Yêu hận triền miên

Chương 16: Một lần cuối



Edit: Lăng Lăng

“ Cô như vậy, tôi sẽ cho là cô không muốn xuống xe”

Lương Úy Lâm đã xuống xe trước, đứng ở bên ngoài xe, tay chống trên thân xe, mặc bộ âu phục màu đen, không chỗ nào không thể hiện rõ sự xa hoa, trên mặt không biết từ lúc nào đã đeo lên chiếc kính râm màu đen, đem cặp mắt sắc bén ấy giấu vào bên trong, cũng làm cho người ta không biết lúc này anh đang nghĩ gì

“ Ko phải. Tôi lập tức xuống ngay”

Mặc dù thời gian ở chung không dài, hơn nữa số lần bọn họ nói chuyện đếm trên 10 đầu ngón tay cũng không tới, nhưng cô biết, người đàn ông này không có kiên nhẫn với cô, nếu như dám để anh ta chờ đợi, anh ta nhất định sẽ bảo A Cánh lái xe về

“ A….” Một tiếng rên thật thấp vang lên. Mệt mỏi cả buổi tối, cộng thêm lúc nãy ở trên xe khẩn trương quá độ, lúc xuống xe, hai chân Nhược Tuyết vô lực ngã trên mặt đất

"Không cần giả bộ đáng thương ở trước mặt tôi, vô dụng thôi Lăng Nhược Tuyết, tôi đếm đến ba nếu cô không đứng lên, cuộc gặp mặt hôm nay xem như hủy bỏ. Tôi không muốn phí thời gian ở chỗ này với cô”

“ Đừng….. tôi lập tức…” Đau quá, dù mệt mỏi cũng phải đứng lên

"Một, hai. . . . . ." Ác ma kia thế nhưng lại đếm thật, Lăng Nhược Tuyết, cố lên, đừng từ bỏ

"Nhược Tuyết, Nhược Tuyết. . . . . ."





Một thanh âm kích động mà quen thuộc từ phía sau truyền đến, càng ngày càng gần

“ Anh…” Lăng Nhược Phong bị 2 người đàn ông lạnh như băng áp giải trở về

“ Nhược Tuyết, tại sao em có thể như vậy?” Lăng Nhược Phong bước nhanh đến gần, đau lòng đỡ em gái dậy. Mới một tháng không gặp, sao cô không thể gầy như vậy, hơn nữa sắc mặt trắng nhợt, cổ áo hơi lộ ra ra ngoài, những vết nổi bật trên da thịt trắng như tuyết đập vào mắt khiến người ta kinh ngạc

“ Anh, đỡ em về” Nhược Tuyết nhìn về phía anh trai, suy yếu cười. Người anh trước mặt cô không còn là người thanh niên trẻ tuổi hăng hái mà là một người con trai chịu đủ mọi khổ sở, khuôn mặt kia đã gầy đi rất nhiều, vành mắt cũng thâm thật sâu

“ Thật là anh em tình thâm a”

Lương Úy Lâm đứng ở cách đó một thước, lạnh lung nhìn 2 anh em cửu biệt trùng phùng, trong lòng càng thêm đau lòng. Lại đau, bọn họ còn sống vẫn có thể gặp mặt. Còn anh, còn bọn anh thì sao?. Là âm dương cách biệt vĩnh viễn không thể gặp lại, đau khổ như vậy?. Ai có thể đến giải thoát cho anh?

“ Lương tiên sinh…”

Bởi vì nhìn thấy em gái, toàn bộ lòng của Lăng Nhược Phong chỉ đặt trên người Nhược Tuyết, không ngờ người đàn ông khiến cho an nằm mơ cũng cảm thấy rét run cũng đến, đầu gối của anh giống như mềm nhũn

“ Nếu như các người nói đủ rồi, có thể hay lên được chưa?. Lăng Nhược Tuyết, cô đã lãng phí quá nhiều thời gian của tôi” Khóe miệng chậm rãi cong lên, lạnh lung đi về phía cô, trong ánh mắt một mảnh âm u

“ Nhược Tuyết, em về rồi…”

Săc mặt Lăng Nhược Phong càng thêm trắng bệch, làm sao bố mẹ có thể tiếp nhận sự thật nay? Bọn họ phải làm như thế nào cho phải?. Vào cũng không được, không vào cũng không được. Ông trời ơi, vì sao ông lại muốn chặn đứt con đường lui của bọn con?

“ Anh, em chỉ muốn gặp mặt bọn họ một lần mà thôi…” Trước mặt Lương Úy Lâm, không có người nào dám cãi lại mệnh lệnh của anh. Cho nên bọn họ đang đi từng bước đến trước thang máy

"Nhược Tuyết, không được, không được. Anh không có cách nào. . . . . ."

