc bị bắn gãy, viên đạn cũng còn dư lực bay tới, nam tử áo lam trong tích tắc xoay người qua, nhờ bước chân này đã kéo hắn lại từ cận kề cái chết. Viên đạn bắn vào đầu vai hắn, hắn rõ ràng cảm thấy dị vật với tốc độ cao chui vào trong máu thịt nóng rực, đau đớn làm cho hắn buông thõng cánh tay trái xuống.

" Đi!" Đường Liệp nắm được cơ hội tốt hiếm có này, kéo tay Huyền Ba, dùng tốc độ cao nhất chạy ra khỏi cửa phòng.

Mặt đất dưới chân đột nhiên nhúc nhích, thân hình Đường Liệp và Huyền Ba đồng thời lảo đảo, mặt đất vỡ ra, một đầu lâu trụi lủi chui ra từ dưới mặt đất. Người này màu da đen kịt như mực, đôi mắt thật to đến quái dị quay một vòng hạ xuống trên người Đường Liệp kêu lên: " Để mạng lại!" Đang khi nói chuyện, thân hình hắn từ dưới mặt đất chậm rãi chui ra, cát đá từ trên thân hình hùng tráng của hắn cuồn cuộn chảy xuống.

Đường Liệp nhanh chóng từ trong kinh hoảng khôi phục lại, huy đao hướng cái đầu trọc lóc của người này vọt tới, từ trên cao bổ về phía hắn, cố gắng cản trở hắn chui ra khỏi mặt đất.

Trường đao gào thét chém vào trên đầu nam tử kia, nhưng không chém được mảy may, hai tay Đường Liệp bị chấn đến tê dại, đao phong bị cái đầu cứng rắn kia làm mẻ mấy lỗ thủng.

Huyền Ba công chúa bóp nỗ tiến, năm mũi tên liên tục bắn theo hình hoa mai hướng về nửa thân hình của nam tử kia lộ ra trên mặt đất, khoảng cách gần như thế, hắn căn bản không thể nào tránh né. Cánh tay của người trọc đầu bỗng nhiên từ dưới nền đất bay ra, cánh tay trần buộc một cái khiên màu đen, hộ thuẫn( khiên) ung dung chặn lấy năm mũi tên bắn tới, nhanh chóng ẩn thân vào trong mặt đất.

Nam tử áo lam kia nhanh chóng từ trong đau đớn trấn tĩnh lại, bàn tay rút ra một trường cung màu bạc sau lưng, tay phải nắm lấy giữa ngân cung, tay trái nắm lấy dây cung, cây cung căng ra như trăng tròn, năm mũi tên cài lên, trong đêm tối lóe ra quang mang lạnh thấu xương, mục tiêu hắn lựa chọn vẫn là Đường Liệp.

Đường Liệp lại giơ súng lục lần thứ hai hướng hắn bắn tới, thình lình tên đầu trọc lại từ dưới đất thò cánh tay ra, chụp lấy mắt cá chân của hắn, dùng sức kéo xuống, Đường Liệp tức khắc mất đi cân đối, viên đạn bắn ra đã mất đi sự chính xác.

Nam tử áo lam buông dây cung, năm mũi tên phân biệt từ năm góc độ khác nhau bắn về những chỗ yếu hại của Đường Liệp.

Huyền Ba hoa dung thất sắc, hoảng sợ kinh hô.

Nguy cơ trước nay chưa từng có khiến cho trong đầu Đường Liệp một mảng trắng xóa, hắn không thể tránh được mũi tên bay tới của đối phương, chỉ có khả năng liều mạng bóp cò súng, liên tục bắn mạnh ba phát phân về phía nam tử áo lam, bởi vì bị tên đầu trọc túm chân kéo, mấy viên đạn toàn bộ thất bại, cũng không có bắn trúng đối phương.

Năm mũi tên đã càng ngày càng gần Đường Liệp, trong đôi mắt Đường Liệp lóe lên vẻ tuyệt vọng, đột nhiên mấy đạo ánh sáng màu bạc như tia chớp nhằm phương hướng mấy mũi tên, nương theo một tiếng kêu to thê thảm, năm người chim dùng chính thân thể mình ngăn chặn mũi tên bắn tới, kéo lại tính mạng Đường Liệp từ cận kệ cõi chết.

