Y thủ che thiên

Quyển 5 - Chương 33: Lấy được hộp sắt


“610 vạn!”

Mọi người quan sát hồi lâu, rốt cục cũng có một người dẫn đầu báo giá, mà hành động của người này đúng là đã kích thích một mảnh dậy sóng.

“630 vạn!”

“650 vạn!”

Tiếng ra giá tiếng sau cao hơn tiếng trước ở trong đại sảnh truyền ra, cái hộp sắt vốn có thể bị lưu lại mà trong khoảng thời gian ngắn có thể đạt tới 700 vạn. Sau khi nói ra cái giá 700 vạn, tiếng kêu giá ở trong đại sảnh lại thấp xuống.

Tầm mắt của nhiều người như có như không quét qua cái ghế lô màu vàng, vì sao sau khi đối phương ra một cái giá lại không tiếp tục ra giá nữa? Chẳng lẽ đối phương chỉ thử nước?

Chân mày Mộ Chỉ Ly hơi nhíu lại, nàng không nghĩ tới mình vừa ra giá lại khiến cho giá tiền tăng nhanh như vậy, xem ra muốn lấy cái giá thấp mà chụp lấy cái hộp sắt này sợ là chẳng dễ dàng.

Nghĩ tới đây, Mộ Chỉ Ly hơi trầm ngâm trong chốc lát, trong con ngươi màu đen xẹt qua tia dị sắc, chợt lạnh nhạt nói: “1000 vạn!”

Lời này vừa nói ra, trong mắt mọi người một lần nữa hiện lên sự kinh ngạc. Vị khách ở trong ghế lô màu vàng này quả thực là rất giàu có, vừa ra khỏi miệng chính là 1000 vạn, cái giá ước chừng tăng lên 300 vạn, có thể thấy đối phương bị tình thế bắt buộc.

Tầm mắt của Mộ Chỉ Ly ở trong đại sảnh quét mắt nhìn một lượt, thấy mọi người đều thu hồi tâm tư, sắc mặt hòa hoãn mấy phần. Sau một khắc, ánh mắt của Mộ Chỉ Ly một lần nữa đông cứng lại.

“1100 vạn!”

Theo hướng phát ra âm thanh mà nhìn tới, Mộ Chỉ Ly nhận ra lại là Lương Triết Khiêm trước đó vừa mới báo giá. Chỉ thấy chân mày nàng hơi nhếch lên, khóe miệng nàng nhếch lên một độ cong suy nghĩ, nói: “2000 vạn!”

“Hít…” Từng tiếng hít khí vang lên, vừa lên giá chính là 1000 vạn, ra tay như vậy thật sự làm cho người ta xấu hổ. Cùng lúc đó, mọi người đều buông xuống tâm tư kia. theođà tăng giá này thì bọn họ sợ là cũng không có cách nào chống lại.

Lương Triết Khiêm ngẩn ra, không khỏi nhìn về ghế lô màu vàng đóng chặt cửa kia. Đây cũng thật sự không phải là hắn muốn ra giá, mà là Trưởng lão bảo hắn đem cái hộp sắt này chụp lấy, không biết sao lúc này Trưởng lão đem đồ đi bán rồi, phân phó hắn ở cái giá tiền cuối cùng phải chụp được mới thôi.

Nghĩ tới đây, Lương Triết Khiêm không khỏi thầm mắng, cũng không biết là Trưởng lão thật sự đi hay giả vờ đi, nói không chừng là bởi vì không muốn đắc tội người ta mà đem mình đẩy tới trên mặt bàn, một chiêu này thật sự đủ độc. Hết lần này tới lần khác mình còn không có biện pháp gì, chỉ có thể dựa theo mà làm.

“2100 vạn!” Lương Triết Khiêm chậm rãi lên tiếng nói, trên khuôn mặt tương đối tuấn dật xẹt qua vẻ lo lắng.

“3000vạn!” Mộ Chỉ Ly không có nửa điểm do dự, gần như vào lúc giọng nói của Lương Triết Khiêm vừa mới rơi xuống, giọng nói của nàng đã truyền ra.