Lúc sắp đến trước cửa thang máy, Lăng Nhược Phong chợt buông tay ra, xoay người lại, quỳ xuống trước mặt Lương Úy Lâm

“ Lương tiên sinh, cầu xin anh đừng làm khó em gái tôi, cũng đừng kiếm chuyện với cha mẹ tôi. Anh mang tôi đi đi, muốn làm gì cũng được, tùy anh xử lý. Cầu xin anh, hãy buông tha cho Lăng gia chúng tôi. Tôi làm sai, tôi sẽ tự mình gánh chịu”

Bố mẹ lớn tuổi, em gái còn nhỏ như vậy, sao có thể để bọn họ gánh chịu hậu quả sai lầm mà anh gây ra

“ Không bằng, anh đi cầu xin diêm vương gia đem em gái trả lại cho tôi?. Có thể chứ?”

Thân thể của Lương Úy Lâm vẫn đứng yên bất động. Mỗi ngày, số người quỳ ở trước mặt anh, cầu xin anh tha thứ đếm không hết, huống chi chỉ là một Lăng Nhược Phong hắn

“ Anh, đừng như vậy, chúng ta về nhà trước, nhất định sẽ có biện pháp giải quyết mà, có được không?”

Rõ ràng đã nói với mình đừng rơi lệ, nhưng khi nhìn thấy anh trai như vậy, làm sao cô không cảm thấy khó chịu? Tại sao muốn bố mẹ vô tội phải chịu đựng những cảnh này, nếu như có thể, có thể đem toàn bộ trừng phạt trút lên trên người cô?

Lương tiên sinh, cầu xin anh hãy bỏ qua cho bố mẹ và em gái tôi, cầu xin anh”

Lăng Nhược Phong kiên quyết lôi kéo ống quần của Lương Úy Lâm. Anh chỉ có cơ hội lần này, mấy ngày qua, anh ngày ngày muốn tìm anh ta để nói chuyện, nhưng đừng nói là gặp mặt. Ngay cả chỗ ở của anh ta ở đâu anh cũng không biết. Hôm nay thật vất vả mới gặp được, nhất định phải nắm thật chặt

“ Lăng Nhược Tuyết, cơ hội tôi đã cho cô rồi, là cô không biết quý trọng thôi, A Cánh, về”

Ko tốn một chút sức lực, Lương Úy Lâm đã rút chân ra, Cả người Lăng Nhược Phong ngã trên mặt đất. Anh không có nhiều thời gian ở chỗ này để nghe bọn họ nói nhảm

“ Đừng…” Thấy Lương Úy Lâm xoay người, hai người đàn ông to lớn cũng tới lôi cô theo, Nhược Tuyết thét chói tai

Lúc này, cửa thang máy “ đinh” một tiếng mở ra. Ra ngoài là một đôi vợ chồng già gần 60 tuổi, nam tóc hơi bạc, trên mặt lộ ra vẻ nho nhã, còn người thiếu phụ còn lại vẻ mặt bình tĩnh tinh thần phấn chấn bước ra khỏi thang máy

“ Nhược Phong, Nhược Tuyết, các con làm sao vậy?”

Bọn họ như thế nào cũng không ngờ được, lúc mở cửa thang máy đã nhìn thấy một đôi nam nữ, hơn nữa còn trong tình cảnh như thế này

Con trai vẻ mặt khổ sở, tiều tụy ngã trên mặt đất, con gái bị 2 người đàn ông cao lớn lôi ra ngoài. Ai có thể nói cho bọn họ biết có chuyện gì xảy ra hay không?





“ Bố, mẹ…”

Lăng Nhược Phong nhìn thấy bố mẹ, sợ đến mức không nói nên lời. Cái gì gọi người tính không bằng trời tính. Thật ra không có gì gạt được ông trời a!

“ Bố, mẹ… Lương Úy Lâm, anh đã đồng ý với tôi rồi đấy, không được nuốt lời”

Giọng nói quen thuộc này, không phải là tiếng của cha mẹ mà cô thương nhớ ngày đêm sao?. Lòng của Nhược Tuyết lúc này kích động chưa từng có, cuối cùng cô có thể nhìn thấy bố mẹ rồi

Người đàn ông đi ở phía trước chỉ dừng bước nhưng không quay đầu lại, tất cả thuộc hạ nhìn thấy cậu chủ của họ dừng lại, bọn họ cũng ngừng lại.

“ Nhược Phong, đã xảy ra chuyện gì?. Tại sao bọn họ lại muốn dẫn tiểu Tuyết đi?”

Lăng mẫu ngồi chồm hổm xuống đỡ lấy con trai. Con trai không phải nói em gái nó sau khi thi tốt nghiệp xong, muốn đi du lịch với bạn học sao? . Tại sao lại bị một đám người đàn ông xa lạ mang đi ?

"Mẹ. . . . . ."

Ai nói con trai không dễ rơi lệ?. Chỉ là chưa đau lòng đến mức đó mà thôi. Lăng Nhược Phong hận không thể chết ngay lúc này

“ Các người đang làm gì?. Mau buông con gái tôi ra”

Lăng phụ chạy đến muốn kéo con gái về. Nhưng một người đàn ông trung niên làm sao có thể làm lại bọn họ?

“ Bố, mẹ….”