Đường Liệp tìm được đường sống trong cõi chết bộc phát ra tiếng gầm giận dữ, trong cơ thể tràn ngập lực lượng, súng lục nhằm vào dưới đất bắn ra hai phát liên tục, hắn rõ ràng cảm giác được hai cánh tay đang nắm chặt chân mình run rẩy một chút, nắm được thời cơ tích tắc này, Đường Liệp giãy ra khỏi cánh tay của tên đầu trọc, thân thể lăn sang một bên.

Huyền Ba dùng nỗ tiến liên tiếp bắn mạnh về phía nam tử áo lam, dùng để cản trở công kích của hắn, yểm hộ Đường Liệp thoát thân trong khốn cảnh.

Rốt cuộc hai người lại hội hợp cùng một chỗ, phía sau nhà tranh đột nhiên truyền đến tiếng nổ mạnh thật lớn, sau đó hỏa quang dấy lên tận trời, bầu trời đêm đã bị hỏa mang nhiễm hồng, trong khu rừng chung quanh đột nhiên truyền đến trận ầm ĩ kêu la, trong hỗn loạn nghe binh lính hô to: " Các ngươi đã bị bao vây rồi, mau đầu hàng đi!"

Nam tử áo lam lạnh lùng nhìn Đường Liệp liếc mắt, tựa hồ biết thời cơ tốt nhất đã bỏ qua, xoay người hướng vào trong bóng tối chạy đi.

Đường Liệp và Huyền Ba liếc mắt nhìn nhau, nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt đối phương, xem ra bọn họ đã rơi vào trong vòng vây, muốn chạy trốn đã khó hơn lên trời.

Một bóng hình xinh đẹp màu trắng từ trong rừng cây chạy ra, Đường Liệp hấp tấp giơ súng lục, lại nghe một thanh âm mềm mại kêu lên: " Chủ nhân, là ta!"

Đường Liệp vui mừng vạn phần, không nghĩ tới thiếu nữ trước mắt lại là Huyên nhi, hắn chạy nhanh ra đón, chẳng quan tâm Huyền Ba đang ở đó, chụp lấy bàn tay của Huyên nhi: " Sao muội lại tới đây?"

Huyên nhi nhẹ giọng nói: " Muội sẽ giải thích sau với chủ nhân, chúng ta phải nghĩ biện pháp rời chỗ này trước."

Đường Liệp và Huyền Ba đi theo phía sau Huyên nhi bỏ chạy vào trong rừng rậm, trong lúc chạy trốn, Huyên nhi kể lại sơ lược chuyện của nàng, nguyên lai từ lúc Đường Liệp mang theo công chúa lẩn trốn, cả đế đô lòng người hoảng sợ, nàng nhìn thấy cả Lý lão bản cũng vô cùng lo lắng, rất sợ chuyện của Đường Liệp liên lụy tới mình, lại trùng hợp nhìn thấy Sùng Văn Hầu Chu Dực và Tư Mã Thiên Phong hai người đi tìm Lý lão bản, phỏng chừng không có chuyện gì tốt, vì vậy tìm cơ hội lặng lẽ rời khỏi Đắc Nguyệt Lâu. Nghĩ tới nghĩ lui, địa phương Đường Liệp có thể ẩn thân chỉ là nơi này, bèn một đường tìm tới.

Đường Liệp nói: " Nói như vậy, vừa rồi cứu ta thoát khỏi tay nam tử áo lam kia là muội ư?"

Huyên nhi nhẹ gật đầu, buồn bã nói: " Muội là Dực Tộc nhân, có lực lượng thao túng loài chim, vừa rồi muội nhìn thấy sinh mạng của chủ nhân gặp nguy hiểm, cho nên mới hy sinh tính mạng của điểu nhân( người chim) để cứu chủ nhân..." Nhớ tới mấy người chim vô tội đã bị chết đi, trong lòng Huyên nhi vô cùng chua xót.

Huyền Ba vẫn lưu ý Huyên nhi, không nghĩ tới Đường Liệp lại có một nữ phó xinh đẹp như vậy.

Đường Liệp nói: " Xem ra Lý lão bản, Phúc Long Hải đều liên can tới chuyện này, khó trách lần này ta vào thành lại thuận lợi như vậy, mục đích của bọn họ chính là công chúa, cho nên mới bày ra cái tròng để ta mắc mưu, ta thật sự là hồ đồ, vậy mà đã trúng mưu kế của bọn họ."