Thiên nhi và Mộ Dật Thần hai mặt nhìn nhau, thầm than Lương Triết Khiêm thật đúng là tự mình tìm chết, cũng không biết nên nói là đúng lúc hay không, trước đó đồ bọn họ không vỗ Lương Triết Khiêm cũng không vỗ, đồ bọn họ vỗ Lương Triết Khiêm cũng muốn chặn ngang một đòn.

Tầm mắt của mọi người đều rơi vào trên người Lương Triết Khiêm, hầu hết đều mang vẻ mặt xem kịch vui. Tình thế bây giờ đã biến thành sự tranh đoạt giữa hai bên, sự cứng cỏi của đối phương làm cho bọn họ nhìn ở trong mắt, so với Lương Triết Khiêm mà nói ngược lại có chút chưa đủ sức mạnh.

Nếu như là bình thường, cái cảm giác vạn người chú ý làm Lương Triết Khiêm cực kỳ thích, nhưng bây giờ cái cảm giác này thật sự không dễ chịu a, không khỏi nghĩ Trưởng lão sao vẫn chưa quay trở lại, bây giờ hắn quả thực giống như ngồi trên bàn chông.

“3100 vạn!” Lương Triết Khiêm ở dưới cái nhìn soi mói của mọi người, chậm rãi lên tiếng, đôi mắt vẫn nhìn về phía mặt đất, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

“4000 vạn!” Mộ Chỉ Ly lạnh lùng nói, trên khuôn mặt lạnh lẽo của nàng lộ ra sự tức giận từ trong nội tâm. Lúc nàng nhìn về phía Lương Triết Khiêm sợ là đã sớm biết được thân phận của bọn họ nên mới cố ý tìm bọn họ để quấy rầy!

“4100 vạn!” Lương Triết Khiêm cắn răng nói, Trưởng lão cho cái ranh giới cuối cùng là 8000 vạn, bây giờ vẫn còn cách cái ranh giới đó một khoảng, nhưng mà cảm nhận được khí tràng tản ra từ đối phương, ngay cả dũng khí kêu giá hắn cũng yếu đi mấy phần.

Trên khuôn mặt lão giả áo đen tràn đầy nụ cười nhàn nhạt, giá của cái hộp sắt này lại có thể đạt tới 4000 vạn, nhìn cái xu hướng này sợ là còn không dừng lại ở đây. Tin tức này một khi đã truyền ra ngoài, danh tiếng của mình sợ là sẽ vang dội không ít.

“7000 vạn!” Mộ Chỉ Ly một hơi trực tiếp tăng thêm ba ngàn vạn, số lượng như vậy đối với nàng mà nói cũng không phải là một con số nhỏ, chỉ là căn cứ vào lời nói của Xảo Xảo, cái bí kỹ ở trong cái hộp sắt này không phải tầm thường, cho nên nàng cũng không có nửa điểm tiếc rẻ.

Hàn Như Liệt vỗ vỗ tay của Mộ Chỉ Ly, trên mặt hiện lên một nụ cười ấm áp, thản nhiên nói: “Đừng vì đám người này mà tức giận, chuyện kế tiếp giao cho ta.”

Nghe vậy, khóe miệng của Mộ Chỉ Ly cũng giương lên một độ cong rất nhỏ, đầu khẽ gật: “Được.”

Vào lúc hai người đang nói chuyện, Tứ trưởng lão của Lương gia cũng trở lại bên cạnh Lương Triết Khiêm, nghe được tiếng Lương Triết Khiêm kêu giá trước đó, hắn coi là thật, có chút không biết nói gì. Mặt mũi của Lương gia quả thật bị người này làm cho mất sạch rồi!

Khi hắn nhìn thấy cái hộp sắt gỉ gỉ sét sét thì đã biết đồ ở bên trong không bình thường, hắn làm Trưởng lão của Lương gia nhiều năm như vậy, nhãn lực tự nhiên là người thường không thể sánh bằng. Về cái hộp sắt này, hắn đã từng từ trong miệng của Quán chủ mà nghe qua, bởi vậy mà hắn lập tức chạy đi đổi nhiều trúc cơ đan, nếu không thì làm sao mua được?