Giống như nhận hết đau khổ và uất ức, Lòng của Lăng Nhược Tuyết gần như sụp đổ. Cô không thể nào ngờ, hôm nay sẽ gặp mặt trong tình cảnh này, cái gì cô cũng chưa kịp nói

“ Đừng làm khó ba tôi”

Cha bị người đàn ông đẩy thiếu chút nữa ngã trên mặt đất, khiến lòng của Lăng Nhược Tuyết càng thêm chua xót @ Susu: Anh ngược chị nhiêu, thì sau này anh sủng chị bấy nhiêu. Nói chung, mỗi người có một rút mắc trong cuộc đời mình. Có thể bạn đọc truyện bạn cảm thấy tại sao LUL lại ác như vậy, nhưng LUL như thế đã là nhân từ rồi. Bởi vì thù cưỡng bức em gái khiến em gái nghĩ quẩn mà chết. Nỗi đau mất đi người thân, mà là người thân mình yêu thương nhất, trong đó ngoài nỗi oán hận còn xen lẫn tự trách, có nhiều lúc, không biết nên đối mặt như thế nào để làm dịu đi sự oán hận trong lòng mình. Sống như vậy rất là khổ ^^!

“ Là anh, là anh đã sai bọn họ làm như vậy có đúng không?”

Lăng phụ sau khi đứng dậy, chợt vọt tới sau lưng Lương Úy Lâm, kéo lấy bờ vai của anh. Nhất định là người đàn ông này muốn bắt con gái của bọn họ

“ Buông tay”

Lương Úy Lâm từ đầu đến cuối cũng không quay đầu lại. Anh sở dĩ không có đẩy ông ra, chỉ vì muốn biết ông sẽ làm gì mà thôi. Bằng không chỉ với một người đàn ông 60 tuổi làm sao có thể thân thể của anh. Nếu dễ dàng như vậy, không biết Lương Úy Lâm đã chết bao nhiêu lần rồi

“ Con gái của tôi rốt cuộc đã làm gì chọc tới cậu?”

Con gái của ông xưa nay luôn luôn ngoan ngoãn, không thể chọc vào đám người này

“ Vậy ông nên hỏi cô ấy xem” Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lung không giảm nửa phần

“ Bây giờ là xã hội pháp chế, các người không được phép làm càng”

“ Pháp chế?”

Lương Úy Lâm cười lạnh trong lòng, thậm chí có người đứng trước mặt anh nói với anh về pháp chế. Kiên nhẫn hôm nay của anh sắp dùng hết rồi, không muốn lãng phí thời gian với bọn họ :

“ A Cánh, về”

Chỉ là hơi nhích đầu vai mà thôi, đã thoát khỏi bàn tay phía trên. Lương Úy Lâm đi về phía A Cánh, sau đó mở cửa xe, ngồi vào trong

“ Bố mẹ, mọi người nhất định phải bảo trọng” Bị ép buộc kéo lên xe, Nhược Tuyết chỉ kịp thời nói một câu, cái gì cũng không thể tiếp tục nói, có thể gặp mặt một lần cô đã thấy thỏa mãn rồi. Bố, mẹ, mọi người nhất định phải sống thật tốt

Nhìn Lương Úy Lâm sau khi lên xe, tất cả những người đàn ông áo đen không đến một phút đã rời khỏi





"Nhược Tuyết, Nhược Tuyết. . . . . ." Lăng phụ muốn đuổi theo ra ngoài, nhưng làm sao có thể đuổi đến

"Nhược Phong, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?"

Hai người đỡ Lăng Nhược Phong đã không nói nên lời, mới vừa rồi tinh thần trên mặt còn phấn chấn, lúc này đã vô cùng sợ hãi và luống cuống. Đám người đàn ông đáng sợ kia tại sao muốn mang con gái của bọn họ đi?

“ Tôi muốn báo cảnh sát. Báo cảnh sát. Dám ban ngày ban ngày cướp người?”

Tay Lăng phụ run run lấy di động ra, cũng may vừa rồi ông có nhớ biển số xe

“ Bố, đừng, không thể….”

Thấy bố muốn gọi điện thoại, Lăng Nhược Phong cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, kéo tay của cha mình

“ Nhược Phong, tại sao không thể báo cảnh sát?. Con biết có chuyện gì xảy ra phải không?”

"Bố, mẹ. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Là lỗi của con. . . . . ." Lăng Nhược Phong quỳ xuống trước mặt bố mẹ mình

Bị ép buộc mang lên xe, Nhược Tuyết vẫn quay đầu nhìn cha mẹ và anh trai cách mình càng ngày càng xe, còn có ngôi nhà cô mãi mãi có thể sẽ không trở về được, tâm chợt đau nhói, cảm thấy khó thở, mắt tối sầm lại rồi ngất đi

Nếu như cô biết, đây là lần cuối cùng cô gặp mặt bố mẹ và anh trai mình, cô tình nguyên đập đầu chết cũng không theo người đàn ông ác ma này trở về

Sớm biết rằng ngàn vàng khó mua, đời người đã qua đi, sẽ không thể quay đầu trở lại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như thichphuoctien, nhac niem phat tieng hoa Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.