Huyền Ba dịu dàng cười nói: " Chuyện này chỉ trách bọn hộ xảo trá, không quan hệ gì tới ngươi."

Ba người mặc dù ở vào trong nguy hiểm, nhưng trong lòng vẫn không cảm thấy quá sợ hãi, vừa nói chuyện vừa đi vào sâu trong rừng rậm, Huyên nhi chỉ phương hướng chánh tây nói: " Đi qua phiến rừng rậm này, chúng ta có thể thuận lợi tiến vào Mục Thương Sơn, sẽ có cơ hội tránh được sự vây bắt của bọn họ."

Đường Liệp tò mò hỏi: " Sao muội lại biết?"

Một điểu nhân màu trắng vẫy cánh bay về phía Huyên nhi, Huyên nhi chìa bàn tay để nó hạ xuống lòng bàn tay mình, điểu nhân phát ra mấy tiếng kêu to thanh thúy, lập tức lại vỗ cánh bay lên không trung.

Đôi mày thanh tú của Huyên nhi cau lại, tựa hồ tình huống không chút lạc quan, thấp giọng nói: " Bọn họ đang vây quanh phiến rừng rậm này!"

Huyền Ba thầm nghĩ trong lòng: " Cô gái xinh đẹp này không ngờ lại hiểu được ngôn ngữ của loài chim!"

Tư Mã Thiên Phong lẳng lặng đứng trước gian nhà tranh, hai mắt màu rám nắng lóng lánh ra quang mang âm lãnh, từ tình huống chung quanh của nhà tranh mà xem, đã có người đến trước bọn hắn, đã từng có một trận chiến đấu. Dựa vào trực giác, Tư Mã Thiên Phong nhạy cảm cảm giác được, Đường Liệp nhất định chưa chết, trời xanh đã cho hắn cơ hội này, hắn phải tranh thủ nắm chắc, tuyệt không cho Đường Liệp chạy thoát khỏi nơi này.

Phó tướng thủ hạ của hắn đi vào bên người, bẩm báo: " Tư Mã tướng quân, hỏa tiễn doanh đã chuẩn bị thỏa đáng, phong bế lối ra của rừng rậm phía trước."

Tư Mã Thiên Phong gật đầu, lần này Huyền Diên vì đuổi bắt Huyền Ba công chúa có thể nói là hoàn toàn xuất lực, xuất động bộ đội phòng ngự tinh nhuệ nhất đế đô, lần này mang đến hỏa tiễn doanh, mặc dù chỉ có hai trăm người, nhưng bọn hắn có thể xạ kích đạt tới trăm trượng, mỗi cung tiến thủ đều có bao tay bằng da hươu, bởi vì trong hỏa tiễn có bích lân, chỉ cần chạm vào da lập tức bị thiêu đốt, ngọn lửa kỳ độc vô cùng, dù tạt nước cũng không tắt.

Dùng hỏa tiễn đốt phiến rừng cây này, bức họ chạy ra khỏi rừng!" Tư Mã Thiên Phong nhìn dòng suối nhỏ uốn lượn chảy ra từ trong rừng nói.

" Dạ!"

Tư Mã Thiên Phong lớn tiếng nói: " Đoản đao doanh phụ trách phong bế lối ra đường bộ, cũng hiệp trợ bảo vệ kiếm thủ hỏa tiễn doanh! Trường thương doanh phụ trách chắn lối ra dòng suối trong rừng, sau khi lửa cháy, bọn họ có khả năng từ nơi này chạy trốn!" Theo tiếng ra lệnh của Tư Mã Thiên Phong, những cây đuốc cháy rực lên, chiếu rọi cả thiên địa sáng như ban ngày.

Hai trăm xạ thủ của hỏa tiễn doanh, đeo bao tay bằng da hươu, bỏ bích lân vào dây cung, trong đêm đen yên tĩnh chỉ nghe truyền đến tiếng kéo dây cung, hào khí trầm muộn, hết sức căng thẳng.

Tư Mã Thiên Phong phất tay trên không trung: " Bắn!"

Hai trăm mũi hỏa tiễn màu xanh biếc theo quỹ tích hình parabol tà tà bắn về phía bầu trời đêm, sau đó rớt vào trong rừng rậm, sau khi bích lân tiễn bắn trúng cây cối, nhanh chóng thiêu đốt lên, từng tảng lớn rừng rậm đã rơi vào trong biển lửa.