Ai mà ngờ được cái tên Lương Triết Khiêm này lại không có cốt khí như vậy. Cho dù đối phương là khách ở trong ghế lô màu vàng dành cho khách quý thì như thế nào, địa vị của hai nhà hắn ở Linh Viêm Quốc căn bản không có cách nào rung chuyển.

“8000 vạn!” Giọng nói trầm thấp mà vang dội từ trong miệng Lương Lịch Nhậm truyền ra, tầm mắt không thèm nhìn về phía ghế lô màu vàng kia, không có nửa điểm sợ hãi.

Nhìn thấy Tứ Trưởng lão trở lại, Lương Triết Khiêm không khỏi thở phào nhẹ nhõm, mặc dù không khỏi bị giáo huấn một phen, nhưng thế này so với cái tư vị trước đó còn tốt hơn nhiều.

Theo cái giọng nói thập phần mạnh mẽ của Lương Lịch Nhậm rơi xuống, sắc mặt của mọi người ở trong đại sảnh đều có chút biến hóa. Như vậy xem ra, đây cũng không phải là Lương Triết Khiêm cố ý bật ra, mà là Lương Lịch Nhậm phân phó hắn. Dùng cái giá 8000 vạn để mua một cái bí kỹ không biết đến tột cùng là cái gì, người của Lương gia lúc nào thì có cái can đảm này?

“10.000!” Hàn Như Liệt chậm rãi lên tiếng nói, thanh âm bình thản không dao động, không có nửa điểm tâm tình không ổn định, giống như cái giá một ức trong mắt hắn không là gì.

Lương Lịch Nhậm ngẩn ra, thầm nghĩ đối phương hẳn là cũng biết bí mật của cái hộp sắt này, như vậy muốn đem cái hộp này chụp xuống mà không bỏ ra một cái giá thật lớn là không thể nào. Nghĩ tới đây, Lương Lịch Nhậm cắn răng một cái, cho dù tốn kém thật nhiều, đem vật này về, Quán chủ bọn họ cũng sẽ không trách mình, ngược lại còn có thể tán dương mình!

“11.000 vạn!”

“13.000!”

Giờ phút này, mọi người không khỏi cảm khái, hai người này căn bản là bị điên rồi, vì một cái hộp sắt như vậy mà tiêu tốn nhiều tiền bạc như thế. Cho dù là Lương gia, lăn qua lăn lại sợ là cũng thương cân động cốt.

Thiên Nhi nhìn Hàn Như Liệt mặt không đổi sắc mà ra giá, không khỏi bĩu môi, nói: “Hàn đại ca các ngươi thật đúng là có đủ tiền, tất cả tiền của ta và Dật Thần cộng lại cũng không qua một nửa chỗ này ….”

Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly không khỏi nở nụ cười: “Vậy còn không đơn giản, ngươi đi theo ta học luyện đan, đến lúc đó ngươi cũng không cần giầu rĩ rồi.”

“Coi như thế đi,cái kỹ thuật chế tác kia ta có thể làm. Chỉ là dược liệu kia ta cũng không phân biệt được, làm cho ta tốn mất mấy năm thời gian học tập, ta thật sự không còn kiên nhẫn. Trên mặt Thiên Nhi lộ ra một nụ cười lấy lòng, nói: “Chỉ Ly, sau này nếu ta bị túng thiếu, ngươi trực tiếp trợ giúp ta một chút là được, dù sao hiệu suất luyện đan của ngươi cũng cao.”

Mộ Chỉ Ly im lặng quét mắt nhìn Thiên Nhi một cái, Nha đầu này một thời gian ngắn không gặp đã trở nên vô sỉ không ít, “Ngươi bảo ta giúp ngươi một tay luyện đan cũng được, vậy ngươi giúp ta xử lý dược thảo đi. Ngươi phải biết dược thảo dùng để luyện chế đan dược giá trị cũng không thấp, ta cũng không cần ngươi chuẩn bị dược thảo, trực tiếp giúp ta trồng trọt một ít là được.”

“Á….” Sắc mặt Thiên Nhi phát khổ, nói: “Tỷ muội với nhau, đừng nô dịch ta như vậy đi.”

“Được rồi được rồi, ai bảo ngươi là đệ muội của ta, không giúp đỡ có thể được sao?” Mộ Chỉ Ly khẽ cười nói, trong lòng vốn là không dễ chịu, giờ phút này cũng tản đi không ít.