Bên tai thỉnh thoảng truyền đến tiếng kêu gào thảm thiết của chim chóc cầm thú, khói đặc và hỏa quang nổi lên bốn phía, thế lửa mượn gió thổi nhanh chóng lan tràn vào trong rừng rậm.

Đường Liệp nhanh chóng phán đoán ra thế lửa là hướng tới bọn họ lan tràn, muốn tránh thoát vận mệnh táng thân trong biển lửa, chỉ có mau chóng nhảy vào trong dòng suối nhỏ.

Ba người bọn họ liều mạng hướng theo phương hướng dòng suối bỏ chạy, cố gắng trước khi lửa lan đến bên người, nhảy vào trong suối nước lạnh như băng. Đường Liệp kiểm tra súng lục một chút, bên trong băng đạn chỉ còn lại bốn viên, trong lòng không khỏi vì chuyện vừa rồi mù quáng bắn loạn mà cảm thấy buồn bực.

Vô số điểu nhân rên rỉ đâm đầu vào trong suối nước, nước chảy vẫn không thể dập tắt ngọn lửa trên người chúng nó, thẳng đến khi thân thể hóa thành tro tàn, vậy mà ngọn lửa màu xanh biếc vẫn quật cường thiêu đốt trên mặt nước.

Không khí bởi vì lửa lớn thiêu đốt mà trở nên loãng ra, điều này làm cho bọn họ cảm thấy khó chịu, chim chóc cầm thú bị thiêu đốt toát nên mùi vị cháy khét truyền đến từng đợt, Huyền Ba và Huyên nhi kéo ống tay áo ướt mem bịt lấy miệng mũi, để giảm bớt mùi vị làm cho người ta muốn nôn mửa.

Đường Liệp dùng trường đao cẩn thận hất bỏ ma trơi trên suối, để tránh nhiễm lên người bọn họ.

Đi trong nước suốt nửa giờ, địa thế rõ ràng thấp xuống, vì vậy dòng nước càng chảy xiết, ba người phải bám chặt vào nhau mới có thể giữ vững được thân thể.

Nguy hiểm thật lớn khiến cho thần kinh của Đường Liệp thủy chung bị vây trong trạng thái khẩn trương rất cao, cánh tay phải của hắn đắm chìm trong nước, đầu vai bị nam tử áo lam bắn phá da thịt thỉnh thoảng truyền đến đau đớn, cảm giác nhạy cảm của cánh tay phải càng tăng thêm rất nhiều. Tốc độ của nước suối đột nhiên bị tăng cao, Đường Liệp triển khai cánh tay đem Huyền Ba và Huyên nhi bảo hộ ở sau người, hắn cảm giác được có một mạch nước ngầm từ phía trước hướng nơi mình vọt tới, Đường Liệp dùng hai tay nắm chặt trường đao, rống lớn một tiếng, toàn lực chém xuống mạch nước ngầm.

Đao phong chém xuống nước đột nhiên dừng lại, tựa hồ như gặp phải trở ngại, phút chốc một cái đầu trọc lóc di động trên mặt nước chảy, tay phải của hắn cầm lưỡi trường đao sắc bén, xoay tròn một vòng, cố gắn đoạt đi cây đao trong tay Đường Liệp.

Đường Liệp dùng hết toàn lực dùng lực lượng của hai tay khổ sở chống lại đối phương, trường đao dưới sự tranh đoạt của hai người, trong tiếng cọ xát chói tai của kim loại, thanh đao gãy làm hai đoạn.

Tên đầu trọc dùng nửa thanh đao gãy trong tay hung hăng đâm tới ngực Đường Liệp, Đường Liệp xoay chuyển nửa thanh đao còn lại nghênh đón, hai nửa thanh đao chạm nhau giữa không trung, thân thể hai người đều bị lảo đảo trong nước.

Hai đoạn đao gãy ma xát vào nhau không ngừng lóe ra hỏa tinh, lực lượng đôi bên đều đã đạt tới đỉnh, đoạn đao gãy bên trên không ngừng đè ép xuống ngực của Đường Liệp, lực lượng của hắn cuối cùng cũng kém hơn đối thủ một bậc.