“14.000!” Hàn Như Liệt một lần nữa lên tiếng nói, trong con ngươi màu xanh lam trong suốt xẹt qua vẻ tinh mang, khóe miệng kéo ra một nụ cười tà tứ.

Nhìn vẻ mặt này của Hàn Như Liệt, Mộ Chỉ Ly đã ý thức được bây giờ kết quả sợ là phải có rồi.

Quả nhiên, sau khi giọng nói của Hàn Như Liệt vừa dứt, Lương Lịch Nhậm lâm vào trong trầm mặc. Cái giá như vậy quả thực vượt ra khỏi dự liệu của hắn, rốt cuộc nên tăng giá hay là không tăng giá.

“15.000 vạn!” Lương Lịch Nhậm trầm mặc một hồi lâu lúc này mới lên tiếng nói, hắn đã tính toán xong rồi, nếu như đối phương lại tăng giá nữa, hắn sẽ buông tha. Cái giá như vậy sau khi trở về, sợ là sẽ phải rước lấy không ít sự chỉ trích, không bằng coi như không thấy, ai cũng không thể trách mình.

Song, sau một khắc, sắc mặt của Lương Lịch Nhậm đột nhiên khó coi, bởi vì trong ghế lô màu vàng một lần nữa truyền ra giọng nói.

“Ngươi thắng.” Hàn Như Liệt cười nhạt nói, một câu nói nhẹ bẫng lại làm cho Lương Lịch Nhậm giống như ngũ lôi oanh đỉnh, đối phương cứ như vậy mà bỏ qua? Giọng nói hài hước kia giống như từ đầu đến cuối đều đang đùa bỡn hắn.

Thành công chụp được món đồ mình muốn, người bình thường sẽ rất cao hứng, nhưng nghe được câu nói như vậy của đối phương, ai còn có thể vui vẻ. Sắc mặt của Lương Lịch Nhậm trở nên vô cùng khó coi, không ít người đều cười ra nước mắt nhìn hắn, lần này coi như mình đã biến thành trò cười rồi.

Phẫn hận nhìn ghế lô màu vàng một cái, không biết đến tột cùng là ai ở bên trong! Đối phương lại làm cho hắn bỏ ra nhiều tiền như vậy, nếu như có thể, hắn nhất định phải làm cho đối phương hoàn lại! Lương Lịch Nhậm đã chuẩn bị đợi tới khi buổi đấu giá kết thúc thì hỏi thăm thân phận của đối phương, người dám đùa bỡn hắn nhất định không thể cứ như vậy mà bỏ qua!

Dật Mộng khẽ nhíu mày, nhìn về phía Dật Trần bên cạnh, nói: “Ngươi cảm thấy Hàn Như Liệt là cố ý trêu chọc Lương Lịch Nhậm hay là thật sự muốn?” Thái độ của Hàn Như Liệt như vậy thực sự làm cho nàng không hiểu.

Nghe vậy, Dật Trần như có điều suy nghĩ nói: “Bọn họ hẳn là thật sự muốn, nếu không lúc trước cũng sẽ không ra giá. Dù sao bọn họ cũng không phải là người sợ thiên hạ không loạn như Lương Triết Khiêm vậy.”

“Vậy bọn họ sẽ cứ như vậy mà bỏ qua? Có cần chúng ta giúp một tay đem nó vỗ/gõ xuống đưa tới cho bọn họ không?” Dật Mộng không khỏi hỏi, giá tiền này mặc dù không thấp, nhưng cái này so với tài lực của Hàn Như Liệt thì không đáng kể chút nào.

“Chuyện này sợ là không có đơn giản như vậy, chúng ta vẫn là đừng có nhúng tay vào mới tốt.” Khóe miệng Dật Trần giương lên một nụ cười bí hiểm khó lường.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Are you looking for some help with planning a trip to Vietnam? Look no further! The following travel guide will help you to plan your perfect trip to Vietnam. All are available in the website vietnam visits such as best places to visit in dalat, ho chi minh mausoleum and much more useful information on the site www.vietnamvisits.com will make your trip wonderful.