Huyền Ba giơ lên cây nỗ, muốn trợ giúp Đường Liệp một tay, tên đầu trọc nâng lên đùi phải, hất lên một mảnh màn nước, chụp tới hướng Huyền Ba. Lực lượng hai tay hắn ở trong nháy mắt tăng cường, thân thể của Đường Liệp bị áp lui ra sau hai bước, đoạn đao gãy trong tay tên đầu trọc nhanh như chớp xẹt qua cánh tay phải của Đường Liệp.

Máu tươi dọc theo miệng vết thương trên cánh tay của Đường Liệp ồ ồ chảy ra.

Trong biển lửa, tên nam tử áo lam vừa rồi đã bắn tên chậm rãi đi ra, áo ngoài của hắn xem ra có tác dụng phòng ngự ma trơi, ma trơi làm kẻ khác kinh khủng vậy mà không tạo được bất cứ thương tổn gì với hắn.

Vẫn như trước bàn tay giật lại dây cung, ba mũi tên cài ma trơi(bích lân) nhắm vào thân hình của Đường Liệp. Trong tích tắc Đường Liệp và tên đầu trọc tách ra, ba mũi tên đã mang theo ma trơi mà xanh biếc nhanh như tia chớp hướng Đường Liệp vọt tới.

Máu tươi làm cánh tay phải của Đường Liệp nhiễm hồng, đau đớn làm cho mạch máu của hắn trương lên, hắn nhắm theo phương hướng mũi tên đang bay tới, đem nửa thanh đao gãy cầm trong tay hung hăng ném ra ngoài, nửa thanh đao chuẩn xác đánh trúng mũi tên đang bay trong không trung, ma trơi lóe sáng, nửa thanh đao bị nhiễm ma trơi cùng mũi tên đồng thời rơi vào trong dòng suối.

Nam tử áo lam cơ hồ đồng thời kéo dây cung, năm mũi tên mang ma trơi lại vận sức chờ phát động, lúc này đây hắn tuyệt đối sẽ không để cho Đường Liệp chạy thoát.

Huyên nhi đột nhiên phát ra một tiếng kêu thanh thúy, trong rừng cây có hơn mười con phi điểu liều lĩnh hướng nam tử áo lam bay đi, nam tử áo lam không bao giờ nghĩ tới đột nhiên lại phát sinh chuyện như vậy, chẳng kịp quan tâm Đường Liệp, thay đổi hướng tên bắn tới đám phi điểu.

Vừa mới bắn rơi bảy con phi điểu, lại có hơn trăm con phi điểu từ trong rừng bay ra, nam tử áo lam chỉ trong nháy mắt đã bị hơn trăm con hỏa điểu vây quanh, áo ngoài của hắn mặc dù có thể chống đỡ ma trơi, nhưng những hỏa điểu vẫn liều mạng chui vào người hắn, ngọn lửa màu xanh biếc nhanh chóng thăng đằng quanh thân hắn, nam tử áo lam phát ra tiếng kêu gào thảm thiết, hắn ném ngân cung, hoảng sợ không còn xem kỹ đường đi, chỉ trùng thẳng vào trong suối nước, ma trơi gặp nước, càng cháy bùng dữ dội.

Huyên nhi và Huyền Ba không đành lòng nhìn nữa, hấp tấp nhắm mắt lại.

Đường Liệp cũng không dám chậm trễ, tên đầu trọc vẫn còn chưa rời đi, mắt thấy thảm trạng của đồng bạn, trong lúc nhất thời bi phẫn nảy sinh, điên cuồng hét lên một tiếng huy quyền phóng tới Đường Liệp.

Đường Liệp giơ súng muốn bắn tới, thân hình khôi ngô của tên đầu trọc lại biến mất dưới mặt nước.

Hai chân đột nhiên căng thẳng, đã bị tên đầu trọc giở lại trò cũ, ôm cứng lấy hai chân hắn, dùng sức kéo xuống, thân hình của Đường Liệp ngã vào trong suối nước. Thân hình của tên đầu trọc mặc dù khôi ngô, nhưng ở dưới nước lại linh hoạt không tả nổi, y như người cá bơi ra phía sau Đường Liệp, cánh tay như kềm sắt gắt gao siết chặt cổ họng Đường Liệp.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như soan van lop 10 nhan tac gia nguyen binh khiem chi tiet nhat, giao an tieng noi cua van nghe day du nhat tac gia nguyen dinh thi sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status